Uyên Thiên Tôn

Chương 428:

Ngô Uyên phất tay thu hồi hai đại kiếm trận, điều này mới khiến Lê Thục thiên Tiên trong lòng an tâm một chút.
“Minh kiếm.” “Có thể khiến ta Lê Thục xuất phát từ nội tâm bội phục người không nhiều, ngươi tính một người.” Lê Thục thiên Tiên xa xa nhìn chằm chằm Ngô Uyên: “Địa Tiên, mà có thể có thực lực như vậy... Ta chưa từng nghe qua.” “Nhưng ngươi làm việc điên cuồng như vậy, Đạo giới Không Gian Tinh Chủ bọn họ, sẽ không khoanh tay đứng nhìn đâu.” “Hy vọng ngươi có thể gánh vác được cơn phong ba tiếp theo đi.” “Cáo từ trước.” Lê Thục thiên Tiên cũng không hề hoàn toàn buông pháp thuật, vẫn duy trì lấy thế giới hoa sen.
Sưu!
Nàng cấp tốc rời đi.
“Phong ba? Không Gian Tinh Chủ?” Ngô Uyên thầm nghĩ: “Lê Thục thiên Tiên này, lại còn nhắc nhở ta?” Bất quá, coi như đối phương không nhắc nhở, Ngô Uyên cũng dự đoán được, bị chính mình đánh giết nhiều thiên Tiên thiên Thần như vậy, rất nhiều thế lực lớn trong Đạo giới, chưa chắc sẽ bỏ qua.
Hô!
Ngô Uyên trở lại, một cái lắc mình liền trở về mấy trăm vạn dặm bên ngoài, phía dưới là xoáy nước sông băng khổng lồ.
Xoáy nước khuấy động, càng khổng lồ hơn, hiển nhiên cách bảo vật xuất thế đã rất gần.
Lại chờ đợi chỉ chốc lát.
“Ông~” một khối tinh thạch màu đen to bằng đầu nắm tay xuất hiện, tản ra từng sợi khí tức tà dị.
“Tinh Túc hắc tinh? Lớn như vậy, ít nhất đáng giá mấy chục vạn thần tinh.” Ngô Uyên lộ ra vẻ tươi cười, phất tay thu hồi.
Lần này xuống đây, thu hoạch cũng không nhỏ.
Tu luyện lâu như vậy.
Sau khi tu hành, Ngô Uyên cũng thường xuyên xem các loại tài liệu và tình báo, nhất là những thông tin về bảo vật.
Nếu gặp được bảo vật quý giá, mà bản thân lại vì không nhận ra mà bỏ lỡ, vậy thì thiệt thòi lớn.
“Đi!” Thân hình Ngô Uyên thoắt một cái, biến mất tại chỗ cũ, hiển nhiên đã bước vào bên trong tầng loạn lưu không gian.
Chỉ còn lại hơn mười vị thiên Tiên thiên Thần tràn đầy khiếp sợ.
“Lợi hại a!” “Minh kiếm, vậy mà thật sự bức bách Lê Thục thiên Tiên cúi đầu, hắn mới chỉ là Địa Tiên mà thôi.” “Yêu nghiệt!” “Trong lịch sử Đạo giới, khi nào từng sinh ra yêu nghiệt Địa Tiên như thế?” Những thiên Tiên thiên Thần này một chút không vì không đoạt được bảo vật mà thất lạc, ngược lại đều vô cùng hưng phấn.
“Mau đem tin tức truyền bá ra ngoài.” “Minh kiếm này, chỉ sợ sẽ không chỉ có trận chiến này, hắn nhất định sẽ dẫn phát một trận phong ba càng lớn khởi tới.” Tu luyện năm tháng dài đằng đẵng, bản thân lại không có nguy cơ vẫn lạc khiến cho bọn hắn ngược lại vô cùng mưu cầu danh lợi quan sát cường giả quyết đấu.
Nói không chừng, có thể từ trong quyết đấu của cường giả, bắt được một vài cảm ngộ huyền diệu khác biệt.
Thứ yếu.
Tự mình chứng kiến được cường giả quyết đấu, cũng là một đề tài nói chuyện trong vòng bằng hữu của bọn họ.
Thọ nguyên dài dằng dặc, thực lực tiến bộ chậm chạp, cũng làm đại bộ phận thiên Tiên thiên Thần vô cùng coi trọng mặt mũi...
“Trận chiến này, ngược lại là sự thúc đẩy vô cùng lớn đối với ta.” “Kiếm pháp của ta, còn có rất nhiều nhược điểm.” Ngô Uyên hành tẩu trong tầng không gian loạn lưu, cẩn thận nhớ lại trận chiến vừa rồi.
Trong thực chiến mới có thể phát hiện nhược điểm của bản thân, rồi sau đó đi bù đắp.
Đối với thức thứ tư của «Thời Không Cửu Kiếm», Ngô Uyên chỉ có thể nói mới lĩnh hội sơ bộ, cách khống chế hoàn mỹ còn kém rất xa.
Tu luyện càng về sau, tiến bộ vốn là càng chậm chạp.
Mà mỗi một thức của Thời Không Cửu Kiếm, thực tế đều là thiên biến vạn hóa, trong các tình huống khác nhau đều có chiêu thức biến hóa khác nhau, cần Ngô Uyên đi nắm giữ từng cái.
“Không vội tìm kiếm đối thủ tiếp theo.” “Hãy cứ đi cảm ngộ một phen trước, tiêu hóa những tích lũy trong trận chiến này.” Ngô Uyên tùy ý tìm một chỗ ở bên trong mảnh vỡ không gian tầng, tu luyện.
Đến Tuyết Quang Vụ Cảnh, cùng cường giả quyết đấu, ma luyện tự thân mới là mục tiêu thứ nhất...
Trận chiến giữa Ngô Uyên và Lê Thục thiên Tiên, vô cùng kịch liệt, tin tức cũng được truyền bá rộng rãi trong nhiều thiên Tiên thiên Thần, và lan ra với tốc độ nhanh chóng.
Nhưng cuối cùng không ai vẫn lạc.
Cho nên, tin tức vẫn chưa hoàn toàn tản ra, sức ảnh hưởng tự nhiên cũng không lớn.
Nghỉ ngơi mấy ngày sau.
Ngô Uyên lại lần nữa xuất phát, lần này chọn mục tiêu là một vị thiên Thần thực lực tương đương thiên Tiên lục trọng.
Trận chiến này, hai bên lại lần nữa bất phân thắng bại kết thúc.
Thật ra trước khi giao chiến, Ngô Uyên đã hiểu rõ tỷ lệ đánh bại và giết chết đối phương rất thấp.
Thiên Thần, năng lực bảo mệnh mạnh hơn thiên Tiên rất nhiều, kiếm pháp của Ngô Uyên dù tập sát lên người đối phương, đối phương cũng có thể trực tiếp tiếp tục chống đỡ.
Đừng nói, vị thiên Thần này còn có thể lần lượt huy động binh khí ngăn cản.
“Ta nghe qua chuyện của Lê Thục thiên Tiên, nhưng ta quyết không cúi đầu, Minh kiếm, có bản lĩnh thì giết ta.” Vị thiên Thần cường đại này không hề cúi đầu.
Lê Thục thiên Tiên cúi đầu, là vì lo lắng pháp lực không đủ, khó có thể duy trì lâu dài, mà Ngô Uyên lại có khả năng âm thầm tập sát.
Nhưng sinh cơ của thiên Thần cường đại, không hề sợ bị đánh lén.
Cuối cùng, Ngô Uyên không thể không lựa chọn lui, xem như không thu hoạch được gì.
“Cũng chưa hẳn là hoàn toàn không thu hoạch.” “Cùng thiên Thần cấp bậc này giao đấu, thiên Thần càng hung hãn không sợ chết, tác dụng ma luyện đối với ta càng lớn hơn.” Trong lòng Ngô Uyên vô cùng bình tĩnh.
Cùng cường giả đỉnh cao giao đấu, lấy họ mà ma luyện kiếm pháp tự thân, mới là mục tiêu thứ nhất...
Thời gian cứ trôi qua từng ngày, Ngô Uyên dựa theo tiết tấu của chính mình, tìm kiếm từng mục tiêu.
Chủ yếu là những thiên Tiên thiên Thần cấp độ lục trọng từng truy sát mình năm xưa, và vẫn tiếp tục ở Tuyết Quang Vụ Cảnh.
Từng người tìm tới cửa chém giết!
Sau mỗi trận đại chiến, Ngô Uyên lại tìm một nơi bế quan tu luyện một thời gian, tiêu hóa những gì thu được khi giao chiến va chạm.
Một năm thời gian.
Ngô Uyên hết thảy chiến đấu 42 trận.
Trong đó hơn phân nửa đều bất phân thắng bại, dù chiếm thượng phong, thường chỉ có thể áp chế đối thủ, nhiều nhất chỉ khiến đối phương cúi đầu.
Nhưng khi ma luyện trong giao chiến tiếp diễn.
Ngô Uyên trước đó vốn luôn bế quan tiềm tu, chưa từng thực chiến ma luyện, kiếm pháp của hắn đã nghênh đón một giai đoạn bùng nổ.
Kiếm pháp ngày càng huyền diệu, thực lực bùng nổ của Ngô Uyên cũng càng kinh khủng.
Cho nên, về sau tỷ lệ thắng của hắn càng cao, thậm chí bắt đầu có cường giả thiên Tiên lục trọng ngã xuống dưới tay hắn.
Không sai!
Hơn 40 cuộc chiến đấu, mười mấy trận chiến sau cùng, có ba vị cường giả thiên Tiên lục trọng có phòng ngự kém hơn chút đã cuối cùng vẫn lạc dưới tay hắn.
Trong một năm này.
Hắn ngẫu nhiên cũng tiếp tục tìm kiếm những kẻ thù thiên Tiên yếu kém, thi triển thủ đoạn giết chóc.
Cho nên, tính cả những người đầu tiên đã chết dưới tay hắn, những cường giả dưới thiên Tiên lục trọng, tổng cộng đã vượt qua 500 người!!
Đây là một con số kinh người.
Trong chiến đấu điên cuồng, giết chóc, cũng làm danh tiếng của hắn ngày càng lớn, ngày càng kinh người.
"Rõ ràng chỉ là Địa Tiên."
"Vậy mà cả cường giả thiên Tiên lục trọng, đều vẫn lạc dưới tay hắn? Thực lực của hắn thật sự đáng sợ."
"Bên dưới Tinh Chủ, chắc không có mấy người có thể ngăn cản hắn đi."
“Hắn đã đánh giết năm sáu trăm thiên Tiên thiên Thần rồi.” “Minh kiếm này, mới là Địa Tiên mà đã nghịch thiên như vậy, một khi đột phá thành Thượng Tiên, thực lực sẽ mạnh đến mức nào nữa?” Một năm này, hai chữ Minh Kiếm đã truyền khắp toàn bộ Tuyết Quang Vụ Cảnh.
Thậm chí trong vô số Tiên Nhân Thần Linh của chín đại thế lực trong toàn bộ Đạo giới, đều đã triệt để truyền bá ra.
Lấy thân Địa Tiên, đánh giết thiên Tiên lục trọng.
Ngô Uyên với chiến tích vô cùng hung hãn, tạo nên uy danh hiển hách khiến vô số thiên Tiên thiên Thần Đạo giới khiếp sợ, để vô số Tinh Chủ phải chú ý.
Thậm chí.
Đông đảo Tinh Quân đã sớm hạ lệnh đuổi giết hắn, sau khi kinh sợ trước thực lực của Minh kiếm.
Cũng đều trở nên vô cùng tức giận.
Dù sao, người lúc đầu hạ lệnh truy sát Minh kiếm để cướp đoạt Hắc Ma tinh thần, chính là những Tinh Quân này.
Những thiên Tiên thiên Thần đã chết, đều là dưới trướng của bọn họ.
Minh kiếm điên cuồng báo thù, giết chóc, không nghi ngờ gì, chính là đang đánh vào mặt của bọn hắn.
“Tuy nói hắn đánh chết, phần lớn chỉ là các phân thân nguyên thân, đối với chúng ta tổn thất rất nhỏ.” “Nhưng ảnh hưởng quá ác liệt.” “Đây là đang đánh vào mặt chúng ta.” “Công kích của hắn không tính quá mạnh, đến nay cũng chưa tìm kiếm mục tiêu cấp độ Tinh Chủ.” “Triệu tập Không Gian Tinh Chủ dưới trướng của chúng ta, tiến vào Tuyết Quang Vụ Cảnh, đi đánh giết Minh kiếm.” “Ừm, đúng.” “Nhất định phải đánh giết hắn một lần, mới có thể khiến hắn hiểu được, trong Đạo giới chúng ta, chín đại thế lực mới là trung tâm.” Các loại Tinh Quân cường đại Nhai Hắc Tinh Quân đến từ các thế lực lớn, sau khi thương nghị đã ra quyết định.
Triệu tập một lượng lớn Không Gian Tinh Chủ.
Chỉ có Không Gian Tinh Chủ, mới có hy vọng trong tầng không gian loạn lưu, truy sát được Minh kiếm và đánh giết hắn.
Tuyết Quang Vụ Cảnh, khu vực trung tâm, bên trong cơn bão tuyết băng vô tận.
“Tinh Quân truyền đến tin tức?” “Để ta đuổi theo giết Minh kiếm?” Một người mặc tử bào, có lớp da bên ngoài gần như trong suốt, xem mệnh lệnh trong tay.
Hắn, chính là Cổ Thọ Tinh Chủ dưới trướng của Nhai Hắc Tinh Quân, có được thực lực cường đại thiên Tiên cửu trọng thiên Thần.
Hay còn là một Không Gian Tinh Chủ.
Mấy chục năm trước, trong cơn phong ba tại Hắc Ma tinh thần.
Hắn là Không Gian Tinh Chủ đầu tiên đuổi tới Tuyết Quang Vụ Cảnh.
Trong trận chiến kia.
Phân thân cuối cùng của Ngô Uyên đã vẫn lạc, về bản chất, cũng là do sự truy sát quyết liệt của hắn khiến Ngô Uyên muốn chạy trốn cũng không thoát.
“Có thể giết chết nhiều thiên Tiên lục trọng như vậy? Còn có mấy trăm vị thiên Tiên thiên Thần?” Ánh mắt Cổ Thọ Tinh Chủ lóe lên: “Tuy nói phần lớn không phải là chân thân, cũng đủ thấy thực lực của Minh kiếm này.” “Còn có thể tiến vào tầng không gian loạn lưu.” “Hắn đã trở nên rất đáng sợ.” Cổ Thọ Tinh Chủ lúc trước đánh giết phân thân Ngô Uyên không hề khó khăn.
Nhưng bây giờ?
Hắn lại cảm thấy thực lực của Ngô Uyên, đáng để hắn phải coi trọng, cho dù không đến cấp Tinh Chủ thì chắc cũng đã rất gần.
Lại am hiểu Thời Không chi đạo.
“Nếu hắn không trở lại Thời Không đảo, trên người ít nhất mang theo bảo vật vài ngàn vạn thần tinh, thậm chí bảo vật đáng giá hơn trăm triệu thần tinh.” Cổ Thọ Tinh Chủ phỏng đoán.
Hắn chỉ cảm thấy, nhiều bảo vật như vậy, đáng giá để hắn tự mình ra tay một lần.
“Đi!” Cổ Thọ Tinh Chủ xông vào tầng không gian loạn lưu, bắt đầu tìm kiếm tung tích của Ngô Uyên...
“Tinh Quân ra lệnh cho ta?” “Đi, đi tìm Minh kiếm.” Hướng Kiêu Tinh Chủ một Không Gian Tinh Chủ khác đang chờ ở Tuyết Quang Vụ Cảnh, cũng lựa chọn đến truy sát Ngô Uyên.
Đợi ở Tuyết Quang Vụ Cảnh, chính là vì bảo vật.
Nếu đánh giết được Minh kiếm, ít nhất có thể có được vài ngàn vạn thần tinh bảo vật, tự nhiên khiến hắn động tâm...
Các Tinh Chủ xông xáo tại Tuyết Quang Vụ Cảnh không ít, nhưng phần lớn đều không muốn đi truy sát Minh kiếm.
Không có chút hy vọng, Ngô Uyên trốn vào không gian loạn lưu tầng, là có thể khiến cho Tinh Chủ phải bó tay.
Nhất định phải là Không Gian Tinh Chủ mới được.
Ngoài Cổ Thọ Tinh Chủ, Hướng Kiêu Tinh Chủ hai vị này ra, còn rất nhiều Không Gian Tinh Chủ nhận được lệnh của các Tinh Quân, bắt đầu từ khắp nơi trong Đạo giới chạy tới Tuyết Quang Vụ Cảnh.
Đúng!
Ngô Uyên thể hiện tiềm năng là lớn, thực lực là mạnh.
Nhưng điều này không có nghĩa là chín đại thế lực Đạo giới các Tinh Quân sẽ mặc Ngô Uyên tàn phá đánh mặt bọn họ.
Bọn họ vẫn dám phản kích!
Dù sao, trong lịch sử, chưa từng có người nào có ký hiệu Thời Không đảo sau khi độ kiếp có thể quay trở lại Đạo giới.
Cho dù một vài truyền nhân Đạo Chủ trong truyền thuyết cũng chưa từng trở lại Thời Không đảo...
Thời Không Tiên Cảnh, thuộc về một vị diện đặc thù của Thời Không đảo.
Một tửu lâu của Thái Nguyên đình, bên trong phòng.
Nơi này chỉ có hai người, Ngô Uyên và Trác Hải Nguyệt.
“Minh kiếm, lần này ngươi đã gây nên một trận phong ba thật lớn rồi.” Trác Hải Nguyệt mỉm cười: “Ta đoán chừng, đám Tinh Quân trong Đạo giới kia sẽ không bỏ qua đâu, nhất định sẽ điều động Không Gian Tinh Chủ của họ đi truy sát ngươi, ngươi có chắc chắn không?” ——PS: Hơn sáu ngàn chữ, giữ nguyên gốc hai chương.
Bạn cần đăng nhập để bình luận