Tầm Tần Ký
Chương 211 - Hào Quang Lấp Lánh
Lao ái và Hạng Thiếu Long cưỡi ngựa đi song song, hai thớt ngựa chầm chậm cất
bước bên đường.
Mười tám thiết vệ đi mở đường ở phía trước, thân vệ của Lao ái thì đi phía
sau.
Vì cách đó không lâu đã xảy ra chuyện ám sát, cho nên ai nấy đều phải nâng cao
cảnh giác, không dám lơi lỏng.
Ba người Hàn Kiệt, Lao Tứ và Lệnh Tề đi ở phía sau, nhưng vẫn giữ một khoảng
cách, để cho hai người có thể yên tâm nói chuyện. Vừa mới rời khỏi thanh lâu,
dáng vẻ khúm núm của Lao ái đã mất hết, mặt lạnh như băng, không nói một lời.
Ði được một đoạn, Lao ái nhìn con đường phía trước, trầm giọng nói, „Lã Bất Vi
quả thật hiếp người quá thể."
Hạng Thiếu Long lắng nghe tiếng vọng của vó ngựa trong đêm khuya, trong con
đường không một bóng người, thở dài nói, „Trước tình thế hiện nay, nội sử đại
nhân cũng phải nén lại cơn giận tức thời, đừng xung đột chính diện với y chỉ
vì một mỹ nhân."
Lao ái nghiến răng nói, „Hạng huynh có thấy nỗi đau khổ của Mỹ Mỹ không? Tim
nàng vẫn hướng về ta."
Hạng Thiếu Long nhớ lại Ðiền Mỹ Mỹ đã khóc khi rời khỏi sảnh đường, bất đồ
nghĩ đến cảnh thân thể xinh đẹp của mỹ nữ đó bị Lã Bất Vi giày vò, người khổ
não mà không nói gì.
Lao ái hạ giọng xuống như nói với mình, „Ta phải giết Lã Bất Vi!"
Hạng Thiếu Long quay đầu nhìn sang y, vừa lúc đó ánh mắt của Lao ái nhìn sang
gã, hai người nhìn nhau một hồi Hạng Thiếu Long nói, „Trước tiên đừng nói có
thể giết được y hay không? Nhưng nếu Lã Bất Vi quả thật chết đi, nước Tần sẽ
rơi vào tình thế đại loạn, Lao huynh hãy suy nghĩ mới được."
Lao ái nở nụ cười chua chát, buồn bã thở dài.
Hạng Thiếu Long trong lòng cũng thầm than.
Mình quả thật rất quá trọng tình cảm tuy biết Lao ái là hạng người lòng lang
dạ sói, đối với mình cũng chẳng tốt lành gì, nhưng giờ đây thấy y bị Lã Bất Vi
chèn ép, mà vẫn có lòng thông cảm. Mình quả thật không phải thật là người tham
gia chính trị. Ðối với kẻ địch quá dễ dàng mềm lòng.
Lúc này đến một ngã tư, phía bên trái là đường đến cung Cam Tuyền, đi thẳng là
đường về nhà của Hạng Thiếu Long, Lao ái liền gọi lại, cả nhóm người cũng dừng
lại.
Hạng Thiếu Long trong lòng nghĩ Lao ái đến cung Cam Tuyền tìm Chu Cơ, rồi tố
khổ với nàng, lập tức cảm thấy khó chịu.
Lao ái cố gắng lấy lại tinh thần nói, „Hạng huynh phải chăng ngày mai này tính
giết chết Khêu Nhật Thăng?"
Hạng Thiếu Long thì dù sao cũng nể mặt y.
Lao ái mỉm cười nói, „Hạng huynh thật nể mặt bạn bè, chuyện này ta hiểu rõ.
Khêu Nhật Thăng quả thật quá đáng, nhưng giờ đây kẻ này đối với ta vẫn còn chỗ
dùng, mong Hạng huynh hãy nương tay cho y!"
Hạng Thiếu Long bình thản nói, „Vậy Thiếu Long làm theo lời của Lao huynh là
xong."
Ngồi một lát rồi thừa cơ hỏi, „Lao huynh và Phố Cao có mối quan hệ như thế
nào?"
Lao ái nhíu mày, một lát sau mới nói, „Giờ đây y ra sức lội kéo ta, ta thấy
không có hại gì nên mới ra vẻ cho y thấy.
Kẻ này có thế lực rất lớn tại hai nước Tần, Triệu. Trước đây vẫn thường liên
kết với Dương Tuyền quân. Giờ này mất đi chỗ dựa, lại thấy Ðỗ bích không làm
được nên trò trống gì nên đi tìm người khác đó thôi."
Nói như vậy Hạng Thiếu Long lập tức biết rõ Phố Cao đã cho y nhiều điều lợi,
nhưng không tiết lộ mà thôi.
Hai người cáo biệt rồi ai đi đường nấy.
Về đến Ô phủ thì đã quá canh hai, đèn đuốc trong phủ sáng trưng, mọi người vẫn
chưa ngủ, thì ra Ô Quả, người nhận nhiệm vụ đưa Trâu Diễn ra biên giới đã quay
về. Người trên kẻ dưới của Ô Gia đều ưa thích y. Lúc này đang ở trong đại sảnh
khua môi múa mép kể những chuyện đã gặp trên đường, còn bọn Kỷ Yên Nhiên và
Triệu Ðại thì chốc chốc lại cười ầm lên.
Thư Vi nép vào người y như một con chim nhỏ, dáng vẻ rất thích thú. Nàng và tỉ
muội họ Ðiền cười to nhất. Chỉ cần nhìn bọn Ô Quả, không cần nói thì đã biết
họ cười rất nhiều.
Ðằng Dực và Thiện Lan thì ngồi ở một góc, nhìn mọi người cười nói. Kinh Tuấn
thì đêm nay phải trực nên không có mặt.
Sau một ngày phải vờ vịt với bọn gian nhân, cuối cùng Hạng Thiếu Long mới cảm
thấy thoải mái trong lòng.
ô Quả thấy gã quay về vội vàng cung kính nói rằng, „Hạng gia đi tuần mới về!"
Ðằng Dực đứng dậy cười nói, „Ðêm đã khuya, ngày mai hãy nói tiếp."
ô Quả kéo tay Châu Vi kêu lên, „Ðã khuya rồi! Mọi người về ngủ đi thôi!"
Còn Châu Vi thì cố rút tay ra khỏi bàn tay của Ô Quả, mặt đỏ ửng chạy ra nhà
sau, Ô Quả làm ra vẻ gấp rút đuổi theo.
Mọi người đều đã tản đi hết, chỉ còn bọn Kỷ Yên Nhiên và phu phụ Ðằng Dực.
Kỷ Yên Nhiên liếc gã rồi nói, „Thiếp còn tưởng đêm nay phu quân đại nhân không
về nữa."
Hạng Thiếu Long nói, „Hiền thê tưởng ta muốn gặp những hạng người như Lao ái
hay sao? Nhưng đêm nay cũng có thu hoạch lớn."
Ðằng Dực hỏi dẫn tới, Hạng Thiếu Long kể hết chuyện vừa mới xảy ra.
Thiện Lan giận dữ nói, „Lã Bất Vi quả thật là hạng đê tiện vô sỉ, nhưng Lao ái
cũng chẳng phải người tốt, tốt nhất hai kẻ ấy hãy chết quách cho xong."
Nhưng Ô Ðình Phương quan tâm lại là chuyện khác, hỏi, „Thạch Tố Phương chắc là
đẹp lắm."
Hạng Thiếu Long trả lời rằng, „Xem ra cũng tạm được, nhưng không bằng Phương
Nhi."
Ô Ðình Phương lập tức cười hớn hở, không hỏi nữa.
Ðằng Dực trầm giọng nói, „Ngày mai tam đệ quả thật bỏ cơ hội tốt trừ khử Khêu
Nhật Thăng vì Lao ái hay sao?"
Hạng Thiếu Long thở dài, „Nghĩ sâu thêm một tầng, giờ đây vẫn không tiện trừ
khử Khêu Nhật Thăng, thêm một người chống đối Lã Bất Vi cũng là chuyện tốt."
Rồi nói sang chuyện khác, hỏi Kỷ Yên Nhiên chuyện hắc long.
Kỷ Yên Nhiên hớn hở nói, „Ðã có Yên Nhiên chủ trì, phu quân đại nhân hãy yên
tâm."
Ðằng Dực đứng dậy vươn vai nói, „Mọi người hãy về ngủ sớm giữ tinh thần cho
đầy đủ, ngày mai hãy đến đại náo Hành Quán tồi tàn ấy một phen, để cho bọn
chúng biết rằng chúng ta không thể ***ng đến."
Triệu Chi cười nói, „Giờ đây Hạng gia đã quen thói đến Túy Phong lâu trước khi
khai chiến, song lần này không ai dám mua Hạng gia thua nữa."
Mọi người cười rồi ai nấy quay về phòng.
Sáng hôm sau tảo triều, vì lập xuân sắp đến một năm mới sắp sang, triều đình
trên dưới tập trung thảo luận những chuyện có liên đến tài chính.
Lã Bất Vi nắm giữ tài chính, đã sớm chuẩn bị đầy đủ trình bày với tiểu Bàn bản
dự toán.
Nói tóm lại Lã Bất Vi muốn tăng thuế khóa, tăng thu nhập cho quốc khố, chủ yếu
là để dùng cho quân sự và đào kênh Trịnh Quốc.
Nếu ngày hôm nay, tiểu Bàn, Lý Tư, Xương Bình quân và Vương Lăng đều bàn bạc
kín, thảo luận về bản dự toán tài chính này. Hạng Thiếu Long chẳng hiểu gì về
điều này và chính vì lo ứng phó với cuộc chiến với Khêu Nhật Thăng cho nên
không cần phải tham gia.
Lã Bất Vi lại giải thích kỹ càng phương án dự toán xong, văn võ bá quan đã
đứng gần hai canh giờ, tiểu Bàn đặc biệt khai ơn bảo người mang chiếu đến, mọi
người được ban cho ngồi xuống.
Lã Bất Vi nói xong, cuối cùng tổng kết rằng, „Ðạo dĩ tài, chỗ nên thêm thì cho
thêm, chỗ nên bớt thì bớt. Nay quốc khố của đại Tần ta đầy đủ, lương thực chất
như núi, dân được ấm no, nước được giàu mạnh, chư hầu thần phục, biên cương mở
rộng. Chỉ có chiếm nhiều đất đai, đại Tần ta mới có thể tiếp tục được sách
lược nước mạnh binh mạnh. Nay chính là cơ hội tốt để thống nhất thiên hạ của
đại Tần ta."
Khi Lã Bất Vi ngồi xuống, triều thần đều phụ họa theo.
Chu Cơ rốt cuộc không phải là nhân tài về mặt này, nên chỉ giữ nhiệm vụ gật
đầu.
Hạng Thiếu Long nghe được Lã Bất Vi ngầm bảo nước Tần có được ngày hôm nay là
toàn nhờ công của y. Gã đương nhiên không muốn nước Tần toàn lực tiến về phía
đông, nhưng không có lời để phản bác lại Lã Bất Vi, chỉ đành âm thầm nuốt
giận.
May mà tiểu Bàn đã bàn bạc xong với bọn Lý Tư, có cách nghĩ khác nên không hề
đồng ý.
Bọn Thái Trạch, Vương Quan cũng đều đứng dậy bày tỏ ý kiến ca tụng sự anh minh
thần võ của Lã Bất Vi, rồi tiểu Bàn bình thản nói, „Tả tướng có ý kiến gì?"
Xương Bình quân đứng dậy, bước ra chỗ giữa điện hướng về phía đài cao, nơi có
tiểu Bàn, Chu Cơ, Lã Bất Vi nói rằng, „Ðại Tần ta từ sau Hiếu Công đánh bại
Ngụy Sở, đất đai mở rộng ngàn dặm. Huệ Văn Vương lại lấy được ba đất Tam
Xuyên, phía tây giành được Ba, Thục, phía bắc lấy được Mục Thượng quận, phía
nam lấy được Hán Trung, Bao Cửu Vi, Chữ Yên, V nh. Các tiên vương lấy dần các
nước chư hầu của sáu nước, khiến cho các nước phía tây đều phải nghe theo đại
Tần ta, giờ đây lại lấy được ba quận phía đông, cho nên trước tiên phải thực
hiện chính sách làm cho dân giàu, cũng cố những chỗ đã lấy được. Lại thêm giờ
đây kênh Trịnh Quốc cần nhiều tài lực, nông dân đều bị đưa đi đào kênh, năng
lực sản xuất bị bỏ hoang, do đó xin bị quân hãy xét lại chuyện tăng thuế."
Tiểu Bàn vẫn chưa có hội để bày tỏ ý kiến mình, Vương Quan cười lạt một tiếng
rồi nói, „Ðại Tần ta là chỗ hiểm trở, tiến có thể tấn công, lùi có thể phòng
thủ, ở Quan Trung có Tả Hào, Hàm, Hữu Long, Thục, ở phía nam có Ba Thục, ở
phía bắc có Cố Uyển, tuy vẫn có thể tiến về phía đông chinh phục chư hầu, binh
lực lương thảo đầy đủ không thiếu, đào kênh Trịnh Quốc là chuyện nhỏ, chỉ cần
hai quận Ba, Thục là đã ứng phó. Mong bị quân xét kĩ."
Mông Ngao tiếp lời, „Ðại Tần ta từ thời trước cố gắng tiến về phía đông không
những đã lấy được đất của Triệu, Ngụy, Hàn, Sở mà lớn nhỏ còn thắng được hàng
trăm vạn tướng sĩ của địch, làm yếu đi các nước phía đông. Giờ đây dân ở sáu
nước phía đông đang loạn lạc, chính trị không ổn định, là lúc địch yếu ta
mạnh, đại Tần ra đã chiếm được thế thiên thời, địa lợi, nhân hòa, nếu không
nhân cơ hội này tiến quân, thì sẽ bỏ mất thời cơ tốt, há chẳng phải ăn nói
được với các vị tiên vương hay sao?"
Hạng Thiếu Long thấy Xương Bình quân không nén nổi sự biến sắc, trong lòng
thầm kêu không hay.
Xương Bình Quân tuy là hạng người có trí mưu, nhưng thiếu kinh nghiệm, vẫn
không phải là đối thủ của bọn Lã Bất Vi, Vương Quan.
Lần này bản dự toán tài chính mới của Lã Bất Vi quả thật là một bản kế sách
đoạt quyền chu toàn, khiến cho Lã Bất Vi có thể được tự do tăng thuế, đồng
thời mở rộng quân đội.
Một khi tiểu Bàn và Chu Cơ đã phê, Lã Bất Vi có thể muốn làm gì là làm, lợi
mình mà làm hại người. Những tướng lĩnh như Hoàn Xỉ đều phải xem mặt y hành
sự.
Tiểu Bàn có lẽ sẽ nắm được ba quân lớn ở Hàm Dương, nhưng đối với quân ngoài
Hàm Dương, thì lại bị Lã Bất Vi khống chế.
Cho nên chuyện này rất căng thẳng.
Xương Bình quân sửng người một lát, đột nhiên cười ha ha nói, „Xin mời Lý Tư
đại nhân hãy bẩm tấu những điều đã nghiên cứu cho bị quân biết."
Rồi lôi Lý Tư ra.
Hạng Thiếu Long và tiểu Bàn đều yên tâm, biết rằng đây là kế hay nhất trong
lúc không có kế.
Lý Tư là trưởng sử, có nghĩa là thư ký riêng của tiểu Bàn, phụ trách chuyện xử
lý văn thư, nhưng Xương Bình quân đã gọi đích danh y ra người khác cũng khó mà
phản đối.
Những bọn võ tướng như Vương Hột, Vương Lăng chỉ biết cầm quân đánh trận,
nhưng nói đến kinh tế chính trị, thì không phải là đối thủ của Lã Bất Vi,
Vương Quan cũng chẳng thể nào giúp được.
Chỉ có Lý Tư là người phù hợp nhất.
Lý Tư trong lòng thầm mừng, bước ra đến giữa điện. Trước tiên thi lễ rồi mới
tấu rằng, „Thống nhất thiên hạ là quốc sách của đại Tần ta, chuyện này không
ai phản đối. Nhưng quản lý đất nước cũng như lái thuyền giữa cơn giông tố, nếu
không cẩn thận thì có thể nặng là mất người, nhẹ thì khiến cho dân nổi loạn
cho nên không thể gấp gáp được, trước tiên phải hiểu được dân tình, mới có thể
quản lí được."
Thái Trạch rõ ràng không hề coi Lý Tư ra gì, hững hờ mà nói rằng, „Bọn lão
thần đều được trọng phụ chỉ thị quan sát các quận, thấy rằng việc thu thuế là
rất hợp lý, không hề làm việc sơ sót, trưởng sử đại nhân đã quá lo xa."
Lã Bất Vi vuốt râu cười, „Nếu trưởng sử đại nhân có cơ hội xin hãy xem xét
thực tế, thì mới hiểu thư đề nghị lần này mà bổn trọng phụ trình lên cho bị
quân, quả thật là một thành quả của nhiều người, đại Tần ta có lớn mạnh hay
không là ở trong đó Mong bị quân thái hậu phê chuẩn, rồi lập tức thi hành
ngay."
Các quan đều phụ họa.
Bọn Xương Bình quân đều nhíu mày.
Chỉ có Hạng Thiếu Long trong lòng vẫn bình tĩnh, biết Lý Tư chắc chắn sẽ có
cách phản kích.
Quả nhiên Lý Tư ung dung cười, „Cái gọi là hữu danh thực chứng, chính là phải
có bằng chứng thực tế, thì mới có thể khiến cho người ta nghe theo. Nếu chiếu
theo đề nghị của trọng phụ mà tăng thuế cho quận Ba, Thục, Nhất thì chuyện này
vạn lần không thể thi hành được."
Lã Bất Vi không ngờ Lý Tư lại công nhiên đối đầu với ông chủ cũ của mình, sắc
mặt không vui nói rằng, „Kẻ giàu thì tăng lên, kẻ nghèo thì giảm xuống, đó là
quy tắc thu thuế, Ba Thục là nơi giàu có, là nguồn tài nguyên của đại Tần ta.
Trưởng sử cớ sao lại nói lời ấy?"
Lý Tư không hề bị những lời nói của y hù dọa, ngang nhiên mà cãi lại rằng, „Ba
Thục không những là gốc của đại Tần ta, mà còn là chỗ quan trọng mang tính
chiến lược, binh giáp ở các nơi khác, nếu xuôi theo dòng Mân Gian, năm ngày có
thể đến Sở Dĩnh, là nơi cần phải dành lấy nếu muốn thống nhất vùng tây nam và
phạt Sở. Ðể giữ vững Ba Thục, cần phải xem xét tình hình mà thi chính, thực
hiện chính sách ưu đãi. Nhưng vi thần lại không thấy được điều này trong thư
kiến nghị của trọng phụ?"
Ngừng một lát rồi nói với vẻ chắc chắn, „Ba Thục tuy có tài nguyên phong phú,
nhưng lại là nơi đất rộng người thưa, dân trí tương đối thấp rất nhiều nơi vẫn
còn lạc hậu, nếu tăng thuế ở đây e rằng một khi vượt quá khả năng gánh vác thì
xôi hỏng bỏng không. Kế đến là ở Ba Thục có nhiều chủng tộc, hung hãn thiện
chiến, nếu khiến cho dân nổi loạn thì dù có thể dẹp yên thì cũng tổn thương
nguyên khí, đào sâu thêm thù hận. Cho nên chi bằng phải giảm nhẹ tô thuế lấy
lòng người, đó mới là thượng sách. Vi thần đề nghị muốn đứng chân vững ở Ba
Thục thì phải xem xét vấn đề kinh tế ở đây, mong bị quân, thái hậu và trọng
phụ xem xét."
Tiểu Bàn sáng mắt lên, hưng phấn nói, „Lời của Lý khanh gia nói rất có lý,
trước tiên phải làm cho dân giàu nước mạnh đó mới chính là thượng sách. Thống
nhất thiên hạ không phải là chuyện một năm hai năm, huống chi chuyện đào kênh
Trịnh Quốc hao tốn tiền của, nếu lại lấy tiền tài nguyên ở hai xứ Ba, Thục
khiến cho dân ở đây nổi loạn thì quả nhân thật sự hổ thẹn với các bậc tiên
vương."
Hạng Thiếu Long thầm kêu hay.
Chỗ lợi hại của Lý Tư là phê bình Lã Bất Vi về mặt chiến lược, đồng thời công
kích y về điểm này, khiến cho ai cũng cảm thấy rằng cả bức thư kiến nghị chỗ
nào cũng có lỗ hổng, bởi vì chưa đi sát dân tình.
Tiểu Bàn không hổ là một vị minh chủ thống nhất thiên hạ sau này, dùng chuyện
phải đào kênh Trịnh Quốc để phủ quyết yêu cầu tăng thuế của Lã Bất Vi, y đã
nói ra như thế, ngoài mấy người bọn Lã Bất Vi, còn ai dám có ý kiến khác nữa.
Khi Lã Bất Vi còn chưa có cơ hội lên tiếng thì Lý Tư tiếp tục, „Giờ đây đại
Tần ta mới giành được ba quận ở phía đông, chỉ có cách giảm thuế thì mới an
lòng dân, vi thần đề nghị tốt nhất hãy giảm nhẹ hình phạt. Ðại Tần ta giờ đây
không lo là không có hình phạt mà là lo hình phạt quá nặng. Kẻ ăn cắp tiền thì
bị phạt tội nặng, kẻ biết mà không thông báo thì bị phạt tội chung, tội nhẹ
tội nặng đều bị phạt chung, luật pháp sao hà khắc đến thế? Nếu những xứ sở có
nhiều dân man di như Ba, Thục hình phạt hà khắc sẽ khiến cho dân nổi loạn,
điều đó thật là bất lợi cho đại nghiệp thống nhất đại Tần ta."
Lời này đã vượt quá phạm vi đề nghị trong bức thư kiến nghị của Lã Bất Vi,
nhưng vẫn trong tiền đề thống nhất thiên hạ này, không hề xa rời, rõ ràng lời
của Lý Tư, bọn người của phe họ Lã không thể nào bì lại được.
Khi Lã Bất Vi hai mắt lộ hung quan, tay chân lúng túng, Lý Tư tiếp tục lên
tiếng, „Chính sách làm cho nước giàu là thiên biến vạn hóa, nhưng thiên biến
bạn hóa cũng không ngoài đầu mối của nó, như những nơi Ba, Thục, đất rộng
người đông, nhân tài hiếm hoi, nếu có thể làm cho dân Ba, Thục giàu lên, kích
thích công thương, bỏ tiền vào nơi ấy, thì hai nơi ấy sẽ có hy vọng được chấn
hưng, đại Tần ta rốt cuộc vẫn có lợi, như vậy mới có thể thống nhất được thiên
hạ."
Tiểu Bàn nghe thế cả mừng vỗ án khen hay phán rằng, „Lời của Lý khanh gia thật
là đúng. Các khanh còn lời gì để nói nữa?"
Bọn Lã Bất Vi lúng túng nhìn nhau, không trả lời được thì thật là bất ngờ, Lao
ái bước ra, quỳ phục xuống cung kính nói, „Lý đại nhân quả thật là bậc hiền
tài, có thể hơn Thương ưởng ngày trước. Vi thần to gan mong bị quân phá cách
phê chuẩn cho Lý trưởng sử y theo lời của trọng phụ, đặt ra sách lược thu
thuế, mong bị quân minh xét."
Lời ấy vừa nói lập tức có tiếng rì rầm trong toàn điện.
Chỉ có Hạng Thiếu Long mới hiểu vì sao Lao ái làm như vậy, quả thật là ý muốn
báo thù chuyện đêm qua của Lã Bất Vi.
Lã Bất Vi quắc mắt lên, gườm gườm nhìn Lao ái, hận không nuốt y vào bụng.
Bọn Vương Quan lúc này lại hiểu biết thủ đoạn của Lý Tư, kẻ lâu nay vẫn hạ
thấp mình. Từ khi bước vào nước Tần, Lý Tư lúc này mới xuất đầu lộ diện, đặt
mầm móng vững chắc cho địa vị chính trị sau này của mình.
Tiểu Bàn nào bỏ qua cơ hội, vội vàng hỏi ý Chu Cơ.
Chu Cơ thấy làm như vậy là tước đoạt quyền thế của Lã Bất Vi, quả thật là
không ổn, nhưng không thể nào không ủng hộ cho Lao ái, gật đầu nói, „Vương nhi
hãy cứ làm thế."
Tiểu Bàn vui mừng nói, „Lý khanh gia hãy lập tức làm chuyện này, khi làm xong
thì hãy chép thành hai bản đưa cho quả nhân và trọng phụ, đợi quả nhân và
trọng phụ thương lượng xong thì sẽ bàn bạc với tất cả các khanh."
Hạng Thiếu Long thầm khen, tiểu Bàn tuy trong lòng đã biết chuyện Lã Bất Vi,
nhưng vẫn để cơ hội cho Lã Bất Vi xuống thang, giữ lại sĩ diện cho y.
Lúc này, ánh mắt mọi người đều tập trung lên Lã Bất Vi, xem thử y có chịu chấp
nhận không.
Lã Bất Vi rõ ràng đã đuối lí, khó có tìm ra phương pháp phản bác Lý Tư nữa,
song y vẫn là một lão cáo già, vẫn có thể cười khà khà mà rằng, „Trưởng sử đại
nhân quả thật không phụ lòng trọng phụ, lập được một đại công cho đại Tần ta,
theo lý phải thưởng mới được, vậy là cứ đến chỗ trọng phụ, phụ trách việc thu
thuế, để cho trưởng sử trổ hết tài năng của mình."
Tiểu Bàn mỉm cười nói, „Lời của trọng phụ rất phải, song trong lòng vẫn có
chức vụ thích hợp hơn cho Lý khanh, trong buổi tế mùa xuân sẽ công bố."
Rồi cao giọng nói, „Hôm nay sẽ chấm dứt, những chuyện khác ngày mai hãy bẩm
lên, lui triều!"
Hạng Thiếu Long sực tỉnh dậy, mới biết đã qua giờ hẹn với Khêu Nhật Thăng,
buổi nghị luận hôm nay thật tuyệt vời, kéo dài đến năm canh giờ, tức là mười
tiếng đồng hồ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận