Uyên Thiên Tôn

Chương 25: Các phương vân động

Chương 25: Các Phương Vận Động
Mặc dù chỉ mới trôi qua hơn nửa đêm, nhưng những thông tin trên trang giấy vẫn ghi chép cặn kẽ về cuộc chiến đấu này. Điều mà vị tướng quân chú ý nhất là ba khu vực miêu tả.
"Từ đầu đến cuối, tên thương khách này đối với bất cứ thành viên nào của Liệt Hổ bang đều là một thương đánh giết, bao gồm cả bang chủ Dương Long?"
"Từ đầu đến cuối, không hề thấy đồng bọn của tên thương khách này xuất hiện? Lẻ loi một mình!"
"Cuối cùng, người đi cùng Dương Long dường như có một cao thủ thần bí, đã đại chiến một trận với vị thương khách này? Nhưng kết quả không ai biết được."
Tướng quân vô cùng kinh hãi, nhưng nhanh chóng bình tĩnh phân tích.
Không nghi ngờ gì nữa, vị thương khách thần bí này thực lực cực mạnh, rất có thể là một cao thủ nhất lưu. Nếu chỉ là nhị lưu cao thủ thì cũng phải thuộc loại mạnh nhất trong số đó. Ít nhất thì vị tướng quân đây không có nắm chắc có thể một chiêu đánh giết Dương Long.
"Ngay cả Mạnh Cường bên cạnh Giang Đông Khuyết hay Quan Tử Sơn ở Đông Dã huyện cũng không có thực lực mạnh đến thế." Tướng quân trong lòng càng thêm kiêng kỵ. Hoành Vân tông có gần trăm quận trực thuộc. Mỗi vị quận thủ bên cạnh đều có hai vị cao thủ nhị lưu cùng hơn chục cao thủ tam lưu đi theo bảo vệ. Mạnh Cường là cận vệ của quận thủ Ly Thành, Giang Đông Khuyết, thuộc loại mạnh nhất trong các cao thủ nhị lưu. Còn Quan Tử Sơn, là lão tổ của Quan gia tộc lớn nhất ở Ly Thành, lúc đỉnh phong đã từng là cao thủ nhất lưu, được xưng là Đệ nhất cao thủ Ly Thành. Chỉ là tuổi đã cao, thể chất ngày càng suy giảm, giờ chỉ có thể coi là nhị lưu đỉnh phong, nhưng thực lực vẫn không thể khinh thường.
Luận về thực lực cá nhân, vị thương khách thần bí này đủ sức quét ngang cả Ly Thành! Vậy hắn là ai?
"Trong Nam Mộng phủ, cao thủ nhất lưu cũng có chút ít, nhưng người am hiểu thương pháp chỉ có mấy vị kia, lẽ nào lại có cao thủ từ bên ngoài tới?" Tướng quân cảm thấy vô cùng khó xử. Hắn là nhân vật đứng đầu ở Ly Thành. Nhưng Nam Mộng phủ là một trong ba phủ do Hoành Vân tông chiếm đóng, cường giả rất nhiều, một vị Trấn Thủ tướng quân như hắn không đáng gì.
"Vị cao thủ này, một mình quét sạch Liệt Hổ bang, nguyên nhân là gì?" Tướng quân chỉ thấy đau đầu: "Có phải là hắn hướng tới ta không?" Thời gian quá ngắn, tin tức lại quá ít, mấy thủ lĩnh của Liệt Hổ bang cũng đã chết hơn một nửa. Hắn muốn phân tích cũng không biết bắt đầu từ đâu. "Dù thế nào đi nữa, Dương Long đã chết, Liệt Hổ bang tan rã, ta muốn khống chế Ly Thành càng thêm khó." Tướng quân cau mày.
Đằng sau Liệt Hổ bang, chính là hắn! Đây là con chó dữ hắn nuôi dưỡng để cắn xé những thế lực lớn nhỏ không phục tùng hắn ở Ly Thành.
"Lão Hứa." Tướng quân lên tiếng.
"Bang~"
Cửa mở ra, Hứa quản gia mặc áo bào tím cung kính bước vào: "Tướng quân, có chuyện gì?"
"Lập tức bẩm báo lên tổng bộ tông môn, thỉnh cầu điều tra trong cảnh nội Giang Châu, gần đây có cao thủ nhất lưu nào hoạt động ở Ly Thành không?" Tướng quân trầm giọng nói.
"Vâng." Hứa quản gia đáp, chắp tay cung kính lui ra, cánh cửa lại đóng kín.
"Liễu Diệp." Tướng quân lại gọi.
"Tướng quân." Từ sau bình phong bước ra một đại hán khôi ngô, thái dương nhô cao, khí thế đáng sợ.
"Ngươi và Chu Hồng, lập tức dẫn hai đội trăm người đến khu vực Cửu Vân sơn, nhất định phải mang ba đương gia còn lại của Liệt Hổ bang về đây cho ta, ta có việc cần hỏi." Tướng quân nói với giọng lạnh lẽo: "Nhưng nếu dám kháng lệnh, giết không cần hỏi tội!"
Quân Nam Mộng, khi xuất quân thì ai nấy đều cưỡi song cao mã đầu, mặc trọng giáp. Hai đội trăm người thoạt nhìn có vẻ ít ỏi, nhưng một khi xung sát thì dù thiên vị võ sư hợp thành bộ binh cũng khó ngăn cản, hàng vạn dân chạy nạn sẽ bị giết tan!
"Thuộc hạ đã rõ." Đại hán khôi ngô trịnh trọng đáp.
...
So với Trấn Thủ tướng quân phủ kìm nén thì khi nhận được tin này, phủ quận thủ lại vui mừng khôn xiết.
"Chúc mừng quận thủ! Chúc mừng quận thủ!"
Có cận vệ đến chúc mừng: "Liệt Hổ bang tan rã, tên Từ Thủ Dực kia mất một cánh tay, từ nay về sau Ly Thành là của quận thủ."
"Câm miệng, Ly Thành này là của Hoành Vân tông, ta chỉ là người trông coi thôi." Quận thủ Giang Đông Khuyết khiển trách, nhưng ai cũng nghe ra được trong giọng nói sự vui mừng của hắn. Trong phủ quận thủ, ai chẳng hiểu rõ chuyện quận thủ đấu đá với Trấn Thủ tướng quân? Hai bên như nước với lửa!
"Liệt Hổ bang, luôn là mối họa lớn trong lòng người dân Ly Thành, giờ rốt cục cũng đã bị trừ khử, có điều số tàn dư của chúng vẫn còn là một mối đe dọa." Giang Đông Khuyết nghiêm nghị nói: "Bảo vệ an dân là trách nhiệm không thể trốn tránh của Thành Vệ quân, chư tướng nghe lệnh, lập tức xuất động tả hữu nhị doanh, quét sạch tàn dư của Liệt Hổ bang, bắt sống mấy vị đương gia của Liệt Hổ bang."
Ba ngàn Thành Vệ quân chia làm tả, hữu, trung tam doanh, mỗi doanh một nghìn người.
"Vâng."
"Rõ!"
Một đám quan tướng Thành Vệ quân đứng dậy, ai nấy đều hưng phấn.
Đối đầu với Liệt Hổ bang đang thịnh vượng? Thành Vệ quân không hề muốn, cho dù bọn họ có thể thắng cũng sẽ có thương vong rất lớn, vậy tội gì? Nhưng nay bang chủ Dương Long cũng đã chết, Liệt Hổ bang sụp đổ? Vậy chẳng phải là công lao đang bày trước mặt?
Từng tốp quan tướng Thành Vệ quân nối đuôi nhau mà ra.
"Quận thủ, không đi tìm vị thương khách thần bí kia sao?" Đao khách mặc giáp đỏ cao lớn cất tiếng hỏi khẽ.
"Mạnh huynh đệ, ta đã báo lên tông môn, cũng sẽ ra lệnh dán thông báo, sai các nơi cảnh giác với vị thương khách thần bí này." Thái thú Giang cười nói: "Còn những việc khác sao?" "Cao thủ nhất lưu có thể nhảy cao mấy trượng, tường thành vách núi nào cản được? ""Nín thở có thể bơi trong nước gần nửa canh giờ, độ sông lớn như đi trên cạn." "Thể lực của bọn hắn bền bỉ, băng rừng vượt núi như đi trên đất bằng, một ngày có thể đi được ngàn dặm." Giang Thái thú lắc đầu: "Cao thủ thần bí này chưa từng xuất hiện, chắc chắn không phải là cao thủ ở Ly Thành, nếu không có người thân ràng buộc thì hắn một thân một mình, nếu muốn ẩn mình, cho dù có bắt hay mời chào, chúng ta đều không đủ khả năng, nhất định phải có cao thủ của tông môn đến đây mới được."
Thái thú Giang nhìn nhận rất thấu đáo.
Không quan tâm vị cao thủ thần bí này là ai, nắm bắt cơ hội đánh vào thế lực của tướng quân Từ mới là điều quan trọng hàng đầu với hắn.
"Ừm." Mạnh Cường khẽ gật đầu.
Hắn chỉ nhắc nhở Giang Đông Khuyết mà thôi. Là cận vệ được tông môn điều động, hắn chỉ có trách nhiệm bảo vệ Giang Đông Khuyết chứ không tham gia vào công việc của đối phương.
… Chỉ trong vòng nửa ngày.
Ly Thành, lầu Quần Tinh, bên trong một gian tĩnh thất tầng sáu.
"Ngươi nói cái gì? Thương khách thần bí này rất có thể là cao thủ bản địa Ly Thành?" Nữ tử trung niên mặc tử bào kinh ngạc đứng phắt dậy.
"Đúng vậy!" Trung niên nhân áo đen nói: "Chúng ta nhận được tin tức liền điều đội đi đến Cửu Vân sơn điều tra, sau đó ở hiện trường chiến đấu tại đại bản doanh Liệt Hổ bang, tìm được phi đao của Luyện Khí sư Quần Tinh Lâu chúng ta làm."
"Còn theo mô tả của đám bang chúng bỏ chạy, cây thương mà vị thương khách này dùng hẳn là cây Lưu Quang Ngân Tuyết Thương vừa mới bán hôm qua."
"Huống hồ." "Hôm qua, khách hàng mua trường thương kia cũng đã mua thông tin chi tiết về Liệt Hổ bang." Người áo đen nói: "Loại thông tin bang phái này cực ít người mua nên ta có ấn tượng rất sâu."
Nữ tử mặc tử bào khẽ gật đầu.
"Qua phân tích tổng hợp của chúng ta, có 7 phần chắc chắn là khách hàng này đã thông qua dịch cốt phân để mua binh khí của Quần Tinh Lâu chúng ta, sau đó trực tiếp chạy tới Cửu Vân Sơn, đêm đó liền xảy ra cuộc chiến." Trung niên áo đen nói: "Cao thủ như vậy theo lẽ thường đều sẽ có thần binh hợp ý mình, sao đột nhiên lại tới mua binh khí?"
"Chỉ có hai khả năng, thứ nhất, là hắn không muốn bại lộ thân phận, nên mua binh khí để che giấu, nhưng sao lại tới Quần Tinh Lâu chúng ta? Điều này cũng tương tự như bại lộ hành tung vậy."
"Thứ hai, là hắn vốn không có binh khí phù hợp."
"Qua phân tích, chúng ta kết luận, vị thương khách thần bí này, có năm phần chắc chắn đang ở trong Ly Thành và chưa bao giờ để lộ thực lực." Trung niên nhân áo đen nói đầy nghiêm trọng: "Nếu phỏng đoán này là thật, rất có thể tuổi của hắn chưa quá 30, trước giờ vẫn luôn ở một mình tu luyện."
"Điều tra!"
"Điều động tất cả lực lượng điều tra cho ta!" Nữ tử mặc tử bào nghiêm nghị nói: "Cao thủ nhất lưu không quá 30 tuổi? Nếu là sự thật mà lại chưa gia nhập bất cứ môn phái nào, Quần Tinh Lâu nhất định phải bằng mọi cách mời cho được!"
"Đây sẽ là một công lao rất lớn!"
...
Liệt Hổ bang bị hủy diệt nhưng dư chấn của nó chưa chấm dứt. Các thế lực trong Ly Thành đều âm thầm giao đấu, điên cuồng thu thập tin tức. Các thế lực đều muốn tìm ra chân tướng sự việc, đồng thời muốn tìm được vị thương khách thần bí này.
Chỉ có điều. Cho dù thông tin về Ngô Khải Minh có được trình lên, cũng bị gạt bỏ ngay lập tức, không ai chú ý đến. Ai cũng không thể ngờ được Ngô Uyên mười bốn tuổi sẽ là thương khách đáng sợ kia.
Những biến động này Ngô Uyên không hề biết, cũng không để ý.
Trong võ viện, phòng luyện công riêng của hắn, cửa phòng đã khóa kín.
"Lệnh bài này có quan hệ gì với Sở Giang đế quốc?" Ngô Uyên vừa vuốt ve chiếc lệnh bài trong tay, vừa liên tục đọc những cuốn sách bày la liệt trước mặt.
Bạn cần đăng nhập để bình luận