Uyên Thiên Tôn

Chương 725:

Chương 725: Là một Tổ Tháp nguyên giả, Thiên Hư đạo nhân hiển nhiên có bí quyết riêng về cách khống chế Tổ Tháp. “Hậu Thổ Tổ Vu thi triển 'Luân Hồi Tế Diệt', ta vẫn chưa sáng lập ra thức thứ ba của «Diệt Tâm», thậm chí cả «Tâm Mộng vực» mới thành lập của ta đều thuộc về sự kết hợp giữa chân và hư.” Ngô Uyên thầm nghĩ. Chỉ là. «Mộng Vũ vực» khá đơn sơ, chỉ là sự kết hợp giữa tâm mộng chi lực và pháp lực mà bộc phát. Còn «Luân Hồi Tế Diệt» là bộc phát toàn bộ lực lượng trong nháy mắt, nhưng cuối cùng lại thiên về phương hướng 'Tâm Mộng Huyễn Cảnh', có thể vây khốn đối phương trong thời gian dài, thậm chí khiến kẻ địch trầm luân đến chết mà không hề hay biết. Còn tư tưởng «Diệt Tâm» của Ngô Uyên lại thiên về 'Tâm Khí diệt sát' hơn. “Lấy Luân Hồi Đài làm bàn đạp, nghiên cứu sự kết hợp giữa chân và hư.” “Lấy Luân Hồi kiếm làm nền tảng, sáng chế thức thứ ba của «Diệt Tâm».” Ngô Uyên đã sớm định rõ con đường của mình: “Cuối cùng, luyện thể bản tôn sẽ tham khảo và suy diễn con đường của luyện khí bản tôn.” Rồi đi thử nắm giữ Tổ Tháp. Đây là phương thức tu luyện hiệu quả nhất mà Ngô Uyên có thể nghĩ ra. . . . Con đường tu hành càng đến cực hạn thì càng gian nan. Như Thiên Đế, Hậu Thổ Tổ Vu, đều đạt đến đỉnh phong Vực Hải trong thời gian ngắn, rồi sau đó khó mà tiến bộ hơn. Ngô Uyên cũng vậy. Dù là luyện khí bản tôn hay luyện thể bản tôn, cũng chỉ mất chưa đến chục tỷ năm đã đạt đến Chí Thánh cực đỉnh, còn con đường phía sau dù có kinh nghiệm của tiền bối để tham khảo cũng rất khó đi. Một trăm triệu năm! Một tỷ năm! Chục tỷ năm! Trong mắt trường hà sinh mệnh là khoảng thời gian dài dằng dặc không thể tưởng tượng nổi, nhưng trên con đường từ Chí Thánh bước vào Chí Tôn lại chỉ như một cái chớp mắt. . . . Vu Đình và Tiên Đình, lúc đầu còn căng thẳng như muốn giao chiến. Nhưng theo thời gian, những người đứng đầu của cả hai bên đều không muốn khai chiến, nên bầu không khí dần dần dịu đi. Thiên Đế không muốn khai chiến vì cho rằng chưa đến thời cơ tốt nhất. Còn Ngô Uyên và Đế Giang Tổ Vu thì đơn giản là thấy không chắc chắn, không muốn đi dò xét xem Thiên Đế có thể thi triển Nguyên Kiếm trong Vực Hải hay không. Đối với Ngô Uyên mà nói, nếu còn chưa có nắm chắc tiêu diệt Thiên Đế thì không cần phải hành động. Gϊết thêm mấy Chí Thánh của Tiên Đình thì được ích gì? Cũng chẳng có tác dụng gì đến đại cục. . . . Thoáng chốc, hơn trăm tỷ năm đã trôi qua kể từ trận chiến ở Hủy Diệt Chi Vực, ngay cả 'Vũ Vực Thiên Lộ' trong Vũ Hà cũng đã tổ chức mấy chục lần. Mọi ảnh hưởng đã lắng xuống. Việc Hậu Thổ Tổ Vu vẫn lạc dường như không gây ra ảnh hưởng chí mạng đến cục diện Vực Hải. Đông Dực Chân Thánh, Khải Quang Chân Thánh của Vu Đình bây giờ đều đã lần lượt đột phá lên Chí Thánh. Những người như Loạn Hải Chân Thánh, La Tuyền Chân Thánh, Ngân Vũ Chân Thánh từng tranh phong tại Khư giới thứ mười, sau khi vẫn lạc hàng trăm tỷ năm cũng đều lần lượt hồi phục, sau đó đột phá trở thành Chí Thánh, dần dần lộ diện tài năng ở Vực Hải. Bất quá, những Chí Thánh mới đột phá này đều có thực lực rất phổ thông, hoàn toàn không ảnh hưởng đến đại cục. Cho đến năm thứ một ngàn ba trăm tỷ, Phủ U Chí Thánh của Vu Đình xông xáo đến Bỉ Ngạn nhai, cảm ứng được một khu vực có Hỗn Độn Linh Bảo xuất thế nên đến tranh đoạt, vừa lúc gặp Đông Hỏa Đế Quân của Tiên Đình, hai bên lập tức bùng nổ chém gϊết. Đao Ma Chí Thánh và Cửu Hoang Chí Thánh cũng chạy đến chứng kiến trận chiến này. Vô cùng thảm liệt. Phủ U Chí Thánh ban đầu bị Đông Hỏa Đế Quân áp chế nhẹ, nhưng cũng không kém quá nhiều. Nhưng đúng lúc Đao Ma Chí Thánh và những người khác chuẩn bị nhúng tay vào cuộc đại chiến tranh đoạt bảo vật, thì vào thời khắc mấu chốt, Đông Hỏa Đế Quân lại thi triển một Huyền Hoàng Đạo Bảo thuộc loại hình công kích. Một cây Huyền Hoàng Đạo Bảo Thần Thương! Trực tiếp đánh bại Phủ U Chí Thánh, cũng trực tiếp áp chế Đao Ma Chí Thánh và những người khác. Tin tức trận chiến này truyền ra đã làm rung động toàn bộ Vực Hải. Huyền Hoàng Đạo Bảo! Đông Hỏa Đế Quân vốn đã mạnh mẽ, bây giờ lại có thêm một Huyền Hoàng Đạo Bảo loại hình công kích, thực lực hoàn toàn có thể so sánh với Đế Giang Tổ Vu. "Huyền Hoàng Đạo Bảo?" "Cái này?" Khi Ngô Uyên và Đế Giang Tổ Vu nhận được tin tức, cũng đều có chút giật mình. Nhất là Ngô Uyên. Hắn lập tức nhớ đến việc mình cướp đoạt 'Tuyệt Diệt Đao', khi đó Nam Quang Đế Quân đã nhanh chân hơn một bước, phảng phất như đã biết trước. Bây giờ, Đông Hỏa Đế Quân lại đạt được một Huyền Hoàng Đạo Bảo? Đây không phải Hỗn Độn Linh Bảo. Huyền Hoàng Đạo Bảo, dưới sự vận hành của Nguyên Sơ quy tắc, nhiều nhất chỉ dựng dục ra 36 món, và cho đến tận bây giờ, hơn phân nửa còn chưa xuất thế. Ngô Uyên không thể không suy đoán, Tiên Đình có lẽ có biện pháp đặc thù nào đó, có thể cảm ứng được Huyền Hoàng Đạo Bảo chưa xuất thế. "Khả năng lớn là do Thiên Đế xuyên thấu qua Nguyên Kiếm để cảm ứng." Ngô Uyên phỏng đoán. Chỉ khoảng chục tỷ năm sau, Ngô Uyên đã tự mình kiểm chứng được phỏng đoán này. Bởi vì, cũng tại Bỉ Ngạn nhai, khi nguyên thân của Ngô Uyên xông xáo lại một lần nữa gặp Nam Quang Đế Quân. Hai bên đại chiến, nguyên thân của Ngô Uyên dù không mang theo Huyền Hoàng Đạo Bảo, nhưng vẫn dễ dàng áp chế Nam Quang Đế Quân, thậm chí pháp thân cũng hiện thân, cả hai phối hợp không ngừng truy sát. Cuối cùng, buộc Nam Quang Đế Quân phải bộc phát, lộ ra Huyền Hoàng Đạo Bảo của mình. Một bộ chiến khải phòng ngự vật chất. Khiến nguyên thân và pháp thân của Ngô Uyên phải rút lui. "Vậy mà, lại là một Huyền Hoàng Đạo Bảo nữa, Tiên Đình nhất định có thể cảm ứng được Huyền Hoàng Đạo Bảo chưa xuất thế." Ngô Uyên thầm nghĩ, trong lòng sinh ra cảm giác nguy cơ: "Nếu ta sáng chế ra đệ tam trọng của «Diệt Tâm», vẫn còn có hy vọng tiêu diệt Nam Quang Đế Quân." Chỉ tiếc, hơn trăm tỷ năm trôi qua, Ngô Uyên vẫn chưa thể sáng tạo ra. Chiến khải, tuy chủ yếu là tăng cường phòng ngự vật chất, nhưng cũng sẽ hỗ trợ trấn thủ thần phách bản nguyên. Thêm vào thực lực vốn có của Nam Quang Đế Quân, chỉ cần phòng ngự nên khiến nguyên thân và pháp thân của Ngô Uyên không thể làm gì, chỉ có thể mặc cho hắn rời đi. Trận chiến này làm chấn động các phe ở Vực Hải, một mặt chứng minh thực lực đáng sợ của Ngô Uyên, không cần hiển lộ Huyền Hoàng Đạo Bảo mà vẫn có thể dễ dàng áp chế Nam Quang Đế Quân đang sở hữu Huyền Hoàng Đạo Bảo. Mặt khác, cũng cho thấy Tiên Đình lại có thêm một cường giả hàng đầu, thực lực tổng hợp càng mạnh mẽ hơn. Chỉ là cả Tiên Đình và Vu Đình đều cực kỳ kiềm chế, không bên nào muốn gây ra một cuộc đại chiến cuối cùng. . . . 500 tỷ năm! Một ngàn tỷ năm! Hai ngàn tỷ năm!. . . Năm tháng dài dằng dặc trôi qua, Ngô Uyên quật khởi vào đầu thiên địa luân hồi này. Nhưng từ khi Hậu Thổ Tổ Vu vẫn lạc, hắn cùng Đế Giang Tổ Vu thống lĩnh Vu Đình, không ngừng chinh chiến với Tiên Đình. Hai đại bản tôn của hắn luôn tiềm tu, lĩnh hội vạn đạo vạn pháp, suy diễn sự huyền diệu của sự kết hợp giữa chân và hư, suy nghĩ ra những tuyệt học của mình. Nguyên thân và pháp thân thì ngao du các hiểm địa trong Vực Hải, không ngừng tìm kiếm cơ duyên để làm bản thân mạnh hơn, cướp đoạt được rất nhiều bảo vật và liên tục bỏ vào kho báu của Vu Đình, làm Vu tộc thêm lớn mạnh. Lúc nào không hay, hắn lại chứng kiến sự phát triển, biến đổi, và đỉnh phong của một thiên địa luân hồi. . . Cho đến khi 36 vũ trụ trong toàn bộ Vũ Hà thời không dần có dấu hiệu suy vong. Các hiện tượng hỗn loạn trong từng vũ trụ ngày càng nhiều, số lượng sinh linh được sinh ra giảm mạnh, số lượng thiên tài tu hành cũng càng ít. Tất cả những dấu hiệu đó đều cho thấy, thiên địa luân hồi này của Cửu Vực thời không đang đi đến hồi kết, hướng đến mạt kiếp luân hồi. Bên trong Linh Giang vũ trụ. “Một thiên địa luân hồi, khoảng ba ngàn tỷ năm.” “Thời gian giữa các thiên địa luân hồi khác nhau không hoàn toàn giống nhau, nhưng thông thường chênh lệch không quá lớn.” Luyện khí bản tôn của Ngô Uyên đi lại trong tinh không, với thực lực bây giờ, nhờ vào Vĩnh Hằng giới, hắn có thể nhìn rõ toàn bộ vũ trụ trong một ý niệm. Thậm chí có thể chiếu ý thức của mình đến mọi ngóc ngách của Vũ Hà rộng lớn. “Bây giờ phải suy tính, cũng sắp đến rồi.” Ngô Uyên cảm ứng được sự rung chuyển của vận mệnh trong cõi U Minh và Thời Không Trường Hà. Bây giờ nếu nhìn khắp Vực Hải, đơn thuần về đạo suy diễn, ngay cả Vạn Vũ Chí Thánh cũng không dám nói là mạnh hơn luyện khí bản tôn của Ngô Uyên. Hơn hai vạn ức năm đã trôi qua. Luyện khí bản tôn của Ngô Uyên, đã không chỉ đơn thuần thi triển uy lực của Huyền Hoàng Đạo Bảo mà đã đạt đến cảnh giới sâu không lường được trong nhiều mặt. Pháp thân đã vài lần xuất thủ, đã uy chấn Vực Hải khiến các Chí Thánh nghe tin mà sợ mất mật. Tiên Đình vẫn chưa dám phát động đại chiến, luyện khí bản tôn của Ngô Uyên không thể phủ nhận công lao này. "Đợi thiên địa luân hồi này kết thúc, ta sẽ để Vĩnh Hằng giới của hai đại bản tôn dung hợp lại với nhau vào một phương vũ trụ, trở thành người nắm giữ vũ trụ." Ánh mắt Ngô Uyên tĩnh lặng. “Bất quá, trước đó, nên giúp Phương Hạ và muội muội của ta thành tựu Bất Hủ.” ——PS: Ngày mai sẽ tranh thủ bạo chương một hơi, viết đến đại kết cục.
Bạn cần đăng nhập để bình luận