Tầm Tần Ký
Chương 273 - Viết Thư Cáo Biệt
Ðêm ấy bọn Phụng Phi đến canh ba mới quay về, ai nấy đều hớn hở, rõ ràng cuộc
biểu diễn rất thành công.
Bọn họ đều âm thầm vào phòng thăm Hạng Thiếu Long, nhưng gã phải giả vờ ngủ để
cho mọi chuyện trôi qua.
Ðến khi xung quanh yên ắng, gã quỳ gối tĩnh tọa, hít thở theo phương pháp
dưỡng sinh của Mặc Tử kiếm pháp, khi trời sắp sáng thì đem Bách Chiến bảo đao
ra vườn luyện tập.
May mà gã đêm qua không chờ đến hết buổi tiệc mới quay về, cho nên vẫn giữ
được tinh thần và thể lực ở trạng thái cao nhất.
Ðối mặt với kiếm thánh, cả những chiêu thức của Mặc Tử kiếm pháp cũng vô dụng.
Gã chỉ đành dựa vào những môn võ đã được khoa học hóa của thời hiện đại, rút
tỉa những tinh hoa để áp dụng vào trong đao pháp.
Lúc này ai nấy cũng ngủ sau, gã chuyên tâm chuẩn bị cho cuộc chiến sắp tới.
Luyện tập xong, gã về phòng tắm rửa rồi nghỉ ngơi một chốc, Tiểu Bình Nhi đến
tìm gã.
Phụng Phi trước tiên thay mặt mọi người nói lời cảm tạ với Hạng Thiếu Long,
rồi nhớ lại, „Khi Thục Trinh vừa hát xong, thái tử Kiện tuyên bố tin Phụng Phi
thoái ẩn, ai nấy đều bất ngờ."
Vân Nương cười, „Mọi người đều cảm thấy vinh hạnh khi được xem buổi biểu diễn
cuối cùng của đại tiểu thư."
Chúc Tú Chân hớn hở nói, „Ðêm qua đại tiểu thư biểu diễn thật tuyệt vời, chúng
tôi nghe mà cũng phải ngây ngất, hoàn toàn bị giọng ca của đại tiểu thư làm
điên đảo tâm hồn. Chúng tôi còn lo rằng nhị tiểu thư không vượt qua được, may
mà nhị tiểu thư cũng diễn xuất bất phàm, khiến cho buổi biểu diễn của chúng ta
kết thúc được trọn vẹn."
Hạng Thiếu Long rầu rĩ nói, „Các người đang nghĩ ta hối hận ư?"
Mọi người đều cười.
Ðổng Thục Trinh cảm kích nói, „Lý Viên của nước Sở, Hàn Sấm của nước Hàn, Long
Dương quân của nước Ngụy đều mời chúng tôi đi biểu diễn."
"Chỉ có thượng tướng quân là vẫn chưa có lời mời chính thức, „ Tân Nguyệt chen
vào nói.
Các thiếu nữ lại cười lên, không khí rất vui vẻ, vì thế nỗi buồn vì đoàn sắp
giải tán cũng qua đi.
Hạng Thiếu Long cười, „Tất cả đều là người nhà cả! Các người đến Hàm Dương cứ
coi là về nhà. Ta chẳng phải đã có lời mời rồi đó sao?"
Các thiếu nữ đều cười khúc khích.
Ðổng Thục Trinh nói, „Ðại tiểu thư cảm thấy Phí Thuần như thế nào?"
Hai người biết nàng đang nhắc đến chuyện chọn quản sự mới, đều tán thành.
Sau bữa cơm, Hạng Thiếu Long và Phụng Phi dạo bước trong vườn, hai bên hình
như không biết nói gì mới phải.
Phụng Phi bình tĩnh nói, „Tạm thời thiếp sẽ không đến Hàm Dương."
Nàng ngửa mặt lên trời nhìn từng áng mây trắng đang bồng bềnh trôi qua, lại
nói, „Phụng Phi muốn về nước Sở ở cùng với Thanh Tú phu nhân một thời gian. Nô
gia đã chán ngán thời tiết lạnh lẽo, muốn ngắm cảnh sắc đẹp đẽ của miền nam."
Hạng Thiếu Long thì nghĩ rằng nàng muốn tránh Hàn Kiệt, gật đầu nói, „Thay đổi
hoàn cảnh cũng tốt, mùa đông ở Hàm Dương khó mà chịu được."
Phụng Phi nhìn gã, „Ðừng tưởng tránh được thiếp, nói không chừng có một ngày
người ta sẽ đến tận của Hạng gia, có đuổi cũng không đi.
Hạng Thiếu Long biết nàng nói đùa, cười ha ha nói, „Có nam nhân nào từ chối
chuyện ấy đâu, chỉ e đại tiểu thư quên không đến thăm tại hạ mà thôi."
Phụng Phi buồn bã nói, „Phải chăng thượng tướng quân muốn bỏ đi ngay trong đêm
nay?"
Hạng Thiếu Long trầm giọng nói, „Nếu không chết, thì quả thật ta không nên ở
lâu."
Phụng Phi vui mừng nói, „Thượng tướng quân rốt cuộc đã thật sự tin tưởng Phụng
Phi! Chỉ cần nghĩ đến chuyện này, nô gia sau này sẽ không hề luyến tiếc."
Rồi thỏ thẻ, „Phụng Phi thà chết cũng giữ bí mật cho Hạng Thiếu Long."
Hạng Thiếu Long nhớ lại hai người vì không tin tưởng nhau, lừa gạt lẫn nhau,
cho đến lúc này thì coi nhau như tri kỷ, trong lòng an ủi lắm.
Cuộc đời là thế, có lẽ là sự tồn tại song song giữa tốt đẹp và xấu xa. Nhân
tính là một hình lập thể không bằng phẳng, dù nhìn ở bất kỳ góc độ nào, cũng
có những ấn tượng khác nhau.
Ví như gã cũng rất khó xem Lý Viên, Hàn Sấm là người xấu.
Mỗi người đều có lập trường của họ. Nhưng khi những mối quan hệ không tốt ảnh
hưởng đến họ, họ cũng đành phải cắt đứt.
Phụng Phi đột nhiên nói, „Ðã sắp đến lúc tuyết tan, khi nghĩ đến chuyện sau
này có còn được gặp thượng tướng quân hay không, khiến cho người ta đau đớn
không nguôi."
Lúc này Tiêu Nguyệt Ðàm đến tìm Hạng Thiếu Long, làm gián đoạn cuộc chia tay
của hai người.
Khi vào đến Ðông Sương, Tiêu Nguyệt Ðàm móc ra một bức thư, nói, „Ðây là thư
sáng nay ta viết cho đệ, chia ra gửi cho Lã Bất Vi, Tề vương, thái tử Kiện,
Giải Tử Nguyên, đương nhiên có cả Lý Viên, Long Dương quân, Hàn Sấm và Trọng
Tôn Long, trong đó viết cho Lý Viên và Hàn Sấm rất tuyệt vời, đệ xem qua nếu
không có gì thì hãy in dấu tay, đợi sau khi đệ đã thành công, ta sẽ nhờ Phụng
Phi trao cho bọn họ."
Hạng Thiếu Long lo lắng nói, „Lão ca không sợ Lã Bất Vi nhận ra bút tích của
lão ca hay sao?"
Tiêu Nguyệt Ðàm nói, „Ta tinh thông các loại chữ, đảm bảo y sẽ không nhận ra."
Hạng Thiếu Long than rằng, „Có hạng nhân tài như lão ca mà Lã Bất Vi không
biết dùng, quả thật là ngu xuẩn vô cùng.
Tiêu Nguyệt Ðàm gằn giọng nói, „Y đã cố ý hy sinh ta, khiến cho kẻ khác không
nghi ngờ đến y, đồng thời thừa cơ làm yếu thế lực của những người cũ."
Tiêu Nguyệt Ðàm là người trọng tình nghĩa, cho nên rất căm hận Lã Bất Vi đã
quên ơn phụ nghĩa. Cũng giống như lần này y giúp đỡ Hạng Thiếu Long bởi vì y
là một con người như thế.
Hạng Thiếu Long rút ra một phong thư, mở ra xem, thấy phía trên thư đề rằng,
„Gởi Sấm hầu túc hạ, khi hầu gia nhận được thư này, Thiếu Long đã sớm ở ngoài
trăm dặm, lần này không từ mà biệt, thật tình cũng vì bất đắc dĩ, trong lòng
hầu gia đã biết, chắc là không trách tại hạ. Ðời người không ngoài bi hoan ly
hợp, ái hận tình thù. Lần này từ biệt, không biết có gặp lại hay không, chúc
hầu gia mọi chuyện suôn sẻ, sống thọ đến trăm tuổi, Thiếu Long xin tạm biệt."
Hạng Thiếu Long vừa coi xong thư thì cười ha ha nói, „Khi Hàn Sấm đọc được thư
này, chắc là sẽ tức tối lắm."
Tiêu Nguyệt Ðàm lại rút ra một phong thư nữa, đưa cho gã xem, „Ðây là thư gửi
cho Lý Viên."
Hạng Thiếu Long đọc, „Gửi Lý Viên huynh, chuyện đời thay đổi, ngẫu hợp vô
thường. Nhớ lại năm xưa đã cùng Lý huynh sánh vai tác chiến, đến nay ký ức hãy
còn mới mẻ. Ðáng tiếc thời thế thay đổi, tình này khó nối, quả thật khiến cho
người ta chép miệng luyến tiếc. Nay tiểu đệ đã về đến quê nhà, thành thật chúc
Lý huynh đường quan rộng mở, không hề thất bại."
Hạng Thiếu Long vỗ án khen, „Nên thêm hai câu. Nhưng viết như thế nào thì cứ
tùy ý lão ca. Tại hạ thích nhất là ngữ điệu mỉa mai."
Rồi kể chuyện Lý Viên hứa sẽ tiếp ứng mình.
Tiêu Nguyệt Ðàm lấy bút mực ra, nén cười mà viết thêm hai câu, „Chuyện tướng
quốc hứa sẽ tiếp ứng, xin thứ cho tiểu đệ không thể nhận được, ngày sau lại
càng không dám quên."
Hạng Thiếu Long lại vỗ án khen hay nữa.
Còn những thư viết cho Tề vương, Trọng Tôn Long đều như nhau, không có gì đặc
biệt, đối với Long Dương quân thì khách sáo nhất, lời lẽ rất tình cảm, thể
hiện tài hoa của Tiêu Nguyệt Ðàm.
Hạng Thiếu Long nhìn Tiêu Nguyệt Ðàm nói, „Ðêm qua chắc chắn lão ca đã không
ngủ, sáng nay lại còn phải viết mấy bức thư này."
Tiêu Nguyệt Ðàm nói, „Không ngủ cũng chẳng sao, quan trọng nhất là giúp cho đệ
không lo nghĩ gì nữa, những bức thư này còn hơn bất cứ những lời khích lệ nào,
bởi vì nếu đêm nay đệ thất bại, thì những bức thư này cũng đành phải thiêu
hủy."
Hạng Thiếu Long đứng dậy, ngửa mặt cười lớn nói, „Hãy yên tâm! Ðệ đã chuẩn bị
tất cả, dù cho y là kiếm thánh hay kiếm ma, cũng sẽ toàn lực chống trả, không
để cho y thành công."
Tiêu Nguyệt Ðàm vuốt râu mỉm cười, „Ta sẽ cải trang ra ngoài thành, đặt những
dụng cụ chạy trốn cho đệ, ngày mai sẽ gửi thư thay cho đệ."
Tiêu Nguyệt Ðàm đi xong, Phí Thuần, kẻ mới trở thành quản sự đến nói lời cảm
tạ với gã, Hạng Thiếu Long nói, „Ngươi hãy cho người theo dõi Tiểu Ninh, giả
sử đêm nay trước khi ta đến Tắc Hạ học cung, mượn cớ ra ngoài gặp người khác,
thì hãy báo cho Tú Chân tiểu thư đuổi ả đi, không cần trừng phạt ả."
Theo gã tính toán, nếu Tiểu Ninh là nội gián, đêm nay thế nào cũng báo cáo
chuyện gã cho kẻ đã mua chuộc ả, nên cố ý thêm một câu, „Nếu không có chuyện
này, cứ coi như ta không nói những lời ban nãy."
Phí Thuần hiểu ra, nhận lệnh ra ngoài.
Hạng Thiếu Long vươn vai, cảm thấy thoải mái vô cùng.
Những chuyện vốn tưởng là khó giải quyết, rốt cuộc đã xong xuôi. Chỉ cần đêm
nay vượt qua được cửa ải của Tào Thu Ðạo, tránh được phục binh của cao thủ hai
nước Yên, Triệu, nhờ vào ván trượt tuyết, thì có thể chạy đến Trung Mâu, hội
họp với bọn Ðằng Dực, rồi sau đó về lại Hàm Dương, bao nhiêu khổ nhọc sẽ trở
thành quá khứ.
Ðương nhiên vẫn phải giải quyết mối nguy cơ về thân phận của tiểu Bàn, nhưng
giờ đây gã chỉ đành tin tưởng rằng lịch sử không thể thay đổi. ít nhất trong
lịch sử, chưa có ai nói rằng Tần Thủy Hoàng không phải là con của Dị Nhân,
cũng không phải là con của Lã Bất Vi.
Ðiều khiến gã không hiểu là không hề đề cập đến một nhân vật danh lừng thiên
hạ như gã.
Khi đang suy nghĩ, Long Dương quân hai mắt đỏ ửng bước vào, không cần nói cũng
biết y đã không ngủ suốt đêm.
Hai người đến tòa tiểu đình trong vườn, Long Dương quân thở dài, như có ngàn
lời mà không biết nói từ đâu.
Hạng Thiếu Long an ủi y, „Sống chết có mạng, giàu sang do trời. Nếu ông trời
không muốn tại hạ chết, dù cho có mười Tào Thu Ðạo cũng không làm gì được tại
hạ."
Long Dương quân cười khổ nói, „Thiếu Long có lẽ tưởng rằng Tào Thu Ðạo sẽ
nương tay, nhưng đêm qua ta nhận được tin, Ðiền Ðan đã đàm đạo với Tào Thu Ðạo
cả canh giờ, huynh bảo y sẽ nói gì?"
Hạng Thiếu Long trong lòng đã quyết định, gã đã hứa với Tiêu Nguyệt Ðàm, cho
nên không ai có thế ảnh hưởng đến gã nữa. Vỗ vào thanh Bách Chiến bảo đao,
bình thản mà nói rằng, „Y muốn lấy mạng của tại hạ, thì trước tiên hãy hỏi
thanh đao này."
Long Dương quân cố gắng lấy lại tinh thần, nói, „Nô gia không phải là muốn hạ
nhuệ khí của Thiếu Long, chỉ là đến để nhắc nhở Thiếu Long đừng khinh địch,
nếu có thể đánh thì đánh, ngược lại thì nên lùi. Y dầu sao tuổi tác cũng đã
cao, làm sao chạy nhanh bằng huynh."
Hạng Thiếu Long gượng cười, „Nói cho cùng, quân thượng vẫn sợ y giết tại hạ."
Long Dương quân im lặng một lúc, ngạc nhiên nói, „Thiếu Long quả là người phi
thường, nếu là kẻ khác, đối diện với một cường địch như thế, sẽ không ung dung
tự tại như huynh."
Hạng Thiếu Long thản nhiên nói, „Lo lắng cũng chỉ uổng phí mà thôi, chi bằng
cứ tập trung tinh thần để đối phó với Long Dương quân dựa vào bao lơn, cúi đầu
nói, „Lý Viên và Hàn Sấm...“ Hạng Thiếu Long ngắt lời y, „Quân thượng không
cần phải nói nữa, từ đây đến trước lúc gặp Tào Thu Ðạo, tại hạ không muốn nghe
bất cứ chuyện gì của bọn họ nữa."
Long Dương quân giật mình nói, „Thiếu Long..."
Hạng Thiếu Long mỉm cười, „Chúng ta hãy dừng lại ở đây. Quân thượng hãy về mà
nghỉ ngơi, không cần suy nghĩ gì cả, ngày mai tại hạ sẽ cho quân thượng hay!“
Long Dương quân chầm chậm bước tới phía trước mặt gã, nhẹ giọng rằng, „Lòng
tin của Thiếu Long, đã giúp cho nô gia cảm thấy rằng huynh có thể đối phó với
bất cứ khó khăn nào, hãy bảo trọng."
Nhìn bóng Long Dương quân khuất dần sau tán cây, Hạng Thiếu Long dâng lên cảm
giác ấm áp trong lòng.
Toàn bộ người trên kẻ dưới trong đoàn ca vũ đều ra ngoài sân tạm biệt vị anh
hùng trong mắt bọn họ, đưa mắt dõi theo dáng Hạng Thiếu Long bước lên cỗ xe
ngựa của thái tử Ðiền Kiện và Lã Bất Vi.
Ðoàn xe ngựa với cờ quạt rầm rộ phóng ra khỏi Thính Tùng biệt viện.
Khi đoàn xe đang chạy trên đường, người dân hai bên đường xúm nhau ra tiễn,
cũng không biết là ủng hộ cho Tào Thu Ðạo hay là cho Hạng Thiếu Long.
Chưa ai nghĩ được rằng Tào Thu Ðạo sẽ thua, cả Hạng Thiếu Long cũng vậy, vấn
đề là gã có may mắn thoát chết hay không Cỗ xe ngựa gã đang ngồi rất rộng rãi,
đủ cho bốn người, mà Hạng Thiếu Long thì ngồi ở chỗ chính, cho nên giờ đây gã
đang ngồi giữa Ðiền Kiện và Lã Bất Vi.
Mấy năm gần đây, gã rất ít khi thân mật với Lã Bất Vi như thế. Cảm thấy không
tự nhiên, chỉ mong sao xe ngựa mau ra khỏi thành.
Gã trước tiên chúc mừng vị tân thái tử Ðiền Kiện. Ðiền Kiện cười hớn hở, Lã
Bất Vi nói, „Vừa rồi lão phu có đàm luận thuật trị nước với thái tử, thấy thái
tử có nhiều cao kiến, có thể thấy sau này nước Tề sẽ trở nên đại thịnh."
Ðiền Kiện vui mừng nói, „Trị nước phải làm cho nước giàu, nước loạn sẽ trở nên
bần cùng. Có thể thấy người giỏi trị nước trước tiên phải làm cho dân giàu,
sau đó mới trị được dân."
Hạng Thiếu Long không nén không được hỏi, „Thái tử có cách gì làm cho dân
giàu?"
Ðiền Kiện nghĩ ngợi một chút, trầm ngâm nói, „Binh mạnh và nước giàu đi đôi
với nhau, không có binh mạnh, nước không được bảo vệ, không thể làm giàu
được."
Hạng Thiếu Long trong lòng thầm than, biết y chẳng có cách hay nào để trị
nước, chỉ là tuân theo chính sách của Quản Trọng, chỉ biết nói không mà thôi.
Gã đến Lâm Tri không lâu, nhưng từ sự tồn tại của Trọng Tôn Long, đã biết bề
mặt nước Tề tuy giàu có, nhưng thật sự lại khác Đó là hậu quả của việc nhà vua
dung túng cho quý tộc và thương nhân vơ vét tài sản, tranh nhau mở nhà chứa
bạc, thanh lâu và cho vay nặng lãi. Ðương nhiên dân trí không đồng đều, giáo
dục không đầy đủ là nguyên nhân quan trọng, Ðiền Kiện không nhìn thấy tình
huống này, chỉ biết nói làm cho binh mạnh, dân giàu, quả thật khiến cho người
ta tức cười.
Tiểu Bàn sở dĩ có thể hơn hẳn các vua của nước khác, chính là vì y thật sự
hiểu được dân tình, lại có sự giúp đỡ của những người tài giỏi như Lý Tư,
chuyện gì cũng xuất phát từ thực tế, không phải chỉ biết nói suông.
Lã Bất Vi nịnh bợ, „ý kiến của thái tử, có thể hơn hẳn Tề Hoàn công và Quản
Trọng."
Ðiền Kiện luôn miệng nói mấy lời khiêm nhường, nhưng trong lòng thật sự rất
vui.
sắp ra khỏi thành, dân tập trung hai bên đường càng nhiều, có người la lớn,
„Tào công chắc thắng! Tào công chắc thắng!
Trong khoảnh khắc đã tạo nên hiệu ứng dây chuyền, hàng trăm ngàn người dân la
lên, khiến cho lòng người chấn động.
Ðiền Kiện lộ vẻ không tự nhiên, không nói gì nữa.
Lã Bất Vi ngầm quan sát vẻ mặt của Hạng Thiếu Long, thấy gã vẫn ung dung, cười
rằng, „Khả năng trấn tĩnh của Thiếu Long thật là phi thường."
Hạng Thiếu Long trong lòng cười thầm.
Ðây cũng giống như tình huống một đội bóng đá ở sân khách, đội chủ nhà chiếm
hết địa lợi nhân hòa, nếu như không vững lòng trước những tiếng la kia, thì
trận bóng này chắc chắn sẽ thua.
Mỉm cười mà nói rằng, „Nếu một kiếm thủ bị ảnh hưởng bởi tình hình bên ngoài,
làm sao có tư cách xuất chiến?"
Lã Bất Vi đảo mắt, giả vờ như nhớ ra chuyện gì, nói, „Suýt tý nữa quên cho
Thiếu Long hay một chuyện, lão phu cùng với thái hậu và tiểu ái bàn bạc xong,
đã phái người đến Hàm Ðan đưa đôi vợ chồng họ Trương đã nuôi lớn bị quân về
Hàm Dương để cho họ hưởng phúc, theo ta tính toán, bọn họ có lẽ cũng đã đến
Hàm Dương."
Hạng Thiếu Long trong lòng căm tức, biết y đã cố ý nhắc chuyện này để làm rối
loạn tình thần của mình, khiến cho mình không thể tập trung để đối phó với Tào
Thu Ðạo, ý đồ thật là độc ác.
May mà Trọng Tôn Huyền Hoa vì dò hỏi chuyện này cho nên gã biết được.
Ðiền Kiện lộ vẻ chú ý, có thế biết rằng đã có người cho y biết chuyện này.
Hạng Thiếu Long giả vờ ngạc nhiên nói, „Trọng phụ chắc chắn là không hỏi ý bị
quân trước!"
Lã Bất Vi cười khà khà nói, „Dụng ý của ta và thái hậu chính là gây bất ngờ
cho bị quân! Sao lại nói trước cho được?
Hạng Thiếu Long than rằng, „Nếu trọng phụ hỏi bị quân, chắc chắn đã không làm
việc này! Bị quân Chính đã sớm sai người đưa đôi vợ chồng họ Trường ấy về Hàm
Dương, chỉ là ngài đã giấu cả thái hậu, không nói ra mà thôi."
Lần này đến lượt Lã Bất Vi biến sắc, bán tín bán nghi.
Trong tiếng pháo nổ, đội xe ra khỏi cửa thành.
Lý Viên, Hàn Sấm, Quách Khai, Từ Di Tắc, Long Dương quân, cha con nhà Trọng
Tôn Long, Mân Ðình Chương và các quan của nước Tề đều đã tụ tập ở ngoài cửa
thành để tiễn đưa.
Xe ngựa ngừng lại, Hạng Thiếu Long xuống xe trước đón nhận những lời chúc
tụng. Sau mấy lời khách sáo, Trọng Tôn Huyền Hoa, Mân Ðình Chương cùng với tám
tên võ sĩ của Tắc Hạ học cung đưa gã về phía Tắc Hạ cung.
Trọng Tôn Huyền Hoa nghiêm mặt nói, „Ðưa thượng tướng quân vào cung, chúng tôi
sẽ lập tức về thành, cho đến khi sư tôn phóng ra hỏa tiễn, chúng tôi mới vào
lại."
Hạng Thiếu Long kinh ngạc nói, „Chả lẽ ở học cung ngoài Tào công, chẳng còn ai
hay sao?"
Mân Ðình Chương trả lời, „Chính là như thế, theo lời của sư tôn, ngài e rằng
nếu có kẻ khác thì sẽ lên tiếng ủng hộ cho sư tôn, ảnh hưởng đến tinh thần của
thượng tướng quân, tình huống lúc nãy, có thể thấy điều sư tôn lo lắng không
phải là không có lý."
Lúc này đoàn người đã phóng ngựa lên một gò cao, thấy chỉ có cửa chính của Tắc
Hạ học cung là treo đèn ***g, khắp nơi đều tối đen như mực, duy nhất ở phía
nam là có ánh đèn.
Trọng Tôn Huyền Hoa chĩa cây roi về phía chỗ có ánh sáng, nói, „Ðó chính là
Quang Tinh đài, nằm ở cửa phía đông, lầu này cao ba tầng, tầng cao nhất là
thái bình đài, rộng đến hai mươi trượng, sư tôn đang đợi đại giá của thượng
tướng quân ở đó."
ánh mắt Hạng Thiếu Long dừng ở chỗ có ánh sáng, trong lòng đột nhiên nghĩ đến
lời của Long Dương quân.
Khi không đánh lại, thì phải bỏ chạy.
Bạn cần đăng nhập để bình luận