Tầm Tần Ký
Chương 109 - Sắp đặt cạm bẫy
Về đến trạm chỉ huy, không thấy Ðằng Dực, chỉ thấy Long Dương quân đang ngồi
chờ mình, hai bên tay bắt mặt mừng xong, Long Dương quân nói, „Hiện giờ ta đã
yên tâm, đại vương đã phái năm ngàn tinh binh, do đại tướng tâm phúc của nô
gia là Ngụy Bách Niên thống lĩnh, đêm nay sẽ đến Phiên Ngô, ngày mai có thể
hội hợp cùng nô gia về Ngụy, không cần phải sợ Ðiền Ðan và Lý Viên nữa."
Hạng Thiếu Long nói, „Có một chuyện mong quân thượng giúp đỡ..."
"Ðổng huynh xin hãy cứ căn dặn, nô gia sẽ làm hết sức mình, „ Long Dương quân
vui mừng nói.
Hạng Thiếu Long nói, „Xin quân thượng hãy chiếu cố Nhã phu nhân, để nàng an
toàn quay về."
Long Dương quân ngạc nhiên nói, „Ðổng huynh lẽ nào đã yêu ả?"
Hạng Thiếu Long nói, „Bỉ nhân cũng không rõ nữa, chẳng qua một đêm ân ái trăm
đêm vợ chồng, ả tỏ ra cam tâm theo Ðổng mỗ, Ðổng mỗ cũng không muốn ả có bất
cứ chuyện không may nào."
Long Dương quân nhìn gã bằng ánh mắt ai oán giận dỗi, rầu rĩ thở dài đánh
sượt, uể oải nói, „Ðổng huynh xin hãy cú yên tâm! Chỉ cần câu nói này, nô gia
sẽ bảo vệ cho ả, đảm bảo ả quay về an toàn, „ rồi chép miệng, „Ðổng huynh làm
thế nào để đối phó với Ðiền Ðan, Lý Viên và Triệu Mục?"
Hạng Thiếu Long cười nói, „Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên, Ðổng mỗ chỉ
biết làm hết sức mình mà thôi."
Long Dương quân nhíu mày có vẻ không vui, „Nô gia biết rất khó khuyên tướng
quân không màng đến chuyện Hàm Ðan nữa, nhưng đừng quên đề nghị của nô gia,
nếu việc không thành hãy lập tức chạy đến Ngụy, nô gia sẽ nhắc nhở bọn tướng
lĩnh ở biên cương bảo chúng tiếp ứng cho tướng quân."
Hạng Thiếu Long hơi cảm động, nói lời đáp tạ.
Nam nhân xinh đẹp ấy chuyển sang chuyện khác, „Ðổng huynh có muốn lập đại công
chăng? Theo ta nghĩ, Kỷ tài nữ lần này mượn cớ về Ngụy chịu tang, thật ra là
muốn hội họp với Hạng Thiếu Long. Nô gia lần này thân mình khó giữ, lại đưa
Nhã phu nhân về Ngụy, quả thật không đủ sức cũng chẳng rỗi hơi lo đến nàng
nữa."
Một ý nghĩ thoáng qua, Hạng Thiếu Long nói, „Quân thượng có biết Nghiêm Bình
chăng?"
Long Dương quân nói, „Phải chăng là Mặc môn cự tử Nghiêm Bình! Nô gia không
những quen y, mà còn có một chút giao tình, người này tinh thông binh pháp, là
một nhân tài hiếm có, chỉ là tính tình cao ngạo, rất khó gần."
Nói như thế, Hạng Thiếu Long biết ngay Nghiêm Bình cũng được Long Dương quân
lôi kéo, có thể thấy người Ngụy cũng có dã tâm với người Triệu, mỉm cười nói,
„Quân thượng có thể tiết lộ cho y biết chuyện của Hạng Thiếu Long và Kỷ tài
nữ, kẻ này có thâm thù đại hận với Hạng Thiếu Long, tất sẽ không màng đến mọi
điều mà truy đuổi Hạng Thiếu Long, lúc ấy bỉ nhân không cần phải phân tâm để
giải quyết chuyện này nữa."
Long Dương quân cười nói, „Ðổng huynh không những không cần phải phân tâm, mà
còn có thể làm giảm thực lực của Triệu Mục nữa!“
Hạng Thiếu Long bị y chỉ trúng tim đen, lúng túng cười nói, „Quả thật rất khó
giấu quân thượng."
Long Dương quân vui vẻ nói, „Chuyện này cứ để nô gia lo. Lúc này ly biệt,
chẳng biết ngày sau có thể gặp lại Ðổng huynh hay chăng?"
Hạng Thiếu Long thản nhiên nói, „Chuyện ngày mai không ai biết được, đời người
chẳng qua chỉ mấy chục năm, chỉ cần bỉ nhân và quân thượng đã từng cùng sống
chết bên nhau, những chuyện khác không cần phải nghĩ ngợi nữa."
Long Dương quân vui vẻ đứng dậy, cười nói, „Ðổng huynh quả thật là người phi
phàm, ý nghĩ cũng khác người."
Hạng Thiếu Long tiễn y ra cửa, vừa quay vào Triệu Bá đã đến, mấy câu khách khí
xong, Triệu Bá nói, „Ðại vương mật lệnh cho Triệu mỗ đến gặp tướng quân, chờ
tướng quân sai khiến."
Hạng Thiếu Long mừng thầm Hiếu Thành vương quả nhiên hợp tác với mình, chịu
làm theo kế hoạch. Nói mấy câu khiêm nhường xong, lại bốc Triệu Bá lên tận mây
xanh, chờ khi y đang lâng lâng mới nói, „Lời bỉ nhân nói với quán chủ, chính
là điều cơ mật nhất, quán chủ ngàn vạn lần đừng tiết lộ với ai, nhất là Quách
Tùng, quán chủ chắc cũng biết quan hệ giữa Quách Tùng và Lý Viên!"
Triệu Bá lộ vẻ bực dọc nói, „Lão Quách thật hồ đồ, gả con gái cho tên tiểu tặc
mặt người dạ thú, khiến ta bực mình đến nỗi mấy ngày hôm nay không gặp y.
Tướng quân xin hãy cứ yên tâm."
Hạng Thiếu Long nói, „Lần này nhờ quán chủ giúp đỡ, cũng bởi Triệu Mục ngầm
cấu kết với Lý Viên và Ðiền Ðan, có âm mưu bất lợi với đại vương...“
Triệu Bá biến sắc kêu lên, „Cái gì! Ðiền Ðan bà Lý Viên to gan đến thế hay
sao?"
Hạng Thiếu Long nói, „Bỉ nhân phụng lệnh đại vương, không thể nói ra kỹ càng,
không biết trong võ sĩ hành hội của quán chủ, có bao nhiêu người thân thủ cao
cường mà có lòng trung thành để có thể dùng được?"
Triệu Bá vỗ ngực nói, „Có thể chọn ra được năm sáu trăm người, phải chăng phải
đánh vào hầu phủ?"
Hạng Thiếu Long nói, „Chuyện này còn phải xem tình thế đã, quán chủ có thể tìm
một cớ nào đó, ví như lấy cớ thao luyện, ngày mai tập trung tinh binh trong
phu nhân phủ của Triệu Nhã, sau khi vào phủ không cho bất cứ ai rời khỏi, để
khỏi tiết lộ tin tức."
Triệu Bá vốn là một người thích đánh nhau, hớn hở chấp nhận. Bàn bạc xong rồi
mới vui mừng quay về.
Lúc bây giờ đã đến canh một, Hạng Thiếu Long đang định quay về phủ nghỉ ngơi,
Ðằng Dực quay về, nói, „May mà có được danh sách ấy, nếu không thật là nguy
hiểm, té ra hai tên tỳ tướng giữ cửa nam là Cam Trúc và Lý Binh cũng là người
của Triệu Mục, Triệu Minh Hùng cố ý điều chúng qua nơi ấy, không cần nói cũng
biết chẳng có điều gì tốt lành."
Hạng Thiếu Long tuy thấy trong danh sách có tên hai người ấy nhưng không biết
bọn chúng đang giữ cửa nam, quệt mồ hôi rồi đáp, „Quả nhiên Triệu Mục là
chuyên gia quen dùng âm mưu, trước tiên để cho người của Ðiền Ðan lẻn vào bằng
địa đạo, chờ khi trong thành loạn lên thì mở hai cửa nam và bắc đón người Tề
vào, trong tình hình ấy, vì binh lực của kẻ địch tập trung, lại có kế hoạch,
người Triệu dù hơn chúng nhiều lần cũng khó mà trở tay, kế hoạch này quả thật
thâm độc vô cùng."
Ðằng Dực cười nói, „Nhưng y vẫn không phải là đối thủ của tam đệ, nếu không sẽ
không có chuyện thư hiệu trung ấy.
Vỗ vai gã rồi nói, „Tam đệ hãy quay về trước, ở đây đã có ta. Tiểu Tuấn đã sai
người ra ngoài thành theo dõi động tĩnh của người Tề, tam đệ có thể yên tâm
ngon giấc."
Hạng Thiếu Long nói, „Trận này chúng ta phải bảo tồn thực lực, huynh đệ của
chúng ta chỉ dùng để đối phó với Triệu Mục, nhị ca có cách cách nào bí mật tập
kết một đội thành vệ tinh nhuệ đóng ở mấy cứ điểm trong thành, để khi xảy ra
chuyện thì có thể dùng được chăng?"
Ðằng Dực nói, „Chuyện này toàn phải nhờ binh phù trong tay tam đệ rồi đó. Vừa
rồi ta tìm Triệu Minh Hùng thương lượng chuyện điều động binh lính, tên tiểu
tặc ấy đã tính toán trước nên giả vờ đưa ra đề nghị, ta cũng biết được điều đó
nên chấp nhận tất cả. Có thể thấy y nhất định tập trung toàn bộ người của bọn
chúng đến cửa bắc và nam, ngược lại khiến cho ta dễ dàng điều động nhân thủ ở
các nơi về, giờ đây ta đã chọn ra được hai ngàn người, còn những binh lính già
yếu thì dùng để lừa Triệu Mục mà dùng để phòng thủ bọn người Tề, cũng là để
lừa Triệu Mục, đồng thời cũng để tránh vướng tay vướng chân."
Hai người nhìn nhau rồi ôm bụng cười.
Quay về nhà, Kỷ Yên Nhiên đã dắt chị em họ Ðiền bỏ đi. Triệu Nhã và Triệu Chi
về phu nhân phủ. Chỉ có Thiện Nhu đang chờ gã, thấy gã về thì trách, „Khuya
thế này mới quay về, người ta có chuyện muốn nói với chàng đây?"
Hạng Thiếu Long ôm ngang eo nàng kéo vào trong phòng. Chưa bước qua bậc cửa,
Thiện Nhu đã lộ ra bản sắc, cắn vào vai gã. Hạng Thiếu Long cố nén cơn đau, bế
nàng lên giường. Thiện Nhu đắc ý cười, lăn qua một góc, nằm ngửa ra, nhắm mắt
có ý như đang chờ đợi. Hạng Thiếu Long cởi giày, leo lên mình Thiện Nhu.
Sau cuộc mây mưa, hai người ôm nhau.
Thiện Nhu hạ giọng nói, „Ðây là lần cuối cùng chúng ta gần gũi nhau, sau này
chàng không cần chịu đựng Thiện Nhu nữa."
Hạng Thiếu Long vốn rã rời thân xác, định nhắm mắt ngủ, nghe lời này thì tỉnh
dậy, nói, „Té ra nàng chẳng phải chỉ muốn nói với ta, mà thật sự muốn chia tay
với ta."
Thiện Nhu chép miệng, „Người ta cũng rất mâu thuẫn, nhưng giờ đây thấy tình
hình lão tặc Ðiền Ðan khí số vẫn chưa tận."
Hạng Thiếu Long cắt ngang, „Nếu nàng lại mạo hiểm ám sát y, ta làm sao yên
tâm."
Thiện Nhu nhìn gã đăm đăm rồi nói, „Thiếp đã cẩn thận hơn trước nhiều, tuyệt
không đi tìm cái chết. Vả lại giết không nổi y thì sẽ tự tận, chết có gì đáng
sợ đâu?"
Hạng Thiếu Long thấy ý nàng đã quyết, dịu giọng nói, „Ngàn vạn lần đừng lỗ
mãng, nếu không xong thì hãy đến Hàm Dương tìm ta? Nàng không muốn gặp lại
Thiện Lan hay sao?"
Thiện Nhu ôm gã rồi nói, „Biết rồi!"
Trời chưa sáng, đã bị Thiện Nhu đánh thức dậy, réo lên, „Mau dậy, chàng là
thành thủ mà dám biếng nhác thế à?"
Hạng Thiếu Long biết vì hôm nay là trọng đại nên quá hưng phấn, chấp nhận cho
nàng kéo dậy.
Thiện Nhu cải trang thành thân vệ của gã, nghiêm túc bảo, „Hôm nay bổn cô
nương phá lệ nghe chàng sai khiến, nhưng phải theo sát chàng."
Hạng Thiếu Long nhớ lại chuyện nhờ Long Dương quân lừa Nghiêm Bình, không dám
chậm trễ, vội vàng tắm rửa thay y phục, nhai qua loa vài miếng bánh rồi cùng
bọn Ô Quả quay về trạm chỉ huy.
Ði nửa đường thì trời sáng bét, đến trạm chỉ huy Ðằng Dực đang bận rộn túi
bụi, nhưng xem ra tinh thần rất khoẻ khoắn, không hổ là một thiết hán, khiến
cho Hạng Thiếu Long cảm thấy kỳ lạ lắm.
Ðằng Dực thấy dáng vẻ nghiêm túc của Thiện Nhu, đùa với nàng hai câu rồi báo
cáo với Hạng Thiếu Long chuyện sắp xếp đêm qua, nói, „Hôm nay ta đã chọn ra
khoảng ba ngàn người, làm cánh chủ lực của chúng ta, ta đã nghiên cứu đường
tiến lui của địch, đảm bảo có thể đánh phủ đầu bọn chúng, giết chúng không còn
manh giáp. Bọn người của Triệu Bá càng hữu dụng hơn bởi vì họ không ngờ ta sử
dụng bọn họ."
Hạng Thiếu Long nói, „Ðến lúc ấy, Hiếu Thành vương sẽ giao cho chúng ta năm
ngàn cấm vệ quân tinh nhuệ, như vậy chắc chắn thực lực trong tay chúng ta có
thể đạt đến vạn người, sau khi dẹp sạch gian đảng, bọn thành vệ chia làm hai
tổ, một tổ phụ trách phòng thủ thành và canh gác ở các con đường, còn một tổ
khác vốn giả vờ theo dõi quân Tề sẽ ra trấn thủ ở khu vực ngoài thành, khiến
Ðiền Ðan biết chúng ta chuẩn bị đầy đủ, không dám làm bừa."
Thiện Nhu nén không được nói, „Nhưng chúng ta làm sao thoát thân?"
Hạng Thiếu Long cố ý trêu nàng nói, „Nàng chẳng phải là một tên tiểu binh chỉ
biết nghe lệnh hành sự hay sao?
Trưởng quan nói chuyện, nào đến lượt nàng chen vào?"
Thiện Nhu bĩu môi, trừng mắt Ô Quả vì y đang đứng cười mình, ra vẻ sẽ tìm gã
tính sổ.
Ðằng Dực rõ ràng rất thoải mái, nén cười nói, „Muốn thoát thân không dễ dàng,
lúc đánh hầu phủ, bọn chúng ta sẽ liều chết cùng quân địch, chẳng phải sẽ giải
quyết tất cả hay sao?"
Thiện Nhu và Ô Quả đều trố mắt ra, không nói nên lời.
Hạng Thiếu Long nói, „Chuyện đầu tiên hôm nay là phải liên lạc Phố Bố, nếu
không có y làm nội ứng, rất nhiều chuyện khó mà ổn thoả."
Ðằng Dực gật đầu, Hạng Thiếu Long kể chuyện Nghiêm Bình ra.
Ðằng Dực cười nói, „Lần trước chắc chắn là dạy dỗ y chưa đủ nên lần này phải
dạy y cho tới nơi, tiện tay báo thù cho Nguyên Tông tiên sinh."
Sau một hồi nghiên cứu chi tiết, Hạng Thiếu Long dắt Thiện Nhu đến hoàng cung
tiễn bước Long Dương quân và Triệu Nhã, Triệu Chi.
Trong hoàng cung càng bảo vệ nghiêm ngặt hơn, Cát Quang thấy bọn họ thì vui
mừng tiến lên nói, „Ðại vương cùng Tinh vương hậu, Long Dương quân, Nhã phu
nhân, Chi cô nương và Quách đại phu đang dùng điểm tâm, dặn nếu tướng quân đến
thì lập tức đến gặp."
Hạng Thiếu Long nháy mắt với bọn Thiện Nhu, Ô Quả, ý bảo bọn họ chờ ở ngoài
cung, còn mình thì theo Cát Quang vào nội cung, Cát Quang hạ giọng cảnh cáo,
„Thành tướng quân biết đại vương và tướng quân có chuyện giấu y, phải cẩn thận
y một chút."
Hạng Thiếu Long chột dạ, nghĩ thầm đã bỏ sót y là không ổn, không chừng sẽ xảy
ra chuyện.
Nói cho cùng tên tiểu tử này tuy hám lợi, nhưng cũng chẳng phải là người xấu,
nghĩ tới đây thì Thành Tư dắt một nhóm cấm vệ từ đầu trường lang đi tới.
Cát Quang ho khan một tiếng, ngừng nói.
Hạng Thiếu Long từ xa đã lên tiếng chào Thành Tư, đối phương miễn cưỡng trả
lời một tiếng, Hạng Thiếu Long đã đến trước mặt y, nháy mắt với Cát Quang, nói
với Thành Tư đang có vẻ rất bồn chồn, „Thành tướng quân, bỉ nhân có thể nói
vài lời không?"
Thành Tư gật đầu, cùng với gã rời khỏi trường lang, đến ngự hoa viên.
Hạng Thiếu Long hạ giọng nói, „Bọn tặc tử sắp mưu phản, Thành tướng quân có dự
định gì chăng?"
Thành Tư cười nhạt nói, „Chuyện này đã có Ðổng tướng quân giải quyết, mạt
tướng cần gì phải lo lắng."
Hạng Thiếu Long mỉm cười nói, „Thành tướng quân đã quá lời. Ðổng mỗ có một đề
nghị, nếu chúng ta có thể hợp tác chặt chẽ, hoá giải được nguy cơ này, dù công
hay tư chỉ có lợi chứ không hại, Thành tướng quân thấy thế nào?"
Thành Tư rõ ràng rất động lòng, nhưng nghĩ lại tình cảnh trước mắt, cười khổ
nói, „Giờ đây tại hạ chỉ là thống lĩnh cấm vệ có binh mà không quyền, mọi
chuyện phải cần đại vương gật đầu, Ðổng tướng quân hay là trực tiếp bàn với
đại vương thì hay hơn."
Hạng Thiếu Long cười, „Ðại vương vốn không thể mặc giáp ra trận, rốt cuộc vẫn
là do Thành tướng quân chỉ huy, giờ đây Ðổng mỗ đi gặp đại vương trước, sau đó
sẽ tìm Thành tướng quân thương nghị, „ rồi thở dài nói, „Ðổng mã si ta đây vốn
không phải là người quen làm quan, xong chuyện này, thể nào cũng phải từ chức
thành thủ này, yên tâm nuôi ngựa, nếu Thành tướng quân có thể lập đại công
trong vụ này, chắc chắn chức thành thủ sẽ rơi vào tay tướng quân đó, „
nói rồi đưa tay ra, về phía Thành Tư, „Nếu chỉ hứa bừa, Ðổng mỗ này sẽ chết
bất đắc kỳ tử."
Nhớ lại những ngày tháng hai người đồng cam cộng khổ, trong mắt bất đồ lộ ra
vẻ chân thành.
Thành Tư giật mình, đưa tay ra nắm chắc tay gã, hổ thẹn nói, „Ðổng tướng quân
đại nhân đại lượng, mạt tướng..."
Hạng Thiếu Long bóp chặt tay y rồi buông ra vỗ vai y, quay đầu đi về phía Cát
Quang.
Thành Tư vẫn đứng ngẩn người ra, không dám tin rằng trên đời này lại có nhân
vật không ưa quyền thế, lòng nghĩ chả trách nào thiên hạ gọi y là mã si.
Ðến nội cung, điểm tân cũng xong, Hiếu Thành vương và Tinh vương hậu ân cần
tiễn bước Long Dương quân ra đến quảng trường.
Hạng Thiếu Long đến kịp thời, Triệu Nhã, Triệu Chi và Tinh vương hậu đều nhìn
gã say đắm, nhưng thần thái mỗi người mỗi khác.
Tinh vương hậu thì thêm vài phần dịu dàng và tình ý, Triệu Chi, Triệu Nhã thì
lộ vẻ không nỡ xa rời.
Hạng Thiếu Long biết dây không phải là lúc nói chuyện bí mật, đến trước Hiếu
Thành vương và Long Dương quân hành đại lễ xong thì cáo biệt với Long Dương
quân.
Trong mắt Long Dương quân lộ vẻ buồn rầu không thua gì hai nữ nhân kia, Quách
Khai đứng sau Hiếu Thành vương, nở một nụ cười gian xảo, „Ðổng tướng quân nếu
đến Ðại Lương, tất sẽ là quý khách được hoan nghênh nhất của quân thượng rồi
đó."
Hiếu Thành vương không biết mối quan hệ giữa Long Dương quân và Hạng Thiếu
Long, vừa nghe đã nhìn sang Hạng Thiếu Long.
Tuy biết rõ sau đêm nay không cần gặp Hiếu Thành vương nữa, nhưng Hạng Thiếu
Long bị tia nhìn của y làm cho mất tự Nhiên.
Sau một hồi bịn rịn, bọn Long Dương quân lên xe ngựa, do Tra Nguyên Dụ dắt năm
trăm cấm vệ quân hộ tống, ra đến cửa thành sẽ hội họp với một đội thành vệ của
Hạng Thiếu Long phái ra, mới khởi hành đến biên giới Ngụy, trên đường lại có
quân Ngụy tiếp ứng, chắc chắn rất an toàn. Bọn Ðiền Ðan sẽ không kiếm chuyện
nữa bởi trong thời điểm mấu chốt này sẽ không đi đối phó Long Dương quân.
Trước khi lên xe, Long Dương quân rỉ tai với gã, „Làn này Nghiêm Bình nhất
định trúng kế, khi bổn quân báo với y Kỷ tài nữ không chịu đi cùng, y đã lập
tức lên đường."
Hạng Thiếu Long không dám nhiều lời, bịn rịn chia tay với bọn Triệu Nhã, định
quay về thì được Hiếu Thành vương gọi vào trong thư trai, còn Quách Khai phải
đứng ngoài.
Ðuổi bọn thị vệ ra ngoài xong, Hiếu Thành vương nói, „Chuyện Võ Thành quân quả
nhiên không sai, quả nhân đã gọi Lệ phu nhân đến hỏi, ả cuối cùng cũng thừa
nhận Võ Thành quân một tháng trước đã bí mật đến Hàm Ðan, lưu lại vài ngày rồi
mới đi, không cần nói cũng biết là liên lạc với những kẻ mật thiết với y."
Hạng Thiếu Long không biết Lệ phu nhân là ai, nghĩ chắc cũng là một nhân vật
trong hoàng tộc, vì có mối quan hệ tốt với Võ Thành quân nên biết được chuyện
này.
Hiếu Thành vương đã biết được chuyện này thì càng tốt, nhớ đến Thành Tư thì
thuận tiện nói, „Ðại vương giờ đây nhất cử nhất động đều phải chú ý đến gian
đảng, những chuyện gió thổi cỏ lay, cũng sẽ khiến bọn họ cảnh giác, trong tình
hình này, Thành Tư tướng quân ngược lại trở thành một kỳ binh, nếu đại vương
bí mật hạ chỉ trao cho y quyền chỉ huy một bộ phận, nếu có thể hợp tác chặt
chẽ với hạ thần, càng dễ dàng đập tan âm mưu của kẻ địch hơn."
Hiếu Thành vương ngạc nhiên nói, „Tướng quân không cho rằng y sẽ làm hỏng
chuyện sao?"
Hạng Thiếu Long nói, „Chí ít chúng ta cũng có thể khẳng định y không phải là
người của Triệu Mục, nếu không Triệu Mục sẽ không bảo hạ thần hãm hại y để
Triệu Lệnh thay thế cho y. Ðại vương hãy yên tâm! Thành tướng quân là nhân
tài, lần trước mất chức quả thực không phải tội thất trách, không chừng cũng
chính bởi Triệu Mục tiết lộ bí mật trong cung cho người của Tín Lăng quân, để
khiến đại vương phải tước chức của Thành tướng quân."
Hiếu Thành vương nghĩ cũng có lý, sai người gọi Thành Tư vào huấn dụ một lúc
rồi ra lệnh cho y hợp tác chặt chẽ với Hạng Thiếu Long, nếu có thể lập công
thì được trọng thưởng.
Thành Tư cảm động lắm, ba người nghiên cứu những tình tiết phải đối phó với kẻ
địch hôm nay, Hạng Thiếu Long ngựa không ngừng vó, đi về phía Lưu phủ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận