Tầm Tần Ký

Chương 266 - Có Lại Lòng Tin




Hạng Thiếu Long chui vào thùng xe, xe ngựa lăn bánh.
Long Dương quân hớn hở nói, „Nô gia lấy cớ rằng đêm nay muốn dạo cảnh ở Tri
Thủy cho nên lấy thẻ thông hành ra khỏi thành, chỉ cần ngồi thuyền lớn, giương
buồm rồi đi lên phía tây, thì không ai có thể làm gì được chúng ta!"
Hạng Thiếu Long cảm thấy ngạc nhiên lắm nhíu mày nói, „Nghe nói nước sông này
đã bị đóng băng, vậy làm sao dùng thuyền?"
Long Dương quân nói, „Nô gia đã sớm sai người điều tra, đường bộ tuy là người
ngựa khó đi, nhưng đường sông ngày mai sẽ giải đông, lại có thuyền đến Lâm
Tri, Thiếu Long hãy yên tâm!"
Hạng Thiếu Long nghe nói mà chẳng hiểu sao cả, lẽ nào Tiêu Nguyệt Ðàm lại nói
dối? Theo lý mà nói, nếu Long Dương quân cấu kết với Hàn Sấm để hãm hại mình,
khi được tin Tào Thu Ðạo khiêu chiến với mình, theo lý phải bỏ tất cả những âm
mưu ngụy kết trước tiên coi minh có thể giữ được mạng trong tay của họ Tào hay
không rồi mới tính toán nữa. Nhưng giờ đây thấy bộ dạng vô tình của Long Dương
quân, hình như quả thật muốn dẫn mình chạy khỏi Lâm Trì, sự việc lần này không
thể giả vờ được, rốt cuộc là câu chuyện gì?
Ðối với bạn bè gã trước nay luôn thẳng tính, nén không được nói, „Quân thượng
không sợ Hàn Sấm uy hiếp sao?"
Long Dương quân giật mình rồi mặt trắng bệch, lạc giọng kêu lên, „Thiếu Long
làm sao biết được truyện này?"
Hạng Thiếu Long bình thản nói, „Vậy là quả thật đã xảy ra chuyện này?"
Long Dương quân lặng lẽ một lát, rồi chép miệng, „Sấm hầu cũng là bất đắc dĩ,
bởi vì thủ hạ của người đã tiết lộ bí mật cho Quách Khai. Song giờ đây Thiếu
Long đã công khai thân phận khiến cho Quách Khai nhất thời lúng túng tiến
thoái khó phân."
Hạng Thiếu Long nhìn kỹ thần thái của Long Dương quân rồi mới ngạc nhiên nói,
„Chuyện đêm nay chúng ta bỏ chạy, Hàn Sấm có biết không?"
Long Dương quân trả lời, „Ðương nhiên không để cho y biết. Nô gia đã hạ quyết
tâm làm thế nào cũng không để Thiếu Long chết trong tay Tào Thu Ðạo."
Hạng Thiếu Long nén không được ôm vai y than rằng, „Biết quân thượng không bán
đứng ta, tiểu đệ trong lòng vui mừng, quả thực khó nói ra bằng lời được nhưng
ta cũng không muốn liên lụy đến quân thượng, hãy quay xe về."
Long Dương quân giật mình, „Thiếu Long đừng ỷ vào sức mạnh, theo nô gia biết,
bọn Hàn Sấm đã từng bí mật gặp Tào Thu Ðạo, khuyên y phải trừ khử Thiếu Long,
nếu không nước Tề mãi mãi khó có ngày yên được. Cho nên đừng tưởng Tào Thu Ðạo
nhất định sẽ nương tay!"
Hạng Thiếu Long mỉm cười, „Nghe nói Tào Thu Ðạo ngay cả Tề vương cũng không
lay chuyển được y, Hàn Sấm là cái thứ gì?"
Long Dương quân ngạc nhiên một chốc rồi cảm động nói, „Nô gia biết Thiếu Long
nghĩ cho mình nhưng nô gia có thủ đoạn để ứng phó với Hàn Sấm. Nói cho cùng y
có nhiều chuyện vẫn phải nhờ vả nô gia, không dám làm bừa!"
Rồi lại thở dài nói, „Nô gia không phải là nói giùm cho y, sự thật y cũng gặp
khó khăn, y đối với Thiếu Long cũng là chân tình!“ Hạng Thiếu Long lúc này
hoàn toàn bỏ đi ý định chạy trốn cả quyết rằng, „Muốn đi thì phải sau khi
quyết chiến với Tào Thu Ðạo. Sự thực tại hạ đã cùng y giao thủ, lần đó đã cướp
được thanh Bách Chiến bảo đao về. Nếu không cũng không biết Hàn Sấm có ý muốn
giết tại hạ!“ Long Dương quân ngạc nhiên nói, „Huynh đã từng giao thủ với y?"
Hạng Thiếu Long nhẹ giọng nói, „Quân thượng trước tiên hãy sai người đánh xe
về, ta sẽ cho quân thượng biết tường tận sau!"
Khi Hạng Thiếu Long tỉnh dậy thì trời đã hơi sáng.
Một là vì thời tiết lạnh, vả lại đêm qua rất khuya mới ngủ được, gã không nỡ
rời chiếc mềm ấm.
Ðêm qua gã đã dằn lòng mình mới không đến chỗ Phụng Phi cũng không muốn vì
chuyện nam nữa mà không thể kiềm chế được sự việc. Theo tính toán của gã, sau
khi chịu được mười chiêu của Tào Thu Ðạo thì Giải Tử Nguyên sẽ sắp xếp gã bỏ
chạy, còn Phụng Phi thì do cha con Trọng Tôn Long phụ trách đưa nàng ra đi một
cách an toàn. Dựa vào uy vọng của mình, đây cũng không phải là chỗ của Lã Bất
Vi cho nên đoàn ca vũ cũng sẽ không gặp nguy hiểm.
Về đến Hàm dương, gã sẽ không dẫn quân xuất chinh nữa. Giờ đây nguyện vọng duy
nhất là mong mình đã quá lo lắng về chuyện thân phận của tiểu Bàn những cũng
hiểu được đó chỉ là suy nghĩ của mình.
Ðột nhiên có tiếng ồn ở phía trước truyền tới, tiếp theo có tiếng người kêu
thảm. Hạng Thiếu Long ngạc nhiên tung mền ngồi dậy, Thiệu Nhu lướt vào như
gió, thộp ngực gã mà rít lên rằng, „Tên tiểu tử lười biếng hãy xuống giường
cho ta, đã biết ngày mốt sẽ đối phó với sư phụ mà giờ vẫn còn nằm đây!"
Bọn Phí Thuần, Lôi Xung Nhi bị đánh sưng mặt khi lao vào trong phòng, thấy
đường đường là một vị thượng tướng quân của nước Tần như Hạng Thiếu Long mà
cũng bị nàng thộp ngực, đều ngạc nhiên dừng bước, không biết là chuyện Hạng
Thiếu Long cười khổ giới thiệu rằng, „Ðây chính là Giải phu nhân, người mà cả
Tào Thu Ðạo cũng phải đau đầu, lần sau mà gặp được, các người chắc biết nên
ứng phó như thế nào."
Hạng Thiếu Long đứng trong vườn, tâm và thần hợp nhất, Bách Chiến bảo đao chém
ra từ các góc độ khác nhau, mỗi đao đều hoàn toàn hóa giải thế công linh hoạt
mà dũng mãnh của Thiệu Nhu, khiến cho nàng khó mà liên tục tấn công được, cứ
giống như là giơ đao chém nước, mỗi lần đều khiến cho gióng nước không thể
ngừng được.
Mấy năm gần đây, nhờ có kinh nghiệm trên chiến trường, đao pháp của gã đã trở
nên thành thục, không hề có sơ hở nữa.
Thiệu Nhu lại đánh tiếp mười kiếm nữa mà không thể tấn công được, cuối cùng
hết sức, thối lùi ra sau, giơ ngang thanh kiếm đứng yên rồi trừng trừng mắt
nhìn gã.
Những kẻ đứng bên cạnh ngoài đám gia tướng cùng với Phụng Phi và các ca vũ cơ,
còn có Trọng Tôn Huyền Hoa và hơn mười tùy tùng của y.
Ai nấy đều cố nén tiếng vỗ tay, sợ rằng sẽ trêu tức Thiệu Nhu.
Thiệu Nhu chợt bật cười nói, „Tên tiểu tử nhà người quả nhiên tiến bộ nhiều
lắm, thôi được! Xem ra có thể chống đỡ được mấy chiêu của sư phụ!“ Hạng Thiếu
Long sợ nàng để lộ chuyện mình sẽ hẹn với Tào Thu Ðạo đánh mười chiêu, vội ôm
đao bảo rằng, „Ða tạ Giải phu nhân chỉ điểm!"
Lúc này mọi người mới dám vỗ tay hoan hô!
Trọng Tôn Huyền Hoa rút ra thanh bội kiếm, đứng trước Hạng Thiếu Long cười nói
rằng, „Huyền Hoa cũng đã ngứa tay, mong được thượng tướng quân chỉ điểm!“ Hạng
Thiếu Long mỉm cười nói, „Mời Huyền Hoa huynh!"
Trọng Tôn Huyền Hoa tinh thần lặng lẽ như mặt nước đứng yên, rút kiếm bước sải
về phía trước hai bước, Hạng Thiếu Long lập tức cảm thấy đối phương tỏa ra một
khí thế lợi hại, nào dám chậm trễ, thu đao về phía sau.
Những người đứng bên cạnh đã nể uy danh của Trọng Tôn Huyền Hoa, cả thở mạnh
cũng không dám.
Trọng Tôn Huyền Hoa hai mắt sáng lên đột nhiên quát lên một tiếng dài, rút
kiếm đâm tới.
Hạng Thiếu Long lòng dâng đầy cảm xúc.
Kiếm pháp của Trọng Tôn Huyền Hoa không hề thua kém Quản Trung Tà, nhưng lại
không bằng Tào Thu Ðạo. Có thể thấy về mặt kiếm đạo, Tào Thu Ðạo quả là được
ông trời ban phước, cả một học trò xuất sắc của y cũng chỉ có thể bắt chước
được hình chứ không bắt chước được thần của y!
Keng một tiếng, Hạng Thiếu Long giơ đao lên đỡ.
Trọng Tôn Huyền Hoa bị luồng lực đạo của Bách Chiến bảo đao chấn động, không
thể biến đổi thành chiêu số khác thối lui ra.
Trọng Tôn Huyền Hoa không thể nắm bắt được lối đánh của Bách Chiến bảo đao,
nhất thời chỉ có chống đỡ và thối lùi!
Hạng Thiếu Long càng đánh càng hăng, trong chốc lát đã thi triển lối đánh xáp
lá cà, mỗi đao đều hung hiểm. Ai nấy đều nín thở.
Chỉ thấy tiếng đao và kiếm giao nhau liên tiếp, bọn thiếu nữ lo lắng đến nỗi
run bần bật, cứ tưởng rằng bọn họ giả vờ, muốn thừa cơ lấy mạng đối phương.
Chỉ có những kẻ cao minh như Thiệu Nhu, mới thấy được Hạng Thiếu Long vì nắm
được chủ động cho nên đã rất chính xác, tựa như không hề nương tay, nhưng kỳ
thực chỉ là muốn xem kỹ kiếm pháp của Trọng Tôn Huyền Hoa thừa cơ thăm dò lối
đánh của Tào Thu Ðạo.
Lúc này tinh thế lại thay đổi nữa, mũi đao của Hạng Thiếu Long hình như rất
chậm nhưng Trọng Tôn Huyền Hoa thì phải tốn rất nhiều sức mới chống đỡ nổi,
lúc này Hạng Thiếu Long đã hoàn toàn khôi phục được lòng tin đã mất khi đối
mặt với Tào Thu Ðạo, tiến thoái công thủ đều rất tự nhiên. Trọng Tôn Huyền Hoa
tuy nhiều lần phản công nhưng đều bị gã mau chóng hóa giải.
Trong mắt mọi người dù cho những kẻ không biết kiếm pháp như Ðổng Thục Trinh,
cũng cảm thấy đao pháp của Hạng Thiếu Long biến hóa vô cùng, có cương có nhu,
bao trùm thiên hạ.
"Keng, keng, keng."
Hạng Thiếu Long từng bước tấn công tới, liên tiếp chém ba đao, mỗi lần đều
chém trúng vào một chỗ trên thân kiếm của Trọng Tôn Huyền Hoa, dù cho Trọng
Tôn Huyền Hoa có biến hóa thế nào, kết quả cũng là như nhau.
Cuối cùng thanh kiếm đã gãy.
Hạng Thiếu Long tra đao vào vỏ cười rằng, „Tại hạ chỉ chiếm phần tiện nghi nhờ
binh khí!"
Trọng Tôn Huyền Hoa cũng là bậc anh hùng, ném thanh kiếm gãy trong tay cười
lớn rằng, „Thượng tướng quân quả nhiên danh bất hư truyền, tiểu đệ đã yên
lòng!"
Có tiếng vỗ tay truyền từ xa.
Phụng Phi và Tiêu Nguyệt Ðàm cùng bước đến, Phụng Phi vui mừng nói, „Phụng Phi
đã chuẩn bị điểm tâm, khoản đãi các vị khách quý, mời hãy dời giá đến tiền
sảnh!“ Nói xong thì mọi người tản ra.
Thiệu Nhu phải quay về nhà, còn Trọng Tôn Huyền Hoa thì đi làm việc của mình.
Bọn Phụng Phi thì phải chuẩn bị cho buổi biểu diễn vào hai này sau, chỉ còn
lại Tiêu Nguyệt Ðàm và Hạng Thiếu Long ở trong sảnh.
Tiêu Nguyệt Ðàm hạ giọng nói, „Tào Thu Ðạo không hổ là bậc tôn sư, đã chấp
nhận cái hẹn đánh mười chiêu. Song xem dáng vẻ của y, hình như chắc chắn rằng
có thể thu phục được Thiếu Long trong vòng mười chiêu!"
Hạng Thiếu Long như trút được gánh nặng nói, „Ðiều này thì tốt còn gì bằng, đệ
tin rằng có thể ứng phó được mười chiêu!"
Tiêu Nguyệt Ðàm trong mắt lộ vẻ kinh dị, nói với vẻ hơi do dự, „Lòng đề phòng
người không thể không có, Thiếu Long tốt nhất đừng lập tức thu đao khi đã hết
mười chiêu, nói không chừng họ Tào sẽ thừa cơ hội chém thêm hai kiếm nữa!"
Hạng Thiếu Long cười với vẻ nhẹ nhõm, „Không đâu! Tào Thu Ðạo là một bậc tôn
sư, đương nhiên phải giữ lời của mình, cho nên đêm ấy y đã để cho tiểu đệ bỏ
chạy, lão ca hãy cứ yên tâm."
Tiêu Nguyệt Ðàm nói với vẻ hơi lo lắng, „Nói tóm lại là lão đệ phải hứa với ta
là phải đề phòng, cứ coi như đó là cái hẹn trăm ngàn chiêu là xong!"
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói, „Lão huynh hình như có vẻ khẳng định Tào Thu
Ðạo đã hối hận!"
Tiêu Nguyệt Ðàm ho khan một tiếng, nhìn gã thản nhiên nói, „Ðệ trước nay luôn
tin ta, vậy thì hãy tin thêm một lần!
Hạng Thiếu Long trong lòng tuy lo lắng nhưng không hề hoài nghi. Rồi nói sang
chuyện khác, lúc này nhị hoàng tù Ðiền Kiện và Giải Tử Nguyên lại đến tìm.


Bạn cần đăng nhập để bình luận