Tầm Tần Ký

Chương 156 - Hai tên hạ bốn chim




Hạng Thiếu Long đã bị chị em Ðiền Trinh Ðiền Phụng gọi dậy.
Ðêm hôm kia chưa hề chợp mắt, vừa nằm xuống bên Ô Ðình Phương thì đã ngủ như
chết cho đến lúc này.
Gã bước ra ngoài lều, bọn Kỷ Yên Nhiên thay thuốc cho gã, phát giác vết thương
đã kéo da non, trên người gã đã có nhiều vết thương, thêm một vết thương nữa
cũng chẳng sao.
Lúc này Kinh Tuấn dắt theo một thanh niên đến gặp gã, nói, „Ðây là Hoàn Xỉ,
Hạng thống lĩnh chắc cũng nhớ y, Hoàn Xỉ không những là người có thành tích
tốt nhất trong ngày đầu tiên, đêm hôm qua đã thắng liên tiếp ba trận, bị quân
phong cho y làm thiên tướng, điều y đến đô ky quân chúng ta, mong Hạng thống
lĩnh hãy giao việc cho y."
Hoàn Xỉ quỳ xuống thi lễ, „Hoàn Xỉ khấu kiến thống lĩnh đại nhân!"
Hạng Thiếu Long nghĩ bụng chả trách nào quen mặt như vậy. ôn tồn bảo, „Ðứng
dậy đi."
Hoàn Xỉ đứng dậy.
Hạng Thiếu Long thấy y mắt thanh mày tú, hai mắt lấp lánh, trông rất có thần
khí, người lại cao, lưng hổ eo gấu. Thấy có mặt bọn Kỷ Yên Nhiên ở đấy mà y
vẫn không nhìn ngang ngó dọc, trong lòng thích lắm, nói, „Hoàn Xỉ nhà ngươi
xuất thân ở đâu, có kinh nghiệm tòng quân hay không?"
Hoàn Xỉ nói, „Tiểu tướng là người ở phía bắc, từ nhỏ đã luyện tập binh pháp võ
công, từng theo Vương Tiễn tướng quân canh giữ biên cương, chức cấp lên đến
tùy tướng."
Rồi lộ vẻ chân thành, nói có vẻ hơi áy náy, „Lần này Vương tướng quân sai tiểu
tướng đại diện cho quân ở phía bắc về đây tham gia Ðiền Liệp, Vương tướng quân
đã từng chỉ điểm tiểu tướng, nếu may mắn được thưởng, thì phải xin theo cho
được Hạng thống lĩnh, như thế mới có cơ hội phát triển."
Hạng Thiếu Long mỉm cười, „Một nhân tài như Hoàng huynh đệ đây, đến nơi nào mà
chẳng có người dùng?"
Hoàn Xỉ vẻ mặt giận buồn nói, „Thống lĩnh đại nhân có điều không biết. Tồ tiên
của tiểu tướng là người Ðại Nhung, cho nên dù tiểu tướng dũng cảm liều chết
thế nào, luận công để thưởng cũng không có phần của tiểu tướng. Nếu chẳng phải
Vương tướng quân có con mắt khác, thì nhiều nhất tiểu tướng vẫn chỉ là một
tiểu ngũ trưởng. Vương tướng quân tuy có ý thăng cho tiểu tướng làm thiên
tướng, nhưng văn kiện về kinh thành thì bị giữ lại, cho nên Vương tướng quân
mới để tiểu tướng về kinh giành cơ hội này, lại còn bảo rằng tiểu tướng nên
theo Hạng thống lĩnh."
Hạng Thiếu Long đến lúc này mới hiểu được trong người Tần vẫn có sự kỳ thị
chủng tộc. Ðồng thời trong lòng mừng lắm, người mà Vương Tiễn đã lựa chọn, còn
có thể sai đi đâu được. Lại còn biết được Vương Tiễn đã biết được tình hình
của mình qua Ô Trác, nên mới sai người này đến giúp mình.
Lúc ấy vết thương đã băng bó xong, Hạng Thiếu Long cả mừng đứng dậy, vỗ vai y
nói, „Hoàng huynh đệ có thể yên tâm, Hạng Thiếu Long này không bao giờ màng
đến lai lịch xuất thân của bất cứ ai, chỉ cần là người có tài năng mà trung
thành, ta tuyệt sẽ không bạc đãi. Từ hôm nay Hoàng huynh đệ chính là phó thống
lĩnh, trong vòng hai ngày sẽ có văn thư chính thức."
Hoàn Xỉ không ngờ Hạng Thiếu Long lại coi trọng mình như vậy, cảm động lắm,
quỳ xuống khấu đầu.
Kinh Tuấn kéo y, cười với Hạng Thiếu Long, „Ðệ và Hoàng huynh đệ vừa mới gặp
nhau đã như bạn, đã bảo với y nếu Hạng Thiếu Long biết được là người do Vương
tướng quân phái đến, tất sẽ quan chiếu đặc biệt."
Hạng Thiếu Long nghiêm giọng nói, „Tiểu Tuấn nói sai rồi! Ta chỉ tin tưởng
Vương tướng quân sẽ không nhìn sai người, Lễ Ðiền Liệp lần này Hoàng huynh đệ
biểu hiện rất xuất sắc, cũng nên cho y có cơ hội để thể hiện tài năng."
Kinh Tuấn nháy mắt Hạng Thiếu Long nói, „Vậy hai ngày nay nên sắp xếp việc gì
cho Hoàng phó thống lĩnh."
Hạng Thiếu Long biết rõ ý của y chính là phải chăng nên cho y biết chuyện của
Cao Lăng quân và Lã Bất Vi. Sau một hồi suy nghĩ, thì biết Vương Tiễn sai y
đến đây giúp mình là vì ý đó, rồi quyết định, „Ðã là huynh đệ của nhau, thì
không nên giấu bất cứ chuyện gì, như vậy Hoàng huynh đệ mới có cơ hội biểu
hiện."
Hoàn Xỉ cảm động đến nỗi suýt chút nữa rơi nước mắt, được Kinh Tuấn kéo đi gặp
Ðằng Dực.
Kỷ Yên Nhiên đến bên Hạng Thiếu Long nói, „Nếu Yên Nhiên đoán không sai, nước
Tần lại sẽ có một vị mãnh tướng."
Ðội quân đi săn và chó săn kéo nhau vượt dòng Kinh Thủy trên bốn cây cầu gỗ,
rồi tỏa ra khắp nơi.
Những công khanh đại thần giống như Lã Bất Vi, Từ Tiên, Vương Lăng, Lộc Công,
Vương Quan, Thái Trạch và những tướng lĩnh hộ giá như Hạng Thiếu Long, Xương
Bình quân, Quản Trung Tà đều cùng tiểu Bàn đi săn.
Ngoài xuất hiện những lúc hoàng hôn ngày đầu tiên, Chu Cơ không còn tham gia
cuộc đi săn nữa.
Xương Văn quân và Ðằng Dực thì phụ trách ở lại canh gác, còn Kinh Tuấn và Hoàn
Xỉ thì đi theo dõi động tĩnh phục binh của Cao Lăng quân.
Ðại quân đi săn này còn có người của hoàng tộc, bao gồm Cao Lăng quân và mười
tên tùy tùng của y, ngoài ra còn có Cầm Thanh và đám thê tử của Hạng Thiếu
Long, thái tử Ðan và thủ hạ của y.
Tiểu Bàn thúc ngựa dẫn đầu chạy về một hồ lớn ở phía trước, thần thái bay
bổng, trông hứng thú vô cùng.
Hạng Thiếu Long, Quản Trung Tà và Xương Bình quân vội vàng vỗ ngựa đuổi theo,
phía sau là các đại thần.
Hạng Thiếu Long nhìn dáng vẻ ngày càng lớn của tiểu Bàn, cảm thấy được dung
mạo và uy thế khác người của y.
Ðiều khiến người ta ấn tượng sâu sắc nhất của y là đôi gò má cao và tròn,
khiến người ta nhìn đã thấy uy nghiêm, không giận mà rất có oai. Không biết có
phải vì lâu ngày chứa chất tâm sự trong lòng, đôi mắt lấp lánh có thần của y
khiến người ta cảm thấy sâu đến khó dò, phúc tạp khó phân, khi bị y nhìn vào,
cả Hạng Thiếu Long, người thân thuộc với y cũng cảm thấy run sợ trong lòng.
Hai môi của y dày, khiến cho bề ngoài của y không hề anh tuấn nhưng thể hiện
sự cương nghị, không lùi bước, không buông xuôi. Ðiều đó khiến cho tướng mạo
của y không giống với mọi người, ẩn chứa khí khái uy bá thiên hạ.
Ngày càng lớn lên, khí chất ấy ngày càng mãnh liệt. Cả Hạng Thiếu Long cũng
khó nghĩ y là một tên tiểu Bàn ham chơi ngày trước ở Hàm Ðan.
Vị Tần Thủy Hoàng ấy cũng có chiều cao như mọi người, nhưng lưng dài vai rộng,
chân tay to hơn người bình thường, hành động quả thật có cái thế của long hổ,
vừa nhìn đã có oai. Nhìn tướng mạo ấy, y quả thật có dáng của một đấng quân
vương.
Lúc này vì tiểu Bàn đến gần, một bầy thủy điêu bên ven hồ bay vụt lên, chao
liệng trên không trung, tiểu Bàn nâng cung lắp tên, bắn vút một tiếng lên
trời, nhưng mũi tên hụt mất.
Tiểu Bàn cười lớn nói, „Hay thật! Ai có thể bắn rơi chúng cho ta."
Hạng Thiếu Long lúc này không có hứng thú sát sinh, nhưng những người khác thì
dễ dàng giơ cung lắp tên.
"Tách" một tiếng, Quản Trung Tà đã lấy ra cây thiết cung của mình, chạy lên
phía trước, bắn liền hai phát tên, nhưng dây cung chỉ bật lên một lần, có thể
thấy tốc độ bắn tên của y thật hơn người.
Rồi hàng trăm mũi tên phóng lên trời cao.
Bầy thủy điêu kêu thảm, khoảng hơn hai mươi con rơi xuống.
Bọn thị vệ vội vàng thả chó săn, nhất thời đàn chó săn sủa ầm lên, tiểu Bàn cả
mừng, thúc ngựa chạy theo ven hồ, khiến mọi người phải đuổi theo sau.
Ðến một mô đất nhỏ có thể nhìn thấy toàn bộ mặt hồ, tiểu Bàn mới đứng lại.
Mọi người cũng đứng lại phía sau lưng y, Lã Bất Vi tiến lại gần, cười lớn nói,
„Kỹ thuật của bị quân té ra giỏi đến thế!, Lúc này bọn người thái tử Ðan cũng
đuổi lên đến mô đất.
Tiểu Bàn cười nói, „Ða tạ trọng phụ khen ngợi, cảnh sắc đại Tần chúng ta thật
xinh đẹp, đất đai trải ngàn dặm, sản vật phong phú."
Rồi chỉ dãy Tây Ninh sơn ở đằng xa nói, „Các khanh có thấy ngọn thác Tây Ninh
kia chăng, từ trên núi cao hàng trăm trượng đổ xuống như một dải lụa trắng
dài, quả nhân có thể tưởng tượng khi nước từ trên cao chảy xuống đầm, hàng
ngàn giọt nước tung tóe tạo nên cảnh sắc đẹp mê người."
Hạng Thiếu Long lúc này ở phía sau, nhìn cảnh thảo nguyên, cảnh buổi sáng sớm
đẹp như mộng như thơ, trước mặt là hồ nước, xa xa là núi non, xanh tít tắp một
màu, mà tiểu Bàn đã từ một đưa trẻ, hoàn toàn đã nhập vào vai diễn của một vị
vu a nước Tần, ánh mắt bao trùm thiên hạ, vạn trượng hào tình.
Lộc Công đến bên tiểu Bàn nói, „Lão thần đã nhiều lần đến đấy săn bắn, thác
nước sau khi đổ xuống thì chảy về phía đông, sau đó rẽ ngoặt, chảy len lỏi
giữa hai ngọn núi, về hướng tây nam, trở thành sông Tây Ninh, sau khi chảy
được hơn chục dặm mới bắt đầu nhập vào dòng Kinh Thủy."
Hạng Thiếu Long nhìn chung quanh, thấy mọi người đều lộ vẻ ngây ngất trước
cảnh đẹp thiên nhiên, duy chỉ có thái tử Ðan đăm chiêu nhìn vào tiểu Bàn, thì
cảm thấy chột dạ, nhớ lại câu chuyện Kinh Kha hành thích Tần Thủy Hoàng đã lưu
truyền đến ngàn sau, thầm nghĩ ý muốn hành thích Tần Thủy Hoàng của thái tử
Ðan, phải chăng đã nảy mầm từ lúc này?
Tiểu Bàn nói, „Hôm nay đích đến của chúng ta là ở đó, nếu như không tận mắt
thấy ngọn thác Tây Ninh, đêm nay quả nhân khó mà ngủ ngon."
Từ Tiên cười, „Vậy bị quân hãy lên đường sớm, cả đi lẫn về phải mất ba canh
giờ."
Lúc này thị vệ đã thu lại những con thủy điêu bị bắn, có tất cả hai mươi bảy
con, vì trên mũi tên đã có khắc tên mỗi người, cho nên thủy điêu của ai bắn
vừa nhìn đã biết. Trong đó có hai mũi tên, đều xuyên qua hai con thủy điêu,
quả thật không hổ là nhất tiễn song điêu.
Ðám thủy điêu được chất trên mặt đất, mọi người vây quanh đứng nhìn.
Hạng Thiếu Long nhìn hai mũi tên có cắm hai con điêu của Quản Trung Tà, hình
thức đều như nhau, bất đồ trong lòng lo sợ, nhìn về hướng y.
Mọi người cũng đều nhìn hai mũi tên ấy.
Tiểu Bàn ngạc nhiên nói, „Tiễn pháp của vị khanh gia nào xuất thần nhập hóa
đến thế?"
Quản Trung Tà nhảy xuống ngựa, quỳ xuống nói, „Bị quân trên cao, chính là vi
thần to gan làm trò cười."
Lộc Công và Từ Tiên nhìn nhau, đều lộ vẻ kinh hãi.
Phải biết rằng bắn đồng thời hai mũi tên mà không phát ra tiếng, đã là khó,
điều ghê gớm hơn là mắt phải sáng, tay phải nhanh đến nỗi có thể trong số hàng
trăm con thủy điêu đang chao lượn trên bầu trời, trong sát na phát ra mũi tên
có thể tìm thấy cơ hội và góc độ để xuyên qua hai con thủy điêu, tiễn pháp như
vậy, ai mà không run sợ.
Hạng Thiếu Long trong lòng cảm thấy run sợ, nếu đối địch với kẻ này, chỉ mũi
tên của y thôi cũng đã khó đỡ, xem ra Ðằng Dực vẫn còn kém y về thể lực và tốc
độ.
Tiểu Bàn lộ vẻ không tự nhiên, cố giả vờ tỏ vẻ vui mừng nói, „Tiễn pháp của
Quản khanh gia quả thật không tầm thường, quả nhân nên thưởng y thế nào, chúng
khanh gia có ý kiến gì chăng?"
Lã Bất Vi nào chịu bỏ qua cơ hội này, cười nói, „Bị quân nếu cho y ngồi lại
chức cũ, thì chính là phần thưởng lớn nhất.
Tiểu Bàn đã sớm hứa với mẫu hậu chuyện này, nên cũng cố ý lấy lòng Lã Bất Vi
để vỗ yên dã tâm của y, gật đầu nói, „Từ khắc này, Quản khanh gia được trở về
chức cũ, sau này hãy quản trị tốt thủ hạ cho quả nhân."
Quản Trung Tà vội vàng khấu đầu tạ ơn.
Tiểu Bàn giơ roi ngựa chỉ về ngọn Tây Ninh sơn ở xa xa, cao hứng nói, „Ðể quả
nhân và chúng khanh gia so thử sức ngựa."
Rồi thúc ngựa dẫn đầu chạy xuống gò đất.
Ðến sau giờ ngọ thì đội ngũ của tiểu Bàn đã quay về.
Khi sắp đến doanh trại, Hạng Thiếu Long tìm cách nói chuyện của Hoàn Xỉ với Lý
Tư, Lý Tư vỗ ngực hứa ngay, không ai hiểu rõ mối quan hệ giữa Hạng Thiếu Long
với bị quân bằng y.
Hạng Thiếu Long nghĩ bụng cảm thấy buồn cười.
Năm đó sau khi bị cỗ máy thời gian đưa đến thời đại chiến quốc này, một lòng
muốn tìm đến Tần Thủy Hoàng đang làm con tin ở Hàm Ðan, để dựa dẫm ông chủ lớn
này, tận hưởng vinh hoa phú quý, nào ngờ sự việc thay đổi, kết quả là mình đã
tạo ra một Tần Thủy Hoàng, chuyện lạ trên đời, chỉ đến mức này mà thôi.
Lúc này Ô Ðình Phương và Triệu Chi đến bên gã, tíu ta tíu tít như những chú
chim non, kể với gã chuyện đi săn, còn Hạng Thiếu Long thì khen ngợi cho bọn
họ một phen.
Kỷ Yên Nhiên, Cầm Thanh và tỷ muội họ Ðiền đuổi theo.
Rồi mọi người vượt sông Kinh Thủy, về lại doanh trại.
Khi đến xạ ky trường, thấy mọi người ùa đến báo thành tích đi săn, Ô Ðình
Phương và Triệu Chi vội vàng chen vào xem náo nhiệt.
Kỷ Yên Nhiên nói với Hạng Thiếu Long, „Tiểu Tuấn đã quay về, đang cùng Ðan Nhi
trò chuyện, Hạng lang hãy đi theo Phương muội và Chi Chi, thiếp muốn quay về
lều chợp mắt, thức dậy sẽ tìm chàng, được chăng?"
Hạng Thiếu Long biết nàng có thói quen ngủ trưa, nên gật đầu. Sau khi Kỷ Yên
Nhiên và Cầm Thanh cùng tỷ muội họ Ðiền quay lưng đi, Hạng Thiếu Long nhảy
xuống ngựa, rồi đi tìm Kinh Tuấn, không biết y nói lời gì mà khiến cho Lộc Ðan
Nhi đang nắm quyền đấm tới, tên tiểu tử ấy liền xoay người, cú đấm trượt qua,
Lộc Ðan Nhi càng đánh thì càng mất sức, bọn nữ nhi quân bên cạnh cười ầm lên.
Hạng Thiếu Long trong lòng cũng cảm thấy an ủi, có tiếng của Hoàn Xỉ bên cạnh,
„Thống lĩnh đại nhân!"
Hạng Thiếu Long quay đầu lại, cười, „Hoàng huynh đệ sao không ra cùng tiểu
Tuấn? Một nhân tài như huynh đệ, tất sẽ được nữ nhi quân hoan nghênh."
Hoàn Xỉ thi lễ nói, „Giờ đây chính là lúc Hoàn Xỉ tận lực cho quốc gia, nên
không dám nghĩ đến chuyện gia thất, thống lĩnh đại nhân xin hãy cứ gọi tên
Hoàn Xỉ là được."
Hạng Thiếu Long nhủ thầm đó chính là chỗ khác nhau giữa Hoàn Xỉ và Kinh Tuấn,
một người chuyên tâm lập nghiệp, còn người kia thì toàn ý hưởng thụ cuộc sống,
mỉm cười nói, „Huynh đệ năm nay bao nhiêu tuổi?"
Hoàn Xỉ cung kính nói, „Tiểu tướng năm nay mười chín tuổi."
Hạng Thiếu Long nói, „Huynh đệ lớn hơn tiểu Tuấn một tuổi, ta hãy cứ gọi huynh
đệ là tiểu Xỉ vậy!"
Rồi dắt y rời khỏi xạ ky trường, đến chỗ vắng bên cạnh doanh trại rồi hỏi,
„Hôm nay có phát hiện gì?"
Hoàn Xỉ nói, „Tiểu tướng và Kinh phó thống lĩnh từng đột nhập sâu vào quan sát
tình hình quân địch, theo tiểu tướng thấy động tĩnh của chúng, nhân số khoảng
trên một vạn tên, nhưng trận thế không ổn định, cờ hiệu rối loạn, sĩ khí rất
kém, hành động lại chậm chạp, dáng vẻ lại mệt mỏi, hơn nữa mấy ngày nay trời
quang mây tạnh, không có sương để mà ẩn nấp, một đội quân chưa đánh đã thấy
bại như vậy, chỉ cần cho tiểu tướng một ngàn tinh binh, đều có thể khiến cho
bọn chúng không thể chống trả nổi."
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên lắm, nói, „Tiểu Xỉ cớ gì chỉ đi có nửa ngày mà có
thể biết rõ được nội tình của chúng như vậy?
Hoàn Xỉ như trở thành một con người khác, „Lúc lâm chiến phải đứng trên cao mà
nhìn xuống, để thấy được sự biến động của quân địch, trong cái nhỏ phải nhìn
được cái lớn, thì mới có thể biết được quá khứ vị lai hư thực của quân địch,
từ các triệu chứng có thể nhìn ra được vấn đề. Quân đội của Cao Lăng quân tuy
ẩn nấp trong rừng rậm, nhưng chỉ cần nhìn thấy nơi nào có chim muông thú rừng
dừng lại, nơi nào không có, thì có thể biết được tình hình phân bố doanh trại
và nhân số của bọn chúng. Lại nhìn các vệt bụi, thì có thể biết được đối
phương đang chặt cây dời đá, muốn mượn cái lợi của thượng du để thực hiện quỷ
kế."
Khi nói đến chỗ cao hứng, thì ngồi xuống nhặt đá xếp lại, để giải thích tình
hình phân bố của đối phương, rất chi tiết, không hề sơ hở, thể hiện sức quan
sát và ghi nhớ hơn người.
Hạng Thiếu Long biến sắc nói, „Nếu ta giao cho ngươi hai ngàn tinh binh, ngươi
sẽ làm thế nào? Nhưng phải chờ đến khi bọn chúng phát động, thì mới ra tay."
Hoàn Xỉ đứng dậy, lấy chân gạt mấy viên đá ấy, nghiêm mặt nói, „Trinh sát quân
địch, ngoài phải để ý đến sự chuẩn bị về lương thảo của đối phương, binh lực
của đối phương mạnh hay yếu, điều quan trọng hơn là phải đoán được ý đồ tác
chiến của đối phương. Phải nắm được những điều đó để có cách ứng phó, như vậy
sẽ không khó khăn mà có thể chiến thắng được. Giờ đây đối phương vì muốn mượn
thế hiểm nghèo của con sông, đóng quân ở chỗ giao thông bất tiện, khí hậu ẩm
ướt, lại canh phòng không nghiêm, lại thêm sĩ tốt đã mệt mỏi, sĩ khí kém cỏi,
có thể chia làm hai đường thủy bộ để phục kích chúng, dù cho chúng có phá hủy
được cầu gỗ, thì chúng ta cũng không hề tổn thương, chúng ta vẫn có thể dựa
vào con sông mà giữ, đó chính là chỗ không thể bại được."
Hạng Thiếu Long lập tức phải nhìn y bằng con mắt khác. Kinh Tuấn tuy có thể
hơn y ở những mặt khác, nhưng về mặt nhận thức quân sự và tài trí còn kém xa
lắm.
Những lời này nếu do Lộc Công, Từ Tiên nói ra, thì đương nhiên. Nhưng Hoàn Xỉ
này chỉ mới mười chín tuổi, mà đã có kiến thức như vậy, ngoài dùng hai chữ
thiên tài để hình dung, quả thật không có từ nào để thay thế.
Một ý nghĩ thoáng qua trong lòng, Hạng Thiếu Long nói, „Ta sẽ dắt ngươi đi gặp
một người, khi gặp y thì ngươi hãy nói toàn bộ kế hoạch của mình ra cho y
hiểu, điều ấy sẽ rất có ích cho sự nghiệp ngày sau của ngươi."
Hoàn Xỉ ngạc nhiên nói, „Gặp ai?"
Hạng Thiếu Long vỗ vai y, đẩy y ra khỏi trại, nói, „Ðương nhiên là bị quân!"
Hoàn Xỉ giật mình đứng lại, cúi đầu hạ giọng nói, „Hay là để tiểu tướng nói ý
kiến của mình cho Hạng đại nhân, rồi đại nhân hiến cho bị quân là xong."
Hạng Thiếu Long tiếp tục đẩy y về phía trước, cười nói, „Vậy há chẳng phải ta
đã cướp công lao của ngươi rồi sao?
Ðừng chần chừ nữa, Hạng Thiếu Long này chỉ thích những hán tử mau lẹ mà thôi!"
Hoàn Xỉ cảm đông đến nỗi đỏ mặt, ấp úng nói, „Chả trách nào Vương tướng quân
thường nói Hạng đại nhân là kẻ có lòng dạ hơn người, là đệ nhất hảo hán của
đại Tần ta, ân đức của đại nhân, tiểu tướng chẳng dám quên."
Hạng Thiếu Long cười, „Ðó là những thứ ngươi đáng phải được, ta chỉ có trách
nhiệm giới thiệu mà thôi, nhưng phải nhớ rằng lần này chúng ta phải nhường cho
bị quân đại triển thần oai, không phải là cơ hội chúng ta tỏ rõ uy phong, hiểu
chưa?"
Hoàn Xỉ vội vàng gật đầu.


Bạn cần đăng nhập để bình luận