Uyên Thiên Tôn

Chương 556:

Chương 556: Ba bước Vĩnh Hằng, cảnh giới Chân Thánh, đại diện cho việc đem đạo của mình hoàn thiện đến cực điểm, đạt đến một trạng thái cường đại. Giống như các chủ thánh địa ở những nơi trong vũ trụ khác, ví dụ như Bất Hủ Chân Thánh, Thái Nguyên Chân Thánh, Hủy Diệt Chân Thánh,... đều thuộc về cấp bậc này. Bọn họ đã có thể được xưng là những cường giả tối đỉnh trong vô tận Vũ Vực, đạt đến độ cao mà vô số sinh mệnh Vĩnh Hằng không thể chạm tới. Có thể xưng Thánh trong Vĩnh Hằng, cực kỳ hiếm.
Bốn bước Vĩnh Hằng, cảnh giới Chí Đạo, đại diện cho việc đã thôi diễn đạo của mình đến một mức không thể tưởng tượng, vì vậy được xưng là Chí Đạo. Nó cũng đại diện cho một giới hạn của sinh mệnh Vĩnh Hằng, gần như không thể bị đánh bại hay vượt qua. Giống như Đại Đạo Chi Chủ và những người khác, cùng với Hậu Thổ Tổ Vu, Đế Giang Tổ Vu,... và cả Thiên Đế của Tiên Đình, đều thuộc về cấp bậc này.
Năm bước Vĩnh Hằng? Có cường giả gọi là cảnh giới Nguyên, ngụ ý sự khởi nguồn của tất cả; có cường giả gọi là cảnh giới Thiên Tôn, ngụ ý ngang hàng với trời đất, cùng Nguyên Sơ sánh vai; có cường giả gọi là cảnh giới Chí Cường, ngụ ý cảnh giới vô địch. Nhưng đối với cảnh giới này, từ đầu đến cuối không có một danh xưng thống nhất cụ thể nào.
Bởi vì theo như kho thông tin tình báo của Thái Nguyên Thần Đình, cho đến nay, trong vô tận Vũ Vực chưa từng sinh ra một năm bước Vĩnh Hằng đúng nghĩa nào. Đó chỉ là những sinh mệnh Vĩnh Hằng suy đoán, cho rằng trên cảnh giới Chí Đạo còn có một tầng thứ cao hơn. Theo thông tin mà Ngô Uyên biết để suy đoán, Nguyên Thánh có lẽ chính là năm bước Vĩnh Hằng. Chỉ là không có cách nào để chứng thực.
"Năm bước Vĩnh Hằng, chưa chắc đã không tồn tại, những sinh mệnh Vĩnh Hằng kia đã nhận định có thể bước ra bước thứ năm, chỉ sợ cũng phải có chút căn cứ." Ngô Uyên thầm nghĩ: "Có lẽ chờ ta thành tựu Vĩnh Hằng, gặp được Hậu Thổ Tổ Vu, Thời Không Đạo Chủ bọn họ, có thể tiếp xúc đến nhiều bí ẩn hơn." Không đến cấp độ đó thì từ đầu đến cuối khó có thể biết được.
Không giống với sinh mệnh phàm tục, khi còn là sinh mệnh trường hà thì có vô số cường giả, các loại bí ẩn khó mà giấu kín được, phần lớn đều được truyền bá rộng rãi. Các cường giả tùy ý có thể đạt được rất nhiều thông tin tình báo. Sinh mệnh Vĩnh Hằng, từng người mạnh mẽ không thể tưởng tượng nổi, lại còn sống qua vô số năm tháng, rất nhiều sinh mệnh Vĩnh Hằng đều có những đại bí mật mà người khác không biết.
"Cảnh giới Chí Đạo rất khó đạt được."
Trong lúc Ngô Uyên suy tư, Bạch Toại tiếp tục nói: "Những Đạo Chủ đầu tiên có thể đạt đến cảnh giới Chí Đạo, kỳ thực đều là mưu lợi, là mượn sức mạnh của bản nguyên Đại Đạo, chứ không phải dựa vào tự thân."
"Nhưng mà, đối với những sinh mệnh Vĩnh Hằng khác, hoàn toàn dựa vào việc tự tích lũy đạo của mình thì chỉ cần bước ra bước thứ ba đã rất khó khăn rồi, chớ nói chi đến việc thôi diễn đạo đến mức cực hạn." Bạch Toại nói đùa: "Bởi vậy, ngay từ đầu, việc trở thành Đạo Chủ khiến chủ nhân có chút hưng phấn."
Ngô Uyên khẽ gật đầu. Nếu là chính mình, nếu có thể một bước lên trời, từ cảnh giới Bất Hủ cấp tốc lột xác thành cảnh giới Chí Đạo thì chỉ sợ cũng phải vô cùng kích động.
"Năm tháng dài đằng đẵng, các Đạo Chủ vẫn đứng ở vị trí đỉnh phong nhất." Bạch Toại cảm thán nói: "Bọn họ khám phá Vực Hải, truyền bá văn minh tu hành trong từng vũ trụ, có rất nhiều sinh mệnh Vĩnh Hằng bẩm sinh cam tâm tình nguyện đi theo họ, hy vọng nhận được sự chỉ bảo của họ. Cùng với sự trưởng thành của sinh linh trong vũ trụ, ngày càng có nhiều Vĩnh Hằng cảnh giới Chân Thánh xuất hiện."
"Nhưng điều này cũng không ảnh hưởng đến các Đạo Chủ."
"Mãi cho đến khi, Nữ Oa xuất hiện!" Bạch Toại nói một cách trang trọng.
"Nữ Oa?" Ngô Uyên kinh ngạc. Kiếp trước trong thần thoại cũng có Nữ Oa tồn tại, bà là người sáng tạo ra Nhân tộc, là một Thần Minh cổ xưa nhất, được người đời đời kiếp kiếp kính ngưỡng.
"Nữ Oa nương nương, là vị đầu tiên dựa vào chính mình bước vào cảnh giới Chí Đạo." Bạch Toại chậm rãi nói: "Mà khi bà một bước vào cảnh giới Chí Đạo, liền đã sáng tạo ra Nhân tộc. Tộc đàn này nhanh chóng sinh sôi trong nhiều vũ trụ, Nhân tộc thiên phú kinh người, quật khởi nhanh chóng, điều này không quan trọng."
"Nhưng Nữ Oa nương nương, với tốc độ kinh người đã liên tục đánh bại vài vị Đạo Chủ, trở thành người được đông đảo sinh mệnh Vĩnh Hằng công nhận là cường giả số một Vực Hải." Bạch Toại nói.
Cường giả số một Vực Hải? Ngô Uyên nín thở! Đây là một danh hiệu lớn biết bao. Khiến cho đông đảo các Đạo Chủ đều cảm thấy không bằng?
"Cũng chính từ đó trở đi, các Đạo Chủ mới hiểu được rằng, tuy bọn họ là Đại Đạo Chi Chủ, nắm giữ đại đạo, nhưng đạo do mình mở ra đều có những thiếu sót trí mạng." Bạch Toại nhẹ nhàng lắc đầu, thở dài: "Không phải mình tự mở, cuối cùng cũng không phải là của mình."
Ngô Uyên trầm mặc, im lặng lắng nghe.
Bạch Toại nói: "Mà những người như Nữ Oa nương nương, hoàn toàn dựa vào sự trưởng thành của chính mình, đạo mà bà mở ra tuyệt đối là của bản thân, sức mạnh vô địch."
"Khi bà đánh bại đông đảo Đạo Chủ."
"Từ đó trở đi, như chủ nhân của ta là Tạo Hóa Đạo Chủ đã có ý tưởng, muốn thử tiến thêm một bước hoàn thiện đạo của mình." Bạch Toại nhẹ nhàng lắc đầu: "Nhưng rất nhanh chóng, ông ấy phát hiện ra rằng, dựa vào bản nguyên Đại Đạo để nhanh chóng đứng ở đỉnh cao thì sẽ bị bản nguyên Đại Đạo trói buộc, khi tích lũy đạo đã có thiếu sót thì nhất định sẽ khó mà hoàn mỹ được."
Trong lòng Ngô Uyên thở dài. Đối với các Đạo Chủ kia, khi nhận thức được điều này, e là cũng sẽ vô cùng thất vọng.
"Đương nhiên, cái gọi là yếu của các Đạo Chủ, chỉ là so với những người dựa vào chính mình bước vào cảnh giới Chí Đạo." Bạch Toại nói: "Bọn họ vẫn là người vượt xa so với những Chân Thánh kia."
Ngô Uyên khẽ gật đầu. Cho dù có yếu hơn, cảnh giới Chí Đạo vẫn là Chí Đạo, không phải những Chân Thánh có thể so sánh.
"Vậy còn Nữ Oa nương nương thì sao?" Ngô Uyên không nhịn được hỏi.
"Biến mất." Bạch Toại lắc đầu: "Tương truyền, Nữ Oa nương nương sau khi sáng lập tộc không lâu, thì liền không còn tăm hơi. Tất nhiên, tin tức này không nhất định đúng sự thật. Thực lực của ta yếu ớt, chủ nhân cũng chưa từng nói rõ chi tiết qua nên ta cũng không rõ."
"Mất tích?" Ngô Uyên kinh ngạc.
"Nhân tộc phát triển nhanh chóng, ngày càng lớn mạnh, đã sinh ra không ít người đạt đến cảnh giới Vĩnh Hằng. Nhân tộc Vĩnh Hằng đời đầu đã tập hợp lại với nhau, đây cũng là hình thức ban đầu của Vu Đình." Bạch Toại nói: "Tuy nhiên, trong năm tháng dài đằng đẵng, cũng có rất nhiều Vĩnh Hằng Nhân tộc thích tiêu dao một mình, không muốn chịu sự quản hạt của Vu Đình."
Ngô Uyên khẽ gật đầu. Nhân tộc? Vu Đình? Điều này cũng không kỳ quái, kiếp trước trong thần thoại tuy có truyền thuyết về Thập Nhị Tổ Vu, nhưng đó rốt cuộc cũng chỉ là truyền thuyết, hai thiên địa không hoàn toàn tương ứng với nhau. Vu, có nghĩa là những người đứng giữa trời đất. Đây cũng chính là lý niệm của Vu Đình. Theo Ngô Uyên được biết, đến bây giờ, Vu Đình đã không còn là thế lực chỉ của riêng Nhân tộc, bên trong cũng có nhiều chủng tộc Vĩnh Hằng khác tồn tại.
"Vu Đình, lúc mới đầu vẫn chưa phải là thế lực hùng mạnh nhất Vực Hải." Bạch Toại cảm thán nói: "Mãi cho đến khi Hậu Thổ Tổ Vu xuất hiện."
"Hậu Thổ Tổ Vu?" Ngô Uyên khẽ nhắc lại.
"Ừ."
"Ngươi cũng là một thành viên của Vu Đình, hẳn là cũng đã từng nghe về bà ấy." Bạch Toại nói: "Đó là một vị tồn tại thực sự đứng ở đỉnh cao, được vinh dự là người gần với cảnh giới năm bước Vĩnh Hằng nhất."
"Bà ấy, bằng uy năng của kỷ đạo, trực tiếp trấn áp một phương bản nguyên vũ trụ, quả thực đã ngăn chặn được dòng sông vũ trụ phản phệ, cưỡng ép kết thúc một phương vũ trụ luân hồi thay đổi." Bạch Toại cảm khái: "Khiến cho Vu Đình hoàn toàn chiếm được khu vũ trụ đó, đây chính là vũ trụ của Vu Đình."
"Đương nhiên, bà chỉ làm được việc khiến bản nguyên vũ trụ không còn luân hồi, mà không thể khiến sinh mệnh trong vũ trụ Vu Đình họ có được sự vĩnh hằng."
"Nhưng điều này đã đủ kinh ngạc rồi."
"Sau khi thiên địa trong các vũ trụ khác luân hồi, toàn bộ vũ trụ sẽ bị hủy diệt hoàn toàn, rất nhiều bố cục của Đạo Chủ, Chân Thánh đều sẽ trở thành công cốc, tất cả sẽ phải bắt đầu lại từ đầu. Mà vũ trụ Vu Đình lại chỉ là các sinh linh vẫn lạc, đại giới tinh không vẫn còn đó. Đến khi luân hồi khởi động lại, thì có thể nhanh chóng sản sinh ra vô số sinh mệnh, và tất cả đều nằm dưới sự thống lĩnh của bà."
"Kể từ đó, Vu Đình càng thêm hưng thịnh!" Bạch Toại cảm thán nói: "Về sau, không biết Hậu Thổ Tổ Vu dùng thần thông như thế nào, khiến cho Chân Thánh của Vu Đình có thể tùy ý rót vào từng phương vũ trụ, mở ra chi nhánh các thánh địa. Vu Đình, rốt cuộc đã trở thành thế lực chí cường."
"Điều này!" Ngô Uyên nghe đến nín thở. Chuyện này thực sự quá nghịch thiên. Bằng uy năng của kỷ đạo mà có thể áp chế sự luân hồi của vũ trụ, ngăn cản được dòng sông vũ trụ bao la hùng vĩ kia phản phệ? Hậu Thổ Tổ Vu, thực sự là người một mình mang Vu Đình lên đến đỉnh cao nhất.
"Trong vô tận năm tháng, rất nhiều thiên địa luân hồi, người có thể đuổi kịp bước chân của Hậu Thổ Tổ Vu, chỉ có Thiên Đế của Tiên Đình." Bạch Toại khẽ nói: "Trong truyền thuyết, đạo của Thiên Đế càng giỏi về sát phạt, càng mạnh mẽ hơn. Nhưng những việc này, ngươi chỉ cần hiểu biết sơ lược là đủ rồi."
Ngô Uyên khẽ gật đầu. Mình bây giờ vẫn chỉ là sinh mệnh trường hà, những sự tích ở cấp độ đỉnh phong Vĩnh Hằng đó, còn quá xa vời so với mình. Cho dù trở thành Đạo Chủ thì cũng không bằng được Hậu Thổ Tổ Vu hay Thiên Đế.
"Theo lời của chủ nhân Tạo Hóa Đạo Chủ."
"Hậu Thổ Tổ Vu, Thiên Đế, có lẽ đều rất gần với việc bước ra bước thứ năm." Bạch Toại khẽ nói: "Chủ nhân cũng cuối cùng đã nghĩ thông suốt, nếu như ông vẫn là Đạo Chủ thì sẽ mãi mãi không thể thoát khỏi xiềng xích của đại đạo, đừng nói đến chuyện bước ra bước thứ năm, muốn tiếp cận Hậu Thổ Tổ Vu, Thiên Đế bọn họ cũng không làm được."
"Bởi vậy, chủ nhân đã mở ra Tạo Hóa Đạo Giới." Bạch Toại nói: "Bắt đầu kế hoạch của mình."
"Kế hoạch vẫn lạc." Bạch Toại nhìn về phía Ngô Uyên.
Ngô Uyên đã hiểu ra, thân là một Đạo Chủ, có thể nói là đã đứng trên đỉnh cao của vô số Vĩnh Hằng. Có những Đạo Chủ có lẽ sẽ thỏa mãn với thực lực và thân phận này, nhưng Tạo Hóa Đạo Chủ hiển nhiên có những truy cầu cao hơn. Ông ấy cũng khát vọng có thể được như Hậu Thổ Tổ Vu, Thiên Đế, thậm chí là mạnh hơn.
"Chỉ là, tại sao ông ấy lại muốn thoát khỏi thân phận Tổ Tháp Nguyên Giả?" Trong lòng Ngô Uyên chợt hiện lên một tia nghi hoặc. Nhưng lại không thể hỏi. Rõ ràng là Bạch Toại biết những bí ẩn này đều do Tạo Hóa Đạo Chủ kể lại, và Tạo Hóa Đạo Chủ hiển nhiên không hề nói cho anh ta biết về bí mật của Tổ Tháp.
"Mỗi một vị Đạo Chủ, đều có thể được gọi là bất tử bất diệt."
"Với vai trò là Đại Đạo Chi Chủ, họ có rất nhiều uy năng mà những Chí Đạo cảnh khác không hề có được." Bạch Toại nói: "Nhất là chủ nhân lại là Tạo Hóa Đạo Chủ. Cho dù là Hậu Thổ Tổ Vu, Thiên Đế bọn họ, cũng đừng hòng g·i·ế·t được chủ nhân."
Ngô Uyên im lặng lắng nghe.
"Cho nên, chủ nhân đã tự sát." Bạch Toại nói một cách dứt khoát.
"Tự sát?" Ngô Uyên kinh ngạc.
"Mặc dù tự sát, nhưng chủ nhân nếu muốn vẫn có thể hồi sinh, đây cũng chính là sự đáng sợ của các Chí Đạo cảnh." Bạch Toại thản nhiên nói: "Chỉ là một khi đã hồi sinh thì sẽ không thoát khỏi thân phận của một Đại Đạo Chi Chủ."
Ngô Uyên nín thở. Quả nhiên là nghịch thiên! Tự sát, muốn hồi sinh liền có thể hồi sinh? Nói đúng hơn thì Tạo Hóa Đạo Chủ đang ở một trạng thái giả chết.
"Chỉ có một biện pháp."
Bạch Toại nhìn Ngô Uyên, nói: "Đản sinh ra một Đạo Chủ mới... Chỉ khi có Đạo Chủ mới xuất hiện thì ông ấy mới có thể triệt để thoát khỏi."
"Cuối cùng cũng chờ được đến ngươi."
---
PS: Hai chương gộp làm một! Toàn bộ bối cảnh lớn của quyển sách đã bắt đầu được hé lộ, tất nhiên vẫn còn rất nhiều bí mật mà về sau sẽ dần dần được viết đến. Ta thấy phiếu cuối tháng đã vượt mốc 10.000, các huynh đệ rất mạnh. Nhưng Bảng Xếp Hạng Nguyệt Phiếu đang cạnh tranh cực kỳ gay gắt. Bây giờ tiếp tục viết một chút nữa, lát nữa sẽ thêm một chương nữa, cầu nguyệt phiếu!!
Bạn cần đăng nhập để bình luận