Uyên Thiên Tôn

Chương 520:

Chương 520: Còn có vực trong biển đồng dạng có sinh linh am hiểu về con đường vật chất… Những bí ẩn này, các quân chủ bình thường biết rất ít, nhưng vẫn có không ít cường giả Quân Chủ tối đỉnh và Chúa Tể biết được. Chỉ là, vĩnh hằng duy nhất, đây cũng là thiết luật của Vũ Vực vô tận, ít nhất là trong một thiên địa luân hồi này, trước khi Ngô Uyên xuất hiện, chưa từng có sinh mệnh nào kiêm tu hai con đường trường hà Vĩnh Hằng mà dương danh thiên hạ. “Ngu xuẩn.” “Tùy ngươi nghĩ thế nào.” Giọng Ngô Uyên lạnh lẽo, hóa thành một luồng sáng như tia chớp bỏ chạy. Đánh giết không chết, vậy cũng chỉ có thể mau chóng rời đi chờ xâm nhập Sinh Mệnh Chi Tỉnh, đối phương sớm muộn cũng sẽ từ bỏ thôi. “Còn muốn chạy?” “Hôm nay, ngươi đừng hòng trốn.” Giản Thạch Quân Chủ gầm nhẹ một tiếng, giống như một đạo tia chớp đen lao đến tấn công. “Ầm ầm ~” Hai cường giả cấp Quân Chủ, trong nháy mắt triển khai kịch chiến trong tinh vân mênh mông, từng thiên thạch bị đánh bay, năng lượng ba động sôi trào mãnh liệt quét sạch về bốn phương tám hướng. Từng đạo đao quang tung hoành khắp nơi, uy năng cuồn cuộn vô tận, đao pháp của Ngô Uyên mạnh mẽ, đã đạt tới trình độ kinh người. Hoàn toàn chế trụ Giản Thạch Quân Chủ. Thế nhưng là, chín cánh tay của Giản Thạch Quân Chủ cùng nhau oanh kích, mang theo găng tay màu bạc, giống như chín cột chống trời, phối hợp thân pháp tinh diệu của hắn, tùy tiện liền ngăn trở công kích của Ngô Uyên. Càng kéo chặt lấy Ngô Uyên, tốc độ hai bên giảm mạnh xuống mấy chục lần tốc độ ánh sáng. “Không đánh bại được hắn.” “Tiếp tục như vậy, ta muốn xông vào Sinh Mệnh Chi Tỉnh, e là phải mất một hai ngày.” Ngô Uyên điên cuồng tính toán trong đầu, cân nhắc lợi và hại: “Lâu như vậy, những cường giả khác của Tiên Đình trong Sinh Mệnh Chi Tỉnh, đoán chừng đều sẽ chạy tới.” Nếu dùng rất nhiều át chủ bài, nguyên thân cùng nhau bộc phát, Ngô Uyên có bốn mươi phần trăm nắm chắc trong nháy mắt tiêu diệt Giản Thạch. Nhưng là, một khi làm vậy, tiêu diệt dụ hoặc của bản tôn Ngô Uyên, tuyệt đối sẽ khiến toàn bộ Tiên Đình phát điên!! Chúa Tể Tiên Đình chắc chắn sẽ lập tức xuất động, thậm chí sẽ canh giữ ở Sinh Mệnh Chi Tỉnh trong thời gian dài sau đó, ngồi chờ Ngô Uyên. Mà Tiên Thiên Linh Bảo, e rằng cũng sẽ dẫn tới các thế lực thánh địa Quân Chủ đỏ mắt, rất có thể trên đường sau đó sẽ đánh lén mình. Không đề cập tới chuyện xa xôi tương lai. Một khi bộc phát, tiếp đó xông vào trung tâm Sinh Mệnh Chi Tỉnh, nguy hiểm đều sẽ lớn hơn gấp 10 lần! “Không vội.” “Có thể không bại lộ thì không bại lộ, nhẫn thêm.” Ngô Uyên đưa ra quyết định. Vẫn chưa đến mức tuyệt cảnh như vậy. . . Khi Ngô Uyên và Giản Thạch Quân Chủ chiến đấu kịch liệt, đại đạo pháp tắc va chạm, dư âm chiến đấu của cấp Quân Chủ. Với ba động kinh người, trong nháy mắt quét sạch toàn bộ Sinh Mệnh Chi Tỉnh. Nhất là sự giao tranh của đại đạo pháp tắc, bình thường trong mấy năm ánh sáng, các quân chủ đều có thể cảm ứng được. “Có chiến đấu!” “Chiến đấu cấp Quân Chủ.” “Chẳng lẽ có bảo vật xuất thế?” Các Quân Chủ đang chờ đợi ở các khu vực của Sinh Mệnh Chi Tỉnh, lập tức đều cảm giác được. “Hình như cách ta rất xa, đầu nguồn địa điểm chiến đấu, e là ở một nơi khác của Sinh Mệnh Chi Tỉnh, không đi.” “Quá xa.” “Chạy đến chắc phải mất nửa ngày.” Rất nhiều cường giả Quân Chủ nhanh chóng đưa ra quyết định, khoảng cách xa như vậy chờ bọn họ đuổi tới chiến đấu đã sớm kết thúc. “Đi.” “Chiến đấu cấp Quân Chủ, không kết thúc nhanh như vậy.” “Nói không chừng trọng bảo xuất thế!” “Chúng ta chờ đợi hơn vạn năm, mới đến một lần, coi như đuổi không kịp, ít nhất cũng phải xem náo nhiệt.” “Cướp bảo.” Nhưng càng nhiều cường giả Quân Chủ, hơi do dự liền chọn chạy về phía đầu nguồn ba động. Quân Chủ chiến đấu, chắc chắn có nguyên nhân. Trong tinh vân cách đó không xa, trên một thiên thạch đang quay tròn tốc độ cao, có hai cường giả cấp Quân Chủ, bọn họ cũng lập tức bị đánh thức bởi ba động chiến đấu. “Chiến đấu của Quân Chủ?” Một thiếu nữ tuyệt mỹ thanh thuần mở to hai mắt nhìn. Nàng mặc một thân áo màu đỏ rực. “Ha ha, Yêu Thanh, ngược lại ngươi gặp may, mới vào Sinh Mệnh Chi Tỉnh không lâu lại gặp phải Quân Chủ chém giết.” Lão giả mặc hắc bào bên cạnh mỉm cười nói: “Đi thôi, đi xem một chút.” “Muốn nhúng tay vào sao?” Tử Yêu Thanh không nhịn được hỏi, nàng tuy cũng là Quân Chủ, nhưng đột phá không lâu, tu luyện tổng cộng mới mấy chục vạn năm. Nàng vẫn chưa từng trải qua sự tranh đấu liều mạng của cường giả Quân Chủ. “Không nhất định.” “Xem thế cục rồi tính, đi thôi.” Lão giả mặc hắc bào nói. “Ừm.” Tử Yêu Thanh gật gật đầu. Sưu! Sưu! Hai vị Quân Chủ hóa thành hai đạo lưu quang, nhanh chóng hướng về phía đầu nguồn chiến đấu. . . Trong tinh vân, từng thiên thạch bị oanh khỏi quỹ đạo cố định, phần lớn chỉ bị lớp ngoài khuấy động lên đá vụn, mà không thật sự nổ tung, có thể thấy những thiên thạch này rắn chắc đến mức nào. “Oanh!” Một quyền đột nhiên từ trên trời giáng xuống, quét ngang qua hàng vạn dặm hư không, đánh tan một đạo đao quang. Ngô Uyên và Giản Thạch Quân Chủ vẫn đang điên cuồng chém giết, hai bên đã chém giết nửa ngày, nhưng khí tức sinh mệnh không có thay đổi nhiều. Đây mới là trạng thái chém giết bình thường của Quân Chủ. Sinh cơ của mỗi người đều cường đại, thủ đoạn phong phú, trừ khi thực lực chênh lệch lớn, nếu không, nếu thực lực gần nhau, có khi chém giết mấy ngày mấy đêm đều rất bình thường. “Giản Thạch, ngươi không thắng được ta đâu, đừng phí sức.” Ngô Uyên truyền âm nói. “Hừ!” Giản Thạch Quân Chủ ánh mắt lạnh băng, lại không để ý chút nào, vẫn vây quanh Ngô Uyên, điên cuồng tấn công. Bỗng nhiên, trong tinh không nơi xa, hai thân ảnh phát ra khí tức cường đại bay ra, một người mặc áo bào đen, một người mặc áo bào màu đỏ rực. “Chém giết thật kịch liệt, là vì bảo vật sao?” “Một người có thân pháp thật cao minh, chắc là Giản Thạch Quân Chủ của Tiên Đình, ta từng giao thủ với hắn rồi, còn một vị khác... Ừm, đúng là một Tinh Quân?” Lão giả mặc hắc bào kinh hãi. “Hai người chém giết, vậy mà Tinh Quân áo lam kia chiếm thượng phong? Chẳng lẽ hắn là vị Tinh Quân vô địch kia?” Lão giả mặc hắc bào vừa sợ vừa nghi, hắn tự nhiên biết rõ chút lời đồn của Tạo Hóa Đạo Giới. Bất quá, hắn chưa từng quan tâm tới, dù sao, một vị Tinh Quân vô địch cũng không ảnh hưởng gì tới hắn. “Tinh Quân áo lam?” “Theo như đồn đại, vị Tinh Quân vô địch này rất có thể là Ngô Uyên.” Tử Yêu Thanh cũng đang nhìn về phía đó. Cảm ứng kỹ càng. Bỗng nhiên, trong mắt nàng hiện lên một tia chấn kinh: “Ngô Uyên? Đúng! Thật sự là hắn!” “Trường Trúc sư huynh, thật sự là Ngô Uyên! Tinh Quân áo lam kia là Ngô Uyên.” Tử Yêu Thanh lập tức truyền âm nói. “Thật sự là Ngô Uyên? Thiên tài tuyệt thế Vu Đình, Ngô Uyên?” Lão giả mặc hắc bào có chút chấn kinh. Dù sao lời đồn vẫn chỉ là lời đồn, ai cũng chưa chứng thực được. “Thiên chân vạn xác.” Tử Yêu Thanh nói: “Ta từng gặp Ngô Uyên trong Thiên Vực chi chiến, ấn tượng rất sâu sắc, tuyệt đối không nhận lầm.” “Ừm, đừng nói ra.” Trường Trúc Quân Chủ không khỏi gật đầu, cũng đúng, Tử Yêu Thanh từng gặp Ngô Uyên. Dù cho bề ngoài thay đổi, khí tức thần phách không đổi được. Chắc chắn không thể nhận lầm. “Lợi hại a! Không hổ là thiên kiêu thánh hào, lấy thân phận Tinh Quân, vậy mà chính diện chém giết có thể áp chế được Giản Thạch Quân Chủ.” Trường Trúc Quân Chủ nhìn Ngô Uyên ứng phó dễ dàng, không khỏi thán phục. Hắn cũng không xuất thủ. Cũng không bảo Tử Yêu Thanh nói thân phận của Ngô Uyên cho Giản Thạch Quân Chủ biết. Thứ nhất, hắn đại khái đoán được nguyên nhân hai bên chiến đấu; thứ hai, không có lợi ích gì, hắn không muốn đắc tội bên nào. “Yêu Thanh, cứ xem thôi là được, chớ tới gần.” Trường Trúc Quân Chủ truyền âm nói. “Được.” Tử Yêu Thanh gật đầu liên tục, nàng nhìn chằm chằm nơi xa, âm thầm rung động: “Không hổ là Ngô Uyên, khó trách năm đó có thể áp chế Chúc Sơn!” Chúc Sơn, trong đám người tu hành trẻ tuổi thế hệ của bọn họ, có thể xưng là một huyền thoại, tung hoành 200.000 năm. Mãi đến Vũ Vực Thiên Lộ, bị Ngô Uyên kết thúc. Có thể nói, Ngô Uyên để lại ấn tượng sâu sắc cho rất nhiều thiên tài tuyệt thế thời đại này, vô cùng sâu sắc. Trong hư không nơi xa. Trong lúc kịch chiến, Ngô Uyên và Giản Thạch Quân Chủ cùng lúc nhận ra hai cường giả Quân Chủ đang tới gần. “Là Tử Yêu Thanh? Nàng đột phá làm Quân Chủ rồi?” Ngô Uyên hơi kinh ngạc: “Đúng là, lúc Thiên Vực chi chiến, nàng hiểu được hỏa chi pháp tắc, từ lúc Vũ Vực Thiên Lộ trôi qua hơn năm vạn năm, nàng đột phá làm Quân Chủ cũng bình thường thôi.” Theo thông tin Ngô Uyên có được, Vũ Vực Thiên Lộ sinh ra gần trăm thiên tài mạnh nhất, ước chừng một phần ba đều đã đột phá thành Quân Chủ. “Tử Yêu Thanh, người kia chắc là Trường Trúc Quân Chủ của Yêu Nguyệt Thần Điện.” Ngô Uyên lập tức đoán ra được. Hai vị Quân Chủ. Tử Yêu Thanh không đáng lo, thiên phú của nàng dù không tệ, nhưng thời gian tu luyện rất ngắn, bây giờ e là chỉ có chiến lực Quân Chủ nhất trọng, nhị trọng thôi. Về phần Trường Trúc Quân Chủ? Thực lực không sai biệt lắm so với Giản Thạch Quân Chủ. “Hai Quân Chủ này, không ngại chém giết, bọn họ chắc cũng không dính vào trận chiến này.” Trong đầu Ngô Uyên hiện lên rất nhiều suy nghĩ: “Nhưng mà, Tử Yêu Thanh ở đây, e rằng nhận ra ta rồi.” Đây mới là chuyện phiền phức. Ầm ầm! Ngô Uyên vẫn tiếp tục chém giết với Giản Thạch Quân Chủ. “Tử Yêu Thanh? Trường Trúc Quân Chủ?” Giản Thạch Quân Chủ cũng nhận ra người đến. Hắn đều từng gặp hai người một lần. Lập tức, Giản Thạch Quân Chủ liền nghĩ đến: “Yêu Thanh Quân Chủ, từng xâm nhập vào giai đoạn hai của Vũ Vực Thiên Lộ, nàng khẳng định quen biết Ngô Uyên, nàng hẳn là nhận ra.” Dù đã cơ bản xác định trước mắt Tinh Quân áo lam này chính là Ngô Uyên. Nhưng chín phần mười khả năng và mười phần mười khả năng, cuối cùng vẫn có sự khác biệt. “Trường Trúc đạo hữu, Yêu Thanh đạo hữu.” Thanh âm Giản Thạch Quân Chủ lập tức vang lên trong đầu hai người: “Xin hãy cho ta biết, người này có phải là Ngô Uyên hay không? Giản Thạch ta vô cùng cảm kích, tuyệt sẽ không tiết lộ là do các ngươi nói.” Tử Yêu Thanh im lặng, không biết trả lời thế nào. “Đừng hòng được lợi không công.” “Giản Thạch.” Trường Trúc Quân Chủ hừ lạnh truyền âm nói: “Muốn chúng ta giúp ngươi xác minh cũng được, sáu trung phẩm đạo khí.” Cảnh này khiến Tử Yêu Thanh trợn mắt há mồm. Nàng hoàn toàn không ngờ tới, còn có thể chơi như vậy. “Sáu trung phẩm…” Giản Thạch Quân Chủ vừa mặc cả. “Im miệng, chỉ cho ngươi nửa hơi thở, lập tức quyết định, quá thời hạn không đợi.” Trường Trúc Quân Chủ lạnh lùng nói: “Ba, hai…” “Được.” Giản Thạch Quân Chủ nghiến răng nói, sáu trung phẩm đạo khí, đối với hắn mà nói cũng là một khoản tài phú không thể xem thường. Không phải ai cũng giàu có như Ngô Uyên. “Rất tốt.” “Giản Thạch Quân Chủ, nhớ kỹ cam kết của ngươi, tuyệt đối không tiết lộ là do ta nói.” Trong giọng của Trường Trúc Quân Chủ mang theo ý cười: “Ta cũng tin rằng ngươi sẽ không nuốt lời, sau này không nhận nợ.” “Ta nói cho ngươi ngay đây.” “Hắn, chính là Ngô Uyên!” ——PS: Giữ nguyên bản gốc. Tiếp tục gõ chữ lát nữa hẳn còn một chương, bất quá chắc chắn là khá trễ, mọi người cứ nghỉ ngơi sớm nhé.
Bạn cần đăng nhập để bình luận