Tầm Tần Ký

Chương 187 - Tranh Phong Ở Thanh Lâu




Sau buổi nghị sự, Xương Bình quân giành Hạng Thiếu Long từ tay Kỷ Yên Nhiên và
Cầm Thanh, dắt gã đến quan thuộc của tả thừa tướng trong cung, Xương Văn quân
đang chờ gã ở đó.
Ðóng cửa lại, Xương Bình quân vỗ án nói, „Tên tiểu tử Quản Trung Tà quả thật
đáng ghét, đã khiến cho tiểu muội của ta điên đảo thần hồn, bị quân đã sai Lý
trưởng sử đến bảo chúng tôi, buộc chúng tôi phải quản giáo tiểu muội, chúng
tôi không biết phải làm thế nào đây."
Xương Bình quân đưa hai tay ôm vai Hạng Thiếu Long cười, „Xem ra Cầm thái phó
đã động lòng xuân với Hạng Thiếu Long, chỉ một Doanh Doanh mà huynh giành
không được. Hạng Thiếu Long hãy cướp tiểu muội lại từ tay Quản Trung Tà cho
chúng tôi."
Sự sinh ly của Thiện Nhu, sự tử biệt của Triệu Nhã, lại thêm cái chết của Lộc
Công và Từ Tiên, đã tạo nhiều cú sốc cho Hạng Thiếu Long, lúc này ngoài Cầm
Thanh, gã đối với những nữ nhân khác không hề động lòng.
Một Doanh Doanh láu lỉnh và hay thay đổi, nếu mà lúc gã mới đến thời đại này,
thì quả là chuyện thú vị, nhưng tù sau khi Ni phu nhân ngọc nát hương tàn và
bị Triệu Nhã bội phản, thứ tình cảm mà gã cần là thứ tình cảm sâu sắc và tin
tưởng. Lúc này nghe bọn họ nhắc đến Doanh Doanh, trong lòng gã chỉ cảm thấy
chán ngán, nhưng không muốn làm tổn hại đến hai vị bằng hữu này, buồn bã thở
dài, „Chuyện này tại hạ quả thật có lòng mà không có sức, không biết Quản
Trung Tà và Lã Nương Dung đã phát triển thế nào?"
Xương Bình quân nói, „Nghe nói Lã Nương Dung đòi Quản Trung Tà phải tỷ thí với
huynh, khi thắng được thì mới gả cho y."
xương Văn quân nói, „Thiếu Long huynh, hãy giúp huynh đệ chúng tôi, nếu không
sau này Quản Trung Tà mưu phản thì e rằng tiểu muội không thoát khỏi liên
quan, đó không phải là chuyện giỡn chơi."
Hạng Thiếu Long cười khổ, „Những chuyện thế này không thể miễn cưỡng được,
huynh nghĩ chúng ta phải làm thế nào đây?"
Xương Bình quân nói, „Giờ đây chúng ta đã sắp đối đầu với Lã Bất Vi, hay là cứ
hạ thủ y cho xong, để hạ uy phong y, tiểu muội sẽ không thèm để ý đến kẻ bại
trận ấy nữa, chẳng phải đã giải quyết được mọi chuyện hay sao?"
Hạng Thiếu Long bình thản nói, „Nếu buộc ta đánh bại Quản Trung Tà mà cưới Lã
Nương Dung, ta thà chịu thua còn hơn."
Xương Bình quân cười nói, „Hãy yên tâm! Dù cho có giết Lã Bất Vi y cũng không
chịu tặng đứa con gái yêu quý cho huynh, thực ra cũng không cần công khai tỷ
võ với Quản Trung Tà, chỉ cần hạ uy thế Quản Trung Tà, tăng thanh thế cho
Thiếu Long, tiểu muội sẽ biết ai là nhân vật uy phong thực sự."
Xương Bình quân nói với giọng van nài, „Kẻ giờ đây ngang ngược nhất ở Hàm
Dương chính là người của trọng phụ, ai nấy chỉ biết giận dữ chứ không biết lên
tiếng, nếu Thiếu Long có thể hạ uy phong của chúng, cũng là một chuyện làm nức
lòng người. Sự thực thì bọn chúng tôi ai nấy đều chờ huynh về để giúp chúng
tôi trả mối hận này."
Hạng Thiếu Long nghĩ rồi cười khổ nói, „Thôi được! Ðêm nay các người hãy đặt
cho ta một tiệc rượu ở Túy Phong lâu, buộc hai người Ðiền Mỹ Mỹ và Quy Yến
tiếp rượu, ta sẽ làm một trận náo loạn ra trò, luôn tiện đòi cây Phi long
thương của ta."
Hai người cả mừng đi sắp xếp mọi thứ.
Hạng Thiếu Long về phủ hỏi ngay Châu Lương thì mới biết y đã đi tìm ưng vương
vẫn chưa về, coi ngày tháng thì cũng đã được nửa năm, trong bụng cũng lo lắm,
tìm Châu Vi để hỏi thăm.
Không biết có phải vì tình yêu của Ô Quả hay không, Châu Vi lúc này thần thái
bay bổng, sắc đẹp hơn người, thấy Hạng Thiếu Long thì có vẻ lúng túng lắm.
Hạng Thiếu Long bảo nàng ngồi xuống rồi mới hỏi, „Châu Lương huynh vì sao đi
lâu thế?"
Châu Vi nói, „Ðại ca vì tìm ưng vương, phải đến biên cương phía bắc xa xôi, đi
và về ít nhất cũng mất bốn tháng, muốn tìm được phải xem có may mắn hay
không!"
Hạng Thiếu Long rầu rĩ nói, „Ta đang muốn tìm y giúp đỡ, làm thế nào đây?"
Châu Vi phấn chấn nói, „Chuyện gia huynh hiểu được, tiểu Vi cũng biết, không
biết đó là chuyện gì?"
Hạng Thiếu Long hoài nghi nhìn dáng vẻ đầy lòng tin của nàng, nói, „Nàng có
biết đóng thuyền không? Nhưng đó không phải đơn giản như là đóng thuyền mà
là... ta không biết nói thế nào mới phải đây."
Châu Vi vui mừng nói, „Ðại gia xin hãy yên tâm, nhà họ Châu chúng tôi truyền
đời, nam nữ đều thông thuộc thủy tính và tạo thuyền. Tiểu Vi cũng không kém
gia huynh là bao nhiêu."
Lần này đến lượt Hạng Thiếu Long vui mừng, gã nói với nàng về kế hoạch tạo ra
một con hắc long giả.
Châu Vi nhíu mày lắng nghe, lát sau mới nói, „Nếu muốn có người dưới nước điều
khiển, thì chuyện này không khó, khó là ở chỗ làm sao để thổi khí ở dưới nước,
nếu ló đầu lên sẽ bị kẻ khác vạch trần ngay."
Hạng Thiếu Long nói, „Ta đã sớm nghĩ đến chuyện này, nhưng cũng không khó giải
quyết ; nếu người điều khiển con rồng nằm trong thân của con rồng, chỉ cần ***c
lỗ thông khí trên thân con rồng, từ xa nhìn vào, thì không ai có thể biết
được, nhưng con rồng này phải nổi trên mặt nước, có thể tháo ra lắp vào trên
mặt nước mới không để sơ hở."
Châu Vi nói, „Chuyện này cứ giao cho Tiểu Vi. Thật là tốt, Tiểu Vi cuối cùng
cũng có thể giúp sức cho đại gia."
Hạng Thiếu Long vui mừng nói, „ô Quả đối với nàng có tốt không?"
Châu Vi đỏ mặt, quỳ xuống đất mà rằng, „Tất cả đều nhờ đại gia làm chủ."
Hạng Thiếu Long cười, „Vậy là tốt, Ô Quả cũng đã đến lúc thành gia lập thất."
Về đến nội đường kể cho Ô Ðình Phương nghe chuyện Ô Quả và Châu Vi, Ô Ðình
Phương vui mừng nhận lệnh, đảm trách việc cưới gả cho hai người.
Hạng Thiếu Long đùa với Hạng Bảo Nhi một lát, rồi lại khen ngợi Kỷ Yên Nhiên,
sau đó tắm rửa thay y phục, quay trở về quan thuộc.
Lúc này quân đô ky trên dưới đều coi Hạng Thiếu Long như một anh hùng, thấy gã
thì thái độ cung kính lắm.
Bước vào quan thuộc, nhưng không thấy Kinh Tuấn.
Ðằng Dực nói, „Tiểu Tuấn đã đi tìm Ðan Nhi. ô, suýt nữa ta quên, tiểu Tuấn nhờ
ta nói với đệ hãy cầu thân cho hắn, lần này xem ra hắn rất thành thật!“ Hạng
Thiếu Long vui mừng nói, „Chỉ cần Lộc Ðan Nhi không phải đối, tất cả đều không
thành vấn đề, nhưng tốt nhất hãy do Vương Lăng cầu thân, như thế thì phù hợp
hơn đệ."
Ðằng Dực nói, „Ðan Nhi giờ đây yêu thương tiểu Tuấn điên cuồng, làm sao có vấn
đề, nhưng ta thấy tốt nhất hãy do đệ và Vương Lăng cùng đến cầu thân với phụ
mẫu của Lộc Ðan Nhi, như thế mới gọi là nể mặt nhà gái."
Hạng Thiếu Long ngồi xuống, gật đầu.
Ðằng Dực nói, „Ta đã sắp xếp cho bọn Triệu Ðại, Xương Bình quân cũng đã phê
chuẩn, may mà giờ đây y làm tả thừa tướng, nếu không mọi việc sẽ không được
thuận lợi như vậy."
Hạng Thiếu Long cười nói, „Chúng ta vẫn còn thủ đoạn lợi hại hơn để cắt bỏ
quyền lực của Lã Bất Vi."
Rồi nói chuyện con rồng giả ấy ra.
Ðằng Dực khen rằng, „Chiêu này còn lợi hại hơn cả đâm Lã Bất Vi bằng đao, từ
lúc Lã Bất Vi treo giải thưởng ở cửa chợ, ta đã lo lắng về việc y công nhiên
mưu phản. Chuyện này chỉ được sớm chứ không được muộn, vậy đệ định lúc nào
tiến hành?"
Hạng Thiếu Long nói, „Chờ làm xong con hắc long rồi sẽ lập tức chọn ngày tiến
hành, xem ra tế lễ đầu năm là hợp lý nhất, cho nên trong vòng hai tháng phải
có được một con rồng giả."
Ðằng Dực nói, „Ðể Quản Trung Tà nắm quân đô vệ rốt cuộc vẫn không ổn lắm, tốt
nhất hãy lôi y xuống, nghe tiểu Tuấn nói người trong phủ trọng phụ ngày càng
ngang ngược, lúc nào cũng có chuyện áp bức dân lành, Quản Trung Tà đương nhiên
là bao che cho bọn chúng, thật là đáng ghét."
Hạng Thiếu Long nhớ lại những ngày còn ở thế kỷ hai mươi mốt, cười nói, „Bọn
chúng hung hăng hay sao? Chúng ta còn dữ dằn hơn bọn chúng, đêm nay nhị ca có
hứng thú đến Túy Phong lâu gây sự với đệ không?"
Ðằng Dực cười lớn, vui mừng nói, „Ta đang ngứa tay đây, đang định tìm Quản
Trung Tà tỷ thí, chỉ sợ y co đầu rút cổ như rùa mà thôi."
Hạng Thiếu Long nhìn bầu trời nói, „Sau một canh giờ chúng ta sẽ gặp mặt tai
Túy Phong lâu, giờ đây đệ phải đi tìm Mông Ngao bàn bạc, chỉ cần khiến cho y
có lòng hoài nghi với Lã Bất Vi thì coi như đệ đã thành công."
Ðuổi bọn thuộc hạ ra, Mông Ngao định thần nhìn Hạng Thiếu Long rồi than, „Nếu
Hạng đại nhân đến đây để chỉ trích trọng phụ, tốt nhất hãy đừng nói."
Ngừng một lát, trong mắt lộ vẻ ái ngại, nói, „Mông Ngao này vốn là người Tề,
đến nước Tần vào thời Chiêu vương, trước nay bị người Tần chèn ép, chịu nhiều
cay đắng khổ cực, cho đến khi trọng phụ xuất hiện thì mới có thể ngóc đầu lên,
có thể nói trọng phụ đối với ta ơn nặng hơn núi, dù ông ta có trăm ngàn lần
sai, hoặc dù cho có muốn lấy mạng phụ tử chúng tôi, Mông Ngao này tuyệt không
nhíu mày. Nếu không nghĩ đến chuyện Thiếu Long đã từng xả thân bảo vệ Võ nhi
và Ðiềm nhi, hôm nay Mông mỗ đã không để cho Hạng đại nhân bước vào phủ tướng
quân này, nhưng đây là lần cuối Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói, „Thì ra đại
tướng quân đã biết chuyện này."
Trong mắt Mông Ngao lộ vẻ bi thống, chậm rãi gật đầu nói, „Ngày ấy ta đã từng
tra hỏi Võ nhi và Ðiềm nhi chuyện bị đột kích ở khu rừng bên dòng Lạc Thủy,
cho nên biết trong đó có ẩn tình, nhưng chuyện này đã qua, giờ đây cũng không
muốn nhắc lại, xin mời Hạng thái phó."
Hạng Thiếu Long không ngờ y ngu trung với Lã Bất Vi đến mức đó, bất đồ trong
lòng giận lắm, đứng dậy, lạnh nhạt nói, „Mỗi người có chí hướng khác nhau,
Hạng mỗ cũng khó mà ép buộc, chỉ mong rằng đại tướng quân có thể phân biệt dựa
vào bên Tần hay dựa vào Lã Bất Vi, để tránh sau này liên lụy đến người nhà.
Xin cáo từ."
Nói dứt lời thì bước ra ngoài cửa.
Mông Ngao quát lớn, „Dừng bước!"
Hạng Thiếu Long dừng lại, cười lạnh lùng, „Ðại tướng quân không phải muốn lấy
đầu Hạng Thiếu Long này chứ?"
Mông Ngao đứng phắt dậy, trầm giọng nói, „Mông Ngao này trước nay vẫn ân oán
phân minh, càng không phải hạng tiểu nhân đê tiện, trọng phụ tuy ham mê quyền
lợi, nói cho cùng vẫn là vì bảo vệ tính mạng cho mình. Thử hỏi những kẻ vào
Tần nắm quyền, ai có được kết cục tốt? Trọng phụ chỉ là bất đắc dĩ mà thôi.
Nếu Thiếu Long chịu bỏ qua mối hiềm khích trước đây, ta có thể nói lời tốt đẹp
cho Thiếu Long trước mặt trọng phụ."
Hạng Thiếu Long lắc đầu cười khổ, „Ðã quá muộn rồi, từ khi Triệu Thiên công
chúa bị y hại chết, giữa ta và y chỉ có thể nợ máu trả bằng máu. Sau này y còn
hạ độc giết chết tiên vương, sai người hại chết Từ Tiên, làm Lộc Công tức giận
mà chết, đã kết mối thâm thù với bị quân và giới quân sự nước Tần, Mông đại
tướng quân chỉ có thể mong y giành lấy ngôi vua thành công. Nếu không cái đại
họa tru di tam tộc sẽ không tránh khỏi, bổn nhân về sau không muốn nhắc tới
chuyện này nữa."
Mông Ngao rõ ràng không biết Lã Bất Vi đã hạ độc giết chết Trang Tương vương
và hại chết Từ Tiên, biến sắc nói, „Ngài nói sao?"
Hạng Thiếu Long cười ha ha, lộ ra vẻ bi phẫn, không thèm để ý tới Mông Ngao
nữa, sải bước ra ngoài khách sảnh.
Có bóng người lướt qua, hai an hem Mông Võ, Mông Ðiềm từ hai bên xông ra, quỳ
xuống trước mặt gã, đồng thanh kêu lên, „Thái phó!"
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói, „Các người nghe lén trong cửa sao?"
Hai người mắt đỏ ửng, bi phẫn gật đầu.
Hạng Thiếu Long đỡ hai người đứng dậy, hạ giọng nói, „Ðừng để phụ thân của các
người biết, sau này hãy đến tìm ta."
Hạng Thiếu Long bước vào Túy Phong lâu, một thiếu phụ xinh đẹp cùng bốn ả tỳ
nữ bước ra đón, miệng cười nói, „Nô gia là Xuân Hoa, hoan nghênh Hạng đại nhân
đại giá quang lâm!"
Bốn ả tỳ nữ tiến lên cởi áo khoác ngoài cho gã, hầu hạ quả thật chu đáo.
Hạng Thiếu Long bình thản nói, „Ngũ lâu chủ phải chăng đã bệnh nặng qua đời,
tại sao không thấy y đến?"
Xuân Hoa lúng túng nói, „Ngũ lâu chủ quả thật có bệnh nặng, nhưng chỉ là đang
dưỡng bệnh ở nhà, qua mấy ngày sẽ khỏi.
Hạng Thiếu Long trong lòng cười thầm, biết Ngũ Phù cố y tránh mặt, đồng thời
cũng biết được y tất sẽ thông báo cho Lã Bất Vi, cầu xin y cứu lấy mạng hèn
của mình, quay đầu nói với các thiết vệ Ðằng.
"Ðêm nay Ngũ lâu chủ mời khách, các người hãy mặc sức no say, nhưng cẩn thận,
đừng ăn uống rượu thịt có độc."
Bọn Kinh Thiện dĩ nhiên hiểu ý, đồng thanh dạ ran, tiến vào trong lầu, khiến
Xuân Hoa phải vội vàng sai người tiếp đãi, rồi nói với vẻ hoảng sợ, „Hạng đại
nhân nói đùa, rượu thịt làm sao có độc được."
Hạng Thiếu Long nói, „Vậy phải hỏi Quy Yến cô nương thì biết ngay, nàng chẳng
phải cũng bệnh rồi ư?"
Xuân Hoa cúi đầu hạ giọng nói, „Quản đại nhân đã mời Quy Yến cô nương, đêm nay
chỉ bồi tiếp một mình ông ta, nô gia sẽ thông báo chuyện này."
Hạng Thiếu Long mỉm cười nói, „Vậy Ðiền Mỹ Mỹ phải chăng là do trọng phụ bao?"
Xuân Hoa bàng hoàng nói, „Người bao nàng chính là Lao đại nhân."
Hạng Thiếu Long ngẩn người ra, lạnh lùng nói, „Chuyện này ta phải tự đi hỏi
hai người bọn họ, nhưng bà tốt nhất hãy nói Ngũ lâu chủ, nếu nửa canh giờ sau
mà ta không gặp được y, Túy Phong lâu này của y sau này không cần phải mở nữa,
ngày này của năm sau chính là ngày giỗ của y!"
Rồi cười thầm trong bụng, sải bước tiến vào.
Xuân Hoa mặt ngọc thất sắc, vừa dẫn đường vừa run sợ.
Nơi diễn ra buổi tiệc tối nay, chính là đại sảnh ở tầng hai của Túy Phong lâu,
cũng chính là nơi ồn áo náo nhiệt nhất của Túy Phong lâu, không giống những
biệt viện nằm yên lặng lẽ ở phía sau, hơn hai mươi chiếc đặt trong sảnh, hơi
giống nhà hàng của thế kỷ hai mươi mốt, chỉ là rộng rãi hơn nhiều.
Khi Hạng Thiếu Long bước lên lầu, đã có khoảng hơn mười nhóm khách, trông rất
náo nhiệt. Bốn góc của căn phòng đều đặt lò lửa, cho nên trong phòng ấm áp như
mùa xuân.
Khi Hạng Thiếu Long bước lên, gần một nửa số người đứng dậy thi lễ với gã.
Hạng Thiếu Long nhìn quanh, phát giác trong số khách có cả Lao ái và Quản
Trung Tà, không biết vô tình hay cố tình hay vô ý mà chiếu của hai người đặt
hai bên của Xương Bình quân.
Nhưng điều làm gã tức giận nhất là Doanh Doanh thì ngồi ở chỗ Quản Trung Tà,
còn bên kia là Quy Yến.
Doanh Doanh không ngờ lại gặp Hạng Thiếu Long ở đây, lúng túng cúi đầu, không
dám nhìn gã.
Hạng Thiếu Long trong lòng thầm giận, biết Quản Trung Tà cố ý dắt nàng đến, để
làm khó cho huynh đệ Xương Bình quân và mình.
Hạng Thiếu Long cười ha ha, cánh tay chào hỏi khách khứa, rồi đến bên chiếu
mình, lúc ấy mới thấy Kinh Tuấn cũng đến, nháy mắt với gã.
Lao ái bỏ mặc Ðiền Mỹ Mỹ, bước đến Hạng Thiếu Long cười nói, „Thật quý hóa!
Không ngờ có thể gặp được Hạng đại nhân ở đây Hạng Thiếu Long thân mật nắm lấy
cánh tay y, kéo đến lò lửa, cười nói, „Ðể ta đoán thử, Lao đại nhân có lẽ đột
nhiên nhận một lời mời của Ðiền Mỹ Mỹ, cho nên mới đến đây, đúng không?"
Lao ái ngạc nhiên nói, „Hạng đại nhân làm sao đoán được?"
Hạng Thiếu Long ung dung nói, „Làm sao không đoán được? Bởi vì tiểu đệ đêm nay
chính là tìm Ngũ Phù để trút giận, Ðiền Mỹ Mỹ và Quy Yến đều có liên quan, nên
phải tìm người bảo vệ. Giả sử ta và đại nhân công nhiên xung đột, thì chính là
Lã Bất Vi đứng đằng sau Ðiền Mỹ Mỹ bày mưu tính kế, Lao đại nhân có hiểu
không?"
Lao ái ngẩn người ra một hồi, rồi nghiến răng nói, „Con ả thối tha Ðiền Mỹ Mỹ
kia dám trêu đùa ta, ả sẽ không xong với ta đâu!“ Hạng Thiếu Long vỗ vai y
nói, „Ðừng nổi nóng, chỉ cần Lao đại nhân hiểu là được, đêm nay ta nể mặt Lao
đại nhân, tạm thời không tính sổ với Ðiền Mỹ Mỹ, đại nhân hãy cứ yên tâm mà
uống rượu!"
Lao ái gật đầu cảm kích, rồi mỗi người về chiếu của mình, khi đi ngang qua
chiếu Lao ái, Ðiền Mỹ Mỹ cúi đầu không dám liếc nhìn gã.
Trong buổi tiệc còn có những nhân vật có lẽ là mới đi theo Lao ái, ai nấy đều
ôm ấp trong tay một người đẹp, thấy Hạng Thiếu Long thì thái độ rất cung kính,
còn các cô nương cứ liếc mắt đưa tình với gã.
Hạng Thiếu Long đứng lại, chào hỏi từng người, mỉm cười nói, „Không gặp nửa
năm, thì ra Mỹ Mỹ đã quên ta!"
Lao ái lúc này mặt có vẻ không vui, ngồi về chỗ Ðiền Mỹ Mỹ, lạnh lùng nói, „Mỹ
Mỹ làm chuyện không tốt, trí nhớ thật kém, cho nên dù cho làm chuyện tốt gì
với nàng, trong chớp mắt nàng sẽ quên biến."
Nói như vậy, Hạng Thiếu Long lập tức biết nguyên nhân không vui của Lao ái,
bởi vì Ðiền Mỹ Mỹ đã giấu y chuyện của Lã Bất Vi.
Ðiền Mỹ Mỹ hơi run, ngước mặt lên, buồn bã nhìn Hạng Thiếu Long nói, „Hạng đại
nhân đại lượng, không tính toán với hạng tiểu nữ tử như thiếp đây, Mỹ Mỹ quả
thật không quên ơn."
Hạng Thiếu Long dư biết nàng đang diễn tuồng, nhưng cũng khó mà bức hiếp nàng,
mỉm cười rồi quay về chiếu mình.
Quản Trung Tà đứng phắt dậy, cười, „Hạng đại nhân làm sao có thể thấy trăng
quên đèn, không đến chỗ chúng tôi nói vài câu?"
Hạng Thiếu Long nhìn qua y, trừ Doanh Doanh, Quy Yến và các cô nương đang hầu
rượu, còn có Châu Tử Hoàn, kẻ đã bại dưới tay Kinh Tuấn, ngoài ra là Lỗ Bàn và
ba kiếm thủ lạ mặt, có lẽ là người của Lã Bất Vi vừa mới chiêu nạp.
Chỉ cần thấy dáng vẻ ung dung của bọn chúng, thì đã biết đây là những cao thủ.
Doanh Doanh cúi đầu thấp hơn, ngược lại Quy Yến nở nụ cười mê người, không hề
giống với dáng vẻ lúc hạ độc gã.
Hạng Thiếu Long đưa mắt nhìn bọn Ðằng Dực rồi đến chỗ Quản Trung Tà.
Bọn nam nhân đều đứng dậy, thi lễ với gã.
Quản Trung Tà cười nói, „Ðể tại hạ dẫn kiến cho Hạng đại nhân ba bị kiếm thủ
nổi tiếng, vị này chính là Hứa Thương, đến từ Thượng Tế của nước Sở, là đệ
nhất kiếm thủ của nơi ấy."
Thượng Tế là vùng biên giới phía tây bắc của nước Sở, có thể xưng hùng ở nơi
ấy, có thể thấy quả thật không đơn giản.
Hạng Thiếu Long bất đồ để tâm chú ý đến gã kiếm thủ tuổi khoảng hai mươi, dáng
vẻ rất hiên ngang anh tuấn ấy.
Hứa Thương ôm quyền nói, „Nghe uy danh Hạng đại nhân từ lâu, có cơ hội mong
được Hạng đại nhân chỉ bảo."
Một gã đại hán người thấp nhưng rắn chắc, đầy sát khí, giọng như chuông đồng
nói, „Bổn nhân Liên Giao, là người nước Vệ."
Hạng Thiếu Long bình thản nói, „Là đồng hương của Quản đại nhân."
Liên Giao trong mắt lộ sát cơ lạnh lẽo, lạnh lùng nói, „Liên Tấn chính là tộc
đệ của bổn nhân."
Quản Trung Tà chen vào nói, „Xin Hạng đại nhân đừng hiểu lầm, Liên Giao tuy là
tộc huynh của Liên Tấn, nhưng đối với việc Hạng đại nhân đánh bại Liên Tấn chỉ
có lòng tôn kính mà thôi."
Hạng Thiếu Long trong mắt lộ vẻ lạnh lùng, nhìn lướt qua Liên Giao, không lên
tiếng.
Chỉ còn lại một người, mặt như khỉ, thân hình cao ốm, trong số ba người có thể
thấy y là người thâm trầm nhất, chỉ nghe y lạnh lùng nói, „Tại hạ Triệu Phổ,
là người nước Tề, từng là đương sai dưới trướng Tính Lăng quân nước Ngụy, đó
chính là chuyện sau khi Hạng đại nhân đến Ðại Lương."
Quy Yến cười nói, „Hạng đại nhân sao không thể ngồi xuống đàm đạo, để cho Quy
Yến có được vinh hạnh mời rượu đại nhân.
Hạng Thiếu Long ha ha cười nói, „Quy Yến cô nương đã nói đùa, chuyện lần trước
tại hạ vẫn chưa quên, lần này sao dám lập lại."
Rồi quay sang Quản Trung Tà nói, „Quản đại nhân tính toán thời gian rất kỹ,
vừa biết tại hạ đêm nay sẽ bước chân đến Túy Phong lâu, lập tức bao ngay Quy
Yến cô nương, song ta thấy Quản huynh tốt nhất hãy đưa người đẹp về nhà, giấu
trong phòng riêng, vậy thì tiểu đệ quả thật sẽ không tranh lại huynh."
Một kẻ thâm trầm như Quản Trung Tà, biết diễn tuồng như Quy Yến, nghe lời nói
này của Hạng Thiếu Long đều không khỏi biến sắc. Doanh Doanh lúc này mới cảm
nhận được Hạng Thiếu Long và Quản Trung Tà, Quy Yến có điều gì xích mích, hơi
giật mình, ngẩng đầu nhìn Hạng Thiếu Long.
Hạng Thiếu Long mỉm cười nói, „Xin chào Doanh tiểu thư!"
Doanh Doanh trong mắt lộ vẻ bàng hoàng, môi run run, muốn lên tiếng mà không
thể lên tiếng được.
Hạng Thiếu Long nào có hứng thú nhìn nàng, quay sang Quản Trung Tà cười.
"Sao không thất Nương Dung tiểu thư ngồi bên cạnh Quản huynh? Sau khi về vẫn
chưa có cơ hội thỉnh an tam tiểu thư, vậy đành nhờ Quản huynh thăm hỏi giùm
vậy."
Cười ha ha, không thèm để ý đến Quản Trung Tà, Doanh Doanh và Quy Yến, nhẹ
nhàng bước về phía chiếu của Xương Bình quân.


Bạn cần đăng nhập để bình luận