Uyên Thiên Tôn

Chương 116: Thiên Địa Nhân, như một thể ( cầu nguyệt phiếu đặt mua )

Chương 116: Trời Đất Người, như một thể (cầu nguyệt phiếu đặt mua)
Theo tố chất thân thể của Ngô Uyên ngày càng mạnh, không ngừng dung nhập vào sự cường hóa thân thể. Số lượng sương mù màu máu tiêu hao càng lúc càng lớn. Đương nhiên, việc chém giết tông sư Vương Hoang cùng ba tên cao thủ đỉnh cấp, lấy được tổng lượng sương mù màu máu là vô cùng lớn, còn lâu mới đến mức tiêu hao cạn kiệt. Chỉ là.
"Xông xáo bên ngoài, tự nhiên muốn tận khả năng đảm bảo sương mù màu máu luôn đầy đủ, không thể thật đến lúc thiếu thốn mới nghĩ đến biện pháp thu hoạch." Ngô Uyên thầm nghĩ.
Ai có thể đoán trước được chuyện gì? Biết đâu lúc nào lại sẽ gặp phải cao thủ tông sư, tự nhiên phải luôn duy trì chiến lực ở đỉnh cao.
Đồng thời, trải qua nhiều lần thử nghiệm. Ngô Uyên đã cơ bản có thể xác nhận, sương mù màu máu rất có thể không phải nguồn gốc từ người chết. Mà là từ hắc tháp!
"Thực lực của ta càng ngày càng mạnh, mỗi lần chỉ khi chém giết địch nhân có thực lực tương đương hoặc gần tương đương với ta, thì sương mù màu máu mới có thể tuôn ra với số lượng lớn." Ngô Uyên thầm nghĩ.
Địch nhân có thực lực vô cùng yếu? Dù cho chém giết cũng cung cấp rất ít sương mù màu máu! Giống như hiện tại. Ngô Uyên một chiêu giết chết hơn mười tên đạo tặc, xét thực lực thì phần lớn là võ sĩ cấp cao, võ sư, còn có một tên miễn cưỡng đạt tam lưu cao thủ. Nhưng sau khi giết chết bọn chúng, sương mù màu máu hiện ra trong hắc tháp còn kém xa so với hai năm trước khi giết chết một tam lưu cao thủ.
Nói ngắn gọn, "Hắc tháp hiện ra sương mù màu máu là xem người làm." Ngô Uyên đại khái phân tích được: "Nó có liên quan đến thực lực bản thân ta, cũng liên quan đến thực lực của địch nhân."
Rất thần kỳ, nó có thể đánh giá một cách tương đối rõ ràng so sánh thực lực giữa Ngô Uyên và địch nhân. Điều này càng làm Ngô Uyên thêm cảnh giác.
"Cái này, rất có thể là đồ vật của Tiên Ma." Ngô Uyên thầm nghĩ: "Chỉ sợ là có liên quan đến một số Luyện Khí sĩ thần thông quảng đại."
Đem những ý niệm này nén xuống. Đối với hắc tháp, sương mù màu máu, Ngô Uyên vẫn luôn cố gắng tìm hiểu, mà theo thực lực của hắn càng ngày càng mạnh, những thông tin phân tích được cũng càng ngày càng nhiều.
"Vừa rồi lấy được sương mù màu máu không nhiều, không cần vội." "Dãy núi Đại Linh này kéo dài mấy trăm dặm, lại là nơi mà từ Nguyên Châu đi qua phía nam nhập vào khu vực Giang Châu cần phải đi qua, đạo tặc có thể có rất nhiều." Ngô Uyên cười.
Để một nơi có nhiều đạo tặc thì cũng cần phải có một số điều kiện. Một là khách thương qua lại đông đảo, dù sao mục đích của bọn phỉ là tài sản, điều bọn chúng coi trọng nhất là bạc. Hai là địa thế hiểm trở, nếu có thể chạy trốn nhanh chóng, thì bọn phỉ ở những dải đất bằng phẳng sẽ tương đối ít đi. Ba là những nơi giao giới giữa các thế lực lớn, thường là những khu vực không ai quản, tự nhiên có không gian cho đạo tặc sinh tồn.
Mà dãy núi Đại Linh, vừa vặn phù hợp cả ba yếu tố trên, nên tự nhiên đạo phỉ đông đảo. Theo Ngô Uyên biết, những bang phái có danh tiếng thì có bảy bang phái lớn.
Ngô Uyên giấu tung tích xông xáo thiên hạ, tự nhiên lười đi nhận nhiệm vụ ở Thất Tinh lâu, cũng không có tâm phân biệt ai nên giết, ai không nên giết. Nên đã nghĩ ra một biện pháp rất đơn giản - hễ ai tới giết mình thì mình toàn giết! Đây chính là tác dụng của việc mua Thanh Lôi Mã. Hai thớt Thanh Lôi Mã có giá trị gần vạn lượng bạc, đủ để khiến cho những tên đạo tặc bình thường thèm muốn. . . .
Dãy núi Đại Linh, núi non trùng điệp, nhấp nhô liên miên. Ngô Uyên mang theo hai thớt Thanh Lôi Mã, trong nhẫn trữ vật còn mang theo đủ thức ăn ngon dùng trong mấy tháng, cỏ khô. Hơn nữa, Ngô Uyên đã có thể Thực khí, thực tế thì không cần phải ngày ngày ăn. Việc mang theo thức ăn ngon, gia vị, chỉ là vì đỡ thèm thôi.
Hắn không vội vàng đi đường. Mỗi ngày đi ít thì hơn mười dặm, nhiều thì hơn hai mươi dặm. Lấy trời làm chăn, lấy đất làm giường, Ngô Uyên hoàn toàn đi theo tâm tình bản thân hành tẩu trên con đường núi, ngẫu nhiên lại sẽ dừng lại luyện quyền, luyện đao. Nội tâm của hắn càng trở nên yên tĩnh, thuần khiết.
"Trời đất mênh mông! Vô cùng rộng lớn." Thần phách của Ngô Uyên vô cùng cường đại. Trong quá trình du ngoạn, xông xáo vô tư như vậy, cảm giác của hắn đối với trời đất vạn vật càng rõ ràng, càng sâu sắc hơn.
Đại địa nặng nề, bầu trời bao la, tự nhiên tươi mát. . . tất cả sự vận động của trời đất vạn vật đều dần dần hiện rõ trong nội tâm, thần phách của hắn. Tất cả phiền muộn, lo lắng đều bị ném ra sau đầu. Có lẽ do mục tiêu của Ngô Uyên chỉ là một mình, có lẽ do hắn không hoàn toàn đi theo quan đạo, cho đến ngày thứ sáu tiến vào dãy núi Đại Linh.
Thì con mồi mà hắn hy vọng mới chủ động tìm đến cửa.
"Tạp chủng, mau để lại ngựa cho ông đây!""Hai thớt Thanh Lôi Mã, nhìn trang phục thì giống như đao khách, có lẽ không dễ chọc.""Kệ mẹ nó chứ, đi ngang qua địa bàn của Hắc Phong trại ta, còn không chịu giao tiền lộ phí?" Hơn trăm tên đạo tặc, la hét từ hai bên sườn núi lao xuống.
Bất quá, không ai thả tên. Tất cả đều sợ làm bị thương Thanh Lôi Mã.
"Cuối cùng cũng đến." Ngô Uyên một mực đắm chìm trong tu luyện lại lộ ra nụ cười. Hắn đã sắp không chờ được nữa rồi. "Tên ngu xuẩn từ đâu tới vậy, sắp chết đến nơi rồi mà còn cười." Tên thủ lĩnh đạo tặc cầm đầu cười dữ tợn, đột nhiên nhảy lên. Hô! Một con đại đao hung hăng bổ về phía đầu của Ngô Uyên. Hắn tin tưởng, với đao pháp của mình, tuyệt đối có thể một đao chém trúng cổ đối phương, chặt đầu đối phương ngay lập tức. Thậm chí, hắn còn mơ hồ thấy cảnh máu tươi văng tung tóe.
"Bành!" Một âm thanh trầm đục, giống như tiếng chuông lớn bị va chạm, khiến cho những đạo tặc xung quanh có cảm giác tim bị thắt lại. Chỉ thấy tên thủ lĩnh đạo tặc ầm một tiếng bay ngược ra ngoài. Ngực hắn càng bị thủng một lỗ lớn, máu thịt be bét.
"Bồng ~" Lục trùm thổ phỉ lĩnh bay thẳng ra xa năm sáu trượng, hung hăng đập trúng hai tên đạo tặc, cuối cùng đâm vào một cây đại thụ, cây đại thụ gãy ngang rồi đổ xuống đất. Mắt của tên đạo tặc này trợn tròn, đã tắt thở. Mà hai tên đạo tặc bị xác của tên thủ lĩnh đè lên, thì như bị một cự lực mấy chục vạn cân oanh kích, văng xuống đất, miệng phun máu tươi, khóe miệng co giật, xem ra cũng không sống nổi.
Một quyền, ba người chết!
"Một quyền này, không dựa vào thần niệm, không dựa vào chiến đao, có thể mơ hồ dẫn động sức mạnh trời đất." Đôi mắt Ngô Uyên hơi sáng lên: "Quả nhiên, theo lời của Thái Thượng mà tu luyện, cảm nhận thần thái trời đất, rất hữu hiệu." Ngô Uyên căn bản lười để ý đến lũ đạo phỉ xung quanh.
Chỉ một quyền vừa rồi, đã làm cho tất cả đạo tặc bị hù đến ngây người, Cửu đầu lĩnh mạnh nhất của chúng một quyền đã bị đập chết? "Sao, còn không lên?" Ngô Uyên thản nhiên nói.
Đồng tử của hắn bình tĩnh đến cực điểm, ánh mắt liếc qua hơn trăm tên đạo tặc hai bên, khí tức toàn thân ẩn nấp đến mức tối đa.
"Giết! Báo thù cho Cửu đầu lĩnh!" Chỉ nghe tiếng gầm giận dữ. "Giết hắn!" "Giết!" Những tên lục phỉ quanh năm quen liếm máu trên lưỡi dao này cuối cùng không chịu nổi sự kích động và khiêu khích của Ngô Uyên, từng tên ào ào xông về phía Ngô Uyên, tấn công từ bốn phương tám hướng, như thủy triều muốn nuốt chửng Ngô Uyên. Bọn chúng tin rằng dựa vào số lượng người, có thể mài chết tên võ giả mạnh mẽ này.
"Bành~" "Bành~" "Bành~" Liên tiếp tiếng va chạm dày đặc, chỉ thấy đám đạo tặc đang bao vây Ngô Uyên ầm ầm bay về các phía. Có tên thì bị gãy cánh tay, có tên thì đầu lâu văng ra. Có tên thì ngực bị đâm thủng!
Trong nháy mắt, có đến hơn mười thân ảnh bị bay ra xa gần mười trượng, đều ngã xuống đất một cách nặng nề, không ai còn phát ra âm thanh nào. Cảnh tượng này mới chính thức làm cho đám tội phạm kia khiếp sợ.
"Không xong rồi! Là cao thủ!""Chạy mau." Đám đạo tặc còn sống sót đều kinh hoàng kêu thét lên, lúc này bắt đầu liều mạng quay đầu muốn trốn khỏi Ngô Uyên.
Cả đội ngũ hoàn toàn tan rã. Làm tội phạm, bọn chúng không có ai quá sợ chết, đã sớm chuẩn bị tinh thần để chết. Và điều kiện tiên quyết của việc không sợ chết đó là thấy được hy vọng chiến thắng. Những cuộc chiến không có chút hy vọng thắng nào, sẽ làm cho bất kỳ ai cũng sụp đổ.
Nhưng Ngô Uyên sao có thể để cho chúng trốn? "Bành!" "Bành!" "Bành!" Tiếp theo sau những tiếng va chạm ngột ngạt khiến đám đạo phỉ run sợ, từng tên đạo tặc một ngã xuống đất.
"Tha mạng!""Trốn!" Những tiếng kêu thảm thiết vang lên, bọn đạo tặc này trốn nhanh hơn, hận không thể cha mẹ sinh cho mình thêm đôi chân.
Cuối cùng, hơn trăm người vây công Ngô Uyên, nhưng chỉ chạy thoát được hơn mười tên. Đó là do Ngô Uyên chủ yếu muốn kiểm nghiệm những gì mình đã tu luyện những ngày qua, chứ không hề cố tình giết chóc. Nếu không thì những đạo tặc này, không ai sống nổi.
"Đắm chìm vào thiên địa, cảm nhận tự nhiên, bước qua vạn dặm sông núi, quả nhiên hữu hiệu, cứ tiến bộ như thế này, chắc không lâu nữa, có lẽ sẽ có thể thực sự điều động sức mạnh của đất trời." Ngô Uyên có chút vui mừng. Trong lòng hắn rất rõ ràng, đây không chỉ là thành quả trong nửa tháng ngắn ngủi này.
Mà còn là sự tích lũy trong hơn một năm nay, khi chính mình du ngoạn sơn hà Giang Châu, lại thêm việc cảm ngộ thiên địa tại Vân Sơn để rồi bộc phát ra. "Đi thôi."
Ngô Uyên nắm dây cương ngựa của mình, tiếp tục tiến lên. Việc giết chết những tên đạo tặc này không thể làm cho trong lòng của hắn dấy lên bất cứ gợn sóng nào. Nhưng Ngô Uyên không biết rằng việc giết chóc lũ đạo phỉ này của mình, để sót lại mười mấy tên, đã chọc phải tổ ong vò vẽ.
Hắc Phong trại! Chính là trại lớn nhất trong dãy núi Đại Linh! Tổn thất thảm trọng như vậy. Những đạo tặc may mắn sống sót, tự nhiên là lập tức báo tin. Ngay cả Cửu đầu lĩnh cũng bỏ mạng vì chuyện này, còn kéo theo rất nhiều huynh đệ bị thương vong.
Đại đương gia Hắc Phong trại tự nhiên nổi giận: "Cho dù là cao thủ đỉnh cấp, dám nghênh ngang tại dãy núi Đại Linh của ta thì cũng phải tìm một con đường chết!""Lập tức đi liên hệ với mấy bang phái khác!""Nhất định phải giữ hắn lại.""Nếu không thì ta, Đại Linh Sơn Mạch còn có thể đặt chân tại Giang Châu như thế nào nữa?" Bảy đại bang phái tại dãy núi Đại Linh, tuy cạnh tranh giết chóc lẫn nhau, nhưng nếu gặp quan quân đến tiễu phỉ, hoặc những cao thủ bên ngoài tới thì cũng sẽ liên thủ cùng chống lại.
Rất nhanh, từng sơn trại đều gửi thông tin phản hồi. Thám tử của Hắc Phong trại đã truyền tin tức về, đã tìm thấy tung tích của Ngô Uyên. Chuyện này cũng rất bình thường, Ngô Uyên một đường vừa đi vừa nghỉ, chủ yếu là lấy việc tu luyện của bản thân làm trọng, nên thực tế đi rất chậm, hơn nữa lại không hề cố gắng che giấu hành tung.
Cuối cùng, lấy Hắc Phong trại làm trung tâm, thủ lĩnh của ba bang phái lớn khác mang theo chủ lực, còn ba bang phái khác tuy bang chủ không đến nhưng cũng gửi không ít tinh nhuệ đạo tặc đến. Tổng cộng gần vạn lục phỉ, mấy trăm vị cao thủ nhập lưu! Chúng đã thiết lập phục kích, bao vây một mình Ngô Uyên.
Thực ra, Ngô Uyên có thần cảm thiên địa nên đã sớm cảm ứng được những tên thám tử của đám lục phỉ này. Bất quá hắn căn bản không thèm để ý, mà chuyên tâm tu luyện chính mình. Cho nên, khi gần vạn tên lục phỉ từ bốn phương tám hướng xông tới bao vây, Ngô Uyên mới từ trong tu luyện mở mắt, không hề khách khí mà trực tiếp xuất thủ.
Chủ trương của hắn luôn là - người nếu phạm ta, ta tất phạm nhân. Việc giết những tên đạo tặc này, Ngô Uyên không hề có chút gánh nặng trong lòng nào. "Giết!" "Giết!" Gần vạn tên lục phỉ từ bốn phương tám hướng xông đến, tiếng gào giết vô cùng kinh người, vang vọng khắp hơn mười dặm sơn lâm. Một trận đại chiến! Bùng nổ triệt để! Nói là đại chiến, thì càng đúng hơn là một cuộc đồ sát tàn khốc. Huyết tinh! Tàn khốc!
Ngô Uyên giết chóc không hề nhanh, hắn cũng không có theo đuổi giết được bao nhiêu, mà là dùng đám lục phỉ này để kiểm nghiệm những gì mình cảm ngộ được. "Không cần dùng đao." "Quyền pháp triển khai ra cũng có thể dẫn động được sức mạnh đất trời, tạm thời dùng quyền để luyện vậy!" Ngô Uyên trong lòng không dậy sóng, cứ thế mà giết chóc.
Một quyền, oanh sát một tên! Bất kể là võ sĩ cấp cao, võ sư, hay là cao thủ nhị lưu, cao thủ nhất lưu, phàm là kẻ nào dám xông tới chỗ của Ngô Uyên. Đều bị một quyền oanh sát.
Không ai có thể ngăn được một quyền của hắn! Không ai có thể tránh thoát một quyền của hắn! Không ai có thể sống sót dưới một quyền! Bốn tên lục trùm thổ phỉ, lúc ban đầu vẫn còn tràn đầy tự tin. Theo chúng nghĩ, cho dù là cao thủ đỉnh cấp thì điên cuồng giết chóc như vậy thể lực cũng sẽ giảm xuống một cách nhanh chóng. Đến lúc đó, chúng sẽ thừa cơ vây công lên. Nhưng rất nhanh, chúng liền biết, sai! Sai quá sức tưởng tượng.
Chưa đến nửa canh giờ, đã có hơn 2000 tên lục phỉ bị Ngô Uyên trực tiếp dùng nắm đấm oanh sát. Thậm chí, một tên nhất lưu cao thủ mặc trọng giáp, cũng bị Ngô Uyên một quyền sống sờ sờ đập chết. Vẫn là oanh sát thẳng vào ngực!
Bạn cần đăng nhập để bình luận