Uyên Thiên Tôn

Chương 284:

Chương 284: Song phương hoàn toàn không ở cùng một cấp độ."Phụt ~" chạm vào là t·ử vong.Tầng thứ hai, thông qua!… Tầng thứ ba, vẫn là Tiểu Hắc ra tay, dễ dàng thông qua.… Tầng thứ tư Ám Tinh, thực lực người canh giữ đã tăng lên đến Kim Đan cửu trọng, đạo chi cảm ngộ cũng đạt tới Vực cảnh lục trọng kinh người.Có thể nói, thực lực như vậy, đặt trong Kim Đan cảnh đã thuộc vào hàng rất mạnh, không có đến một phần ngàn.Nhưng trận chiến này, Tiểu Hắc vẫn chỉ dùng hơn mười chiêu, ngay cả nguyên t·h·u·ậ·t cũng không cần thi triển, liền đ·á·n·h c·hết người canh giữ tầng thứ tư.… Tầng thứ năm Ám Tinh.Thực lực người canh giữ tăng thêm một bậc, đạo chi cảm ngộ vẫn là Vực cảnh lục trọng, nhưng p·h·áp lực lại đủ so sánh với Kim Đan cửu trọng căn cơ tứ đẳng.Đặt ở Long Tinh Tiên Tông, đều thuộc về hàng đỉnh tiêm trong nội môn đệ t·ử.Tiểu Hắc rốt cuộc bộc phát nguyên t·h·u·ậ·t, vừa thi triển cao giai nguyên t·h·u·ậ·t Đạp Giới, tốc độ vốn dĩ đã tấn mãnh lại một lần nữa tăng lên.Tốc độ tuyệt đối mang đến uy lực công kích đáng sợ không gì sánh bằng.Liên tiếp ba lần v·a c·hạm, đ·ánh c·hết người canh giữ."Chủ nhân, th·ỏ·a m·á·n! Th·ỏ·a m·á·n!" Tiểu Hắc hưng phấn nói, k·í·c·h đ·ộ·n·g phảng phất như một đứa trẻ.Ngô Uyên chỉ cười, hắn hiểu vì sao Tiểu Hắc lại hưng phấn như vậy.Đằng Xà, vốn có trong lòng hiếu chiến.Trước kia mấy chục năm, nó luôn ở Tr·u·ng Thổ, ngoài hắn ra thì căn bản không có ai có thể cùng nó giao đấu.Ngay cả Phương Hạ cũng không sống được hai chiêu.Cộng thêm luôn phải che giấu tung tích, cho nên, Tiểu Hắc vẫn luôn cô đơn, khi nghe được có thể rời khỏi thế giới Hạ Sơn liền kích động như vậy.Mà khi đến được Huyết Luyện Ma Cung thì nó như được thỏa mãn."Đằng Xà t·h·i·ê·n phú, thật cao." Ngô Uyên nhìn tốc độ của Tiểu Hắc tăng lên đến cực hạn, trong lòng âm thầm cảm khái.Đằng Xà, vốn sinh ra đã là con cưng của Phong chi đạo.Nếu nói bản tôn luyện thể là trời sinh Đại Địa Thần Thể, vậy thì Đằng Xà có thể xem như trời sinh Phong Chi Đạo Thể.Huống chi.Vu thú bản m·ệ·n·h ngộ đạo t·h·i·ê·n phú, sẽ theo tiêu chuẩn thực lực của chủ nhân mà đồng nhịp thở, chủ nhân thực lực càng mạnh thì t·h·i·ê·n phú càng cao, thực lực của vu thú bản m·ệ·n·h cũng dần dần tăng lên.Mấy chục năm trôi qua.Tiểu Hắc, ngoài p·h·áp lực nước lên thì thuyền lên, thì lĩnh hội đầu pháp tắc hạ vị Tật Phong chi đạo cũng đã đạt đến Vực cảnh bát trọng.Tuy rằng so ra thì kém một chút so với tuyệt thế t·h·i·ê·n tài, nhưng cũng có thể so với một chút với tu sĩ T·ử Phủ bình thường.Thêm nữa Tiểu Hắc chính là tiên cơ tam đẳng, tuy chỉ là Linh Thân thất trọng, nhưng vẫn bất phàm.… Lối vào bên trong Ám Tinh.Lão giả mặc bạch bào Lão La đã kinh hãi tuyệt luân, trừng mắt nhìn chằm chằm vào màn sáng chiếu ảnh, đầy vẻ khó tin.Dù sớm đã biết thực lực của Ngô Uyên thì Hùng Nguyên hộ p·h·áp vẫn cũng kinh hãi khi nhìn màn sáng chiếu ảnh.Hùng Nguyên hộ p·h·áp đã sớm biết thực lực của Ngô Uyên rất mạnh, nhưng chỉ một con linh thú bản m·ệ·n·h ra tay, mà đã trực tiếp xông qua tầng năm Ám Tinh?Sao có thể?Linh thú bản m·ệ·n·h đã lợi hại như vậy, vậy bản thân thì sao?"Không thể nào!""Ngô Uyên này, từ đâu xuất hiện vậy?"Lão giả mặc bạch bào trừng lớn mắt, nhìn về phía Hùng Nguyên hộ p·h·áp bên cạnh: "Linh thú bản m·ệ·n·h của hắn, là cái gì?"Tiểu Hắc, có Vu Binh Giáp cùng Đằng Xà Vũ song trọng che giấu, nên nhìn từ bên ngoài không thể nào đánh giá ra được là Đằng Xà."Không biết." Hùng Nguyên hộ p·h·áp lắc đầu."Lúc này rồi mà còn giấu ta?" Lão giả mặc bạch bào lại trừng mắt."Ta thật sự không biết." Hùng Nguyên hộ p·h·áp cười khổ nói: "Ta biết Ngô Uyên rất lợi hại, nhưng không ngờ lại lợi hại đến mức này."Thật sự là hắn không biết."Quá mạnh.""Chỉ riêng linh thú bản m·ệ·n·h mà đã lợi hại như vậy, vừa rồi thi triển chắc chắn là cao giai nguyên t·h·u·ậ·t, ít nhất cũng là căn cơ tam đẳng.""Ngô Uyên này, còn chưa tu luyện đến Linh Thân cửu trọng?" Lão giả mặc bạch bào lắc đầu tự nói, nhanh chóng phân tích ra rất nhiều thông tin: "Không thể tưởng tượng nổi.""Nếu hắn thi triển thú dung, thật sự ra tay thì chắc chắn có thể xông qua tầng mười.""Hắn còn chưa đến 60 tuổi?""t·h·i·ê·n tài, quả thật là một tuyệt thế t·h·i·ê·n tài." Lão giả mặc bạch bào lắc đầu: "Ta chưa từng thấy qua t·h·i·ê·n tài bậc này.""Đây chắc chắn là một t·h·i·ê·n tài có thể lưu danh sử sách."T·h·i·ê·n tài xông qua tầng mười Ám Tinh? Hắn đã từng gặp.Nhưng mà trẻ như vậy? Lão giả mặc bạch bào chưa từng tận mắt thấy, dù sao, hắn chỉ thủ hộ Kim Đan Ám Tinh hơn một ngàn năm."Ngày xưa, chỉ trong điển tịch mới thấy t·h·i·ê·n tài.""Bây giờ, lại là gặp được một người bằng x·ư·ơ·n·g bằng t·h·ị·t." Lão giả mặc bạch bào nhìn chằm chằm màn sáng chiếu ảnh: "Tầng thứ sáu, ta không tin, hắn có thể dựa vào linh thú để xông qua tầng thứ sáu."Hùng Nguyên hộ p·h·áp cũng không nói thêm, chỉ nhìn màn sáng.Trước khi đến Ám Tinh, hắn vẫn lo Ngô Uyên không mạnh như tình báo ghi.Nhưng bây giờ?Hắn chỉ nghi ngờ rằng liệu Ngô Uyên có giấu thực lực hay không.… Tầng sáu Ám Tinh.Người canh giữ tầng này lại biến thành một vị luyện thể sĩ.Sau khi giao thủ một chiêu với Tiểu Hắc, người canh giữ bộc phát thực lực đáng sợ không gì sánh được, đạo chi cảm ngộ của hắn vẫn là Vực cảnh lục trọng.Nhưng p·h·áp lực cường đại lại gần đến tiêu chuẩn sơn hà nhất trọng ( tiên cơ lục đẳng)."Linh Thân cửu trọng nhị đẳng tiên cơ." Ngô Uyên đứng từ xa quan sát vẻ mặt nghiêm túc lại.Tu tiên giả, khi thực lực càng gần đến cực hạn của đại cảnh giới, việc tăng lên dù chỉ một chút cũng càng ngày càng khó.Tìm một tu sĩ Kim Đan bình thường, một khi p·h·áp lực đạt tới đệ cửu trọng, còn muốn tăng thực lực lên sao?Cũng chỉ có thể ngộ đạo, nghĩ cách tìm bí t·h·u·ậ·t.Thời gian có hạn, t·h·i·ê·n phú có hạn.Nên thực lực tăng lên cuối cùng rồi cũng có cực hạn.Ngô Uyên cuối cùng đã hiểu, vì sao người có thể qua được tầng bảy Ám Tinh sẽ có thể trở thành hạt giống huyết luyện.Chỉ riêng tầng sáu Ám Tinh này đã khó khăn đến thế."Người canh giữ tầng thứ sáu, thực lực tổng hợp đã đạt tới cấp độ T·ử Phủ.""Nếu có thể vượt qua tầng sáu Ám Tinh, liền có được thực lực của bậc cửa T·ử Phủ." Ngô Uyên âm thầm cảm thán: "Đặt ở Long Tinh Tiên Tông, thực lực này rất gần với những đệ t·ử chân truyền kia.""Tiểu Hắc gặp rắc rối."Đây là một cái ngưỡng cửa lớn.Vượt cảnh lớn mà chiến, cho tới nay chỉ là đặc quyền của những tuyệt thế t·h·i·ê·n tài.Mà đúng như dự đoán của Ngô Uyên, Tiểu Hắc ban đầu còn có thể cùng người canh giữ giằng co, nhưng khi người canh giữ cùng lúc bộc phát ba môn nguyên t·h·u·ậ·t, thực lực tăng vọt một mảng lớn thì lúc này Tiểu Hắc bị đánh liên tục bại lui.Hoàn toàn không có sức chống cự."Luận về cảm ngộ đạo, Tiểu Hắc mạnh hơn, nhưng bị giới hạn bởi xiềng xích của bản m·ệ·n·h vu thú, rất khó để tu luyện nhiều môn nguyên t·h·u·ậ·t." Ngô Uyên thở dài: "Nếu tu luyện đến Kim Đan cửu trọng thì Tiểu Hắc vẫn còn sức đánh một trận, nhưng hiện giờ?"Nền tảng chênh lệch quá lớn."Tiểu Hắc, trở về." Ngô Uyên truyền âm tâm linh, Tiểu Hắc gầm nhẹ một tiếng, hai cánh rung động.Có vẻ như hơi không cam lòng.Nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời, nhanh chóng quay về trước mặt Ngô Uyên, thân thể to lớn nhanh chóng thu nhỏ, hòa nhập vào trong cơ thể Ngô Uyên.Làm xong chuẩn bị thi triển Thú dung."Dựa vào linh thú bản m·ệ·n·h đi đến được bước này, c·hết đi." Người canh giữ to lớn trăm trượng gầm nhẹ một tiếng, cầm chiến đ·a·o trong tay, gầm lên lao thẳng về phía Ngô Uyên."Thật sao?"Ngô Uyên nhếch mép cười một tiếng, duỗi song chưởng ra.Bàn tay của hắn trắng nõn như ngọc, nhưng ngay sau đó liền bắt đầu tăng vọt mạnh mẽ, hai cánh tay trong chớp mắt liền đạt đến độ dài mấy trăm trượng, rậm rạp, xẹt ngang qua trời cao.Vu Tướng!Tinh Thần Chân Thân!Hai đại nguyên t·h·u·ậ·t đồng thời bộc phát.Phải biết rằng, luyện thể sĩ vốn lấy thân thể khổng lồ để xưng, so với T·h·i·ê·n Tiên, T·h·i·ê·n Thần hay T·h·i·ê·n Vu, thì thân thể họ hễ động một tí có thể so sánh với một phương tiểu thế giới, trong chớp mắt t·h·i·ê·n địa lật đổ.Ngô Uyên mặc dù mới Linh Thân thất trọng, nhưng tu luyện nhiều môn nguyên t·h·u·ậ·t, một khi bộc phát thì thân thể trở nên khổng lồ cũng dễ như trở bàn tay."Khổng lồ, vốn đã đại diện cho lực lượng!"Ngô Uyên xòe song chưởng, ầm ầm to ra, màu vàng đất khí lưu trùng trùng điệp điệp luân chuyển, giống như hai đám mây đen, trái phải vồ lấy người canh giữ với tốc độ kinh người."Lăn!"Người canh giữ nổi giận gầm lên một tiếng, huy động trường đao."Bộp ~" giống như đ·ậ·p muỗi vậy rất nhẹ nhàng.Ngô Uyên hai tay hợp nhất, trực tiếp vỗ c·hết người canh giữ."Thật yếu." Ngô Uyên khẽ lắc đầu.Thực lực bậc cửa T·ử Phủ sao?Với thực lực của Ngô Uyên hôm nay, một khi toàn lực bộc phát, hoàn toàn có thể vỗ c·hết bằng một tay."Tầng tiếp theo.". ."Cái này! Cái này! Cái này!" Lão giả mặc bạch bào đã kinh hãi đến nói năng lộn xộn: "Không thể nào! Không nên!""Về cơ sở, về nguyên lực thì rõ ràng Ngô Uyên còn yếu hơn một chút." Lão giả mặc bạch bào khó có thể tin: "Sao có thể một chưởng vỗ c·hết?""Là nguyên t·h·u·ậ·t, nguyên t·h·u·ậ·t mà Ngô Uyên thi triển lại càng mạnh hơn, đáng sợ hơn, chẳng lẽ là t·h·i·ê·n giai nguyên t·h·u·ậ·t?" Hùng Nguyên hộ p·h·áp lắc đầu nói vẻ khó tin tương tự.Hắn là luyện thể sĩ nên nhìn càng thêm rõ ràng."Bất quá."
Bạn cần đăng nhập để bình luận