Tầm Tần Ký

Chương 275 - Quay Về Hàm Dương




Sau khi nhảy xuống đất, thì gã lập tức ép mình vào trong góc tối, nghe tiếng
bước chân của Tào Thu Ðạo chạy ở phía xa, biết y trong lúc tức giận, đã chạy
xuống bậc tam cấp đuổi theo mình.
Gã đưa mắt nhìn quanh, thấy vỏ thanh đao đang nằm cách đó không xa, vội vàng
nhặt lên, mang đao trên lưng, rồi lại chụp lấy dây treo, trèo lại lên trên
đài.
Trên đài đương nhiên không thấy Tào Thu Ðạo.
Hạng Thiếu Long khom người lén nhìn xuống phía dưới, thấy Tào Thu Ðạo đang
chạy ngang qua phía dưới, đồng thời cũng thấy được những bụi cây ở hai bên đều
lay động, rõ ràng có kẻ địch mai phục trong bóng tối, vì không biết gã trốn ở
đâu nên mới lúng túng như thế.
Gã thầm kêu nguy hiểm, nếu như cứ bỏ chạy, nói không chừng đã lọt vào tay của
bọn phục binh này.
Kế quay lại Quang Tinh đài này quả thật là cao chiêu, vừa có thể quan sát được
tình thế của đối phương, vừa có thể nghỉ ngơi trong chốc lát, băng bó lại vết
thương.
Một lát sau, gã trèo xuống Quang Tinh đài từ góc đông nam, sau khi thu lại dây
móc, thì đến tường phía nam của Tắc Hạ học cung.
Gã hiểu rất rõ tình thế ở gần Tắc Hạ học cung, biết rằng ở phía ngoài vách
tường có bụi cây um tùm, rất có lợi cho cuộc chạy trốn của mình, Sức lực của
gã đã khôi phục được một nửa, khi ra tay chắc chắn sẽ thua thiệt, nhưng muốn
bỏ chạy thì vẫn còn dư sức, sau khi phóng người qua tường cao, gã vung tay bắn
ra ngọn hỏa tiễn của Lý Viên trao cho.
Rồi tiếp theo chạy về hướng mà Tiêu Nguyệt Ðàm đã giấu ván trượt tuyết.
Kế nghi binh này là dụ cho đối phương kéo tới nơi bắn ra hỏa tiễn, tốt nhất là
tưởng rằng gã bị thương mà không bỏ chạy được, cho nên mới đành phải kêu viện
binh đến cứu.
Chạy một mạch được hơn mười trượng, chân Hạng Thiếu Long mềm nhũn, ngã lăn
xuống đất.
Té ra trên mặt đất vẫn còn đầy tuyết, khi rút chân lên rất mất sức, thể lực
của Hạng Thiếu Long tuy hơn người, nhưng sau trận đánh, lại bị thương mất máu
nhiều, cho nên trong nhất thời đầu váng mắt hoa, suýt tý nữa ngã quy.
Tuyết dính trên mặt giúp cho gã tỉnh hẳn, chỉ thấy bốn bên tối mù mịt.
May mà ánh sáng từ phía xa trên Quang Tinh đài, như ngọn đèn pin, giúp cho gã
định được phương hướng.
Hạng Thiếu Long gắng gượng ngồi dậy, lảo đảo bước tới bụi cỏ gần đấy, chui vào
rồi ngồi nghỉ ngơi.
Sao đêm vẫn đẹp, nhưng lòng gã giờ đang rối loạn, sức lực như đã cạn kiệt, gã
nào có lòng dạ để thưởng thức nữa.
Hạng Thiếu Long nhắm hai mắt lại, cố gắng chống chọi cơn buồn ngủ do thiếu
dưỡng khí, cắn răng vượt qua.
Một lát sau, hơi thở mới bình thường trở lại, mở mắt ra nhìn thì lập tức kêu
nguy.
Chỉ thấy dưới ánh trăng, đầy rẫy những dấu chân còn in lại trên tuyết của gã,
điều đó khác gì đã chỉ rõ cho kẻ địch thấy rằng gã đang ở đây.
Lúc này gã chỉ có thể cố gắng chống chọi không để mình hôn mê đi, muốn đứng
dậy thật là khó.
Tuy là trời đông lạnh lẽo, nhưng toàn thân gã đầy mồ hôi.
Tiếng bước chân từ xa đã đến gần.
Mười bóng người xuất hiện cách khoảng mấy trượng, chúng men theo dấu chân, đi
thẳng tới nơi gã đang nấp.
Hạng Thiếu Long thầm kêu mạng ta đã hết, nhìn thấy kẻ địch ngày càng đến gần
mà không có cách nào.
Chỉ còn ba mươi trượng nữa thì đến mảng rừng thưa, gã có thể tới chỗ gò nhỏ,
nơi có giấu ván trượt tuyết.
Thế là tất cả đã thất bại, thật là đáng tiếc.
Lúc này dù gã cố gắng cất bước, thì cũng không thể bằng sức lực của đối
phương, chi bằng cứ ngồi đây chờ khi kẻ địch phát hiện thì vung đao liều mạng.
Gã rút ra hai mũi phi đao găm dưới chân, giấu trong tay.
Nếu chẳng phải kẻ địch không dám đốt đuốc, lúc này đã nhìn thấy gã.
Ðột nhiên có tiếng vó ngựa vang lên.
Bọn người kia đồng thời ngạc nhiên.
Một người phóng ngựa ra, quát lớn, „Các ngươi là ai?"
Hạng Thiếu Long nhận ra giọng của Tào Thu Ðạo, thu lại phi đao, cả mừng bò
dậy.
Mấy tiếng vút vút vang lên, bọn người kia phóng tên ra, bắn về phía Tào Thu
Ðạo.
Tào Thu Ðạo giận quá hét lên một tiếng, múa ra một vòng kiếm ảnh, từng mũi tên
rơi xuống đất, không làm gì được y cả.
Lúc này Hạng Thiếu Long mới đứng dậy, lê bước về phía mục tiêu của mình.
Phía sau có tiếng kêu thảm, rõ ràng trong lúc thịnh nộ Tào Thu Ðạo đã đại khai
sát giới.
Hạng Thiếu Long không biết sức lực ở đâu mà trong chớp mắt đã tiến vào khu
rừng thưa, rồi mới ngã xuống nữa.
Tiếng bước chân và tiếng vó ngựa lại vang lên, có thể thấy kẻ địch đã tản ra
bốn bên chạy trốn.
Hạng Thiếu Long trong lòng hơi yên, nghĩ bụng đối phương bỏ chạy chắc chắn sẽ
để lại dấu chân, dấu chân của mình lúc nãy sẽ lẫn vào đó.
Hạng Thiếu Long nằm phục được một lát rồi mới bò dậy, chầm chậm tiến về phía
trước, tiếng vó ngựa vang lên, đuổi tới từ phía sau.
Hạng Thiếu Long hoảng sợ, nấp vào sau một gốc cây.
Trong rừng thưa tối mịt, khiến cho đối phương không nhìn thấy dấu chân.
Xem ra lúc Tào Thu Ðạo vội vàng, đã quên mang theo đuốc, nếu không lúc này đốt
lửa lên thì sẽ thấy gã.
Gã không dám thở mạnh, bởi vì Tào Thu Ðạo đang thúc ngựa về phía nơi gã nấp,
miệng đang thở dốc.
Nếu không phải y đi ngựa, thì lúc này có lẽ cũng sẽ ngã xuống bên cạnh Hạng
Thiếu Long.
Xẹt.
Hạng Thiếu Long trong lòng kêu không hay, biết mình đã tính sai, Tào Thu Ðạo
đang châm lửa.
Hạng Thiếu Long nào dám chần chừ, rút ra phi đao, nhoài người ra phóng phi đao
về phía Tào Thu Ðạo.
Thớt ngựa hí lên một tiếng, hất Tào Thu Ðạo xuống ngựa, mồi lửa văng khỏi tay
rơi xuống ở nơi xa, xung quanh lại tối mịt.
Hạng Thiếu Long cười lớn nói, „Ngươi đã trúng kế, xem đao đây!"
Có tiếng bước chân truyền đến, Tào Thu Ðạo nhất thời không biết nấp ở đâu.
Hạng Thiếu Long thấy kế đã thành, vội vàng giở hết tàn lực, chạy về phía ngọn
đồi nhỏ đã định.
Nói đến chạy trong đêm tối, mười Tào Thu Ðạo cũng không phải là đối thủ của
gã.
Khí lực của gã dần dần khôi phục lại, gã đã rời khỏi mảng rừng thưa, leo lên
con dốc phía đông của ngọn đồi nhỏ, phía sau có tiếng la hét tức tối của Tào
Thu Ðạo.
Hạng Thiếu Long nổi giận, thuận tay rinh một tảng đá mười cân, ném về phía Tào
Thu Ðạo.
Tảng đá lăn xuống.
Tào Thu Ðạo né qua một bên, tuyết đóng trên sườn dốc trơn trượt, tuy né được
tảng đá, nhưng chân đã không vững, Tào Thu Ðạo mất đà, lăn xuống phía dưới.
Hạng Thiếu Long nghĩ bụng ngươi cũng nên nếm thử mùi vị ấy, vội vàng treo lên
đỉnh đồi, vừa lên tới nơi thì thấy một đôi ván và gậy trượt tuyết nằm bên cạnh
một tay nải đã bó gọn gàng.
Hạng Thiếu Long thầm cảm ơn Tiêu Nguyệt Ðàm và ông trời, ráng sức lao về hướng
ấy, mang đôi ván trượt vào chân, rồi buộc chắc.
Khi mang tay nải lên lưng, Tào Thu Ðạo xuất hiện ở phía sau, quát lớn, „Hôm
nay coi thử ngươi có thể chạy đến đâu?
Hạng Thiếu Long đứng dậy, cười lớn nói, „Ðương nhiên là chạy về Hàm Dương, ta
và ngươi sẽ không gặp nhau nữa!“ Lúc này Tào Thu Ðạo đứng cách gã chưa đầy một
trượng. Hạng Thiếu Long cúi người, chống cây gậy trượt tuyết, trượt xuống đỉnh
đổi, lao xuống phía dưới như một cơn gió, khi quay đầu lại nhìn, Tào Thu Ðạo
đứng trơ ra ở đó, hoàn toàn mất đi ý định đuổi theo.
Hạng Thiếu Long không ngừng chống gậy, gió vun vút kêu bên tai, trong chốc lát
đã cách xa Tào Thu Ðạo.
Trong lòng gã vui vẻ, tuy toàn thân đau đớn, nhưng miệng vẫn lẩm nhẩm hát theo
bài hát mà Giải Tử Nguyên đã từng hát cho gã nghe khi ngồi trong cỗ xe ngựa.
Lúc này gã chỉ nghĩ đến Hàm Dương, những người và những chuyện khác đều không
có liên quan gì đến gã nữa.
Dưới ánh nắng ban mai, Hạng Thiếu Long đang cúi người bên dòng suối nhỏ, vốc
nước uống từng ngụm, cảm thấy thoải mái hơn nhiều, rồi ngồi lên một tảng đá,
mở tay nải mà Tiêu Nguyệt Ðàm đã chuẩn bị ra.
Ðập vào mắt là một tấm bản đồ, vẽ đường đến Trung Mâu, ngoài ra là thức ăn, y
phục và thuốc trị thương, thuốc nổ, sắp xếp rất chu đáo.
Khi lật tấm bản đồ ra, ở giữa có một phong thư nói, „Khi Thiếu Long thấy được
phong thư này, chắc đã an toàn rời khỏi Lâm Tri, đồng thời đánh bại được Tào
Thu Ðạo. Lão ca có một chuyện đến lúc này mới có thể cho đệ hay, cái hẹn đánh
trong vòng mười chiêu của đệ và Tào Thu Ðạo, chỉ là lão ca nói dối, bức thư ấy
đã không hề đưa tới tay Tào Thu Ðạo Nếu không như thế, Thiếu Long sẽ không dám
ứng chiến. Nếu không ứng chiến mà bỏ chạy, sẽ tổn hại đến danh dự của đệ, còn
nghiêm trọng hơn cả chết trong tay Tào Thu Ðạo. Như thế đệ cũng sẽ mất đi lòng
tin để đối chọi với Lã Bất Vi, trong lòng bị quân cũng không thể là một anh
hùng thà chết không khuất phục. Nếu Thiếu Long thấy được thư này, đương nhiên
không trách ta. Nếu như không thấy được thư này, thì mọi chuyện cũng không nên
nhắc nữa. Lão ca thà thấy đệ chết trong tay Tào Thu Ðạo, còn hơn là để cho đệ
bị kẻ khác mỉa mai là kẻ nhu nhược và nhát gan, sau này gặp lại."
Hạng Thiếu Long xem mà nổi da gà, vừa hoảng sợ vừa buồn cười.
Thực ra chuyện này đã có manh mối từ trước, nếu không Tiêu Nguyệt Ðàm mỗi lần
nhắc đến cái hẹn mười chiêu đều không ngừng nhắc nhở mình phải cẩn thận Tào
Thu Ðạo nuốt lời, mà thần sắc lại rất cổ quái.
Tiêu Nguyệt Ðàm có thể nói là lấy mạng của mình để đánh cược, may mà y đã
thắng.
Mình tuy không thắng, nhưng cũng không bại.
ít ra Tào Thu Ðạo cũng phải thừa nhận mình cũng có khả năng khiến cho y lưỡng
bại câu thương.
ăn no nê xong, gã ngủ một chốc rồi men theo bờ sông trượt như bay về phía tây
nam.
Ðến khi hoàng hôn thì tìm một hang động nhỏ nổi lửa lên, ngủ một giấc, tỉnh
dậy thì tiếp tục lên đường.
Cứ như thế sau năm ngày, Hạng Thiếu Long đã vào biên giới nước Ngụy, lẻn về
phía Trung Mâu.
Khi gã đến bờ bắc sông Hoàng Hà, nước sông đã tan ra. Nghĩ bụng chỉ cần vượt
sông này, thì nhiều nhất là một ngày đã có thể đến Trung Mâu.
Ðiều gã lo lắng nhất giờ này là bọn Ðằng Dực đã rút quân ra khỏi Trung Mâu.
Vậy thì gã phải mất công đi về Hàm Dương, lúc ấy thức ăn cũng đã hết.
Lúc này là mùa tuyết tan, trời lạnh đến nỗi khiến cho người ta cảm thấy dù có
bao nhiêu quần áo cũng không đủ ấm, nếu là một người yếu ớt thì đã sớm chết
cứng vì lạnh.
Ðang lo lắng, ba chiếc thuyền lớn đang trôi theo dòng xuôi xuống.
Hạng Thiếu Long chột dạ, nằm phục ở sau một tảng đá lớn nhìn ra.
Nhìn thấy rõ ràng cờ hiệu trên thuyền, Hạng Thiếu Long vui mừng xông ra, đốt
lên ngọn lửa, phát ra tín hiệu.
Người Tần trên thuyền ai nấy đều lập tức ngạc nhiên, mọi người đều lên khoang
tàu, vẫy chào gã.
Ba chiếc thuyền chầm chậm cập bến.
Hạng Thiếu Long vui mừng như điên, rốt cuộc cuối cùng đã gặp được người thân,
tháo ván trượt tuyết, ném cả gậy trượt tuyết, chạy ra bỜ.
Ðầu chiếc thuyền áp sát vào bờ, hơn mười thanh gỗ dài được bắc ra, một giọng
ồm ồm vang lên từ xa, „Thiếu Long!
Thiếu Long! Là bọn ta!"
Hạng Thiếu Long giật mình, nhận ra đó là giọng nói thân thiết của Ðằng Dực.
Tiếp theo là tiếng kêu khóc của Kỷ Yên Nhiên, Triệu Chi, có cả tiếng gọi của
Xương Bình quân.
Chiếc thuyền bắt đầu đi ngược dòng lên trở lại, trong đại sảnh của thuyền,
Hạng Thiếu Long đã thay bộ y phục mới, mọi người vây quanh gã.
Kỷ Yên Nhiên và Triệu Chi vì nhớ nhung gã nên đã ốm đi nhiều, lúc này vừa khóc
vừa cười, vui mừng lẫn lộn.
Hạng Thiếu Long uống xong ngụm trà nóng, nói với Ðằng Dực và Xương Bình quân,
„Vừa rồi ta mới hiểu cái gì là gặp lại người thân, ta đã từng nghĩ không bao
giờ gặp lại các người nữa."
Triệu Chi lại ngả vào lòng gã khóc rấm rứt, gã phải vội vàng dùng lời an ủi.
Kỷ Yên Nhiên thì biết kiềm chế hơn Triệu Chi, bình tĩnh trở lại, buồn bã nói,
„Bọn thiếp đã từng muốn tự tận theo chàng, may mà nhận được tin, biết chàng
đang ở Lâm Tri, mọi người đều vui mừng đến phát điên. Yên Nhiên và Thanh tỷ
liền đi gặp bị quân, nhờ ngài sai người đến nước Tề rước chàng về."
Xương Bình quân xúc động chen vào, „Bị quân còn lo lắng hơn bất cứ ai, lập tức
bảo tiểu đệ bỏ hết tất cả mọi thứ, đến Lâm Tri. Chỉ tiếc là nước sông đã kết
băng, song may mà như thế, nếu không chúng tôi sẽ đi uổng một chuyến."
Ðằng Dực nói, „Kinh gia thôn tuy có người đến báo tin, nhưng chúng tôi chờ mãi
vẫn không thấy tam đệ quay về, còn tưởng rằng tam đệ đã xảy ra chuyện."
Hạng Thiếu Long hỏi, „Còn những người khác có khỏe không?"
Xương Bình quân nói, „Bọn chúng tôi đã đạt thành hiệp nghị với người Triệu,
lui quân ra khỏi Trung Mâu, giờ đây Kinh Tuấn và Hoàn Xỉ đang ở Ðồn Lưu. Trận
chiến này của Thiếu Long vừa có thể bình định được cái loạn Phố Cao, vừa có
thể hạ được nhuệ khí của người Triệu, công lao thật là lớn."
Hạng Thiếu Long than rằng, „Công lao dù cho có thể lớn hơn nữa, Châu Lương và
biết bao huynh đệ đã phải chết nơi đất khách quê người."
Ðằng Dực trầm giọng nói, „Chiến tranh là như thế, dù thắng hay bại cũng khó
tránh được thương vong, tam đệ không cần phải tự trách như thế. Lý Mục quả là
một nhân vật lợi hại."
Xương Bình quân nói, „Lã Bất Vi chẳng phải tới Lâm Tri hay sao? Chắc là y
không biết huynh đang ở đó."
Hạng Thiếu Long cười khổ nói, „Ngược lại, ta không những đã từng uống rượu với
y, chính y đã đưa ta đến Tắc Hạ học cung để quyết chiến với Tào Thu Ðạo."
Mọi người đều kêu lên, „Cái gì?"
Hạng Thiếu Long kể hết mọi chuyện ở Lâm Tri ra, người nghe ai nấy đều lo lắng,
trố mắt lè lưỡi. Còn nguy cơ về thân phận của tiểu Bàn, gã đương nhiên giấu
biến đi.
Triệu Chi nghe mà quên cả khóc, vẫn cứ ôm riết lấy gã, khi nghe nói đến Thiện
Nhu đã trở thành vợ của người khác, ngồi dậy mà giận dỗi nói rằng, „Nhu tỷ sao
lại như thế, gả cho người khác mà không cho bọn chúng ta hay?"
Hạng Thiếu Long vội vàng giải thích Giải Từ Nguyên là một người chồng tốt,
Thiện Nhu cũng đã chọn lựa đúng, cho nên Triệu Chi mới không trách nữa.
Kỷ Yên Nhiên ngạc nhiên nói, „Chàng không thấy nghĩa phụ sao? Lẽ nào...“ Hạng
Thiếu Long kể lại những chuyện ly kỳ của y, đến khi kết thúc, thì vươn vai
nói, „Bây giờ ta chỉ muốn ngủ một giấc, hy vọng khi tỉnh lại thì đã ở Hàm
Dương."
Hạng Thiếu Long thay bộ nhung trang, đứng ở đầu thuyền, bên cạnh ngoài Xương
Bình quân, Ðằng Dực, Kỷ Yên Nhiên, Triệu Chi, còn có Kinh Tuấn nữa.
Hàm Dương chỉ còn cách một canh giờ nữa.
Cảnh tượng tuyết trắng phủ đầy đã đổi thành cảnh đẹp của đầu xuân.
Từng đóa mây trắng bay bồng bềnh, nước sông cuồn cuộn, hai bên bờ cây cỏ xanh
biêng biếc.
Hạng Thiếu Long nhìn khung cảnh xung quanh, nhớ lại những ngày tháng trốn chạy
của mình, lúc này có cảm giác rất tự do.
Một chuyện gã lo lắng nhất giờ đây chính là thân phận của tiểu Bàn.
Hạng Thiếu Long thuận miệng hỏi, „Mấy ngày nay có chuyện gì lớn xảy ra không?"
Xương Bình quân nói, „Hàn vương vừa mới qua đời, thái tử Ðan lên ngôi, sai sứ
đến cầu hòa với chúng ta, bị quân cho Hàn vương sai Hàn Phi vào Tần, không
biết Hàn vương có chịu chấp nhận hay không?"
Hạng Thiếu Long gật đầu, „Bị quân trước nay luôn khâm phục lý luận trị nước
của Hàn Phi huynh, nếu như Hàn Phi huynh có thể trổ tài ở nước Tần, thì cũng
là chuyện tốt."
Kỷ Yên Nhiên lại thở dài, nhưng không nói gì cả.
Khi Hạng Thiếu Long định hỏi đến chuyện khác, Xương Bình quân hạ giọng nói,
„Lao ái ngày càng được thái hậu sủng ái, sau khi được phong thành Trường Tín
hầu, tước vị ngang ngửa với Lã Bất Vi, cho nên ngày càng trở nên kiêu ngạo
hơn."
Hạng Thiếu Long nhủ thầm năm nay chính là lúc Tiểu Bàn cử hành lễ đội mũ, Lao
ái và Lã Bất Vi chỉ đến mức ấy thôi, chỉ là bọn họ không biết mà thôi.
Rồi lặng lẽ suy nghĩ, mối quan hệ giữa Chu Cơ và Lao ái ngày càng khăng khít
với nhau, có lẽ cũng bởi hai nguyên nhân Ðầu tiên là vì Chu Cơ bắt đầu nghi
ngờ tiểu Bàn không phải là con của nàng, thứ đến là tưởng mình đã chết. Mà Chu
Cơ thì cần một nam nhân.
Kinh Tuấn cười, „Lần này tam ca an toàn quay về, sẽ khiến cho một số người rất
thất vọng."
Triệu Chi hớn hở nói, „Phu quân xa nhà đã gần hai năm! Chàng có biết chăng Bảo
nhi của chúng ta đã lớn đến mức nào không?"
Kỷ Yên Nhiên vui vẻ nói, „Nếu không vì Bảo nhi, Phương muội cũng sẽ đi cùng
với bọn thiếp, khiến cho tiểu Trinh và tiểu Phụng cũng không thể đi cùng, bọn
họ khóc lóc mấy ngày."
Hạng Thiếu Long lại hỏi về Vương Tiễn.
Xương Bình quân hạ giọng nói, „Chuyện này gặp bị quân thì hãy nói!"
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nhìn Xương Bình quân, Xương Bình quân nháy mắt với
gã, Hạng Thiếu Long chỉ đành cất câu hỏi vào trong bụng.
Lúc này thành Hàm Dương đã ở phía trước mặt.
Hạng Thiếu Long thẫn thờ nói, „Rốt cuộc đã quay về!"
Tiểu Bàn đã sớm nhận được tin, thân chinh ra ngoài thành đón tiếp.
vị Tần Thủy Hoàng trong tương lai này rốt cuộc đã thành người lớn, trên mặt đã
để râu, ngực nở vai rộng, đã có uy thế của một vị hoàng đế, Hạng Thiếu Long
nhìn thấy y đã khác lạ hơn nhiều.
Xương Văn quân, Lý Tư, Quản Trung Tà, Ô Ðình Phương, Cầm Thanh và các công
khanh đại thần đều đến, không khí rất náo nhiệt long trọng, nhưng không thấy
Lao ái.
Trong tiếng nhạc và tiếng pháo nổ, Hạng Thiếu Long bỏ thuyền lên bờ.
Tiểu Bàn bước ra, đỡ Hạng Thiếu Long đứng dậy, nhìn kỹ bộ mặt ốm hơn nhiều của
gã, than rằng, „Thượng tướng quân đã khổ nhọc!
Hạng Thiếu Long trong lòng dâng lên cảm giác kỳ lạ, như là giữa hai người
trước đây không hề có quan hệ thân thiết.
Ðiều đó không những vì tiểu Bàn không xúc động như gã suy nghĩ, mà ánh mắt của
y như chứa một điều gì đó khiến gã khó hiểu.
Mọi người đều bước tới chúc mừng.
Ô Ðình Phương không màng đến tất cả, ngả vào lòng gã, Cầm Thanh thì đương
nhiên không thể làm thế, nhưng trong mắt rực lửa tình, như thiêu đối trái tim
Hạng Thiếu Long.
Tiểu Bàn và Hạng Thiếu Long cưỡi ngựa sánh vai vào trong thành, tiếp nhận sự
đón chào của dân chúng, mỉm cười, „Sau khi tin tức thượng tướng quân mất tích
truyền về, mọi nhà đều cầu nguyện cho thượng tướng quân, mong thượng tướng
quân có ngày trở về an toàn, rốt cuộc thì bọn họ đã toại nguyện."
Hạng Thiếu Long rất muốn nói với y về âm mưu của Lã Bất Vi, nhưng biết rằng
đây không phải là lúc, chỉ đành nén lại trong lòng, nói, „Lã Bất Vi vẫn chưa
về sao?"
Tiểu Bàn cười nhạt, „Y đương nhiên phải về trước thượng tướng quân, cuộc chiến
ở Tắc Hạ học cung của thượng tướng quân quả thật tuyệt vời, giành được vinh
quang cho đại Tần ta. Sau khi thượng tướng quân bỏ đi, Tào Thu Ðạo đã thỉnh
tội với Tề vương, thừa nhận không đủ sức giữ thượng tướng quân lại. Thượng
tướng quân có biết rằng Tề vương sau khi nghe được tin này, đã tức giận mà ngã
bệnh trong ngày hôm ấy."
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên, „Lã Bất Vi đã quay về, vậy...“ "Vào cung hãy nói!"
tiểu Bàn nở nụ cười khó hiểu, vẫy tay với đám dân chúng, rồi bình thản nói,
„Mọi chuyện đều nằm trong bàn tay của quả nhân, quay về rồi hãy nói."
Trong lòng Hạng Thiếu Long lại dâng lên một cảm giác kỳ lạ như trước.
Chỉ cách hai năm, uy nghiêm của tiểu Bàn đã tăng lên nhiều, lòng dạ cũng sâu
hơn, không giống như một đứa trẻ đã từng nói sư phụ cứu con như trước.
Hạng Thiếu Long và Tiểu Bàn bước vào trong thư trai.
Khi nói đến chuyện đôi vợ chồng họ Trương ở Hàm Ðan, tiểu Bàn hai mắt lạnh
lùng, nói, „To gan thật! Tên gian tặc ấy dám tiết lộ chuyện này cho người
ngoài, quả thật chết vạn lần không đủ bù tội."
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói, „Hình như bị quân đã sớm biết được chuyện
này?"
Tiểu Bàn mỉm cười, „Ðừng quên rằng quả nhân đã có một quân cờ Mao Tiêu bên
cạnh Lao ái, nhất cử nhất động của Lao ái làm sao giấu nổi quả nhân."
Hạng Thiếu Long trong lòng như cất được tảng đá nặng, nói, „Chắc bị quân đã có
đối sách?"
Tiểu Bàn đắc ý nói, „Nếu sau khi biết được mọi chuyện mới phái người đến Hàm
Ðan thì đã không kịp. May mà nhiều năm trước đây quả nhân đã nghĩ đến điểm
này, cho nên đã giải quyết xong."
Hạng Thiếu Long trong lòng cảm thấy lạnh lẽo, trầm giọng hỏi, „Tại sao bị quân
không cho hạ thần hay?"
Tiểu Bàn tránh ánh mắt của gã, điềm nhiên nói, „Thượng tướng quân lúc đó đang
ở ngoài chiến trường, cho nên quả nhân nhất thời quên đi."
Hạng Thiếu Long vẫn hỏi dấn tới, „Bị quân đã giải quyết bọn họ như thế nào?"
Tiểu Bàn có vẻ không nhẫn nại nữa nói, „Ðương nhiên là trả công cho họ đầy đủ,
rồi đưa họ đến nơi khác, khiến cho kẻ khác không tìm thấy bọn họ."
Trực giác của Hạng Thiếu Long cảm thấy tiểu Bàn đang nói dối, nhưng nếu cứ hỏi
tiếp, thì sẽ xảy ra chuyện không vui, chỉ đành trầm mặc không nói gì.
Giữa hai người như cảm thấy rất khó xử.
Một lát sau tiểu Bàn mới phá vỡ bầu không khí nặng nề, thở dài rằng, „Sư phụ
không vui sao?"
Hai chữ sư phụ đã lâu không nói này, khiến cho Hạng Thiếu Long mềm lòng, buột
miệng rằng, „Ngài đã thay đổi rất nhiều.
ánh mắt sắc bén của tiểu Bàn nhìn về hướng gã, một lát sau gật đầu rằng, „Ta
không thể không thay đổi, muốn ngồi yên ở chỗ này, thì càng không thể không
thay đổi, nhưng đối với thượng tướng quân, ta vẫn mãi là một đứa trẻ."
Ngừng một lát, rồi mới khó khăn hỏi tiếp, „Ngoài thượng tướng quân, có ai biết
chuyện này của quả nhân không?"
Hạng Thiếu Long biết y rất muốn hỏi như thế, nhưng đến lúc này thì mới nói ra.
Hơi trầm ngâm rồi nói, „Ngoài Ðình Phương, không còn kẻ thứ ba nào biết được
chuyện này."
Gã đương nhiên không kể ra Ðằng Dực.
Tiểu Bàn hít một hơi, dựa vào ghế, ngửa đầu lên nhìn xà nhà, nhẹ giọng nói,
„Chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu đã truyền đến ngàn dặm, giờ này chắc
bên ngoài toàn là lời đồn, nếu như quả nhân biết kẻ nào đề cập đến chuyện này,
dù đó là ai, sẽ giết chết không tha, lại sẽ xét nhà diệt tộc, coi thử ai còn
dám nhiều lời. Hừ, Lã Bất Vi, Lao ái!“ Hạng Thiếu Long trong lòng chợt run,
câu này tuy không chỉ vào gã, nhưng giống như tiểu Bàn đã đưa ra ám thị, cảnh
cáo mình không được cho bất cứ ai biết nữa, trong lòng nhất thời cảm thấy
không thoải mái.
Tiểu Bàn không giải thích gì thêm nữa, cúi người về phía trước, hạ giọng nói,
„Quả nhân đã bí mật điều Vương Tiễn về đây, trong vòng hai tháng có thể đến
Hàm Dương."
Hạng Thiếu Long nhíu mày nói, „Chuyện này bị quân đã cho thái hậu biết chưa?"
Tiểu Bàn hai mắt lạnh lùng, thản nhiên nói, „Bà ta đã không coi quả nhân là
con trai, quả nhân cần gì phải nể mặt.
Bà ta ở Ung Đô làm nhiều chuyện phóng túng, khiến cho lời đồn vang khắp nơi,
thiên hạ đều lấy đó làm trò cười, trở thành mối nhục của đại Tần ta."
Hạng Thiếu Long biết y căm tức Chu Cơ đã tiết lộ chuyện vợ chồng họ Trương,
thở dài rằng, „Bị quân có nhớ rằng đã từng hứa với hạ thần một chuyện hay
không?"
Ý gã muốn nói đến dù trong bất cứ tình huống nào, Tiểu Bàn cũng không được làm
hại đến Chu Cơ.
Tiểu Bàn bực tức nhìn về hướng gã, giận dữ mà rằng, „Giờ đây thượng tướng quân
vẫn bảo vệ cho bà ta?"
Hạng Thiếu Long nhìn thẳng vào y, nói, „Ðúng vậy! Bà ta đã từng toàn tâm toàn
ý yêu thương ngài, ủng hộ cho ngài.
Ngài cũng đã từng coi bà ta là mẹ ruột. Nếu ngài chịu đặt mình vào trường hợp
của bà ta để suy nghĩ, thì biết làm chuyện này cũng chẳng có lợi gì, bà ta vẫn
làm cũng là chuyện thường tình của con người."
Tiểu Bàn không biết có phải vì vẫn e ngại gã không, nên ánh mắt tránh đi, nhìn
vào đống văn thư ở trên án, nói, „Ðây là những văn kiện có liên quan ít nhiều
đến chuyện đào kênh Trịnh Quốc, gần đây quả nhân nhận được tin Trịnh Quốc có
khả năng là người Hàn phái đến, thượng tướng quân có suy nghĩ gì về chuyện
này?"
Hạng Thiếu Long thấy tiểu Bàn cố ý chuyển sang chuyện khác, không chịu tiếp
tục nói chuyện Chu Cơ nữa, không nén được sự tức giận, trầm giọng nói, „Hạ
thần đã mệt, muốn về nhà nghỉ ngơi."
Tiểu Bàn thở dài, cười khổ nói, „Thái phó đã nổi giận! Có nhiều chuyện ta cũng
không muốn làm, nhưng lại biết không làm như thế thì không được. Thái phó cũng
nên suy nghĩ cho quả nhân."
Y dùng chức quan để gọi Hạng Thiếu Long, lập tức khoảng cách giữa hai người
lại được kéo dài hơn.
Hạng Thiếu Long không còn giận nữa, nghiêm mặt nói, „Tháng bảy năm nay chính
là lúc bị quân chính thức đội mũ, lúc đó đại quyền sẽ nắm vào tay, thái hậu
đâu còn ảnh hưởng được đến bị quân."
Tiểu Bàn cúi mặt, chầm chậm nói ra từng chữ, „Thượng tướng quân có biết mụ
tiện nhân đó đã trao ngọc tỷ cho Lao ái tùy ý sử dụng, khiến cho quả nhân đêm
ngủ không yên?"
Tiểu Bàn đã thật sự thay đổi, mối quan hệ với Chu Cơ đã đến lúc không thể nào
cứu vãn được, nếu không thì làm sao gọi Chu Cơ là mụ tiện nhân?
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên không trả lời.
"Bình."
Tiểu Bàn vỗ tay lên mặt án, nghiến răng, nói, „Mụ tiện nhân này còn sinh ra
cho Lao ái hai đứa nghiệt chủng, một đứa gọi là Lao Chính, một đứa gọi là Lao
Long, thượng tướng quân bảo đó là ý gì? Nếu chẳng phải Lao tặc và Lã Bất Vi
cấu kết với nhau, lôi kéo thái hậu, quả nhân không chờ đến tháng bảy đã phanh
thây chúng ra muôn mảnh."
Ngừng một lát, Tiểu Bàn đổi ngay sắc mặt, cười gượng nói, „Thượng tướng quân
có biết Lao ái tự Xưng mình là giả phụ, lại còn bảo rằng ngày tháng của tên
giả tử là ta đây không nhiều nữa, sau này sẽ do chính tên giả phụ là y đội mũ
chứ không phải là ta. Tên nô tài ngu ngốc này cứ mở mắt mà nằm mộng, quả nhân
muốn coi thử y có kết cuộc như thế nào."
Lúc y nói lời này miệng vẫn đang cười, khiến Hạng Thiếu Long lạnh mình hơn cả
lúc đang nghiến răng.
Ðột nhiên gã cảm thấy quả thật rất mệt mỏi, ứng phó với tiểu Bàn còn mất sức
và gian khổ hơn cả Lã Bất Vi, gã không thể tưởng tượng được rằng tiểu Bàn sẽ
có một ngày như thế này.


Bạn cần đăng nhập để bình luận