Uyên Thiên Tôn

Chương 360:

Chương 360: Ánh mắt ẩn chứa ý chí cường đại của hắn không hề lay chuyển được nội tâm của Ngô Uyên. Thật nực cười! Luận về đạo tâm ý chí, Ngô Uyên không hề thua kém Thượng Vu một chút nào. "Không tệ." Hậu Trì Thượng Vu trong lòng càng thêm hài lòng, sự nghi ngờ dành cho Ngô Uyên cũng tan biến gần hết, tiếp tục nói: "Ta có thể cảm nhận được khí tức sinh mệnh của ngươi, vô cùng hùng hậu." "Địa Vu Hậu Thành nói, hẳn là không sai." "Bất quá, nên kiểm tra đo lường, chúng ta đương nhiên phải kiểm tra rõ ràng, bọn họ nói ngươi ngộ ra được Tinh Thần chân ý." Sau ao Thượng Vu mỉm cười nói: "Hậu Phong, ngươi hãy dẫn động đạo chi ba động, cho ta xem một chút." "Vâng." Ngô Uyên gật đầu, tâm niệm vừa động, một sợi hào quang màu vàng đất mông lung lan tỏa, bao phủ toàn thân. Bên trong tia sáng này ẩn chứa sức mạnh khiến người ta run sợ. Cảnh tượng này khiến hai vị Hắc giáp Thượng Vu đều mắt sáng rực. "Ha ha, tốt." Hậu Trì Thượng Vu lộ vẻ tươi cười hài lòng: "Tốt! Hậu Phong, thiên phú của ngươi quả nhiên cực cao, Thổ Vu nhất mạch của ta lại có thêm một người khó lường." "Ngươi mới tu luyện hơn một trăm năm thôi ư? Nhưng đã lợi hại hơn ta năm đó nhiều rồi." "Tương lai, ngươi hoàn toàn có hy vọng trở thành Vu Thần." Hậu Trì Thượng Vu nhìn chằm chằm Ngô Uyên, phảng phất như nhìn thấy một món bảo vật tuyệt thế. Ánh mắt này khiến Ngô Uyên trong lòng cũng không khỏi có chút kinh hãi. "Hậu Thành, việc này ngươi làm không tệ." Hậu Trì Thượng Vu nhìn về phía Hậu Thành Địa Vu: "Phần thưởng sẽ ghi nhận lên bộ lạc Hậu Thành của ngươi, và sẽ theo đợt ban thưởng lần sau phát xuống." "Vâng." Hậu Thành Địa Vu cung kính nói. Phần thưởng này so với một vị Thượng Vu tương lai thì giá trị hiển nhiên không cùng đẳng cấp. Nhưng Hậu Thành Địa Vu hiểu rõ, bộ lạc của mình quá yếu ớt, không thể giữ chân được một yêu nghiệt tuyệt thế như Ngô Uyên. Không nghe Hậu Trì Thượng Vu nói sao, có hi vọng trở thành Vu Thần đấy? Vu Thần! Đó là tồn tại đỉnh cao nhất của toàn bộ Vu tộc. "Hậu Phong, ta với thân phận thứ ba nguyên lão của Thổ Thiên Vu bộ lạc, mời ngươi gia nhập Thiên Vu bộ lạc tu hành, ngươi có bằng lòng không?" Hậu Trì Thượng Vu nhìn Ngô Uyên. "Nguyện ý." Ngô Uyên trịnh trọng nói. Tiến vào Thiên Vu bộ lạc tu hành là khát vọng của mỗi vu nhân Đại Hoang, nhưng muốn vào Thiên Vu bộ lạc khó biết bao nhiêu? Với Ngô Uyên mà nói, tiến vào Thiên Vu bộ lạc mới là bước đầu tiên để dò xét bí mật của thế giới này. "Hậu Phong, ngươi còn có nguyện vọng gì muốn hoàn thành không? Tỷ như thân nhân chẳng hạn?" Hậu Trì Thượng Vu nói: "Lần này ngươi đi cùng chúng ta, ít nhất cũng phải mấy trăm năm thậm chí mấy ngàn năm mới có thể trở về." "Không có, ta đơn độc một mình." Ngô Uyên lắc đầu. "Cũng tốt." Hậu Trì Thượng Vu cười nói: "Được, không chậm trễ nữa, đi theo ta đến Thiên Vu bộ lạc ngay thôi." "Vâng." Ngô Uyên gật đầu liên tục. Rất nhanh. Hậu Trì Thượng Vu cùng hai gã Hắc Giáp Thượng Vu khác đưa Ngô Uyên ra ngoài, rồi vung tay lên. Một chiếc chiến thuyền màu đen cổ xưa hiện ra. "Chiến thuyền tiên khí ư? Thế giới này cũng có tiên khí?" Ngô Uyên hơi kinh ngạc, cảm nhận được khí tức của chiến thuyền. Tiên khí! Chỉ là không thể phán đoán được phẩm cấp. Thông thường mà nói, một kiện Hạ phẩm Tiên Khí đã muốn lên tới thiên thần tinh; chiến thuyền lại là một chuyện khác, một chiếc Hạ phẩm Tiên Khí chiến thuyền ít nhất phải có giá trị mấy vạn thần tinh, thậm chí hơn mười vạn. Cho dù ở Thanh Lăng đại giới, cường giả Thượng Vu đỉnh phong cũng không mua nổi chiến thuyền Tiên khí. "Xem ra, Hoang Cổ đại địa không đơn giản như ta nghĩ, còn có việc bọn họ nhắc tới Vu Thần." Ngô Uyên thầm nghĩ: "Rốt cuộc là cường giả như thế nào?" Nghe nói Vu Thần còn mạnh hơn cả Hậu Trì Thượng Vu, người ở cấp độ Thượng Vu đỉnh phong. "Đi, vào trong thôi." Bốn người tiến vào chiến thuyền, sau đó chiến thuyền tiên khí hóa thành lưu quang biến mất ở cuối chân trời. "Chuyến này đợi quay trở lại, Hậu Phong chỉ sợ đã vượt qua chúng ta." Hậu Phúc Địa Vu vẫn luôn canh giữ ở cửa ra vào cảm thán nói. "Trở về?" Hậu Thành Địa Vu liếc nhìn hắn: "Ngươi cảm thấy, Hậu Phong sẽ còn trở về sao? Hắn cũng không phải cường giả sinh ra và lớn lên ở bộ lạc của chúng ta, tình cảm không có sâu đậm đến vậy đâu." Hậu Phúc Địa Vu ngẩn người, rồi lại cười một tiếng: "Ít nhất quan hệ của hắn với chúng ta vẫn còn gần gũi hơn với những Vu bộ cao đẳng khác." "Tương lai hắn thành Thượng Vu thậm chí là nguyên lão của Vu tộc thì đối với bộ lạc chúng ta cũng có lợi." Mỗi bộ lạc đều sẽ có nguyên lão. Còn nguyên lão của Vu tộc, chính là nguyên lão của toàn bộ Vu tộc, ít nhất phải là cường giả Thượng Vu đỉnh phong. … Chiến thuyền tốc độ cao ngao du trong thiên địa. Hai vị Hắc giáp Thượng Vu đều đã tiến vào tĩnh thất, trong phòng khách chỉ còn lại Ngô Uyên và Hậu Trì Thượng Vu. "Nguyên lão, chúng ta đến Thiên Vu bộ lạc còn bao lâu?" Ngô Uyên không nhịn được hỏi. "Hơn một ngày là đến." Hậu Trì Thượng Vu mỉm cười nói: "Chiếc chiến thuyền này là chiến thuyền cấp bậc cao nhất trong toàn bộ Vu tộc, tốc độ tối đa có thể đạt tới sáu trăm ngàn dặm mỗi hơi thở, là Thiên Vu lưu lại, là trọng bảo của tộc." "Ngồi trên chiến thuyền này, dù là Tiên Đình Đế Quân cũng đừng mong phá được, có thể xem là tuyệt đối an toàn." Hậu Trì Thượng Vu giải thích cho Ngô Uyên. Ngô Uyên kinh ngạc. Thì ra là do Thiên Vu để lại. Bất quá, loại chiến thuyền tiên khí này quả thực đáng kinh ngạc, sáu trăm ngàn dặm một hơi thở? Tương đương với 10 vạn dặm mỗi giây. Một ngày đã có thể đi được tám tỷ dặm. Quả thực rất khủng bố. Đương nhiên, các Thượng Vu bình thường khi bay với tốc độ tối đa cũng có thể đạt tới sáu, bảy vạn dặm mỗi giây, bất quá an toàn kém hơn nhiều khi trú ẩn trong chiến thuyền Tiên khí. "Là để tiếp đón ta mà cao tầng Vu tộc lại coi trọng như vậy." Ngô Uyên thầm nghĩ. Hắn ý thức được tầm quan trọng của mình với Vu tộc. Chỉ mới biểu lộ chút thiên phú thôi mà đã là bậc nhất của Hoang Cổ Vu tộc. "Hậu Phong, thiên phú của ngươi rất cao, trước đây là do các cao tầng không biết tới, giờ không giống, đương nhiên sẽ dốc sức bồi dưỡng ngươi." Hậu Trì Thượng Vu mỉm cười: "Nhất là việc ngươi lĩnh ngộ được pháp tắc Tinh Thần lại càng quan trọng." "Pháp tắc Tinh Thần? Quan trọng?" Ngô Uyên nghi hoặc hỏi: "Vì sao?" "Có liên quan đến pháp tắc Tinh Thần, hẳn là Địa Vu Hậu Thành đã nói không ít với ngươi rồi." Hậu Trì Thượng Vu cười nói. "Ừm, tinh thần chính là trung vị pháp tắc." Ngô Uyên nói. Toàn bộ Hoang Cổ đại địa dù tự thành một giới, không giao lưu với thế giới bên ngoài. Nhưng qua Thiên Vu truyền dạy, các kiến thức cơ bản về tu luyện đều đã được biết tới. Không khác nhiều với Thanh Lăng đại giới. "Năm xưa, khi thiên địa khai sinh, Thiên Vu sau khi truyền dạy đã khai sinh ra Thổ Vu nhất mạch của ta, rồi sau đó rời đi, để lại cho Thổ Vu nhất mạch hai trọng bảo, một là Thiên Vu điện." Hậu Trì Thượng Vu giải thích: "Còn lại, chính là ba kiện Thiên Vu Thần Binh." "Thiên Vu điện giúp cho Thổ Vu nhất mạch của ta liên tục sinh ra nhiều cường giả, việc chúng ta có thể đột phá đều nhờ công lao của Thiên Vu điện." "Người giống như ngươi dựa vào bản thân mà ngộ ra Tinh Thần Chi Đạo thì đơn giản là không thể tưởng tượng nổi." Hậu Trì Thượng Vu cảm thán. Trong lòng Ngô Uyên kinh hãi. Nghe nói Thiên Vu điện này rất thần kỳ, năm xưa Thổ Chi Thiên Vu này hình như có năng lực rất lớn. Thiên Vu bình thường có thể mạnh đến mức này sao? "Thiên Vu điện, người tu hành của Thổ Vu đều có thể tiến vào." Hậu Trì Thượng Vu nói: "Nhưng Thiên Vu Thần Binh lại không giống vậy." "Tam đại Thiên Vu Thần Binh, cho dù là hai Vu Thần của Thổ Thiên Vu bộ lạc cũng chỉ có thể phát huy được một phần uy năng mà thôi." "Chỉ có người nào cảm ngộ được ba pháp tắc trung vị của Thổ Chi Đạo, đạt tới cấp độ cao thâm nhất thì mới có thể chấp chưởng Thiên Vu Thần Binh." Hậu Trì Thượng Vu nhìn Ngô Uyên: "Hậu Phong, ngươi hiểu ý của ta chứ?" "Cảm ngộ trung vị pháp tắc? Mới có thể phát huy uy năng của Thiên Vu Thần Binh?" Ngô Uyên tỏ vẻ kinh ngạc nhưng trong lòng lại có điều suy nghĩ. "Nguyên lão." "Ý của ngươi là, tương lai ta có hi vọng chấp chưởng Thiên Vu Thần Binh?" Ngô Uyên như không nhịn được hỏi. "Không sai!" "Trước khi đến ta vẫn còn hơi nghi ngờ, nhưng bây giờ thì không còn chút nghi ngờ nào." Hậu Trì Thượng Vu nói: "Ta tu luyện mấy chục vạn năm mới chỉ lĩnh hội được Tinh Thần Chi Đạo tới chân ý bát trọng." "Nếu không thành Vu Thần thì thọ nguyên tối đa cũng chỉ trăm vạn năm." "Ta có cảm giác, đời này mình khó mà đột phá được." Hậu Trì Thượng Vu lắc đầu: "Nhưng ngươi lại khác." "Ngươi nhờ vào Thiên Vu điện, chắc chắn sẽ có hy vọng phá vỡ gông xiềng." "Một khi chấp chưởng được Thiên Vu Thần Binh, thì Vu Thần cũng không phải là đối thủ của ngươi." "Đến lúc đó, dù đối mặt với Tiên Đình Đế Quân chấp chưởng Tạo Hóa Thần Binh thì ngươi cũng có thực lực chính diện chém giết." Đôi mắt Hậu Trì Thượng Vu tràn đầy khát vọng: "Vu tộc của ta sẽ thực sự có hy vọng chiến thắng Tiên tộc." Ngô Uyên nghe mà kinh hãi. "Thượng Vu, Vu Thần là gì?" Ngô Uyên không nhịn được hỏi. Vu Thần? Ở ngoại giới bên trong không hề có danh xưng cảnh giới tương ứng. "Cũng không phải bí mật gì, Tiên Đình cũng đều biết." "Dù là Thượng Tiên hay Thượng Vu thì đều có đại nạn trăm vạn năm thọ nguyên, ngươi hẳn là đã biết rồi." Hậu Trì Thượng Vu cười nói. Ngô Uyên gật đầu. "Vu Thần, lại có thể phá giải được đại nạn." Hậu Trì Thượng Vu cảm thán: "Bọn họ đều đã lĩnh hội được một đạo hoàn chỉnh, phá vỡ giới hạn về thọ nguyên của sinh linh mà thiên địa đặt ra." "Một vị Vu Thần cổ xưa nhất của Vu tộc ta, đã sống hàng ngàn vạn năm, từng hầu hạ Thiên Vu." Vu Thần? Từng hầu hạ Thiên Vu? Trong lòng Ngô Uyên bừng tỉnh, hiểu ra được đại khái. Cái gọi là Vu Thần hẳn là người có đạo chi cảm ngộ cao hơn Thượng Vu Thiên Vu. Thực lực còn mạnh hơn cường giả Thượng Vu đỉnh phong rất nhiều. "Thiên Vu Thần Binh có thần kỳ như vậy ư? Có thể khiến Vu Thần cũng không phải là đối thủ sao?" Trong lòng Ngô Uyên vừa kinh hãi vừa tò mò, chờ mong. "Lần này." "Bộ lạc sẽ ban cho ngươi Thiên Vu nguyên khiến ngươi được bồi dưỡng tốt nhất, công hiệu của nó thế nào thì đợi khi ngươi vào Thiên Vu điện sẽ hiểu." Hậu Trì Thượng Vu mỉm cười, dường như rất mong chờ. "Vâng." Ngô Uyên gật đầu. Thiên Vu nguyên? Nghe nói, đó chỉ sợ là bảo vật trân quý nhất của Thiên Vu bộ lạc dùng để bồi dưỡng thiên tài. Thời gian trôi qua. Thoáng chốc đã hơn một ngày, chiến thuyền Tiên khí đã vượt qua hàng trăm tỷ dặm, một tòa trụ sở khổng lồ của Vu tộc xuất hiện trong tầm mắt của Ngô Uyên. "Đây chính là Thiên Vu bộ lạc?" Ngô Uyên âm thầm cảm thán. Nhìn sơ qua, dù có cấm chế dày đặc che chắn cũng có thể đánh giá được, toàn bộ Thiên Vu bộ lạc khổng lồ, e là có thể so được với cả trăm Vu bộ cao đẳng cộng lại. Có vô số sinh linh sinh sống. Thỉnh thoảng lại nhìn thấy các cường giả Vu tộc bay ra, chiến thuyền tới lui. "An toàn." "Đi, không chậm trễ nữa, trực tiếp đi Thiên Vu điện." Hậu Trì Thượng Vu nói, khống chế chiến thuyền, tiến thẳng vào sâu bên trong Thiên Vu bộ lạc. Càng đi vào sâu, người càng ít đi. Cuối cùng chiến thuyền tới giữa một vùng núi hình vành khuyên liên miên. Hai bên dãy núi là một tòa cung điện lơ lửng rộng lớn, có không ít Vu Sĩ hùng mạnh tuần tra quanh các cung điện. Mà giữa hẻm núi được bao bọc bởi các cung điện lơ lửng, lại vững vàng một tòa tháp cao ngàn trượng màu đen, tản ra khí tức cổ xưa mờ mịt. "Đây chính là Thiên Vu điện, thánh địa của Thổ Vu nhất mạch ta." Trong mắt Hậu Trì Thượng Vu hiện lên vẻ sùng bái: "Hậu Phong." "Theo ta vào trong."
——PS: Gộp hai chương thành một, thêm 2/39, 3/39 Cầu nguyệt phiếu! !
Bạn cần đăng nhập để bình luận