Tầm Tần Ký

Chương 143 - Dân phía đông nổi loạn




Ðến Cầm phủ, Cầm Thanh tiếp gã ở đại sảnh nói, „Bọn Yên Nhiên muội đã ra thành
thử ngựa, chuẩn bị cho lễ Ðiền Liệp ngày mai, ta không khỏe nên không đi cùng
bọn họ."
Hạng Thiếu Long vui vẻ nói, „Cầm thái phó không sao chứ? Nhìn bề ngoài, nàng
chỉ có vẻ hơi mệt mỏi."
Cầm Thanh lắc đầu, „Không sao cả! Chỉ vì đêm qua ngủ không ngon mà thôi!"
Rồi nàng ngẩn đầu lên, nhìn Hạng Thiếu Long đăm đăm, „Ta hơi lo lắng từ hôm
qua, từ hoàng cung quay về gặp Cao Lăng quân, khi chào hỏi, y tỏ vẻ rất huênh
hoang, ta quả thật lo lắng y sẽ gây chuyện."
Vì Hoa Dương phu nhân yêu Trang Tương vương nên khiến cho ngôi vua vuột khỏi
tay Cao Lăng quân. Hạng Thiếu Long giật mình, biết mình bận rộn đối phó với
Ðiền Ðan mà đã quên đi nhân vật này. Long Dương quân từng nói Cao Lăng quân
cấu kết với sứ nước Triệu là Bàng Noãn, lúc ấy gã không để ý, nguyên nhân là
bởi khinh thường Bàng Noãn, giờ đây được Cầm Thanh nhắc nhở, bất đồ cảm thấy
lo lắng.
Cầm Thanh nói, „Có lẽ Cầm Thanh đa nghi! Có ngài bảo vệ cho bị quân, ta cũng
yên tâm!"
Hạng Thiếu Long thầm nghĩ, nếu công nhiên khởi binh phản loạn, thì sẽ không
vượt qua khỏi ải của mình, sợ nhất là y dùng âm mưu ngụy kế, không thể nào
phong hờ được. Chuyện này phải thông báo cho Lã Bất Vi, khiến cho y phân tâm,
đối với mình cũng có lợi mà không hại. Y càng lo lắng cho sự an nguy của tiểu
Bàn hơn mình.
Cầm Thanh thấy gã trầm ngâm, không nói thì buồn rầu nói, „Ðêm qua dùng cơm với
thái hậu, tên Lao ái đáng ghét ấy cứ đứng bên cạnh, thực là ghê tởm, không
hiểu sao thái hậu có thể xem y như vàng như ngọc."
Hạng Thiếu Long cười khổ nói, „Y bề ngoài vàng ngọc, bề trong giẻ rách, đáng
tiếc không nhiều người giống nhu Cầm thái phó, có thể thấy được giẻ rách bên
trong ấy."
Cầm Thanh giật mình, nhường mắt lên, ngạc nhiên nói, „Chả trách nào Yên Nhiên
muội bảo ngài luôn có những lời nói mới mẻ, khiến người ta nghe mãi mà không
chán."
Hạng Thiếu Long nén không được nói, „Phải chăng Cầm thái phó cũng cảm thấy như
vậy?"
Cầm Thanh hơi đỏ mặt, liếc gã rồi cúi đầu, gật nhẹ. Dáng vẻ ấy khiến cho gã
ngây ngất.
Hạng Thiếu Long bị nàng hoàn toàn thu hút, nhưng có chút hối hận, nhất thời
không biết nói gì mới phải.
Chỉ một khoảnh khắc im lặng mà kéo dài như cả thế kỷ.
Cầm Thanh hạ giọng nói, „Hạng thái phó đã dùng cơm chưa?"
Hạng Thiếu Long buột miệng kêu, „Ðã dùng rồi!"
Cầm Thanh cười khúc khích nhìn gã với ánh mắt đầy phong tình, „Cuối cùng ta đã
biết được thống lĩnh đã nói dối, giờ đây hiện tại chỉ là giờ ty, sao lại ăn
cơm trưa sớm như thế? Không muốn dùng cơm với Cầm Thanh thì hãy tìm cớ khác,
đâu cần để cho Cầm Thanh vạch trần như thế này?"
Hạng Thiếu Long cảm thấy lúng túng, ấp a ấp úng, mặt đỏ ửng lên.
Cầm Thanh tỏ vẻ không vui, đứng dậy nói, „Giờ đây Cầm Thanh phải đưa thức ăn
ra ngoài thành cho thê tử của ngài, Hạng thống lĩnh đương nhiên không có thời
gian cùng đi! Chí ít cũng có thể dùng cơm được chứ?"
Hạng Thiếu Long càng lúc càng lãnh giáo được sự lợi hại của nàng, ấp úng nói,
„Quả thật có những chuyện... mong Cầm thái phó thứ lỗi!"
Cầm Thanh nở nụ cười đầy ý vị, khi Hạng Thiếu Long đang ngẩn ngơ thì quay lại
dáng vẻ lạnh lùng, thản nhiên nói, „Xin mời Hạng thống lĩnh!“
RÕ ràng là đã có ý tiễn gã.
Hạng Thiếu Long bước ra cửa, Cầm Thanh cũng bước theo lặng lẽ không lên tiếng.
Hạng Thiếu Long chợt nghĩ ra một ý nghĩ muốn chơi ác với nàng, đột nhiên đứng
lại, Cầm Thanh đâu ngờ con người nay vẫn giữ lễ nghĩa ấy lại dùng đến chiêu
này, bất ngờ kêu lên một tiếng, cả người đổ ập vào lưng gã.
Hạng Thiếu Long trong sát na ấy đã hồi phục lại tính cách trước đây của mình,
đỡ lấy eo nàng, ghé sát bên tai nàng hạ giọng nói, „Cầm thái phó! Hãy cẩn thận
chứ."
Ðã không biết bao lâu, Cầm Thanh không có nam nhân nào ***ng đến người, toàn
thân mềm nhũn, mặt ngọc nóng ran, run rẩy như một con chim nhỏ, hai tay đẩy gã
ra.
Hạng Thiếu Long không dám quá đáng, thừa cơ buông nàng ra, nói, „Xin hãy thứ
lỗi Hạng Thiếu Long vô lễ, Cầm thái phó không cần tiễn nữa."
Khi Cầm Thanh còn đang giận dỗi, vừa lo vừa tức nhìn gã, Hạng Thiếu Long thản
nhiên bỏ đi.
Từ lúc này, phong thái lãng tử của gã đã quay trở lại.
Vì những mối quan hệ rối rắm, những ngày nãy gã đã bị Cầm Thanh, Doanh Doanh,
Lộc Ðan Nhi khiến cho lúng túng, điên đảo thần hồn.
Giờ đây mới có được cảm giác thoải mái. Rồi nhớ lại cảm giác lúc nãy chạm phải
nàng, nhất thời tim đập thình thình.
Có lẽ gã đã không cưỡng lại được mình.
Hạng Thiếu Long đến tướng phủ, kẻ tiếp gã là Đồ Tiên, Đồ Tiên nói, „Quận Bình
Nguyên, dân chúng nổi loạn, tướng quốc nhận được tin thì lập tức vào hoàng
cung gặp thái hậu và bị quân."
Hạng Thiếu Long giật mình, quận Bình Nguyên vốn là đất cướp được của người
Triệu, lúc này xảy ra nhiều chuyện có lẽ do một tay Bàng Noãn sách động, không
biết trong đó có âm mưu gì đây.
Phản ứng của Lã Bất Vi đương nhiên là lập tức phái đại quân đến trấn áp, nếu
không, nói không chừng hai quận Thượng Ðảng và Tam Xuyên cũng sẽ bắt chước nổi
loạn theo, thì bao nhiêu tâm huyết sẽ chảy ra sông biển cả, để ứng phó với
tình huống ấy, Lã Bất Vi buộc phải điều động tất cả những cánh quân đến quận
Bình Nguyên, lúc ấy trong thành Hàm Dương chỉ còn ba quân cấm vệ, đô ky, đô
vệ.
Trong tình huống bình thường, chỉ có ba quân cũng đủ sức bảo vệ thành Hàm
Dương, nhưng khi diễn ra lễ Ðiền Liệp, Chu Cơ và tiểu Bàn đều ra ngoại Ô phía
tây, thì mọi chuyện sẽ khác.
Giả sử Cao Lăng quân có thể bố trí một vạn người mai phục, lại biết rõ sự phân
bố về binh lực và vị trí của tiểu Bàn, tiến hành đột kích, không phải là không
có cơ hội thành công.
Càng nghĩ càng sợ, lại không tiện cùng Đồ Tiên nói chuyện, lập tức đứng dậy
cáo lui, Đồ Tiên đưa gã ra cửa phủ, hạ giọng nhắc nhở nơi hẹn gặp, Hạng Thiếu
Long vội vàng vào hoàng cung.
Khi sắp đến hoàng cung, một đội nhân mã đang ở phía trước, trong đó có Doanh
Doanh và Lộc Ðan Nhi, ở giữa là Quản Trung Tà.
Hạng Thiếu Long tuy không có dã tâm với hai thiếu nữ này, nhưng cũng không
khỏi có cảm giác bẽ bàng.
Hai thiếu nữ thấy Hạng Thiếu Long thì tỏ vẻ thân mật với Quản Trung Tà, cười
nói vui vẻ, làm như không đểý đến Hạng Thiếu Long.
Quản Trung Tà thì không thể tỏ thái độ như hai người, từ xa đã dắt mười tên
thủ hạ đến hành lễ với gã.
Hạng Thiếu Long trả lễ xong thì Quản Trung Tà nói, „Quận Bình Nguyên xảy ra
chuyện, bị quân cùng thái hậu đang bàn bạc với Lã tướng."
Hai thiếu nữ cũng ngừng lại, khinh khỉnh nhìn Hạng Thiếu Long.
Hạng Thiếu Long cười thầm trong bụng, thỉnh an với bọn họ rồi nói, „Quản đại
nhân đi đâu thế?"
Quản Trung Tà ung dung nói, „Hai vị tiểu thư muốn ra ngoại Ô phía tây thị sát,
thuộc hạ đi cùng bọn họ, thuận đường đến thăm Xương Văn quân, khí trời ấm áp,
ra thành giờ này cũng hay."
Hạng Thiếu Long cười ha ha nói, „Có mỹ nữ đi cùng đã là chuyện hay!" không chờ
hai thiếu nữ phản ứng thì đã thúc ngựa đi mất.
Chao ôi! Nếu không phải vì mối quan hệ với Lã Bất Vi, Quản Trung Tà có lẽ cũng
là kẻ đáng kết bạn, lúc ấy gã sẽ lấy làm cao hứng vì bằng hữu đã được mỹ nữ.
Nhưng lúc này gã cảm thấy Quản Trung Tà đã chiếm được thượng phong. còn gã thì
bó tay.
Khi vào đến hoàng cung, cuộc hội nghị đã được tiến hành trong nghị chính sảnh.
Xương Bình quân kéo gã sang một bên nói, „Huynh có gặp Doanh Doanh không?"
Hạng Thiếu Long gật đầu.
Xương Bình quân nói, „Phải chăng là đi cùng Quản đại nhân?"
Hạng Thiếu Long lại gật đầu, nói, „Nghe nói ra ngoại Ô phía tây để thị sát
Ðiền Liệp trường."
Xương Bình quân thở dài, „Sáng nay ta đã bị tả tướng quốc Từ đại tướng quân
mắng cho một trận, bảo ta phải quản giáo muội tử, không được thân cận với
người của Lã Bất Vi, hôm nay ta thật lúng túng, Hạng đại nhân có cách nào giúp
ta chăng?"
Hạng Thiếu Long đương nhiên hiểu ý của Xương Bình quân, nói, „Huynh cũng biết
Quản Trung Tà là người rất giỏi đối phó với nữ nhân, điều kiện của bản thân
lại tốt, bề ngoài hay kiếm thuật, ăn nói đều không chỗ nào chê được, tại hạ
chưa chắc hơn y, huống cho lệnh muội lại coi tại hạ như kẻ thù, chuyện này hãy
cứ nghe theo ý trời vậy."
Xương Bình quân ngạc nhiên nói, „Làm sao có thể nghe theo ý trời, bọn tướng
lĩnh trẻ tuổi chúng tôi luôn bội phục nhãn quan của Từ Tiên, chuyện ông ta nói
chắc chắn không sai, nếu Doanh Doanh gả cho Quản Trung Tà, sau này chúng tôi
cũng sẽ bị liên lụy. Ðịa vị của Lã Bất Vi giờ đây đâu bằng Thương ưởng quân
trước kia, người ngoài ở đại Tần chúng ta không có mấy người có kết cuộc đã
tốt, chức quan càng lớn, thì chết càng thảm."
Hạng Thiếu Long thì không hề nghĩ sự việc ở góc độ này, nhất thời cứng họng.
Trong hai anh em, Xương Bình quân tương đối đa trí, Xương Văn quân thì không
thâm trầm như vậy, có vẻ hời hợt.
xương Bình quân than, „Giờ đây Hạng huynh cũng đã hiểu ta lo lắng đều gì, vấn
đề là Quản Trung Tà cũng có thể coi là bạn bè, chả lẽ lại đến nói thẳng với y
rằng y không được ***ng tới Doanh Doanh, mà chẳng có lý do nào hay sao?"
Hạng Thiếu Long nói, „Xương Bình quân nói đúng, chả lẽ bảo với Quản Trung Tà
rằng y sợ sẽ cùng chết một lượt với Lã Bất Vi, cho nên không muốn gã gần gũi
với muội tử của mình."
Xương Bình quân trách cứ, „Huynh đã cười oan cho chúng tôi mà đâu biết chúng
tôi lo lắng đến mức nào."
Hạng Thiếu Long nói với vẻ áy náy, „Chỉ vì nghe huynh nói thật thú vị! Nói đến
chuyện hôn sự thì phải do hai vị huynh trưởng ngài gật đầu mới được, Quản
Trung Tà đâu lớn gan như vậy."
Xương Bình quân giận dữ nói, „Ðâu có đơn giản như huynh nói như vậy, nếu Lã
Bất Vi đến cầu thân cho Quản Trung Tà, thái hậu ra mặt, hai tên tiểu tốt chúng
tôi sao có thể nói không được?"
Hạng Thiếu Long nghĩ cũng có lý, chỉ đành nói, „Huynh nói nhiều như thế, chẳng
qua là muốn ta theo đuổi lệnh muội, sao không khéo léo cảnh cáo Quản Trung Tà,
Lộc Công cũng làm như thế mà."
Xương Bình quân cười khổ nói, „Lộc Công sống lâu lên lão làng, không cần nói
lý lẽ, có lẽ bốn mươi năm sau chúng tôi cũng học cách của ông ta, nhưng giờ
đây thì không được. Này, chả lẽ huynh chẳng có ý gì với muội tử của chúng tôi
sao? ở Hàm Dương, ngoài Cầm Thanh ra thì đến muội tử của chúng tôi, đương
nhiên còn có Kỷ tài nữ nữa."
Hạng Thiếu Long gượng cười, „Huynh nói thật hay."
Xương Bình quân cầm lấy cánh tay gã, „Ðừng từ chối nữa, thế nào?" rồi nhìn
cánh tay gã nói, „Thiếu Long thật vạm vỡ Hạng Thiếu Long trong lòng cũng thật
sự quý mến người bạn này, chỉ đành nói, „Ðể tại hạ thử xem! Nhưng không đảm
bảo thành công."
Xương Bình quân cả mừng, lúc này cuộc hội nghị đã kết thúc, Lã Bất Vi và Mông
Ngao, Vương Hột, thần sắc ngưng trọng, ra khỏi cửa điện, vừa đi vừa nói.
Lã Bất Vi thấy Hạng Thiếu Long thì vẫy tay gọi gã đến.
Khi Hạng Thiếu Long đang bước tới thì Vương Hột và Mông Ngao chia tay với Lã
Bất Vi, Lã Bất Vi bước lên kéo gã ra ngoài ngự hoa viên, hạ giọng nói, „Thiếu
Long có biết xảy ra chuyện gì không? Sau khi thương nghị, quyết định do Mông
Ngao tướng quân đem quân đến quận Bình Nguyên, dẹp yên phản loạn. Còn Vương
Hột thì cầm đại quân ra biên cương phía đông, một mặt ra oai với người ở quận
Tam Xuyên và Thượng Ðảng, đồng thời cũng cảnh cáo người của tam Tấn, không
được làm càn."
Dừng một chút rồi nói, „Chuyện này thật khéo, giờ đây quân đồn trú ở Hàm Dương
cũng không còn nữa, lại gặp phải đại lễ Ðiền Liệp, Thiếu Long nhà ngươi có suy
nghĩ gì chăng?"
Hạng Thiếu Long bình thản nói, „Cao Lăng quân muốn mưu phản!"
Lã Bất Vi giật bắn người, „Cái gì?"
Hạng Thiếu Long lặp lại lần nữa.
Lã Bất Vi sau khi trầm ngâm hồi lâu thì bước đến lan can của một chiếc cầu nhỏ
trong ngự hoa viên ngồi xuống, ra hiệu cho gã ngồi xuống đối diện, nhíu mày
nói, „Cao Lăng quân đã dựa vào cái gì để sách động dân ở quận Bình Nguyên nổi
loạn?"
Hạng Thiếu Long ngồi xuống, cúi đầu nhìn dòng nước lững lờ trôi, bình tĩnh
nói, „Cao Lăng quân đương nhiên không có bản lĩnh ấy, nhưng nếu cấu kết với
tướng Triệu là Bàng Noãn, thì có thể làm những việc ngoài khả năng của Lã Bất
Vi vỗ đùi nói, „Chả trách nào tên Bàng Noãn ấy sau khi tan lễ cử hành thì vội
vàng chuồn mất, thì ra là y có mưu đồ."
Rồi hai mắt thoáng hiện tia sát cơ, chậm rãi từng chữ nói, „Cao Lăng quân! Ta
thấy ngươi hình như đã chán sống!"
rồi quay sang Hạng Thiếu Long, „Nếu y muốn động thủ, thì sẽ nhân cơ hội tốt là
lễ Ðiền Liệp, chuyện này sẽ giao cho Thiếu Long xử trí, nếu ta đoán không
nhầm, người của Cao Lăng quân sẽ nhân tình thế hỗn loạn, vì điều động binh mã
hôm nay và ngày mai, lẻn vào vùng phụ cận của Hàm Dương, người bên cạnh Cao
Lăng quân cũng không thể không phòng, nhưng chuyện này có thể giao cho Trung
Tà ứng phó."
Hạng Thiếu Long cười thầm, không ngờ Cao Lăng quân đã vô tình giúp đỡ mình, Lã
Bất Vi làm sao có thể trong tình thế này mà ứng phó với mình, điều đó cũng bởi
vì gã có vẻ như đã hứa hẹn hôn sự với Lã Nương Dung.
Lã Bất Vi nói, „Ta phải gặp thái hậu và bị quân, Thiếu Long phải báo cáo tình
huống với ta, để ta biết được tình hình phát triển đến đâu."


Bạn cần đăng nhập để bình luận