Uyên Thiên Tôn

Chương 91: Chọc thủng trời

Ngô Uyên một đường đi theo tỏ ra rất cung kính, tựa hồ rất tôn trọng sư trưởng là mình, có điều Triệu Bạch Phàm nhạy cảm nhận ra trong lòng Ngô Uyên có chút ngạo khí. Thiên tài, ai mà không có ngạo khí! Triệu Bạch Phàm quyết tâm muốn đánh tan cỗ ngạo khí này của Ngô Uyên, thiên tài thì cần có ngạo khí, nhưng đừng để ngạo khí làm cho đầu óc choáng váng. Nàng cảm thấy, Ngô Uyên hiện tại, có hơi quá mức. "Ngô Uyên, đi theo ta." Triệu Bạch Phàm trực tiếp hướng vào sâu trong võ viện, đường ở đây đều lát đá xanh, bốn phương thông suốt. Ngô Uyên vừa đi theo vừa quen ghi nhớ lộ tuyến đã thấy. Bỗng nhiên. "Ha ha, đây không phải Triệu sư tỷ sao?" Một giọng nói có vẻ thô kệch vang lên, ngay sau đó hai bóng người từ một đình viện đi ra. "Tư Long Lương?" Triệu Bạch Phàm hơi nhíu mày, trên mặt hiện lên một tia không thích. Cái thần sắc này mặc dù thoáng qua liền biến mất, nhưng đã bị Ngô Uyên nhạy cảm bắt được. "Tư Long Lương, người xếp thứ 195 trên Giang Châu Nhân Bảng, thuộc Hoành Vân tông Quân Võ điện, hiện đang là lão sư của Vân Võ điện..." Trong đầu Ngô Uyên hiện lên thông tin tương ứng. Hắn từng xem qua «Giang Châu Nhân Bảng». "Trong Nhân Bảng, nói đến đảm nhiệm lão sư của Vân Võ điện, Triệu sư là người có thực lực xếp hạng cao nhất, thứ nhì là Tư Long Lương này." Ngô Uyên thầm nghĩ: "Trong đám cao thủ của Hoành Vân tông, những người leo lên bảng trên trăm, chỉ có sáu người nhắc đến là lão sư của Vân Võ điện." Giang Châu rộng lớn, cao thủ nhất lưu có đến hơn ngàn người. Trong Hoành Vân tông, chí ít có hai ba trăm cao thủ nhất lưu, Ngô Uyên suy nghĩ thêm một chút thì hiểu, mười tám vị lão sư của Vân Võ điện, cũng không phải ai cũng có thể đứng trong Nhân Bảng. Dù là Triệu Bạch Phàm hay Tư Long Lương, chắc hẳn đều thuộc hàng lão sư có thực lực khá mạnh trong Vân Võ điện. "Triệu sư tỷ, sáng sớm đã không vui vẻ rồi." Một người đàn ông to lớn cao gần một mét chín cười ha hả bước đến, thân hình cao lớn vạm vỡ. Hắn chính là Tư Long Lương. So với hắn, Triệu Bạch Phàm có vẻ rất nhỏ nhắn xinh xắn. "Gọi là Triệu sư." Tư Long Lương cười nói. Đi theo sau lưng hắn, một thiếu niên tóc ngắn liền hành lễ: "Triệu sư." "Ngô Uyên, không thể để người khác nói ta dạy đồ đệ vô lễ, gọi Tư sư." Triệu Bạch Phàm thản nhiên nói. "Vâng." Ngô Uyên gật đầu, hành lễ nói: "Ngô Uyên ra mắt Tư sư." Sắc mặt Tư Long Lương hơi cứng đờ, khó nói. Từ trước đến nay, hắn không thích người khác xưng mình là Tư sư, nghe giống từ 'tử thi'. Cho nên, đệ tử võ viện phần lớn gọi hắn là Tư lão sư. Triệu Bạch Phàm thân là đồng môn, làm sao có thể không biết? Chỉ là, hai người có chút không hợp nhau, nàng cố ý làm Tư Long Lương khó chịu. Hết lần này tới lần khác, Tư Long Lương không thể với một đệ tử mới của Ngô Uyên mà nổi nóng được. "Ồ? Ngươi chính là Ngô Uyên?" Sắc mặt Tư Long Lương khôi phục bình thường, ánh mắt rơi vào Ngô Uyên, cười nói: "Ta nghe qua ngươi rồi, giống Hải Thăng, đều là đệ tử đặc chiêu, chưa đến 15 tuổi, quả là thiên phú dị bẩm a." "Hải Thăng?" Ánh mắt Ngô Uyên đảo qua thiếu niên tóc ngắn sau lưng Tư Long Lương. Vừa lúc, thiếu niên kia cũng nhìn về hướng Ngô Uyên, cả hai trong nháy mắt đều hiểu thân phận đối phương. Đều là đệ tử đặc chiêu của tông môn. Bất quá, so với ánh mắt hiếu kỳ của Ngô Uyên, trong con ngươi thiếu niên tóc ngắn còn có một tia khiêu khích. Thiên tài, luôn không phục. "Triệu sư tỷ, hai tiểu gia hỏa này đều là đệ tử đặc chiêu, cũng đều mới nhập viện, nếu không để bọn họ tỷ thí một chút, thế nào?" Tư Long Lương bỗng nhiên cười nói: "Như thế, cũng tương đương kiểm tra thực chiến của bọn họ." Lời nói thì đường hoàng. Nhưng ý đồ của hắn, dù là Triệu Bạch Phàm hay Ngô Uyên, đều hiểu rõ. Muốn gây sự à! "Vương Hải Thăng, mười tuổi vừa tròn, đã có thực lực võ sư, hôm qua mới nhập viện, nghe nói lực tay của ngươi có thể đạt 13.000 cân." Triệu Bạch Phàm cười nói: "Cũng không tệ." "Cảm ơn Triệu sư khen ngợi." Vương Hải Thăng tỏ vẻ kiêu ngạo. Hắn từ nhỏ được tâng bốc là thiên tài, tự cho mình là siêu phàm, dù tiến vào Vân Võ điện, vẫn ngạo mạn. Ngô Uyên cũng hiểu, Triệu Bạch Phàm nhìn thì khen ngợi Vương Hải Thăng, nhưng thực tế là nói cho mình nghe. Giao thủ, mình có chắc không? "Triệu sư, chúng ta còn có việc, đi trước đây." Ngô Uyên nói. Chơi mấy trò này? Thật không có hứng thú. Lãng phí thời gian. "Ha ha, Ngô Uyên, đừng sợ, thực lực hai người có lẽ cũng ngang nhau thôi, tỷ thí nhập môn, cũng như một lần kiểm tra, thua cũng không sao." Tư Long Lương cười nói. Triệu Bạch Phàm hơi nhíu mày, thản nhiên nói: "Thôi đi, Tư sư đệ, chúng ta thật sự có việc, bọn họ cũng còn nhỏ, sau này có nhiều cơ hội tỷ thí mà." "Sáng sớm, chuyện gì mà vội vàng vậy?" Tư Long Lương thuận miệng hỏi. Trong lòng hắn đã chắc rằng Ngô Uyên sợ rồi, cảm thấy sảng khoái vô cùng. Không đấu lại Triệu Bạch Phàm. Nhưng đệ tử do mình chỉ điểm có thể hơn một bậc so với đệ tử của Triệu Bạch Phàm, cũng khiến hắn vui vẻ không ít. "Ta không muốn ở đình viện bình thường, muốn ở trực tiếp Thượng Đình viện, cho nên, muốn nhờ Triệu sư dẫn ta đi Hoành Thiên các thử xem." Ngô Uyên cười nói. "Ngô Uyên?" Triệu Bạch Phàm hơi nhíu mày. Nàng vốn không muốn nói ra. Dù sao, nàng đã xác định Ngô Uyên sẽ thất bại, chỉ là muốn cho Ngô Uyên một bài học, nhưng Ngô Uyên lại chủ động nói. Tin tức một khi truyền ra, Ngô Uyên sẽ chỉ trở thành trò cười. Quả không nằm ngoài dự đoán của Triệu Bạch Phàm. "Ngươi, vừa mới nhập môn, mà đã muốn đi xông Hoành Thiên các?" Tư Long Lương vừa nói vừa nhìn Ngô Uyên, rồi lại nhìn sang Triệu Bạch Phàm: "Triệu sư tỷ, đồ đệ ngươi không nói đùa đấy chứ?" "Tự nhiên không đùa, Ngô Uyên muốn thử, ta chỉ cho hắn thấy độ khó thôi." Triệu Bạch Phàm thản nhiên nói. "Tư lão sư, Hoành Thiên các là cái gì?" Vương Hải Thăng không kìm được tò mò. "Hoành Thiên các, là nơi thí luyện của đệ tử võ viện, tổng cộng có ba tầng. Thông thường, đệ tử hạ viện xông qua tầng thứ nhất là đã tốt rồi." Tư Long Lương thản nhiên nói: "Cao thủ tam lưu, đa phần đều không xông qua nổi." Hắn nói cho Vương Hải Thăng, thực chất là nói cho Ngô Uyên nghe. "Cao thủ tam lưu cũng khó xông qua sao?" Vương Hải Thăng giật mình. "Cảm ơn Tư sư đã cho biết." Ngô Uyên cười nói: "Triệu sư, chúng ta đi thôi." Nghe thấy tiếng 'Tư sư', sắc mặt Tư Long Lương lại trở nên cứng đờ. "Tư sư đệ." Triệu Bạch Phàm nhìn sắc mặt Tư Long Lương, mỉm cười: "Chúng ta lần sau nói chuyện tiếp nhé." Sau đó. Nàng liền dẫn Ngô Uyên đi về phía võ viện. "Hừ!" Trong mắt Tư Long Lương lộ ra tia bất mãn, giọng lạnh lùng nói: "Hải Thăng, đi, cùng nhau xem, xem vị Ngô sư đệ của con sẽ xông Hoành Thiên các như thế nào." "Vâng." Vương Hải Thăng đáp. Hắn cũng đâu phải ngốc, thoáng cái liền hiểu ra, lão sư của mình muốn đến xem Ngô Uyên chê cười. Mà trong lòng Vương Hải Thăng, cũng tò mò về Hoành Thiên các này. Thấy Tư Long Lương và những người kia đi theo. "Tự mình gây chuyện tốt." Triệu Bạch Phàm vừa đi phía trước, vừa liếc Ngô Uyên một cái, nói nhỏ: "Đến lúc mất mặt, đừng có trách ta." "Triệu sư cứ yên tâm." Ngô Uyên cười nhạt nói. "Ồ?" Trong mắt Triệu Bạch Phàm thoáng qua vẻ ngạc nhiên. Nàng vốn tưởng rằng Ngô Uyên biết được độ khó của Hoành Thiên các sẽ tỏ vẻ khó xử, sẽ lo lắng. Không ngờ, Ngô Uyên vẫn rất bình tĩnh. Là đã sớm dự liệu? Hay là thấy sắp mất mặt nên giả vờ? ... Tư Long Lương cùng Vương Hải Thăng muốn đi theo, Triệu Bạch Phàm đương nhiên không thể nói gì, cả bốn người cùng nhau đến khu vực sâu bên trong võ viện. Đây là khu vực chuyên dành cho Sân thí luyện của võ viện. Hoành Thiên các, tuy gọi là 'Các' nhưng thực ra là ba tòa tháp lâu liên tiếp nhau theo thứ tự, mỗi tòa tháp đều rất rộng lớn. Tại đó, đang có hai đệ tử võ viện đứng ở cửa chính, tựa hồ như đang đợi. Mà khi nhìn thấy Ngô Uyên cùng nhóm người của hắn. "Triệu sư, Tư lão sư." Cả hai vội hành lễ. Triệu Bạch Phàm và Tư Long Lương cũng gật đầu, không nói gì nhiều, hiển nhiên đệ tử Vân Võ điện đến xông Hoành Thiên các là chuyện thường tình. "Đang có đệ tử xông, Ngô Uyên, ngươi phải đợi một chút." Tư Long Lương chỉ vào tấm bảng đỏ ở cửa chính: "Bài màu xanh lục, nghĩa là có thể vào xông." "Cảm ơn Tư sư nhắc nhở." Ngô Uyên thành thật nói. Mặt Tư Long Lương lại đơ ra. "Ba tòa tháp kia, chính là tầng thứ nhất, tầng thứ hai, và tầng thứ ba của Hoành Thiên các." Triệu Bạch Phàm nhỏ giọng giải thích cho Ngô Uyên: "Để cho ngươi thông qua Hoành Thiên các, kỳ thực chỉ cần xông qua tầng thứ nhất là được." "Còn về tầng thứ hai? Ít nhất cũng phải có thực lực nhị lưu cao thủ." Triệu Bạch Phàm nhìn Ngô Uyên, nói nhỏ: "Ta không trông chờ ngươi sẽ thông qua, cứ cố gắng chút, đừng mất mặt quá là được." "Vâng." Ngô Uyên khẽ gật đầu. Đừng để mất mặt quá sao? "Triệu sư, kia là cái gì vậy?" Ngô Uyên chỉ vào ba bia đá lớn đặt trước tháp đầu tiên, trên bia lại khắc đầy chữ, có tên, có cả ghi chép thời gian. "Bia đá thứ nhất: Ghi chép lịch sử: Phương Hạ, 15 tuổi mười tháng, Đông Võ lịch năm 3022. Ghi chép hiện tại: Hứa Huy, 16 tuổi chín tháng, Đông Võ lịch năm 3216." "Bia đá thứ hai: Ghi chép lịch sử: Phương Hạ, 17 tuổi chín tháng, Đông Võ lịch năm 3024. Ghi chép hiện tại: Hứa Huy, 20 tuổi tám tháng, Đông Võ lịch năm 3220." "Bia đá thứ ba: Ghi chép lịch sử: Phương Hạ, 21 tuổi bốn tháng, Đông Võ lịch năm 3028. Ghi chép hiện tại: Không có."
Bạn cần đăng nhập để bình luận