Tầm Tần Ký

Chương 180 - Ngàn núi vạn sông




Dưới bàn tay tuyệt vời của tỷ muội họ Vưu, Hạng Thiếu Long thấy mình đã quay
về dáng vẻ ban đầu trong chiếc kiếng đồng, hai thiếu nữ ấy vì sắp ly biệt với
gã, nên không còn nói cười như bình thường nữa.
Hạng Thiếu Long cũng vì chuyện của Từ Tiên mà buồn bã khôn nguôi.
Sự việc là do Hoàng Hồ tự nói ra, khi y về thành thì bị Lý Viên bắt lại ở cửa
thành, lúc đi thì có hơn ba ngàn người, khi về chỉ còn lại bảy trăm người, rõ
ràng là đã đánh nhau rất kịch liệt.
Khi bị tra khảo, Hoàng Hồ khai vì trong năm trăm tùy tùng của Từ Tiên, có gian
tế của Lã Bất Vi, cho nên bọn chúng đã đột kích Từ Tiên ở ngay biên giới nước
Ngụy tại một sơn cốc, chính Hoàng Hồ đã bắn ông ta một mũi tên, quân Tần liều
chết chống lại. Hoàng Hồ cũng đã bị thương nặng, nên tháo chạy, có một số
người cũng bị bắt làm tù binh, cho nên Lý Viên mới khổ não như vậy.
Long Dương quân vì chuyện này xảy ra ở biên giới nước Ngụy, sợ Lã Bất Vi lấy
đó làm cớ, xuất binh đối phó với nước Ngụy.
Truy tận nguồn gốc, thì kẻ gây ra chuyện này chính là Ðiền Ðan và Lã Bất Vi.
Ðáng hận nhất là Ðiền Ðan, y cố ý gây nên phong ba bão táp, hy vọng có thể trở
thành ngư ông đắc lợi.
Hạng Thiếu Long biết chuyện này xong, thì trong lòng vui mừng, ít nhất thì
biết được Từ Tiên cũng chưa biết đã chết thật hay chưa.
Song gã đã quyết định ngày mai sẽ lên đường đuổi theo Ðiền Ðan.
Ðiền Ðan rời khỏi Thọ Xuân thì chỉ mang theo hơn một trăm tùy tùng, vì y phải
tránh né trạm canh gác của nước Sở ở biên giới, tất sẽ đi đường vòng, cho nên
bọn họ tuy trễ hơn hai ngày, nhưng vì có người Sở dẫn đường, cho nên có thể đi
được đường tắt, vì thế cơ hội chặn lại Ðiền Ðan trước khi y vào nước Tề là rất
lớn.
Khi gã muốn rời khỏi, thì hai thiếu nữ họ Vưu nén không được ngả vào lòng gã,
dặn dò khi có cơ hội hoặc lúc đi ngang qua nhất định phải vào nước Ðiện thăm
họ, rồi vừa khóc vừa tiễn gã ra.
Trang phu nhân chặn gã ở ngoài cửa, buồn bã nói, „Ðêm nay biệt ly, có lẽ sẽ
không còn ngày gặp nhau, Hạng lang ơi, sao chàng bạc bẽo với thiếp thân đến
thế!"
Hạng Thiếu Long cười khổ não, „Sự việc phát triển quả thật ngoài dự liệu, song
phu nhân cũng đừng đau lòng nhu vậy, nước Ðiện cách nước Tần không xa, nói
không chừng lúc rảnh rỗi, tại hạ có thể đến thăm các người."
Trang phu nhân cả mừng nói, „Quân tử nhất ngôn!"
Hạng Thiếu Long nói, „Ðừng khóc nữa, ta tin rằng chúng ta lại sẽ gặp nhau."
Trang phu nhân nói, „Ngày mốt thiếp thân đã về nước Ðiện, chàng có thể nhân
lúc quay về Tần, hãy ghé thăm chúng tôi, lúc ấy thiếp lại sẽ cười cho chàng
xem."
Quyến luyến với nhau một hồi, cuối cùng Hạng Thiếu Long cũng lên đường.
Lý Viên đang nói chuyện với Long Dương quân, Hàn Sấm, Ðằng Dực, thấy gã đến
thì kéo gã qua một bên nói, „Ta đã gặp Yên Nhiên, trong lòng ngược lại cảm
thấy rất thoải mái, quả thật chỉ có huynh mới sánh bằng với nàng, ta chỉ là kẻ
có lòng nhiệt tình theo đuổi công danh lợi lộc mà thôi."
Hạng Thiếu Long không còn lời nào để đối đáp, vỗ vai gã nói, „Chỉ là tại hạ
may mắn một chút, gặp được nàng sớm hơn Lý huynh một bước! Sự thực nàng cũng
khâm phục huynh lắm."
Lý Viên chép miệng, „Chỉ về mặt phóng khoáng, rộng lượng, ta đã không bằng
huynh, này, Tú Nhi muốn ta nói với huynh rằng, chúc huynh thuận buồm xuôi
gió."
Hạng Thiếu Long nhớ lại Quách Tú Nhi, trong lòng buồn bã.
Ðằng Dực lúc này đến thúc, „Chúng ta lên đường thôi!"
Mọi người cùng ra cửa, nhảy lên chiến mã, bọn Kỷ Yên Nhiên đều dùng khăn che
mặt, không để người ta thấy nét diễm lệ của bọn họ.
Long Dương quân, Hàn Sấm và Lý Viên đều đến tiễn.
Do quân Sở dẫn đầu, đoàn người lục ***c kéo ra cửa thành.
Lúc ấy trời chưa sáng, sắc trời vẫn còn mờ mờ, càng tăng thêm vẻ ảm đạm trong
buổi chia ly.
Ai có thể nói chắc được có còn ngày gặp lại hay không?
Nhất là Tần và sáu nước đông nam trong tình trạng chiến tranh như thế này,
nghĩ đến việc đánh nhau trên sa trường càng khiến cho người ta rầu rĩ.
Hạng Thiếu Long chán ghét chiến tranh, nhưng cũng biết đây là chuyện không thể
tránh trong thời đại này.
Khi sắp đến hoàng cung, một đội nhân mã hộ tống một cỗ xe ngựa phóng ra, chặn
bọn họ lại, thì ra là Lý Yên Yên đã đến.
Cấm vệ trưởng Ðộc Quý dong ngựa tới nói, „Thái hậu muốn gặp Vạn gia, mời Vạn
gia lên xe."
Hạng Thiếu Long gật đầu, leo lên xe của Lý Yên Yên, người ngựa cùng ra khỏi
nội thành môn.
Lý Yên Yên lột mũ đeo của Hạng Thiếu Long, nhìn gã đăm đăm một hồi, vui vẻ
nói, „Hạng Thiếu Long dễ coi hơi Vạn Thụy Quang nhiều. Chả trách nào Tú Nhi
nhớ tiên sinh mãi không thôi! ô, ta không phải nói nàng yêu vẻ tuấn tú của
tiên sinh, mà là dáng vẻ và khí chất hiện nay của tiên sinh, càng phù hợp với
lời nói cử chỉ anh hùng khí khái của tiên sinh."
Hạng Thiếu Long mỉm cười, „Thái hậu chẳng phải đã bảo không đến tiễn sao, cớ
gì đột nhiên thay đổi chủ ý đến Lý Yên Yên ngả vào lòng gã, ôm chặt lấy gã,
thở dốc nói, „Ðây chính là đáp án, chỉ cần nhớ đến có lẽ ngày sau không còn
gặp lại nữa, Yên Yên cũng đã đau lòng, giả sử có một ngày Thiếu Long thấy
không thể đấu lại Lã Bất Vi, thì cánh cửa của đại Sở ta luôn luôn mở cho
chàng."
Mặt trời ngả về tây.
Ba chiếc thuyền lớn trôi xuôi về đông theo dòng Hoài Thủy, có thể thấy được
cảnh hai bên bờ.
Hạng Thiếu Long đã tìm thấy Thiện Nhu đang đứng ở đuôi thuyền, ngạc nhiên nói,
„Nhu đại tỷ đứng đây làm gì?"
Thiện Nhu nói không hề khách khí, „Muốn đứng một mình yên tĩnh đây không được
sao?"
Hạng Thiếu Long thử ôm lấy vai nàng, chỉ thấy nàng liếc mình, chứ không phản
kháng, thì yên tâm hôn lên má nàng, dịu dàng nói, „Nếu lần này có thể giết
chết được Ðiền Ðan, Nhu tỷ có chịu theo chúng tôi về Hàm Dương không?"
Thiện Nhu dựa vào lòng gã, thỏ thẻ, „Ta đã quen cuộc sống rày đây mai đó, e
rằng khó mà ở lại một nơi. Nếu ngày nào cũng gặp vẫn những người đó, thì thật
là chán. Cuộc sống gia đình không phù hợp với ta."
Hạng Thiếu Long gật đầu, „Ðiều đó ta hiểu, rày đây mai đó, quả thật là một
cách sống rất hay."
Thiện Nhu ngạc nhiên nói, „Ta nói vậy chẳng lẽ chàng không nổi giận?"
Hạng Thiếu Long cười, „Tại sao phải nổi giận, điều nàng nói là chân lý ngàn
năm không đổi, cứ mãi lặp lại một chuyện hoặc ăn những thứ như nhau, sơn hào
hải vị cũng trở nên chán ngán, song nàng cũng phải đến Hàm Dương thăm Thiện
lang và cháu của nàng, muội tử của nàng cũng rất nhớ nàng đó."
Thiện Nhu nói, „Ta sẽ đến Hàm Dương, nhưng ta đã hứa với một người, xong
chuyện thì phải về với y, sau đó hẵng nói."
Hạng Thiếu Long cười khổ não nói, „Phải chăng là tình lang mới của nàng?"
Thiện Nhu hạ giọng nói, „Vốn là không muốn nói với chàng, nhưng cũng không
muốn gạt chàng. Sau khi chia tay, tình lang của ta đã từng mạo hiểm cứu ta,
trị vết thương của ta, nên ta vì cảm kích mà yêu người ấy."
Hạng Thiếu Long trong lòng dâng lên cảm giác chua chát bẽ bàng, nghĩ lại, mình
cũng có những nữ nhân khác nhau, vậy thì Thiện Nhu cũng sẽ có quyền lợi được
hưởng ái tình của những nam nhân khác nhau, cười thoải mái nói, „Vậy cứ tùy ý
của đại tỷ! Cứ coi như nàng gả cho người ta, rồi sinh con, cũng đừng quên rằng
phải đến Hàm Dương thăm chúng tôi. Nhưng phải trước khi bị quân nước Tần làm
lễ đội mũ, nếu không sẽ không tìm thấy chúng tôi."
Thiện Nhu quay đầu lại, nhìn gã một hồi nói, „Chàng thật là đặc biệt, những
nam nhân khác khi biết trong lòng ta đã có người khác, đều đố ky, nhưng chàng
không hề để ý đến, phải chăng trong lòng chàng không có người ta?"
Hạng Thiếu Long cười gượng, „Ðiều này cũng không được, điều kia cũng không
phải, nàng muốn ta phải thế nào đây?
Thiện Nhu lộ vẻ kỳ lạ, thở dài nói, „Cũng chính vì chàng là một người kỳ lạ
như thế, cho nên khiến cho Thiện Nhu này không thể nào quên được chàng, đó là
một cảm giác rất đau khổ! Nhưng ta không thể bỏ đi ý tưởng ngao du thiên hạ
của mình, có lẽ một ngày nào đó ta đã mệt mỏi, lúc đó chàng có chê ta không?"
Hạng Thiếu Long buông nàng ra, bình thản nói, „Ðừng nghĩ ngợi nhiều nữa, chỉ
cần trong vòng bảy năm nàng đến Hàm Dương, thì vẫn có thể gặp được chúng tôi."
Thiện Nhu giậm chân nói, „Ta không chấp nhận!"
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên kêu lên, „Nàng không chấp nhận chuyện gì?"
Thiện Nhu giận dỗi nói, „Chàng cớ gì không giống với những nam nhân khác, hình
như ta đến hay không đến cũng chẳng liên quan gì đến chàng?"
Hạng Thiếu Long cười lớn nói, „Nàng chẳng phải là rất muốn tự do hay sao, ta
giờ đây hoàn toàn không can thiệp đến cách sống của nàng, ngược lại nàng trách
ta, đó là đạo lý gì?"
Thiện Nhu nghĩ một lát, bật cười, chạy đến ôm chầm lấy gã, nói, „Chàng rất
khác với tất cả mọi người, chả trách nào ta không thể quên được chàng."
Hạng Thiếu Long dịu dàng nói, „Nhu đại tỷ cứ hưởng thụ cuộc sống của mình! Đó
là quyền lợi của mỗi người. Nếu nói ta không đố ky chỉ là gạt nàng, chỉ là ta
không có quyền để quản thúc nàng, nên chỉ đành cố nén lòng như vậy, tôn trọng
tự do của nàng."
Thiện Nhu cảm động nói, „Ðây là lời nói hay nhất mà lần đầu tiên ta nghe một
nam nhân nói, nhưng có phải vì thế mà chàng không yêu thương người ta như
trước không?"
Hạng Thiếu Long thản nhiên nói, „Tình yêu thương của ta đối với nàng mãi mãi
không thay đổi, nhưng ta cũng buộc mình không nghĩ đến nàng nhiều. Bởi vì khi
ta nghĩ đến nàng có thể đang ôm ấp nam nhân khác, trong lòng ta cảm thấy không
thoải mái. Con người vốn là ích kỷ."
Thiện Nhu hôn gã, rồi dịu dàng nói, „Chàng rất thẳng thắn, sự thực thì ta cũng
vì lý do ấy mà rất e ngại khi nghĩ đến chàng, ta thật hối hận khi cho chàng
biết sự thật. Cho đến sau khi chia tay với chàng, người ta mới biết không thể
nào quên được chàng."
Hạng Thiếu Long hôn lên môi nàng, dịu dàng nói, „Ðã là sự thực, ta và nàng chỉ
đành phải chấp nhận. Ðã đến giờ cơm tối, chúng ta vào khoang nhé."
"Không! Ta sợ rồi sẽ có một ngày mất đi tình yêu của chàng, „ Thiện Nhu lắc
đầu nói.
Hạng Thiếu Long cười gượng, „Ðại tỷ đừng gạt ta, nàng đâu phải là người ấy.
Nàng chỉ là không chịu đựng được khi ta không hề phản ứng khi nàng có nam nhân
khác. Cho nên buộc ta đầu hàng mà thôi!"
Thiện Nhu giậm chân nói, „Ta hận chàng, hãy mau nói rằng chàng rất ghen
tuông."
Hạng Thiếu Long cười ngặt nghẽo, „Ðược rồi! Ta sắp chết vì ghen tuông đây."
Thiện Nhu vui vẻ nói, „Vậy mới phải! Lời lúc nãy ta vừa nói toàn là gạt chàng.
Không hề có nam nhân nào đáng mặt để sánh bằng bổn cô nương, nhưng đừng vui
sướng quá sớm, bởi vì trong đó có cả chàng, nào!" rồi kéo tay Hạng Thiếu Long
vào trong khoang.
Dưới ánh sáng của ngọn phong đăng, Hạng Thiếu Long, Ðằng Dực, Kỷ Yên Nhiên,
Triệu Chi, Thiện Nhu vây quanh chiếc bàn có trải tấm bản đồ vùng biên giới Tề,
Sở.
Ðằng Dực nói, „Ta đoán có thể Ðiền Ðan sẽ quay về Tề theo ba con đường. Con
đường thứ nhất là y bỏ thuyền lên bộ, phi ngựa đến Phù Ly Tái, rồi sau đó từ
Chung Ly mua thuyền đi đường thủy về Tề. Con đường thứ hai là đổi ngựa ở Phù
Ly Tái, rồi tiếp tục đi đường bộ theo quan đạo đến Bạch Thành, Lang Lăng, Khai
Dương cho đến biên giới nước Tề. Con đường thứ ba có thể rắc rối hơn nhiều, đó
là đi theo phía đông ngang qua Vũ sơn để về nước. Mọi người có thể thấy ta đã
vẽ sẵn trên bản đồ này."
Bọn Hạng Thiếu Long đang nghiên cứu ba con đường, Thiện Nhu lên tiếng, „Không
cần suy nghĩ nữa, Ðiền Ðan là kẻ thích thoải mái, nhất định đi đường thủy, lại
thêm thành thủ của Chung Ly là Hạ Như Chương và y trước nay quan hệ rất thân
thiết, còn Ðiền Ðan không hề biết chúng ta đang đuổi theo y, nào chịu bỏ dễ
chọn khó."
Kỷ Yên Nhiên nói, „Nếu là như thế, nói không chừng khi chúng ta đến Chung Ly,
y vẫn chưa lên thuyền?"
Mọi người đều gật đầu đồng ý.
Bởi vì hôm ấy Ðiền Ðan lên thuyền rời khỏi thành Dương, đi ngược lên phía tây,
cách Thọ Xuân mười dặm rồi mới bỏ thuyền đi bộ, lại mua hàng trăm thớt ngựa,
sau đó vòng sang phía đông đến Phù Ly Tái và Chung Ly, đường vòng như vậy,
nhất định sẽ mất nhiều thời gian.
Người này quả thật là rất xảo trá, dụ Xuân Thân quân giết chết Từ Tiên, rồi
lập tức chuồn ngay, để cho người Sở gánh vác mọi hậu quả, còn y thì an toàn
thoát khỏi mọi chuyện.
Triệu Chi nói, „Thiếp vẫn chưa hiểu Ðiền đan có gì gấp rút phải quay về như
vậy?"
Kỷ Yên Nhiên đột nhiên biến sắc nói, „Không hay, thiếp thấy Ðiền Ðan nhất định
sẽ đối phó với nước Yên."
Ðằng Dực cũng giật mình, „Thái tử Ðan đang gặp nguy hiểm!"
Hạng Thiếu Long cũng hiểu ra.
Ðiền Ðan và Lã Bất Vi cấu kết với nhau, hoàn toàn là vì lợi ích. Ðiều đáng lo
nhất của Lã Bất Vi là sáu nước phía đông hợp tung, cho nên trước nay vẫn tỏ vẻ
tốt đẹp với Ðiền Ðan, hy vọng nước Tề không những không đứng vào trong hợp
tung, mà còn phá hoại sự liên minh của năm nước kia.
Gần đây liên quân năm nước đã tiến đến biên giới, quân Tần không thể chống cự
lại, càng kiên định hơn sách lược của y.
Ðồng thời cũng biết được nước Sở rốt cuộc cũng không để cho tam Tấn bị nước
Tần đánh chiếm, cho nên mới bỏ Sở mà kết minh với Tề.
Ðiền Ðan không phải là không biết dã tâm của Lã Bất Vi, nhưng y cũng biết thà
dựa vào người còn hơn dựa vào mình, chỉ có nước Tề lớn mạnh thì mới có thể có
lối thoát.
Trong thời đại chiến tranh này, cách trở thành một nước mạnh chính là đánh
chiếm dần dần các nước khác, mở rộng lãnh thổ, vật tế thần chính là nước Yên,
vốn đã trở nên yếu ớt vì đánh nhau với Triệu.
Ðiền Ðan cũng chẳng tốt lành gì với Lã Bất Vi, giả sử như lần này y có thể
giết chết được Từ Tiên, thì càng khiến cho nội bộ nước Tần trở nên rối loạn,
đối với Tề quả thật có lợi chứ không hại.
Còn Lã Bất Vi đương nhiên cũng phải báo đáp lại, một trong những điều đó chính
là hại chết thái tử Ðan ở trong biên giới nước Tần, nước Yên mất đi một nhân
vật có thể gìn giữ đại cuộc, đó là sự đả kích về sĩ khí và thực lực, Ðiền Ðan
càng dễ dàng xâm chiếm lãnh thổ của nước Yên hơn.
Ðột nhiên, bọn họ càng hiểu rõ hơn âm mưu của Lã Bất Vi và Ðiền Ðan.
Kỷ Yên Nhiên nghiêm mặt nói, „Nếu lần này chúng ta không giết được Ðiền Ðan,
nước Yên sẽ mất."
Thiện Nhu nghiến răng nói, „Lần này y chạy không thoát!"
Kỷ Yên Nhiên nói, „Hạ Như Chương của thành Chung Ly có mối quan hệ mật thiết
với Ðiền Ðan, nói không chừng sẽ thăm dò hành động của chúng ta rồi báo tin
cho y, bảo y đổi đường bộ mà trốn chạy, lúc đó sẽ càng khó đuổi theo y hơn."
Một ý nghĩ thoáng qua trong lòng, Hạng Thiếu Long nói, „Ðã như thế, chúng ta
hãy cứ tương kế tựu kế, cố ý dọa Hạ Như Chương một trận, sau khi biết được
Ðiền Ðan ở đâu, y đừng hòng sống sót mà quay về Tề."
Trước giờ ngọ hai ngày sau, ba chiếc thuyền lớn cập bến Chung Ly.
Hạ Như Chương nghe báo thì đến.
Phụ trách hạm đội này là Lý Quang, tướng nước Sở, là tâm phúc của Lý Viên,
người rất tinh minh, được Hạng Thiếu Long chỉ thị thì xuống thuyền nhỏ vào bỜ
gặp mặt y.
Chờ Hạ Như Chương đọc xong quân lệnh của Lý Yên Yên và văn kiện, Lý Quang hạ
giọng nói, „Lần này bọn chúng tôi đến, là có một nhiệm vụ bí mật."
Hạ Như Chương giật mình nói, „Là chuyện gì?"
Lý Quang kéo gã qua một bên nói, „Chuyện ở Thọ Xuân, chắc tướng quân cũng đã
nghe."
Hạ Như Chương cười khổ nói, „Không những nghe phong thanh, hôm qua còn đã nhận
được thông tin chính thức, không ngờ Xuân Thân quân lại có kết quả như vậy, y
quả là già đến nỗi hồ đồ."
Lý Quang nói, „Y không những già đến nỗi hồ đồ, mà còn tin lầm lời của kẻ
gian, không những phái người ám sát sứ tiết của nước Tần phái đến bái tế tiên
quân, mà còn có ý đồ mưu phản, thái hậu và Lý tướng rất phẫn nộ chuyện này,
nên sai bọn chúng tôi cầm quân đuổi theo bắt người này. Hạ tướng quân chắc
biết người ta muốn nói là ai?"
Hạ Như Chương biến sắc, trầm giọng nói, „Lý tướng quân có thể nói rõ hơn một
chút không?"
Lý Quang nói, „Ngoài tên gian tặc Ðiền Ðan thì còn có ai nữa, Hạ tướng quân có
nghe được tin tức của y chăng?"
Hạ Như Chương chân tay run, khó khăn lắm mới khàn giọng nói, „Không có."
Lý Quang cũng biết rõ là chuyện gì, nhưng không vạch trần ra. Hạ giọng nói,
„Ðiền Ðan tất sẽ chạy bằng đường thủy, Hạ tướng quân hãy lập tức sai người
chuẩn bị cho chúng tôi thêm ba chiếc thuyền tốt nữa, ta hy vọng hoàng hôn có
thể lên đường."
Hạ Như Chương đương nhiên luôn miệng vâng dạ, Lý Quang không thèm để ý đến y
nữa, quay về trên thuyền.
Hạ Như Chương căn dặn thuộc hạ xong, vội vàng quay về thành.
Lúc này Hạng Thiếu Long đã lén vào thành, cùng đi còn có Kỷ Yên Nhiên, Thiện
Nhu, Triệu Chi, cả ba đều đã cải nam trang, Ðằng Dực, Kinh Thiện, Ô Quang, Ô
Ngôn, Ô Thư, cùng mười tám thiết vệ, ngoài ra còn có phó tướng của Lý Quang là
Thái Dục, trên người bọn họ đều có giấy thông hành chính thức, nên ra vào
thành đều không có vấn đề gì.
Hạ Như Chương trở về thành, thì ngựa không chịu dừng chạy thẳng về phủ.
Giữa ban ngày, phủ tướng quân lại đóng cửa kín mít, bọn Hạng Thiếu Long chỉ
đành nhìn bức tường cao mà thở dài, chia nhau ra giữ ở các lối thoát, chờ đợi
đêm tối đến.
May mà không đến nửa canh giờ, Hạ Như Chương lúc này đã thay đổi thường phục
cùng hai tên gia tướng từ cửa sau lẻn ra ngoài, phóng ngựa về phía nam.
Mọi người cả mừng, đuổi theo sau.
Hạ Như Chương cứ đi thẳng phía nam, xuyên qua khu rừng, đến hoàng hôn, thì đến
một trang viện bí mật nằm trong rừng.
Ngoài rừng có một con sông từ tây bắc chảy đến, rồi nhập vào sông Hoài Thủy ở
phần hạ du, sau đó tiếp tục chảy về phía Ðông.
ở đó có một bến đó nhỏ, đậu bốn chiếc thuyền câu.
Mọi người cả mừng.
Ðằng Dực nói, „Ta phụ trách thu thập bọn người ở bến đò và trên thuyền. Tam đệ
thì hãy vào trong trang viện đối phó với Ðiền Ðan, hãy cẩn thận, tùy tùng của
Ðiền Ðan không phải là kẻ dễ đối phó."
Nói xong dắt theo một nửa thiết vệ, đi về phía bến đò.
Hạng Thiếu Long căn dặn Kỷ Yên Nhiên, „Yên Nhiên hãy cùng Chi Chi ở ngoài,
dùng cung nỏ ngăn chặn hoặc giết chết những kẻ chạy ra ngoài, còn ta và Nhu
đại tỷ sẽ lẻn vào trong, xem thử Ðiền Ðan có ở trong ấy không."
Kỷ Yên Nhiên gật đầu, tản ra cùng với mọi người.
Hạng Thiếu Long phất tay cho Thiện Nhu, rồi đột nhập vào trong rừng, một lát
sau đã an toàn tới được bụi cây ở bên ngoài tường đông của trang viện.
Tòa trang viện có tường cao bao vây, đến gần thì cũng không thể thấy được tình
hình bên trong.
Lúc này màn đêm đã buông xuống, bầu trời lấp lánh đầy sao, ánh trăng mờ mờ,
chỉ thấy trong trang viện có ánh đèn yếu ớt hắt ra.
Hai người phóng dây leo lên, trèo qua tường, nhảy xuống sân, Hạng Thiếu Long
và Thiện Nhu leo lên mái nhà gần nhất, chỉ thấy mái nhà trùng trùng, nhất thời
không biết ra tay ở đâu.
Thiện Nhu ghé tai gã, hạ giọng nói, „Ðiền Ðan thích nhất là ở phòng phía nam,
chúng ta hãy đến đấy xem."
Hạng Thiếu Long theo hướng chỉ tay của nàng, chỉ thấy trang viện phía nam là
một viên lâm, có đình đài lầu cát, có hòn non bộ, tương đối xinh đẹp, lại còn
có cả một con suối nhỏ, chảy băng qua khu vườn, có một cây cầu đá bắc ngang
qua con suối nhỏ ấy, một bên là mấy tòa lầu cao.
Xem ra trang viện này là một trang viện tránh nóng của giới quyền quý, rất có
khả năng là nhà của Hạ Nhừ Chương, nên tạm thời để Ðiền Ðan ở đây.
Hai người không nói lời nào, chạy một hơi băng qua mấy mái nhà, rồi nhảy xuống
sân, chỉ thấy ở trên cầu nhỏ có bóng người và tiếng người, hai người không dám
sơ suất, đi vòng đến nơi ấy, nhờ vào sợi dây leo, từ một ngọn cây, bay qua một
ngọn cây khác, khi rơi xuống đất, tìm cách né tránh bọn lính canh, rồi leo lên
một căn nhà có ánh sáng hắt ra.
Tiếng người từ phía dưới truyền lên.
Chỉ nghe giọng của Ðiền Ðan, „Chuyện này không nên coi là thật, theo lý thì Lý
Viên chắc là không đấu lại Xuân Thân quân mới phải."
Rồi có tiếng trả lời của Hạ Như Chương, „Tuyệt không thể giả được, đêm qua tại
hạ đã chính thức nhận được mệnh lệnh của thái hậu, bảo rằng tại hạ phải giữ
quan ải cho nghiêm ngặt. Lại còn cho biết Lý Quyền, Lý Lệnh, Ðấu Giới và Thành
Tố Ninh đều bị chém đầu thị chúng."
Hai người nghe thì cả mừng, qua bao nhiêu gian nan, cuối cùng đã đuổi theo
được tên lão tặc Ðiền Ðan.
Ðiền Ðan lặng lẽ hồi lâu, rồi lạnh lùng hừ nói, „Lý Viên quả thực to gan, dám
phái người đến truy sát ta, Nhũ Chương! Hay là ngươi hãy theo ta về Tề."
Hạ Như Chương chép miệng, „Thân tộc và sản nghiệp của tại hạ đều ở đây, làm
sao có thể nói đi là đi, chuyện này sau này hẵng nói! Giờ đây điều quan trọng
nhất là làm cách nào để sắp xếp cho Ðiền tướng an toàn quay về Tề."
Ngừng một lát rồi nói tiếp, „Bọn chúng đoán được ngày quay về Tề bằng đường
thủy, giả sử Ðiền tướng rời khỏi đây bằng đường bộ, thì sẽ khiến cho bọn chúng
chẳng làm gì được. Tại hạ thấy Ðiền tướng không cần phải chờ Ðản Sở tướng quân
nữa. Chỉ cần Ðiền tướng bình an quay về Tề, thì Lý Viên dù có gan to bằng trời
cũng không dám làm gì Ðản Sở.
Hạng Thiếu Long không còn hứng thú nghe nữa, nói với Thiện Nhu, „Nhị ca chắc
đã thu thập bọn người ở bến đò, chúng ta giờ đây hãy tạo ra rối loạn, chuẩn bị
xong chưa?"
Thiện Nhu hạ giọng nói, „Ðương nhiên đã chuẩn bị xong, ta đợi đã mười năm
nay."
Hạng Thiếu Long phất tay ném ra ngọn hỏa tiễn.
Ngọn lửa đã bốc cao, từng đốm lửa bay thẳng lên trời cao.


Bạn cần đăng nhập để bình luận