Uyên Thiên Tôn

Chương 265: Long Tinh quyết đấu

"Ha ha, quả không hổ là sư huynh Ly Hạ."
"Có dũng khí."
"Đệ nhất! Long Tinh quyết đấu, sư huynh Ly Hạ nhất định có thể cướp được vị trí thứ nhất." Năm vị đệ tử chân truyền ở đây đều lộ vẻ tươi cười.
Trông có chút kích động.
"Sư huynh Ly Hạ." Quảng Long trầm giọng nói: "Chúng ta đều là vừa vào cửa đã thành chân truyền, đều tự xưng là thiên tài, nói thật, dù cho các chân truyền Kim Đan khác có đánh bại chúng ta, trong lòng chúng ta cũng không phục."
"Chúng ta kém hơn, chỉ là về thời gian thôi." Quảng Long nói.
Thạch Vận, Tình Quang, Lạc An bọn họ cũng không khỏi gật đầu.
Thiên tài, ai cũng tràn đầy ngạo khí.
Lần Long Tinh quyết đấu này, đối với họ mà nói, gần như chắc chắn thua, thật sự là tu luyện còn quá non nớt.
Thời gian, có một sức mạnh ma thuật khó tin.
Theo như Ngô Uyên biết, người mạnh nhất trong đám này là Quảng Long, tuy vào môn muộn nhưng thực lực ngay khi vào môn đã rất mạnh.
Chỉ là nếu so tài thông thường thì rất khó lọt vào Top 32.
Dù sao, Kim Đan chân truyền là những đệ tử xuất sắc nhất được Long Tinh Tiên Tông lựa chọn từ mấy triệu đệ tử Kim Đan.
Mà mọi người ở đây, Lạc An là người yếu nhất, tuổi còn nhỏ hơn Ngô Uyên rất nhiều, vừa tròn 30 tuổi, thực lực làm sao có thể mạnh được?
Đừng nói lần Long Tinh quyết đấu này, cho dù 30 năm nữa, một mình Lạc An cũng khó lòng mà trở thành đệ tử chân truyền.
"Chỉ có sư huynh Ly Hạ là chúng ta chịu phục." Quảng Long cười nói.
Đôi mắt hắn sáng ngời, lộ vẻ vô cùng chân thành.
"Sư huynh Ly Hạ, tuổi tác còn nhỏ hơn chúng ta, mà thành tựu đã cao như vậy." Trong mắt Tình Quang như chứa làn nước thu, dáng người vô cùng quyến rũ.
"Đi thôi."
"Cám ơn những lời tốt lành của các ngươi." Ngô Uyên mỉm cười nói: "Ta tin rằng khi Long Tinh quyết đấu lần sau, các ngươi đều sẽ có thực lực đủ mạnh."
Ngô Uyên rất rõ ràng mọi người vì sao lại có thái độ như vậy, thứ nhất là vì tuổi tác của bọn họ khá tương đồng, nên tự nhiên sẽ thân thiết hơn.
Thứ hai, là do thực lực và thân phận của hắn.
Thiên tài tuyệt thế.
Đệ tử của Thiên Tiên.
Chỉ cần không ngốc đều hiểu rằng, chỉ cần hắn không chết yểu thì nhất định sẽ quật khởi.
Phải biết, trong hàng trăm ngàn đời đệ tử chân truyền, có được mấy ai thành Tiên Nhân? Tuyệt đại bộ phận đệ tử chân truyền, cuối cùng đều dừng bước ở Luyện Hư cảnh, Thánh Vực cảnh, thậm chí sớm chết yểu.
Vì thế, như Quảng Long, Thạch Vận, những người này đều tự nguyện giao hảo với Ngô Uyên.
Đến khi tương lai, Ngô Uyên quật khởi, lên tới vị trí cao trong tông môn thì có lẽ bọn họ sẽ có thu hoạch khó tưởng tượng.
Đương nhiên, trong những toan tính lợi ích và nịnh nọt này, có lẽ cũng có cả sự chân thành.
Ai có thể nói rõ?
Tựa như Tình Quang, một tuyệt sắc mỹ nhân, khí chất phi phàm, ý tứ của nàng đối với Ngô Uyên, ai ở đây mà không nhìn ra?
Nhưng Ngô Uyên chẳng hề bày tỏ ý kiến gì.
"Chỉ cần ta đủ mạnh, luôn luôn mạnh mẽ, vậy thì, những lời nịnh nọt và thân mật này sẽ cứ mãi tiếp diễn, không cần phân biệt thật giả làm gì?" Ngô Uyên uống cạn ly rượu trong tay.
Liếc mắt, hơn nửa canh giờ đã trôi qua.
"Thời gian sắp đến rồi, chúng ta cứ vừa ăn vừa nói chuyện đi." Quảng Long cười nói: "Sau đó mọi người cùng nhau tiến vào Long Tinh tiên cảnh."
"Ừm."
"Đi thôi." Mấy người ở đây đều gật đầu.
Với thực lực của họ, đồng thời duy trì hai Thần Hư cảnh tự nhiên là quá dễ dàng, cho nên, Quảng Long mới chọn mở tiệc ở Xích Nguyệt tiên cảnh mà không sợ chậm trễ yến tiệc.
...
Long Tinh tiên cảnh, Thanh Long thành, Chân Truyền lâu.
Là một quần thể cung điện rộng lớn, do đệ tử chân truyền rất ít khi đến nên nơi đây quanh năm chỉ có một số chấp sự cùng thị nữ trông coi.
Vút! Vút! Vút!
Ngô Uyên, Quảng Long, Thạch Vận, Tình Quang lần lượt tiến vào chủ điện của Chân Truyền lâu, nơi này vô cùng rộng lớn.
Chiều dài khoảng hơn mười dặm, chiều rộng vài dặm, đủ chứa cả vạn người.
"Nhiều người thật." Lạc An khẽ nói.
Ngô Uyên cũng nhìn lại, chỉ thấy trong chủ điện đã có mấy trăm bóng người, đa số đều có khí tức thần phách rất mạnh.
Tử Phủ cảnh!
Quá nửa đều là đệ tử chân truyền Tử Phủ cảnh.
"Lại có người đến."
"Là chân truyền Kim Đan, là Ly Hạ!"
"Ai là Ly Hạ vậy?"
"Hắn chính là Ly Hạ ư? Ta đây là lần đầu thấy đó, khí chất bất phàm thật." Mấy trăm đệ tử chân truyền đang chờ ở đó đều quay lại nhìn.
Mà ánh mắt của họ, phần lớn đều rơi vào người Ngô Uyên.
Ly Hạ!
Vào tông mười ba năm đã được Thiên Tiên thu làm đệ tử, được vô số hộ pháp, trưởng lão của tông môn công nhận là thiên tài đệ nhất trong mấy chục vạn năm gần đây của tông môn.
Thật lòng mà nói, trước sự quật khởi nhanh chóng của Ngô Uyên, rất nhiều Tử Phủ chân truyền mạnh trong lòng chưa chắc đã cam tâm phục.
Rất nhiều thiên tài tuyệt thế, lúc đầu rất hào quang chói lọi, nhưng chưa chắc có thể chói lọi mãi về sau.
Đương nhiên, bao người đang nhìn, các Tử Phủ chân truyền này không ai dám tự đi tìm Ngô Uyên gây phiền phức, mà ngược lại có không ít người còn chào hỏi Ngô Uyên.
Nói cho cùng.
Dù cho có Tử Phủ chân truyền nào trong lòng không thoải mái thì trong tình huống lợi ích không bị tổn hại, chẳng ai dại dột đến mức đi gây chuyện với Ngô Uyên cả.
Ngô Uyên lần lượt đáp lại.
Số lượng Tử Phủ chân truyền gấp mấy chục lần Kim Đan chân truyền, nhưng giá trị không hề nhỏ, mỗi một vị đều không thể xem thường.
Rất nhanh.
Ngô Uyên và mọi người đã đến gần khu vực chỗ ngồi phía trước của đại sảnh, nơi này đã có hơn 20 người, khí tức thần phách có vẻ yếu hơn một chút.
Bởi vì những người này đều là chân truyền Kim Đan.
"Ly Hạ tới rồi."
"Ly Hạ." Những Kim Đan chân truyền đều nhìn về phía Ngô Uyên, ánh mắt ai cũng phức tạp, không mấy người tới chào hỏi.
Trong Long Tinh quyết đấu, đệ tử Kim Đan và Tử Phủ đấu riêng với nhau.
Vì thế, mọi người ở đây đều là đối thủ trực tiếp của nhau.
Ngô Uyên cũng đang quan sát những chân truyền Kim Đan này.
Tổng cộng hai mươi bảy người, đều là những người lọt Top 32 Long Tinh quyết đấu lần trước.
Còn năm chân truyền Kim Đan khác? Đều đã đột phá lên Tử Phủ cảnh, tự nhiên không còn tham gia nữa.
"Tinh Lạc, Trần Tĩnh, Hạo Sơn Kính, Khổ Phương, Động Sơn..." Ngô Uyên đảo mắt nhìn qua bảy người có thể gây uy hiếp cho mình.
Bảy người, về độ cảm ngộ đạo, đều có thể xông qua Tháp Nhất Tinh tầng 50.
Đương nhiên.
Trong số đó có sáu người tuổi đều đã hơn trăm tuổi, trên thực tế bọn họ đang xông Nhị Tinh Tháp, độ khó của Nhị Tinh Tháp cao hơn Nhất Tinh Tháp rất nhiều, dựa vào số tầng mà họ xông được cũng có thể đánh giá ra sức mạnh của mỗi người.
"Trần Tĩnh, xông qua Nhị Tinh Tháp tầng 43, tương đương Nhất Tinh Tháp tầng 53, am hiểu trận pháp, là một trận tu, tu luyện hơn một trăm hai mươi năm." Ngô Uyên nhìn một nữ tử mặc tử bào.
Khuôn mặt xinh đẹp, nhưng so với Tình Quang thì kém xa.
Trận pháp chi đạo, cực kỳ quỷ dị, nhất là rất giỏi lấy yếu thắng mạnh.
"Sư đệ Ly Hạ, nếu chẳng may phải chạm trán với ngươi, cần phải hạ thủ lưu tình với sư tỷ đó." Trần Tĩnh mỉm cười.
"Sư tỷ nói đùa rồi, trong Long Tinh quyết đấu lần trước, sư tỷ đã đoạt được vị trí thứ ba." Ngô Uyên lắc đầu nói: "Trận pháp của sư tỷ, ta sớm đã nghe tiếng, lần này, có khi không cẩn thận sẽ bị sư tỷ đoạt ngôi đệ nhất cũng không biết."
"Không dám." Trần Tĩnh lắc đầu thở dài nói: "Đối đầu với sư đệ Ly Hạ thì ta không có tự tin, đối đầu với sư đệ Tinh Lạc thì ta cũng chẳng có phần thắng."
Ngô Uyên cười nhẹ, rồi không nói gì thêm.
"Tinh Lạc." Ngô Uyên nhìn một thiếu niên mặc áo trắng.
Thiếu niên này đang nhắm mắt lại, trông rất yên tĩnh.
Dường như không hề nghe thấy cuộc nói chuyện giữa Trần Tĩnh và Ngô Uyên.
Hắn chính là Tinh Lạc!
Trước khi Ngô Uyên xuất hiện, Tinh Lạc mới là người được Long Tinh Tiên Tông công nhận là thiên tài đệ nhất đương thời.
"89 tuổi, tuổi tương đương với Quảng Long, đã xông qua Nhất Tinh Tháp tầng 54." Ngô Uyên thầm nghĩ: "Bộ dạng còn trẻ nhưng tính cách thâm trầm như nước, đây đích thực là một khí tu."
Ngô Uyên sớm đã nghe về Tinh Lạc.
Nhất Tinh Tháp chỉ hạn chế dưới 100 tuổi.
Mà đệ tử chân truyền của Long Tinh Tiên Tông thì giới hạn dưới 200 tuổi.
Nên những chân truyền Kim Đan có thể xông qua Nhất Tinh Tháp tầng 50 mặc dù không ít, trọn vẹn có bảy người, nhưng phần lớn tuổi tác đều đã quá hạn, chỉ là tiêu chuẩn để so sánh thì là Nhất Tinh Tháp tầng 50.
Chỉ có Tinh Lạc là ngoại lệ.
"Tinh Lạc này là tiên cơ tam đẳng, trong truyền thuyết, hắn tu luyện bảy pháp bảo mệnh, rất có thể chính là đối thủ lớn nhất của ta." Ngô Uyên trầm ngâm.
Nếu cả hai bằng tuổi nhau thì Ngô Uyên không hề sợ.
Nhưng thời gian tu luyện chênh lệch rất lớn, nên tất nhiên phải cẩn thận.
Khí tu, là những người lấy pháp bảo làm đồ vật bản mệnh, kiếm tu xét từ một góc độ nào đó cũng thuộc khí tu.
"Hạo Sơn Kính." Ánh mắt Ngô Uyên lại nhìn về phía đại hán mặc áo giáp đồng xanh trông vô cùng hung hãn, cao đến hơn ba mét.
Trông giống như một ngọn núi.
Hạo Sơn Kính là Luyện Thể sĩ, Linh Thân cửu trọng, căn cơ tam đẳng, lại còn xông qua Nhị Tinh Tháp tầng 42.
Lại tu luyện nhiều môn nguyên thuật, sức mạnh một khi bùng phát thì rất kinh khủng.
Theo những gì Ngô Uyên biết, trong lần Long Tinh quyết đấu lần trước, nếu không nhờ Trần Tĩnh dùng trận pháp khắc chế để loại bỏ, thì có lẽ không dừng lại ở Top 16.
Ba mươi năm đã trôi qua, sức mạnh của Hạo Sơn Kính chắc chắn sẽ càng mạnh hơn.
"Sư đệ Ly Hạ." Hạo Sơn Kính cười ha ha nói, mỡ trên mặt xếp chồng lên nhau, như một con cá ngốc bự, trông có vẻ chất phác.
"Sư huynh Hạo Sơn tốt." Ngô Uyên mỉm cười, nếu ai xem thường đối phương là một con cá ngốc thì người đó mới thật sự là kẻ ngốc.
Còn những Kim Đan chân truyền khác?
Ngô Uyên đều quan sát từng người, có thể cảm nhận lờ mờ được, mức độ uy hiếp không lớn...
...
Thời gian trôi qua, toàn bộ chân truyền Tử Phủ, chân truyền Kim Đan đã tề tựu đầy đủ.
Ông ~
Một thân ảnh mặc hắc bào trống rỗng xuất hiện, khí tức của hắn hùng hậu, mặt ngựa, vẻ mặt nghiêm nghị, mắt liếc nhìn tất cả đệ tử chân truyền trong sảnh.
"Bái kiến trưởng lão."
"Bái kiến trưởng lão." Tất cả đệ tử chân truyền, bao gồm Ngô Uyên đều cung kính hành lễ, toàn bộ đại điện cũng im lặng trở lại.
"Long Tinh quyết đấu, Tử Phủ chi chiến, Kim Đan chi chiến, tiến hành đồng thời." Tư Du Địa Tiên lạnh lùng nói: "Sau khi sàng lọc sơ bộ, báo danh, tổng cộng có hơn 9600 đệ tử nội môn Tử Phủ cảnh có thể tham gia Long Tinh quyết đấu."
"Tổng cộng có 792 chân truyền Tử Phủ cảnh, các ngươi sẽ cùng những đệ tử nội môn Tử Phủ cảnh tranh nhau 840 suất chân truyền Tử Phủ."
"Ngày mai vào giờ Ngọ, mọi người đến đúng chỗ sơn môn, ai đến muộn sẽ bị loại, đã hiểu chưa?" Tư Du Địa Tiên nói giọng lạnh nhạt.
"Vâng." Mấy trăm vị Tử Phủ chân truyền đồng thanh.
Ngô Uyên, Tinh Lạc cùng các chân truyền Kim Đan chỉ im lặng lắng nghe.
Long Tinh quyết đấu không phải muốn tham gia là được, nếu muốn đăng ký cũng phải đủ mạnh, trong hơn mười vạn tu sĩ Tử Phủ của tông môn, số người có thể tham chiến thật sự thường chưa đến 10.000 người.
"Còn về 33 chân truyền Kim Đan các ngươi."
"Sáu chân truyền vừa mới nhập môn, trực tiếp thăng cấp Top 32, còn lại 27 người, sẽ phải cùng với mấy triệu đệ tử nội môn Kim Đan cảnh tuyển ra hơn 8000 đệ tử, cùng nhau tranh 26 suất chân truyền Kim Đan còn lại." Tư Du Địa Tiên lạnh lùng nói: "Đã hiểu chưa?"
"Đã hiểu." Ngô Uyên đồng thanh nói.
Hoàn toàn yên tĩnh.
"Tất cả đệ tử chân truyền phải nhớ, việc các ngươi giữ được vị trí chân truyền chỉ là bước đầu tiên." Tư Du Địa Tiên lạnh giọng nói: "Nếu các ngươi muốn bái Tiên Nhân làm sư phụ, muốn có được nhiều nguyên tinh, ban thưởng long tinh hơn."
"Vậy thì hãy xông lên!"
"Đừng nên hài lòng với việc Tử Phủ nằm trong 840 người mạnh nhất hay Kim Đan Top 32, mà hãy tiến vào Top 10, thậm chí là đệ nhất!"
Bạn cần đăng nhập để bình luận