Uyên Thiên Tôn

Chương 67: Giang Châu mười hai tông sư

Chương 67: Giang Châu mười hai tông sưĐối với Đại Tấn đế quốc, Ngô Uyên theo bản năng sinh ra cảnh giác và ý đối địch. Phụ thân đã chiến tử tại Hoành Sơn phủ, có thể nói là chết dưới tay Đại Tấn. Đại Tấn đế quốc lại càng là đại địch số một của Hoành Vân tông. Nếu Ngô Uyên thật sự gia nhập Hoành Vân tông, tương lai không lâu nữa, rất có khả năng sẽ có giao tranh với Đại Tấn đế quốc. Suy nghĩ một hồi, Ngô Uyên lại giãn lông mày ra: "Cũng đúng, vị Tấn Đế đời đầu chính là cao thủ Thiên Bảng, huyết mạch gen chắc chắn không kém, Tấn Thương này có thể được chọn làm Tấn Hoàng, nếu không có thực lực mạnh mẽ, sao có thể áp đảo hàng ức thần dân dưới trướng đế quốc?" Nơi này là thế giới võ giả! Võ lực cá nhân có thể địch vạn quân. Giống kiếp trước, mấy chuyện ký trong tiểu thuyết, kiểu hoàng đế trói gà không chặt, một lời có thể khiến đại tông sư quỳ lạy hành lễ, chỉ là phán đoán của văn nhân thư sinh thôi! Trị quốc an bang hoàn toàn phải nhờ những nhân tài đặc biệt. Nhưng thực tế tại thế giới Trung Thổ, các vương triều hay tông phái đều vậy, người thông minh tài trí chỉ có thể làm phụ tá, chỉ dựa vào mưu lược trị quốc không thể nào làm nên sự nghiệp lâu dài. Nhất định phải có võ lực tuyệt cường trấn giữ. Nhất là hoàng tộc một nước, muốn thực sự thống lĩnh một phương? Đầu tiên phải có được võ lực tuyệt cường. Như Tấn Đế, hắn thành lập Đại Tấn đế quốc, dựa vào chính võ lực đệ nhất thiên hạ của mình, còn mưu lược? Chỉ là thứ yếu thôi. "Như ở Hoành Vân tông ta, đi con đường khoa cử, dù lợi hại đến đâu, cao nhất cũng chỉ thành phủ doãn." Ngô Uyên thầm nghĩ: "Muốn trở thành điện chủ? Thành tông chủ? Không có khả năng!" Vô luận là điện chủ của năm điện hay là tông chủ, điều kiện đầu tiên là phải là cao thủ đỉnh cao. Còn như các quận thủ, phủ doãn, nếu bản thân không đủ mạnh, tông môn sẽ phái cao thủ thân cận bảo hộ, phòng bọn họ bị ám sát. Ngay cả sự an toàn cũng không có thì trí tuệ có cao hơn thì thế nào? Chẳng lẽ mỗi ngày phải có mấy triệu đại quân bao vây bảo vệ? Võ đạo cường giả luôn có cơ hội ám sát. "Vị Tấn Hoàng này, thực lực bản thân mạnh, dưới trướng cũng có nhiều cao thủ như mây, trừ phi cao thủ Thiên Bảng xuất thủ, nếu không ai có thể ám sát hắn?" Ngô Uyên khẽ lắc đầu. Thực lực bản thân mạnh mới là căn bản. Ngô Uyên tiếp tục đọc xuống dưới. Từng cái tên tông sư Địa Bảng hiện ra trong đầu, hắn không ngừng ghi nhớ, cũng hiểu biết chút ít về các tông sư trên bảng. Những tông sư Địa Bảng này, từng người lai lịch không nhỏ, có người là lãnh tụ của đại tông, có người là cột trụ của Thánh Tông quốc gia, số ít những người đạm mạc với danh lợi thì là đại hiệp nổi danh thiên hạ. Trong hàng chục triệu người mới hy vọng có một người trở thành tông sư Địa Bảng. Nhưng thiên hạ rộng lớn nhường nào? Mỗi một châu đều rộng đến vạn dặm, nhân khẩu tính đến hàng ức, số lượng tông sư Địa Bảng đương nhiên không ít. Vì vậy, những tông sư được ghi trong «Thiên Hạ Địa Bảng» cũng chỉ có giới thiệu sơ lược và một hai trận chiến thành danh. Còn thông tin chi tiết hơn? Vậy thì phải tự đi mua riêng tại Quần Tinh Lâu. "Ừm?" Ngô Uyên bỗng nhiên hai mắt sáng lên, ngón tay dừng lại, chăm chú nhìn bản tóm tắt về người xếp hạng thứ 33 Địa Bảng trong sách. "Bộ Vũ, thứ 33 Địa Bảng, Thái Thượng nguyên lão Hoành Vân tông Giang Châu, khống chế nhất phẩm thần binh Nguyệt Lan kiếm, 96 tuổi, thế nhân thường gọi là Vũ tông sư..." "Vũ tông sư, năm 68 tuổi, ở Đại Long phủ Giang Châu, đã cùng hai đại hộ tông pháp vương của Quy Vũ tông giao chiến, lấy một địch hai mà chiến hòa, chỉ một tháng sau, hộ tông pháp vương của Quy Vũ tông là Nguyên Hiển vì bị thương quá nặng mà qua đời..." "Năm 88 tuổi, ở Hoành Sơn phủ Giang Châu, trước đã đánh bại tông sư Trần Lạc của Đại Tấn, sau cùng Đông Vương Tấn Cửu của Đại Tấn đế quốc kịch chiến hơn trăm hiệp bất phân thắng bại, cuối cùng Đại Tấn chiếm lĩnh Hoành Sơn phủ thì mới bãi binh, Hoành Vân tông nhờ đó mà bảo toàn..." Bộ Vũ! Thái Thượng nguyên lão của Hoành Vân tông. "Thì ra, vị Thái Thượng Vũ tông sư mà Cổ Kỷ nhắc tới tên là Bộ Vũ?" Ngô Uyên thầm nghĩ: "Xếp hạng ba mươi ba? Nhìn vào chiến tích đơn thuần thì e là có thể vào top hai mươi thậm chí là cao hơn." Đông Vương Tấn Cửu của Đại Tấn đế quốc, xếp hạng thứ mười hai Địa Bảng, là một cường giả đỉnh cao của hoàng tộc Đại Tấn. Có thể giao chiến hơn trăm hiệp bất phân thắng bại, có thể thấy thực lực của Bộ Vũ. "E là có liên quan đến tuổi tác." Ngô Uyên nghĩ tới tuổi tác của hơn mười vị tông sư Địa Bảng phía trên. Phần lớn là từ 40 đến 70 tuổi. Mà trên 90 tuổi? Kể cả Bộ Vũ cũng chỉ có hai vị! Tông sư Địa Bảng đã đạt đến cực hạn của thân thể người, có thể khống chế cơ thể một cách tinh tế, gần như đạt tới cảnh giới Thiên Nhân, có thể tự chữa lành phần lớn vết thương. Người bình thường, bảy tám mươi tuổi đã tóc bạc, đi lại chậm chạp. Còn tông sư, trăm tuổi vẫn có thể giống như người năm mươi, chức năng cơ thể vẫn ở trạng thái đỉnh cao, sống 130 ~ 140 tuổi vô cùng nhẹ nhàng. "Chỉ là." Ngô Uyên thầm thở dài: "Dù có lực lượng mạnh hơn, kỹ nghệ võ đạo cao minh đến đâu, cuối cùng vẫn là thân xác phàm trần, không thể ngăn cản được sự ăn mòn của thời gian." Tông sư 60 tuổi, trạng thái cơ thể gần như không khác gì 30 tuổi. Nhưng tông sư 90 tuổi, dù chiến lực ở đỉnh cao, thì sức bền chiến đấu và tốc độ hồi phục sau chấn thương sẽ giảm đi nhiều. Sức trẻ là đáng sợ, đây là chân lý muôn đời không đổi. Vì vậy, tuổi càng cao thì thứ hạng trên Địa Bảng cũng dần dần tụt xuống. Ngô Uyên tiếp tục lật xem. Mỗi một tin tức của tông sư Địa Bảng, hắn đều xem kỹ và ghi nhớ, những sự tích liên quan cũng nhớ thật kỹ. Để hắn có cái nhìn rõ hơn về toàn bộ thiên hạ. "Tông sư Địa Bảng, từng người đều đạt đến cực hạn của nhân thể, nhưng vì sự khác biệt trong gen bẩm sinh, điều kiện tu luyện từ nhỏ nên cuối cùng cũng dẫn đến tố chất thân thể hình thành chênh lệch rõ ràng." Ngô Uyên suy nghĩ: "Rồi kỹ nghệ võ đạo, bí tịch chiến đấu, thần binh, tuổi tác, đều ảnh hưởng đến việc phát huy thực lực." Như Tấn Hoàng Tấn Thương. Hắn từ nhỏ đã có điều kiện tu luyện bên ngoài tốt nhất, căn cơ chắc chắn thuộc loại mạnh nhất, kết hợp với nhất phẩm thần binh thích hợp, thực lực đương nhiên rất khủng bố. "«Thiên Hạ Địa Bảng» tổng cộng ghi chép hai trăm ba mươi mốt vị tông sư Địa Bảng." Ngô Uyên đóng quyển sách lại ở trang cuối cùng. Thế giới Trung Thổ mênh mông rộng lớn, thật sự chỉ có ngần ấy tông sư thôi sao? Chưa chắc! Chắc chắn có một số cường giả trên mặt nổi chỉ là cao thủ đỉnh cao, nhưng lại đang âm thầm đột phá. Mấy thế lực đứng đầu cũng có thể có chỗ che giấu. Nhưng Ngô Uyên nghĩ kỹ thì thấy dù có ẩn sĩ cao thủ, chắc cũng không đặc biệt nhiều. Dù sao, Quần Tinh Lâu trải rộng thiên hạ, hàng năm sẽ định lại Địa Bảng một lần, trừ khi có tông sư vẫn luôn ẩn mình, còn nếu công khai xuất hiện, tự nhiên sẽ được lên bảng. "Không biết, trong cái thế giới rộng lớn này, lại có mấy vị cao thủ Thiên Bảng?" Ngô Uyên trong lòng sinh ra một tia hiếu kỳ. Không có ai để hỏi cả. Cũng như lời mở đầu của «Thiên Hạ Địa Bảng», cao thủ Thiên Bảng cách thế nhân quá xa, giống như tiên với phàm, sự tích của bọn họ không ai biết, làm sao mà hiểu rõ được? Hơn nữa. Cao thủ Địa Bảng thì còn có thể xác định, một nguyên nhân là do tuổi thọ có hạn, nhiều nhất chỉ 150 ~ 160 tuổi là sẽ chết già. Còn cao thủ Thiên Bảng? Trong truyền thuyết xa xưa, Võ Vương sống đến tận 500 năm! Do đó, không có cách nào xác nhận sự sống chết của cao thủ Thiên Bảng, bọn họ sống hai ba trăm năm là chuyện hết sức bình thường. Theo đồn đại thì Tấn Đế đời đầu của Đại Tấn đế quốc vẫn còn sống. Nhưng căn bản không có cách nào kiểm chứng được. "Không nóng vội, đợi ta có thực lực Địa Bảng, từ từ rồi tự nhiên sẽ biết được." Ngô Uyên trong lòng vô cùng bình tĩnh. Thực lực đủ sẽ tự nhiên có thể tiếp xúc đến vòng tròn tương ứng. Thực lực không đủ, dù có biết thì sao? Cũng chỉ có thể dùng để bàn tán mà thôi, chỉ gây rối loạn tâm trí. "Trong thiên hạ đại sự, hiện tại không liên quan mấy đến ta, còn những chuyện ở Giang Châu, ta vẫn cần phải chú ý." Ngô Uyên cầm lên cuốn sách thứ hai. «Giang Châu Địa Bảng» đây cũng là bản phụ của Địa Bảng, ghi lại các cường giả Địa Bảng quanh năm ở vùng Giang Châu. Tổng cộng 12 vị! Mà so với cuốn trước «Thiên Hạ Địa Bảng», bản «Giang Châu Địa Bảng» này mỏng hơn rất nhiều, chỉ hơn mười trang. "Những miêu tả về các tông sư Địa Bảng này lại có vẻ rõ ràng hơn chút, có cả giới thiệu vắn tắt về cuộc đời, về các trận chiến thành danh cũng được kể lại." Ngô Uyên thích thú xem xét. "Bộ Vũ, tông sư đệ nhất Giang Châu." "Sở Bình, tông sư thứ hai Giang Châu, danh hiệu Bách Giang Vương, là viễn chi hoàng tộc của Sở Giang đế quốc..." "Thường Đông, tông sư thứ ba Giang Châu, danh hiệu Nguyên Hồ lão nhân..." "Trần Lạc, tông sư thứ tư Giang Châu, là người của Đại Tấn đế quốc..." "...Hoàn Kiếm, tông sư thứ chín Giang Châu, Thái Thượng nguyên lão Hoành Vân tông..." Ngô Uyên ghi chép lại từng tin tức về 12 vị tông sư Giang Châu. Cũng hiểu sơ bộ về cục diện của toàn Giang Châu. "Đại Tấn đế quốc bây giờ đang chiếm giữ bốn phủ Giang Châu, quanh năm lại có ba vị tông sư đóng quân." Ngô Uyên có chút kinh ngạc. Theo những gì hắn biết được những năm qua thì trong 200 năm từ khi thành lập đến nay, Đại Tấn đế quốc luôn bành trướng, được gọi là tứ phía xuất kích. Nam Châu, Mân Châu, Mạc Châu, Nguyên Châu, Giang Châu... Hễ có châu nào giáp ranh với Đại Tấn đế quốc, ngoại trừ Tây Châu và Hoang Châu hoang vu, thì đều có chiến tranh nổ ra. Ý muốn chiếm đoạt thiên hạ thì ai ai cũng biết. Cho dù tứ phía đều là địch, quanh năm chiến hỏa không ngưng, vậy mà ở Giang Châu xa xôi cách vùng lõi trung tâm của mình rất xa, Đại Tấn đế quốc vẫn luôn điều động ba vị tông sư. Có thể thấy được thực lực tổng hợp của Đại Tấn đế quốc kinh khủng đến nhường nào. "Hoành Vân tông, tình thế có chút nguy hiểm." Ngô Uyên phán đoán. Chỉ có hai tông sư Địa Bảng, tông sư Hoàn Kiếm có trẻ hơn một chút, nhưng cũng đã 89 tuổi rồi. Trước mắt, nhờ vào thực lực cường đại của tông sư Bộ Vũ mà còn có thể trấn áp được nhất thời. Chứ mười năm nữa? Hai mươi năm nữa thì sao? "Chuyện này, tin là các cao tầng Hoành Vân tông có cân nhắc, đợi ta gia nhập tông môn thì tính tiếp cũng không muộn." Ngô Uyên thầm nghĩ. Nếu mẫu thân và muội muội gặp nạn, có lẽ Ngô Uyên sẽ liều mình một trận. Còn Hoành Vân tông? Ngô Uyên tạm thời không có ý nghĩ tận trung chiến tử, nếu thật sự gặp nguy hiểm, sẽ không chút do dự mà rời đi. "«Giang Châu Nhân Bảng»?" Ngô Uyên cầm cuốn sách thứ ba lên. Nhân Bảng là bảng thống kê cao thủ dưới Địa Bảng. Địa Bảng có bản chính và phụ bản, còn Nhân Bảng chỉ có xếp hạng các châu, không có xếp hạng chung thống nhất toàn thiên hạ. Thực tế mà nói thì việc xếp hạng Nhân Bảng trên toàn thiên hạ là không khả thi, bởi vì số lượng người thực sự quá nhiều, địa vực thì quá rộng lớn. Hơn nữa, khác với Địa Bảng, Địa Bảng bắt nguồn từ truyền thống của Võ Vương, đã có lịch sử truyền thừa mấy ngàn năm, còn cái gọi là «Nhân Bảng», «Thiên Tài bảng» đều do Quần Tinh Lâu tự sáng tạo. "Thu thập danh sách top 500 cao thủ từ tông sư Giang Châu trở xuống?" Ngô Uyên lật xem cuốn «Giang Châu Nhân Bảng» này. Phần giới thiệu mỗi vị võ đạo cường giả đều vô cùng đơn giản. Ví dụ như: "Trương Trường Sinh, xếp hạng thứ 39, 41 tuổi, cao thủ đỉnh cao, thuộc Quân Võ điện của Hoành Vân tông..." Chỉ vỏn vẹn hơn trăm chữ, và tóm tắt một trận chiến thành danh. Bất quá, nghĩ tới việc phải ghi chép số lượng lớn các cường giả như vậy, Ngô Uyên cũng có thể hiểu, nếu như từng người đều được giới thiệu tỉ mỉ thì cuốn sách này phải dày cỡ nào? Hắn lướt qua từng trang rất nhanh. "Ừm? Cao Vũ, lại cũng được xếp hạng trong này?" Ngô Uyên bỗng dừng tay, trong mắt mang theo một tia hiếu kỳ, chăm chú nhìn kỹ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận