Tầm Tần Ký

Chương 147 - Mưa gió Hàm Dương




Hạng Thiếu Long nhìn kỹ chén rượu do Ðiền Mỹ Mỹ kề đến tận môi, nhưng không
thấy bất cứ điều gì khác lạ.
Chất độc chưa được khuấy đều thì sẽ không tan ra trong rượu.
Gã lập tức bỏ đi ý định dùng chén rượu độc này để đối phó với Quản Trung Tà.
Không phải chuyện này không thể thực hiện được mà bởi vì chỉ cần nắm lấy Ðiền
Mỹ Mỹ thì sẽ không sợ nàng không khai kẻ đứng đằng sau chuyện này.
Vấn đề là nếu làm thế thì có nghĩa là đã công nhiên đối đầu với Lã Bất Vi.
Chỉ cần nghĩ đến Lã Bất Vi vẫn còn bảy tám năm, thì biết cách làm đó không
sáng suốt.
Giả sự chuyện này có liên quan đến Lao ái thì sẽ càng phức tạp hơn.
Ðồng thơi nghĩ giả sử mình vờ uống ly rượu độc này, vậy thì Quản Trung Tà và
Mạc Ngạo sẽ không dùng cách khác để đối phó với mình nữa, sau đó chỉ có thể
nghi thần nghi quỷ, tưởng mình không sợ rượu độc, hoặc nghi ngờ Ðiền Mỹ Mỹ
không theo lệnh hành sự, cứ như thế càng hay hơn.
Ý nghĩ ấy lướt quan trong đầu Hạng Thiếu Long, gã liền quyết định như thế.
Hạng Thiếu Long một tay bưng chén rượu còn tay kia ôm lấy eo Ðiền Mỹ Mỹ, cười
ha ha nói, „Mỹ Mỹ tiểu thư phải uống thêm một ngụm nữa mới gọi là uống nửa
chén."
Quy Yến và bọn người Quản Trung Tà đều nài ép Ðiền Mỹ Mỹ uống thêm một ngụm
nữa.
Ðiền Mỹ Mỹ lập tức hoa dung biến sắc, cố né người ra, kêu lên, „Hạng đại nhân
sao thô lỗ đến thế!"
Hạng Thiếu Long giả vờ nới lỏng cánh tay ôm eo nàng ra, Ðiền Mỹ Mỹ cố gắng né
ra, lập tức mất đà đổ nhào lên bàn.
Nhân lúc bọn người Xương Bình quân đang chú ý đến Ðiền Mỹ Mỹ thì Hạng Thiếu
Long rê tay cầm chén rượu xuống, tạt rượu xuống gầm bàn rồi giả vờ đỡ mỹ nữ ấy
dậy, quả thật kín đáo như áo trời.
Ðiền Mỹ Mỹ ngồi thẳng dậy vẫn chưa hoàn hồn, nói không ra lời.
Hạng Thiếu Long cả cười nói, „Khiến cho tiểu thư phải ngã xuống, quả thật ta
không tốt, đáng phạt!" nói rồi bưng chén rượu giả vờ uống cạn.
Xương Bình chép miệng than, „Té ra Hạng đại nhân có thủ đoạn như thế, ta đây
lần đầu tiên thấy được Ðiền tiểu thư ngoan ngoãn nằm xuống trước mặt mọi
người."
Mọi người cười ầm cả lên.
Hạng Thiếu Long đặt chén rượu xuống, chỉ thấy Ðiền Mỹ Mỹ đang giả vờ e thẹn mà
cúi đầu, thật ra là để tránh mọi người thấy nét mặt bàng hoàng của nàng, thật
là khéo léo vô cùng.
Quy Yến ngồi bên trái lại rót thêm rượu cho gã.
Quản Trung Tà cười, „Hạng đại nhân nếu có thể nén cơn đau một lúc, đêm nay nói
không chừng có thể nằm cùng được với Ðiền Mỹ Mỹ tiểu thư nữa!“
Huynh đệ Xương Bình quân cười ồ lên, bọn thiếu nữ thì giả vờ dáng vẻ e thẹn.
Hạng Thiếu Long lại đưa tay ôm eo Ðiền Mỹ Mỹ, đưa chén rượu lên tận môi nàng,
dịu dàng nói, „Tại hạ xin mượn chén rượu này thỉnh tội cùng Ðiền tiểu thư!“
Ðiền Mỹ Mỹ mấp máy môi, nhìn gã bằng ánh mất phức tạp, lặng lẽ uống cạn chén
rượu.
Mọi người đều tán thưởng.
Quy Yến nói, „Hạng đại nhân đã bạc đãi với tiểu nữ rồi."
Hạng Thiếu Long thấy Quản Trung Tà không hề nghi ngờ, trong lòng mừng lắm,
nói, „Bổn nhân rất công bằng, nào!
Ðể ta hầu hạ Quy Yến cô nương uống rượu."
Xương Văn quân trách cứ, „Uống rượu thì có ý nghĩa gì, phải môi kề môi uống
rượu mới hay."
Quy Yến nguýt dài, nằm lên đùi gã, tỏ ra đang chờ đợi, may mà không đè lên vết
thương.
Tuy có mỹ nữ chờ đợi trước mắt, nhưng trong lòng Hạng Thiếu Long không hề xao
xuyến, bởi vì gã đang để ý đến Ðiền Mỹ Mỹ và Quản Trung Tà, thầm quan sát phản
ứng của bọn họ, mặt khác thì biết rằng Quy Yến phụng lệnh đến để lấy lòng viên
cảnh sát trưởng kinh thành là mình đây, cho nên chẳng qua là nàng đang giả vờ
giả vịt mà thôi.
Quy Yến tuy không đẹp bằng Ðiền Mỹ Mỹ, nhưng so với các thiếu nữ ở đây thì
nàng vẫn hơn một bậc. Vì thế Hạng Thiếu Long ngậm một ngụm rượu rồi kề vào môi
Quy Yến.
Quy Yến uống ngay ngụm rượu đấy, nằm ngửa mà uống rượu như thế quả thật không
dễ chút nào, nàng thật thua thiệt.
Ai nấy đều vỗ tay, khi Hạng Thiếu Long định lui binh, gã đưa tay ôm lấy Quy
Yến nâng lên rồi mớm cho nàng nửa ngụm rượu còn lại.
Quy Yến mềm nhũn trong tay gã, thỏ thẻ nói, „Ðêm nay Hạng đại nhân đừng đi
được chăng? Nô gia đảm bảo vết thương ở chân của ngài không đau nữa."
Ðiền Mỹ Mỹ rõ ràng đã nghe thấy câu nói ấy, dáng vẻ nàng trở nên buồn bã, đầu
cúi gập, có vẻ là vì biết được Hạng Thiếu Long sống không lâu nữa mà chính
mình là hung thủ. Hạng Thiếu Long hôn lên má Quy Yến rồi nói, „Ngày tháng còn
dài, lo gì chúng ta không gặp nhau." Rồi đưa tay ôm eo Ðiền Mỹ Mỹ, giả vờ ngạc
nhiên hỏi, „Mỹ Mỹ tiểu thư phải chăng có tâm sự gì?"
Ðiền Mỹ Mỹ giật mình, giả vờ nói, „Hạng đại nhân chỉ thương yêu Quy Yến tỷ,
người ta đương nhiên trong lòng không vui Quản Trung Tà vội vàng che đậy cho
Ðiền Mỹ Mỹ, „Hạng đại nhân có thể khiến cho Ðiền tiểu thư sinh lòng đố ky, có
thể thấy bản sự của ngài, lần này đến lượt huynh đệ chúng tôi đố ky ngài rồi
đó."
Hạng Thiếu Long thầm mắng ai là huynh đệ của nhà ngươi.
Xương Văn quân cười, „Vậy Hạng đại nhân phải mời Mỹ Mỹ tiểu thư uống rượu."
Hạng Thiếu Long nhủ thầm hãy cứ trêu đùa ả hung thủ này cũng hay. Rồi ngậm một
ngụm rượu kề qua môi nàng, chờ Ðiền Mỹ Mỹ uống xong ngụm rượu, gã vẫn không
tha cho nàng, hôn ngấu nghiến lấy đôi môi ấy.
Người Ðiền Mỹ Mỹ mềm nhũn ra, phản ứng trở nên kịch liệt.
Hạng Thiếu Long thầm nghĩ nàng tưởng rằng không còn sống bao lâu nữa nên sinh
lòng áy náy, động chân tình.
Rời môi nàng ra, Hạng Thiếu Long thấy rõ ràng ở khóe mắt nàng có ẩn hiện nước
mắt, rõ ràng nàng đã dùng rượu độc hại gã, cũng là vì bất đắc dĩ.
Hạng Thiếu Long lúc này ngược lại, không muốn vội vàng bỏ đi, sợ có kẻ phát
giác vũng rượu ở dưới gầm bàn vẫn chưa khô.
Lúc này Quy Yến lại chồm lên người gã, Hạng Thiếu Long nhanh trí giả vờ gạt
cánh tay cho chén rượu đổ xuống, hòa với vũng rượu độc.
Một lát sau, Ðiền Mỹ Mỹ lại lấy cớ trong người không khỏe, xin về phòng nghỉ
trước.
Thiếu người đẹp này, huynh đệ Xương Bình quân không còn hứng thú nữa, Hạng
Thiếu Long cũng thừa cơ cáo từ.
Quy Yến không biết tình thiệt hay giả vờ, tiễn gã ra đến tận ngoài cổng, lại
bảo gã nhất định phải đến tìm nàng. Rồi lại ép gã hứa hẹn, rồi mới thả gã.
Ðột nhiên Hạng Thiếu Long cũng hơi ưa thích bar rượu Hắc Báo của thời cổ đại
này.
Về đến nha thuộc, thấy Ðằng Dực vẫn còn đang trực đêm, kể lại chuyện mới xảy
ra, Ðằng Dực nghe mà hoảng hồn.
Ðằng Dực than, „Quả thật chúng ta không lanh trí thế nào, cứ nghĩ rằng Mạc
Ngạo sẽ tiến hành âm mưu trong lễ Ðiền Liệp, nào ngờ đêm nay lại ngầm dung kế
mỹ nhân, nếu biết được dược tính, Thiếu Long nên giả vờ cho thật hơn một
chút."
Hạng Thiếu Long khẳng định, „Chất độc nhất định sẽ phát tác sau lễ Ðiền Liệp."
Ðằng Dực ngạc nhiên nói, „Tam đệ sao có thể chắc chắn đến thế."
Hạng Thiếu Long nói, „Ðồ Tiên cho đệ biết rằng Mạc Ngạo đã chế tạo những công
cụ để tiến hành ám sát dưới nước, những thứ này có lẽ dùng để đối phó với nhị
ca và Kinh Tuấn, sau chuyện ấy nếu đệ độc phát thân vong, lúc ấy Ô gia dù cho
có muốn báo thù cũng không còn ai mà nhờ cậy nữa."
Ðằng Dực cả giận nói, „Nếu ta để cho Mạc Ngạo sống qua ba ngày diễn ra lễ Ðiền
Liệp thì ta sẽ đổi sang họ của y."
Hạng Thiếu Long đột nhiên biến sắc, nói, „Chúng ra trước nay cứ nghĩ là người
của phái mình, nói không chừng mục tiêu hành thích của Mạc Ngạo bao gồm cả Lộc
Công và Từ Tiên trong đó, vậy thì hỏng bét."
Ðằng Dực giật mình hỏi, „Chắc Lã Bất Vi không lớn gan như vậy đâu!"
Hạng Thiếu Long nói, „Bình thường thì không dám, nhưng trong tình thế hỗn loạn
hiện nay, lại có chuyện Cao Lăng quân mưu phản, xong chuyện thì Lã Bất Vi đổ
hết mọi tội lỗi lên người Cao Lăng quân, quả thật cơ hội thành công của Lã Bất
Vi rất cao."
Nghĩ tới đây, Hạng Thiếu Long đứng dậy nói, „Ðệ phải gặp Lộc Công. Nhắc nhở
ông ta mới được."
Ðằng Dực nói, „Ta thấy đệ hay là hãy gặp Từ Tiên trước, nói đến tinh minh, Lộc
Công không bằng ông ta, nếu ông ta tin tưởng chúng ta, thì sẽ sắp xếp ổn
thỏa."
Hạng Thiếu Long nghĩ cũng có lý rồi cùng thập bát thiết vệ và hơn một trăm đô
ky quân giả vờ tuần sát công việc canh phòng, đi về hướng phủ tả tướng quốc
của Từ Tiên bên cạnh hoàng cung.
Vì giờ đây gã kiêm cả đô vệ thống lĩnh, trừ hoàng cung, khắp nơi trong thành
hay ngoài thành đều nằm trong phạm vi quản lý của gã.
Buổi tiệc lúc nãy đã kết thúc sớm hơn dự định, cho nên giờ đây chỉ mới qua
canh một, nhưng ngoài mấy con đường dẫn đến chốn thanh lâu kỹ viện, những nơi
khác người đi đường rất ít, đôi lúc mới gặp một chiếc xe ngựa chạy qua.
Ðến tả tướng phủ, Từ Tiên nghe báo đã đợi gã ở trong sảnh, mỉm cười nói, „Ta
đã sớm biết Thiếu Long sẽ đến tìm ta trước khi lễ Ðiền Liệp."
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói, „Từ tướng cớ gì lại nghĩ thế?"
Từ Tiên thở dài nói, „Ðại Tần chúng ta từ thời Mục Công đến nay, đều được xếp
vào hạng bá chủ thiên hạ. Ðáng tiếc con đường tiến ra phía đông, trước nay vẫn
bị người Tấn chặn lại, nên chỉ có thể quay đầu sang phía tây, kết quả tiêu
diệt được mười hai nước, đất mở ra ngàn dặm. Khi Mục Công giá băng, vùng đất ở
Vị Thủy, phần lớn đã rơi vào tay chúng ta, nhưng bắt đầu từ lúc ấy cho đến giờ
đây chỉ lập được ba quân ở phía đông, hai trăm năm qua, chúng không hề tiến
lên được chút nào. Tìm hiểu nguyên nhân, thì bởi chỉ vì nội bộ có vấn đề.
Chúng ta lớn mạnh, ai có thể ngăn cản nổi. Nên đây cũng là chuyện ai mạnh ai
yếu."
Hạng Thiếu Long hiểu biết rất ít về giai đoạn lịch sử này, nên chỉ gật đầu ra
chiều đồng ý.
Từ Tiên cao hứng, bùi ngùi nói, „Sau khi tam gia phân Tấn, theo lý, chúng ta
phải thừa cơ mà tiến lên, đáng tiếc hơn bốn mươi năm nay, triều chính hay thay
đổi, đại quyền lọt vào tay loạn thần, tính sơ qua, một quân chủ bị ép tự sát,
một thái tử không được cho kế vị, một quân chủ và mẫu hậu đồng thời bị ám sát,
thi thể không biết ở chốn nào. Người Ngụy thừa cơ chúng ta có nội loạn, nhiều
lần xâm chiếm, khiến cho chúng ta mất hết vùng đất ở phía tây."
Hạng Thiếu Long bắt đầu hiểu ý của Từ Tiên, giờ đây Lã Bất Vi đang đi trên con
đường ấy. Dù cho Lã Bất Vi có đoạt quyền thành công hay không, thậm chí phế
được tiểu Bàn, kết quả cuối cùng vẫn là nước Tần bắt đầu không thể xưng bá
thiên hạ, đó chính là chuyện Từ Tiên quan tâm nhất. Từ Tiên đứng dậy, trầm
giọng nói, „Thiếu Long! Hãy cùng ta đến hậu vi ên!“
Hạng Thiếu Long nổi da gà, biết y có chuyện bí mật cần thương lượng.
Dưới ánh trăng, hai người bước vào hậu viên, men theo con đường nhỏ.
Từ Tiên thở dài nói, „Người Tần chúng ta cùng một gốc với người Nhung Ðịch,
không thoát khỏi thói man di, kinh đô nhà Châu tuy dựng nên ở đây, chỉ là như
áo gấm mà phủ lên áo rách, nhà Châu vừa đi, thì áo rách đã lộ ra, cho đến nay
dân tình vẫn còn là man di. May mà vào thời Hiếu Công có Thương ưởng biết
pháp, dùng hình phạt nghiêm khắc khép thói quen vào quy củ, lại trọng quân
công, chỉ có chinh chiến mới được phong thưởng, dần dần khiến cho đại Tần
chúng ta trở nên vô địch thiên hạ. Nhưng Lã Bất Vi đã dùng người riêng, lại
đưa những thói hư tật xấu của người các nước vào đại Tần, khiến cho kẻ tiểu
nhân đầy đường, quân thần nịnh bợ ton hót lẫn nhau, điều ấy thực là bất lợi
đối với đại Tần chúng ta. Ta đã đọc cuốn Lã thị Xuân Thu của y, hừ! Nếu Thương
ưởng mà phục sinh thì sẽ đốt quyển sách ấy thành đống tro tàn."
Hạng Thiếu Long cuối cùng đã nghe được một động cơ bài ngoại khác ngoài Lộc
Công, đó là sự xung đột cơ bản về mặt tư tưởng. Lã Bất Vi quá ngang ngược chủ
quan, không chịu tìm hiểu tâm thái của người Tần. Những người Tần mà gã tiếp
xúc, đa số đều chân thành chất phác, không thích giả dối, Từ Tiên, Lộc Công,
Vương Hột, huynh đệ Xương Bình quân, An Cốc Hề đều là như thế.
So với Lã Bất Vi, Mạc Ngạo, Quản Trung Tà, Lao ái thì khác hẳn.
Người Tần sở dĩ có thể vô địch thiên hạ chính là bởi họ là dân tộc mạnh mẽ
nhất, lại thêm nhờ có kỷ luật của Thương ưởng nên có thể tranh cường cũng các
nước.
Lã Bất Vi sử dụng những người chẳng có tài cán gì như Quản Trung Tà và Lã
Hùng, khi Lã Hùng phạm tội thì lại bao che, đó chính là điều người Tân ghét
cay ghét đắng.
Tiểu Bàn đã xử trí Lã Hùng một cách nghiêm khắc, điều đó đã đúng ý người Tần.
Từ Tiên ngừng lại, nhìn chằm chằm vào Hạng Thiếu Long, trầm giọng nói, „Ta
không phải vì Lã Bất Vi không phải người Tần mà bài xích y, Thương quân là
người Vệ, nhưng ta vẫn kính trọng."
Hạng Thiếu Long gật đầu nói, „Mạt tướng hiểu ý của Từ tướng."
Từ Tiên lắc đầu chép miệng, „Lã Bất Vi quả thật kiêu ngạo, tưởng rằng hại được
đại vương, thì thiên hạ của nhà Tần sẽ thuộc về y Nào ngờ ông trời vẫn chưa bỏ
đại Tần chúng ta, nên đã có một vị minh chủ như bị quân Chính, cho nên Từ Tiên
ta đây dù cho thân này có thành muôn mảnh, cũng bảo vệ cho bị quân đến ngày
ngài chính thức ngồi lên bảo tọa."
Hạng Thiếu Long thất kinh, nói, „Nghe khẩu khí của Từ tướng, tình thế hình như
rất nguy hiểm."
Từ Tiên kéo gã đến chiếc ghế đá đặt bên cầu nhỏ, ngồi xuống rồi hạ giọng nói,
„Vốn là ta không hề lo lắng, vấn đề là dân ở các quận phía đông nổi loạn, Lã
Bất Vi đã phái Mông Ngao và Vương Hột đến đó trấn áp nên giờ đây quân đội gần
kinh sư đã rút đi hết, chỉ còn ba quân cấm vệ, đô ky, đô vệ phòng thủ, tình
thế nguy hiểm này quả thật trăm năm mới thấy lần đầu."
Hạng Thiếu Long nhíu máy nói, „Theo mạt tướng biết, dân các quận phía đông nổi
loạn là âm mưu của Cao Lăng quân và tướng Triệu là Bàng Noãn, Lã Bất Vi không
nói rõ chuyện này sao?"
Từ Tiên gằn giọng nói, „Tuy là nói như thế, nhưng Cao Lăng quân có được bao
nhiêu sức, trong lòng ai cũng biết rằng mười tên Cao Lăng quân cũng đấu không
lại nửa Lã Bất Vi, làm sao khi chuyện xảy ra, Lã Bất Vi mới vội vàng ứng phó."
Hạng Thiếu Long chợt thấy giá lạnh trong lòng, lắp bắp kêu, „ý của Từ Tướng
là..."
Từ Tiên quả quyết nói, „Chuyện này tất có quan hệ với Lã Bất Vi, chỉ cần Lã
Bất Vi cài gian tế vào trong đám mưu thần của Cao Lăng quân, thì có nghĩa đã
khống chế được Cao Lăng quân, từ đó tạo ra tình thế này."
Rồi nghiêm mặt nói, „Chỉ cần trong thời gian này, Lã Bất Vi có thể trừ khử
ngươi và hai vị phó thống lĩnh, hai quân đô ky, đô vệ sẽ lọt vào trong tay y,
lúc ấy ngươi nói thử xem sẽ xảy ra chuyện gì? Sở dĩ ta đoán được đêm nay ngươi
đến tìm ta, nguyên nhân rất đơn giản, chính là giả sử ngươi quả thật không
phải là người của Lã Bất Vi, với tài trí của ngươi, sẽ phát giác ra chỗ không
ổn, Thiếu Long đã hiểu chưa?"
Hạng Thiếu Long thầm kêu nguy hiểm, muốn được Từ Tiên tin tưởng thật không dễ
chút nào, cho đến lúc này, Từ Tiên vẫn nghi ngờ mình là một con cờ của Lã Bất
Vi, hoặc có thể nói là một điệp viên đa mang.
Rồi nói với vẻ hơi lúng túng, „Ða tạ Từ tướng tin tưởng."
Rồi nói với vẻ thắc mắc, „Dù cho trong tay của Lã Bất Vi có được hai quân đô
ky đô vệ, nhưng với mục tiêu của y là bị quân Chính, e rằng không ai chịu nghe
lệnh của y."
Từ Tiên chép miệng, „Thiếu Long kinh nghiệm vẫn còn hạn hẹp lắm, trừ phi Lã
Bất Vi giành được toàn bộ binh quyền, nếu không tuyệt không thể động đến nửa
cọng lông bị quân, đây là hành động cực kỳ ngu ngốc, nhưng nếu y có thể hại
chết ta và Lộc Công, rồi đổ mọi chuyện cho Cao Lăng quân, lúc ấy nước Tần
chẳng phải là thiên hạ của y rồi sao? Mông Ngao thì không cần nói nữa, tên hồ
đồ Vương Hột ấy trong tình huống này một mình cũng chẳng làm nên chuyện, lại
thêm có thái hậu bảo vệ cho Lã Bất Vi, còn ai dám ***ng đến y nữa?"
Rồi quắc mắt nói, „Ra tay trước thì kiềm chế được người, ra tay sau thì bị
người kiềm chế. Lã Bất Vi một ngày không chết, chúng ta đừng mong sống yên,
đại Tần sẽ lung lay, bị quyền thần kiềm chế."
Hạng Thiếu Long trầm ngâm.
Ðứng ở góc độ lập trường của Từ Tiên, về mặt sách lược hoàn toàn chính xác.
Vấn đề là Hạng Thiếu Long biết rõ trước khi tiểu Bàn đăng cơ, không ai có thể
lấy mạng Lã Bất Vi.
Nếu không lấy được mạng y, thì dĩ nhiên mình sẽ mất mạng.
Chỉ hận là gã không thể lấy lý do này để khuyên Từ Tiên bỏ đi ý định, chả lẽ
nói với y rằng sách sử viết rõ Lã Bất Vi không thể chết sớm như vậy.
Ðang lo lắng thì Từ Tiên lại nói, „Chỉ cần bị quân Chính gật đầu, ta đảm bảo
Lã Bất Vi sẽ không sống quá ngày thứ ba."
Hạng Thiếu Long chép miệng, „Từ tướng có nghĩ đến hậu quả hay không?"
Từ Tiên hừ lạnh lùng, „Vấn đề lớn nhất là ba người, chính là thái hậu Cơ, Mông
Ngao và Ðỗ Bích. Kẻ nguy hiểm nhất là Ðỗ Bích, nếu trừ được Lã Bất Vi thì y sẽ
thừa cơ lập Thành Kiều, nếu chẳng phải vì lo lắng điều này, khi tiên vương qua
đời, ta và Lộc Công đã sớm ra tay. Ðương nhiên vẫn còn một nguyên nhân nữa, đó
là Vương Hột sẽ phản đối Cho nên ta mới hy vọng ngươi thuyết phục bị quân, giờ
đây người mà ngài tin tưởng nhất chính là Thiếu Long ngươi đó."
Hạng Thiếu Long nói, „Mạt tướng lại có ý khác, đầu tiên phải thông qua nhỏ máu
nhận thân, chính thức xác định bị quân và Lã Bất Vi không hề có mối quan hệ gì
với nhau, vậy tiếp đó giết đệ nhất mưu sĩ trong tay của Lã Bất Vi, trừ được
người này thì Lã Bất Vi sẽ biến thành một con hổ không nanh vuốt, chẳng làm gì
được, thứ ba...“
Từ Tiên phất tay ngăn gã lại nói, „Phải chăng kẻ ngươi muốn nói là Mạc Ngạo?"
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói, „Từ tướng đã nghe qua người này rồi sao?"
Từ Tiên bình thản nói, „Không nhẫn nại như vậy, làm sao đối phó với Lã Bất Vi.
Tốt nhất phải trừ luôn cả Quản Trung Tà, như vậy mới ổn thỏa hơn. Chỉ là tình
hình giờ đây cả hai bên đều phòng hờ lẫn nhau, nếu không phải công nhiên động
thủ thì làm sao hạ được đối phương?"
Hạng Thiếu Long biết chỉ dựa vào điểm này vẫn chưa thể lay động được vị trí
giả này, hạ giọng nói, „Thứ ba chính là giúp đỡ Lao ái đối đầu với Lã Bất Vi,
chỉ cần kéo dài cho đến ngày bị quân làm lễ chính thức đội mũ, ván cờ này của
Lã Bất Vi coi như đã thua."
Từ Tiên hơi giật mình, hỏi với vẻ thắc mắc, „Lao ái chẳng phải là người của Lã
Bất Vi hay sao?"
Hạng Thiếu Long kể kế hoạch của mình ra, nói, „Mạt tướng còn đề nghị bị quân
cho Lã Bất Vi một cái hư danh là trọng phụ để làm yên dã tâm lang sói của y."
Từ Tiên hít sâu một hơi, nhìn gã một hồi rồi hai mắt lấp lánh, „Nói đến thủ
đoạn, âm mưu, e rằng Mạc Ngạo cũng phải nhường ngươi, chả trách nào cho đến
hôm nay ngươi vẫn có thể sống khỏe như vậy."
Hạng Thiếu Long thầm hổ thẹn nói, „May mà tối nay uống ít chén rượu, nếu không
quả thật không dám nói câu này trước mặt Từ tướng nữa."
Từ Tiên hỏi dấn tới, Hạng Thiếu Long liền kể ra chuyện vừa xảy ra đêm nay.
Từ Tiên nghe xong gật đầu nói, „Ngươi nói đúng, một ngày chưa giết Mạc Ngạo,
sớm muộn sẽ bị y hại chết. Theo ta tính toán, chén rượu độc ấy bảy ngày sau sẽ
phát tác, Hiếu Văn vương ngày ấy cũng đã uống một chén thuốc của Lã Bất Vi
dâng lên, bảy ngày sau đột nhiên hít thở khó khăn cho đến đứt hơi mà chết, vì
chưa bao giờ có loại thuốc độc có thể đột nhiên phát tác sau bảy ngày, cho nên
bọn chúng ta tuy cảm thấy chuyện này kỳ lạ, nhưng vẫn khó chỉ tội Lã Bất Vi,
đương nhiên cũng vì tìm không ra bất cứ bằng chứng nào. Chao ôi! Giờ đây chẳng
còn ai dám ăn món do Lã Bất Vi dâng đến nữa. Thật là kỳ lạ, chén thuốc ngày ấy
hại chết Hiếu Văn vương, đã từng có tên nội thị uống thử, nhưng tên nội thị
thì không hề trúng độc!"
Hạng Thiếu Long nhủ thầm đó chính là tài dùng độc của Mạc Ngạo, e rằng còn cao
minh hơn cả Triệu Mục gấp mấy lần, phải biết rằng dù đó là loại thuốc độc mãn
tính thì vẫn để lại dấu vết, khi uống vào sẽ xuất hiện triệu chứng trúng độc,
thế nhưng chất độc này khi uống vào thì bảy ngày sau mới phát tác. Dù là ở thế
kỷ hai mươi mốt, e rằng cũng khó làm được, trừ phi loại thuốc độc này có vỏ
bọc ở bên ngoài, khi uống vào thì dính ở thành ruột, một khoảng thời gian sau
thì lớp vỏ ngoài vị chất axit trong ruột làm vỡ ra, chất độc tiết ra, khiến
cho người ta mất mạng.
Nghĩ tới đây gã hận không lập tức quay về Túy Phong lâu, tìm thử xem có viên
thuốc độc nào được bọc kỹ như thế hay không.
Từ Tiên nhìn mặt gã, hỏi, „Ngươi đang nghĩ gì?"
Hạng Thiếu Long nói, „Mạt tướng đang nghĩ làm thế nào để thỉnh cầu Từ tướng
tạm thời hòa hoãn với Lã Bất Vi?"
Từ Tiên cười, „Từ Tiên ta đây há là hạng người hữu dũng vô mưu, Thiếu Long đã
có diệu kế ấy, ta và Lộc Công sẽ tạm thời ngồi chờ. Song giả sử nếu ngươi giết
không được Mạc Ngạo thì sẽ đến lượt chúng ta ra tay đối phó với Lã Bất Vi, như
thế còn tốt hơn bị hại chết bởi độc kế của y."
Hạng Thiếu Long vỗ ngực đảm bảo, „Hãy cho mạt tướng mười ngày! Nói không chừng
mạt tướng có thể dùng kế gậy ông đập lưng ông, khiến cho y chết mà vẫn chưa
hiểu cớ gì!"
Từ Tiên ngạc nhiên nhìn gã, nhất thời không nói nên lời.


Bạn cần đăng nhập để bình luận