Uyên Thiên Tôn

Chương 96:

Chương 96: “Ta không có thời gian quản chuyện.” Ngô Uyên lắc đầu nói. “Ta thay ngươi quản chuyện là đủ.” Ngô Khải Minh nói: “Quan trọng là cái danh phận.” “Đã tộc trưởng ngươi quản sự, thì nên do ngươi đảm nhiệm.” Ngô Uyên mỉm cười nói: “Danh không chính thì lời không thuận, ngươi là tộc trưởng Ngô thị, mà ta là một thành viên của Ngô thị, các thế lực ở Vân Sơn phủ mới có thể coi trọng ngươi.” Ngô Khải Minh lắc đầu, không thể nói thêm gì. “Trong phủ, làm phiền tộc trưởng.” Ngô Uyên nói. “Chuyện này, tông môn đã ổn thỏa rất tốt, chúng ta chỉ hơi phụ tá một hai thôi.” Ngô Khải Minh cảm khái nói: “Nói cho cùng, là chúng ta được thơm lây từ ngươi.” Ngô Uyên mỉm cười. “Ngô Uyên, chủ tông bên kia, ngươi thấy thế nào?” Ngô Khải Minh không nhịn được hỏi. “Không ảnh hưởng.” Ngô Uyên thản nhiên nói: “Ngô Mậu là người có năng lực, bản thân hắn là cao thủ nhị lưu, lại là chấp sự tông môn, tự có quyết đoán và kiến giải riêng.” “Bất quá!” “Vô luận tương lai thế nào, sau khi ta xuất sư, người đảm nhiệm chức tộc trưởng đời thứ nhất của Ngô thị Vân Sơn vẫn là tộc trưởng ngươi.” Ngô Uyên khẽ nói. “Tộc trưởng đời thứ nhất?” Ngô Khải Minh nín thở, có chút kích động. Hắn vốn tưởng rằng, Ngô Uyên sẽ tự mình đảm nhiệm hoặc để Ngô Mậu đảm nhiệm. Dù sao, luận về thực lực, thân phận, hay thủ đoạn thì Ngô Mậu đều thích hợp với vị trí tộc trưởng Ngô thị Vân Sơn hơn hắn. “Đến lúc đó, nếu Ngô Mậu nguyện ý thì chức đại trưởng lão cứ để hắn đảm nhiệm.” Ngô Uyên khẽ nói: “Còn về sau nữa.” “Ngô thị Vân Sơn, không phân biệt đối xử.” Ngô Uyên nói: “Người có năng lực lên, kẻ yếu xuống, ta sẽ che chở gia tộc, còn việc gia tộc có thể tiến xa đến đâu, vẫn phải dựa vào tự thân.” “Ta hiểu rồi.” Ngô Khải Minh gật đầu. “Tộc trưởng, số tiền này, ngươi cầm lấy.” Ngô Uyên khẽ xoay tay, đưa ra một chồng lớn kim phiếu, ngân phiếu. “Đây là?” Ngô Khải Minh con ngươi hơi co lại. “Tổng cộng là 100.000 lượng.” Ngô Uyên nói: “Bây giờ ta chưa xuất sư, tiền tông môn thưởng cũng chỉ đủ chi tiêu cho mẫu thân và muội muội ta.” “Vân Sơn lớn, sống không dễ!” “Ta biết tộc trưởng các ngươi kỳ thực rất khó khăn, số tiền này, xem như ta cho gia tộc một khoản vốn khởi nghiệp.” Ngô Uyên nói. Trước kia, thân phận và thực lực hắn chưa đủ, nên không dám đưa ra nhiều tiền như vậy. Còn bây giờ? Dù Ngô Khải Minh có tò mò, hắn cũng không có chỗ nào mà hỏi. “Ngô Uyên.” Ngô Khải Minh lộ vẻ khó xử. “Tộc trưởng, không cần khó xử.” Ngô Uyên mỉm cười nói: “Năm đó, gia tộc vì ta mà bỏ ra, ta đều ghi tạc trong lòng, bây giờ, chẳng phải là lúc ta trả lại cho gia tộc sao?” “Ngươi yên tâm.” “Số bạc này, đối với ta, không là gì cả, sẽ không ảnh hưởng đến việc tu hành của ta.” Ngô Uyên thản nhiên nói. Cuối cùng. Ngô Khải Minh vẫn nhận lấy số kim phiếu, ngân phiếu này… Về đến nhà. Ngô Uyên mỗi ngày vẫn tu luyện như cũ, còn vào những lúc rảnh rỗi ban ngày, hắn lại bầu bạn với mẫu thân. Hắn hiểu rõ, cuộc sống như thế này thật khó có được. Mình thì có thể sống rất lâu. Còn mẫu thân, thì khó mà sống được lâu như vậy. Huống hồ, về sau, khi thực lực của bản thân càng ngày càng mạnh, địa vị càng ngày càng cao, thời gian nhàn hạ như thế này cũng sẽ ngày càng ít đi. Đối với tình thân này, Ngô Uyên vô cùng trân trọng. Chớp mắt, hơn mười ngày sau. Đêm khuya. Ngô Uyên cáo biệt mẫu thân, tộc trưởng Ngô Khải Minh, rồi đột ngột rời đi, không thông báo cho những người khác trong phủ, ngay cả muội muội Ngô Dực Quân cũng không hề hay biết. Hắn mặc bộ y phục chưa từng khoác lên người. Lưng đeo bao hành lý, vũ khí! Dịch cốt! Ngô Uyên lặng lẽ rời khỏi Ngô phủ… Vân Sơn phủ, đêm đến không có lệnh giới nghiêm, vô cùng náo nhiệt. Tất nhiên, sự náo nhiệt chỉ giới hạn ở khu thành tây và thành bắc. Càng về phía nam, nhà cửa, đình viện càng trở nên xơ xác, tiêu điều, tự nhiên cũng trở nên vắng vẻ hơn. “Tự tại, không bị gò bó.” “Không cần phải lo lắng, lại càng không cần phải mang bất cứ trách nhiệm gì.” Ngô Uyên tay cầm đao, ung dung đi trên đường cái, thong dong dạo bước. Tâm hồn hắn chưa từng thả lỏng đến vậy. Có được thực lực cường đại, mà lại không bị thứ gì trói buộc! Đến gần một canh giờ sau. Chậm rãi, Ngô Uyên mới đến trước một ngôi đình viện rách nát ở khu thành nam. Đình viện đóng kín cổng, chỉ có chiếc đèn lồng treo lên, cho thấy nơi này có người ở. Ngô Uyên đeo chiếc mặt nạ đã chuẩn bị sẵn. Đẩy cửa. “Ai đó?” Một tiếng quát lớn. “Tam tinh thích khách, Thiên Sơn, đến trả nhiệm vụ.” Ngô Uyên thản nhiên nói, trực tiếp lên tiếng. Giọng hắn rất nhẹ, nhưng chẳng khác gì sấm sét giữa trời quang. Khiến hai hộ vệ giật mình hoảng sợ. Sao lại đến thẳng như vậy? Bọn hắn không khỏi liếc mắt nhìn xung quanh đường phố, may mắn không có ai qua lại. “Cái gì thích khách, cái gì Thiên Sơn.” Một tên hộ vệ liền quát: “Đi mau, nơi này không có thứ ngươi tìm.” “Thiên Sơn?” Một tên hộ vệ khác lại như sực tỉnh ra: “Ngươi chính là Thiên Sơn g·iết Trần Đường Như, Vương Trụ Sơn sao?” Tên hộ vệ đang chuẩn bị quát Ngô Uyên nghe vậy, cũng như bừng tỉnh. “Đương nhiên.” Ngô Uyên gật đầu. Hai tên hộ vệ liếc nhìn nhau, trong mắt đầy vẻ sợ hãi, bọn chúng tuy chỉ là nhân viên tầng dưới của Thất Tinh lâu, nhưng đã từng nghe qua danh Thiên Sơn. Đó chính là một cao thủ đỉnh cao! “Mời đại nhân vào phủ trước, bên ngoài có nhiều người qua lại, chúng ta sẽ đi bẩm báo ngay.” Một hộ vệ trong đó khẽ nói. Ngô Uyên khẽ gật đầu. Hắn cũng không sợ có mai phục, cạm bẫy gì. Vì hắn! Người bản lĩnh cao gan cũng lớn! Lúc thực lực còn yếu, tự nhiên từng bước cẩn thận, tỉ mỉ chú ý, nhưng khi thực lực đã mạnh mẽ thì tự nhiên sẽ phóng túng hơn chút. Đương nhiên, nguyên nhân chủ yếu nhất là Ngô Uyên có đầy tự tin vào Thần cảm của mình. Rất nhanh. Đã có quản sự ra đón, cung kính dẫn Ngô Uyên vào sâu bên trong đình viện. Nơi này tường viện cao ngất, từng tòa nhà san sát. Đi vào trong, ở một khoảng sân không quá lớn. Có hơn mười bóng người đang đứng, tất cả đều mang mặt nạ đồng xanh, Ngô Uyên có thể cảm nhận rõ thông qua thần cảm, thêm cả pháp bộ, dáng người của bọn chúng. Hắn hiểu, những người này đều là cao thủ! “Đông người thật.” Ngô Uyên đảo mắt qua, thản nhiên nói: “Sao vậy, ta đến giao nhiệm vụ, chuẩn bị giữ ta lại?” “Đây, chính là quy tắc của Thất Tinh lâu sao?” Ánh mắt Ngô Uyên lạnh lẽo, giọng trầm thấp đột nhiên chuyển sang băng giá, mang theo sát ý. Thanh âm vang lên, một luồng áp lực vô hình khiến hơn mười cao thủ trong sân nhỏ đều bản năng run rẩy. Trong lòng họ càng thêm kinh hãi, đây là thủ đoạn gì vậy? Bọn họ không hề biết, hơn một năm qua, Ngô Uyên thường xuyên quan tưởng hắc tháp, thần phách không ngừng lớn mạnh, thần cảm cũng nhạy bén hơn, đồng thời cũng dần dần nghiên cứu ra cách ứng dụng Thần. Đơn giản nhất chính là thanh âm, ánh mắt uy hiếp người! Còn bây giờ. Không cần Ngô Uyên động thủ, chỉ với chiêu này thôi cũng đủ khiến đám người trong sân nhỏ e dè, không dám tùy tiện động thủ. “Thiên Sơn, nói đùa thôi mà.” Một nam tử mang mặt nạ đỏ tươi cười cuối cùng cũng đứng ra, giọng nói ôn hòa: “Ta là lâu chủ Giang Châu phân lâu của Thất Tinh lâu, ngươi có thể gọi ta là Mã lâu chủ, chúng ta ra mặt đây, không phải là muốn làm gì.” “Chỉ là có người giả mạo thân phận Thiên Sơn của ngươi.” “Dù sao, hơn một năm nay, Thiên Sơn ngươi đã mai danh ẩn tích.” Mã lâu chủ cười ha ha nói: “Nên tưởng rằng ngươi đã từ bỏ thân phận này, chúng ta không thể không phòng bị.” “Vất vả lắm mới có được thân phận Thất Tinh lâu, sao lại từ bỏ?” Ngô Uyên cười nhạt đáp. “Thiên Sơn, ngươi cũng quá lớn gan, bây giờ các thế lực ở Giang Châu đang truy tìm ngươi.” Mã lâu chủ cảm khái nói: “Vân Sơn phủ này, thế nhưng là đại bản doanh của Hoành Vân tông.” “Tìm ta thì sao chứ?” Ngô Uyên cười nói: “Chẳng lẽ trong Thất Tinh lâu các ngươi, còn có tông sư cao thủ?” “Đương nhiên là không có.” Mã lâu chủ xấu hổ cười một tiếng. “Thế thì có gì mà phải sợ?” Ngô Uyên thản nhiên nói: “Dưới tông sư, ta chẳng sợ ai, cho dù hai tông sư của Hoành Vân tông có đến, thì việc có giữ được ta không, còn là một chuyện khác.” Một đám cao thủ Thất Tinh lâu đều hơi co con ngươi lại. Thật là khẩu khí lớn! “Thiên Sơn có uy lực như vậy, ta rất bội phục.” Mã lâu chủ vẫn giữ nguyên giọng nói, cười nói: “Chỉ là không biết hôm nay Thiên Sơn đến, có việc gì?” “Giao nhiệm vụ.” Ngô Uyên thản nhiên nói: “Hơn một năm trước, ta nhận nhiệm vụ g·iết Ly Thành Từ Thủ Dực, do bận việc đến Mân Châu nên bây giờ mới trở về, muốn tiện thể giao nộp nhiệm vụ.” “Nhiệm vụ của Thất Tinh lâu, một khi hoàn thành thì chắc cũng không có quy định về thời hạn phải không.” Ngô Uyên bình tĩnh nói. “Đương nhiên là không có.” “Xin Thiên Sơn hãy lấy lệnh bài thân phận ra, ta còn phải kiểm tra.” Mã lâu chủ nói. Ngô Uyên khẽ run tay, một lệnh bài bay ra. Mã lâu chủ đưa tay nhận lấy, thoáng nhìn qua, gật gật đầu rồi trả lệnh bài lại cho Ngô Uyên: “Lệnh bài không sai, không biết Thiên Sơn muốn phần thưởng gì?” “Đổi hết thành Ích Khí Đan.” Ngô Uyên thản nhiên nói. “Không vấn đề.” Mã lâu chủ gật gật đầu. Chỉ vài chục giây. Đã có người từ trong một căn phòng tối trong góc sân mang đến toàn bộ số Ích Khí Đan đã được gói cẩn thận. Ngô Uyên nhìn lướt qua, tất cả có bốn mươi lăm viên. Nhận lấy. “Không biết Thiên Sơn, còn có chuyện gì không?” Mã lâu chủ hỏi: “Hay muốn tiếp nhận nhiệm vụ?” “Ta chỉ muốn hỏi một chút, trong địa phận Giang Châu, có nhiệm vụ cấp năm sao không?” Ngô Uyên mỉm cười nói: “Ta có thể tiếp không?” Nhiệm vụ năm sao? Mã lâu chủ kinh ngạc nhìn Ngô Uyên: “Thiên Sơn, ngươi có biết nhiệm vụ cấp năm sao có ý nghĩa gì không?” “Đương nhiên, chủ yếu là á·m s·át đỉnh cao cao thủ mới là nhiệm vụ cấp năm sao.” Ngô Uyên gật gật đầu. “Ngược lại là có.” Mã lâu chủ gật đầu nói: “Hơn nữa, có hai nhiệm vụ đều là từ nhiều năm trước, bên trong Giang Châu vẫn chưa ai hoàn thành được.” “Chỉ là, Thiên Sơn ngươi mới chỉ là thích khách cấp ba sao, muốn hoàn thành nhiệm vụ, nhất định phải chứng minh thực lực của ngươi.” Mã lâu chủ nói. “Thực lực?” Ngô Uyên nhếch mép cười một tiếng. “Xoẹt!” Đao quang lóe lên rồi biến mất, ngay sau đó lại nhập vào vỏ. Cho đến lúc này, một sợi tóc dài mới chậm rãi rơi xuống từ trên đầu Mã lâu chủ. Trong đình viện, lập tức hoàn toàn yên tĩnh! “Một chút thực lực này, đủ để tiếp nhận nhiệm vụ chứ?” Giọng Ngô Uyên trầm thấp. ——PS: Chương lớn vạn chữ, cầu đặt mua! Cầu nguyệt phiếu! Buổi tối vẫn sẽ còn một chương lớn nữa!
Bạn cần đăng nhập để bình luận