Tầm Tần Ký

Chương 288 - Thống Nhất Sáu Nước




Vì những kẻ phản loạn là Lã Bất Vi và Lao ái đều là người của sáu nước, lại
thêm chuyện đào kênh Trịnh Quốc vốn là kế phá Tần của người Hàn, đồng thời
Doanh Chính cũng lo lắng người của sáu nước tiếp tục phao tin đồn nhảm cho nên
đã hạ lệnh đuổi khách, khiến cho khách khanh của sáu nước phía đông ai nấy đều
cảm thấy nguy ngập cho bản thân mình.
Lý Tư biết mình quả thật đã biết quá nhiều chuyện không nên biết, lại hiểu rõ
mong muốn thống nhất thiên hạ của Doanh Chính, cho nên liều chết dâng biểu can
gián.
Viết rằng.
"Thần nghe lệnh đuổi khách của đại vương quả thật là sai lầm! Năm xưa Mục công
cầu sĩ, phía tây thì lấy được Du Vu Dung, phía đông thì có Bách Lý Hồ, Thúc Vu
Tống, Công Tôn Chi, những người này đều không phải là người nước Tần, mà Tần
Mục công vẫn dùng họ, nhờ đó đã lấy được hai mươi nước làm bá chủ miền tây."
Tần Thiếu Công dùng Thương ưởng biến pháp, thay phong đổi tục, dân tình thịnh
vượng, nước được giàu mạnh, trăm họ yên vui, chư hầu thần phục, lấy được đất
của Sở, Ngụy ra đến ngàn dặm, nhờ đó cho đến nay nước Tần vẫn còn hùng cường.
Huệ vương dùng kế của Trương Nghi lấy được đất của Tam Xuyên, phía tây thì gộp
thâu được Ba Thục, phía bắc thì lên đến Thượng Quận, phía nam lấy được Hán
Trung, trong đó có Cửu Di, Yên Dĩnh, phía đông thì chiếm cứ Thành Khâu khiến
cho người trong sáu nước đều phải phục tùng, công ấy đến nay vẫn còn ghi.
Chiêu Vương được Phạm Tuy, bỏ Tương Hầu, đuổi Hoa Dương, lấy dần đất của các
nước chư hầu, khiến cho Tần trở thành đế nghiệp.
Bốn vua ấy đều dựng được nghiệp lớn nhờ công của các khách khanh. Từ đó mà
thấy khách khanh nào có phụ Tần đâu.
Giả sử không dùng khách khanh thì sẽ khiến cho nước không còn giàu mạnh."
Bức thư trần tình khẳng khái của Lý Tư không những đã thể hiện lòng trung
tuyệt đối với Doanh Chính mà còn đưa ra những sự thực lịch sử để chứng minh.
Rốt cuộc đã khiến Doanh Chính thu hồi lại lệnh đuổi khách.
Còn người bạn cũ Hàn Phi của Kỷ Yên Nhiên và hạng Thiếu Long lúc này được
Doanh Chính mời vào nước Tần.
Sau đó y rốt cuộc lòng vẫn nhớ đến nước cũ, cứ nói tốt cho Hàn, mà miệng lưỡi
lại không lanh lợi, nên không được Doanh Chính ưa thích.
Sau đó lại đắc tội với Diêu Cồ và Lý Tư, lại thêm hai người này đố kị với tài
hoa của y nên đã bị hạ độc chết ở trong ngục.
Doanh Chính quét sạch Lã Bất Vi và Lao ái xong thu lại đại quyền trong nước
Tần, tiếp tục mở rộng đại nghiệp chinh phục sáu nước. Lúc này sáu nước đã
không còn sức chống Tần nữa.
Nhưng sau khi liên kết trở lại, sau sáu năm Doanh Chính kế vị, tam Tấn và
người Sở đã đánh bại người Tần. Nhưng Hàn Sấm thì không may chết trong trận
này.
Ðiền Ðan vì mất đi sự ủng hộ của Lã Bất Vi, cho nên thất thế, nước Tề từ đó
không còn nhân tài nữa.
Doanh Chính rút kinh nghiệm, được Lý Tư và úy Liêu hiến kế, khéo dùng thủ đoạn
ly gián, phân hóa, đột phá vào sáu nước.
Năm thứ mười bốn đời Tần vương Doanh Chính, Hàn vương An đầu tiên khuất phục
nước Tần. Năm sau quân Tần đánh vào Tân Trịnh, diệt nước Hàn.
Hoàn Xỉ lúc này đã trở thành thượng tướng quân, không may gặp phải Lý Mục, bị
y đánh bại ở Hợp Phì, không còn mặt mũi nào gặp Doanh Chính, trốn đến nước
Yên.
Cuối cùng đến lúc Vương Tiễn và Lý Mục gặp nhau trên sa trường. Vương Tiễn và
Dương Ðoan Hòa cầm quân đánh thẳng vào nước Triệu, Lý Mục nghênh chiến ở ngoài
thành Hàm Ðan, khi hai bên đang giằng co với nhau, nào ngờ Quách Khai bị Lý Tư
dùng kế phản gián, xúi giục Triệu vương đổi tướng, Lý Mục không chịu nghe
theo, kết quả bị Triệu vương xử tử.
Cây đại thụ đã ngã, nước Triệu không còn tướng nào có thể chống được Vương
Tiễn, bị quân Tần đánh cho tan tành.
Năm thứ mười chín đời Tần vương Chính, thái tử Ðan sai Kinh Kha vào nước Tần
hành thích Doanh Chính sự việc thất bại chết ngay tại trận.
Doanh Chính lấy đó làm cớ, phái Vương Tiễn đánh Yên, đại phá quân Yên ở bờ tây
sông Dịch Thủy, năm sau thì đánh thẳng vào kinh đô của người Yên, giết chết
thái tử Ðan.
Con trai của Vương Tiễn là Vương Bôn cũng chiếm được hơn mười thành của người
Sở. Năm sau thì y lại đại triển thần oai, vượt sông đánh vào Ðại Lương, nước
Ngụy mất.
Năm thứ hai mươi ba Vương Tiễn đánh Sở, đại phá quân Sở ở Bình Dư. Ðến năm
tiếp theo thì cùng Mông Võ đánh đến Thọ Xuân, vua Sở và Lý Viên đều bị bắt làm
tù binh, Lý Yên Yên uống thuốc độc mà chết, nước Sở mất.
Năm thứ hai mươi sáu thời Tần vương Chính, Vương Bôn đánh vào Lâm Tri, Tề
vương Ðiền Kiện đầu hàng.
Ðến lúc này sáu nước phía đông đều thuộc về Tần. Doanh Chính nhớ lại ba chữ
Thủy Hoàng đế mà Hạng Thiếu Long đã nói, vì thế lệnh cho quần thần xem thử tên
này có hợp với thân phận thống nhất sáu nước của y hay không.
Mọi người đương nhiên đồng thanh kêu hay.
Vì thế Doanh Chính tự Xưng mình là Thủy Hoàng đế. Phế bỏ chế độ phong chư hầu,
chia thiên hạ ra làm ba mươi sáu quận, thu hết binh khí trong thiên hạ, đúc
thành mười hai tượng người bằng kim loại, thống nhất chế độ cân đo, đặt ra chế
độ tiền tệ, thống nhất kích thước của trục xe trong cả nước, dùng chung một
loại chữ, tập trung mười hai vạn hộ giàu có về Hàm Dương.
Xác lập nên một nước Trung Quốc rộng lớn.
Khi Doanh Chính trở thành Tần Thủy Hoàng đế, tòa Hoài Thanh đài hùng vĩ cũng
được xây dựng. Muôn dân đều tưởng rằng vua của họ nhớ đến quả phụ Thanh mà
dựng lên. Chỉ có vài người như Lý Tư, Vương Tiễn mới biết Doanh Chính thật sự
là vì nhớ đến hạng Thiếu Long mà xây nên Hoài Thanh đài này.


Bạn cần đăng nhập để bình luận