Uyên Thiên Tôn

Chương 651:

"Chưởng Trung Thế Giới, tuyệt học này đối phó kẻ yếu thì ngược lại rất thực dụng." Ngô Uyên mỉm cười. Đây chính là Vĩnh Hằng tuyệt học do Ngô Uyên gần đây sáng tạo ra – Chưởng Trung Thế Giới. Chiêu trấn phong tuyệt học này, Ngô Uyên vừa mới diễn luyện đến cấp độ Thánh Giả, còn chưa đạt đến cấp Chân Thánh. Một chưởng đánh ra, hóa thành thế giới vô biên, bao phủ tất cả, trấn áp hàng vạn sinh linh. Trong tư tưởng của Ngô Uyên, khi chiêu này tu luyện tới cực hạn, trong lòng bàn tay hoàn toàn có thể hóa thành một phương vũ trụ huy hoàng khiến cho Chân Thánh thậm chí là Chí Thánh cũng khó tránh khỏi. Đương nhiên, để tu luyện đến trình độ đó, nhất định sẽ rất khó. Ngô Uyên chợt nghĩ đến Hầu ca trong thần thoại từng giao chiến với Phật Tổ, hình như cũng thất bại khi đối mặt với chiêu thức tương tự. “Ta, ngược lại càng ngày càng giống nhân vật trong thần thoại.” Ngô Uyên thầm nghĩ: “Có lẽ, Cửu Vực thời không rất nhiều thế giới, vô tận năm tháng sau này, cũng sẽ lưu truyền rất nhiều truyền thuyết về ta.” Hô! Ngô Uyên bước ra một bước, nhanh chóng rời khỏi nơi này, theo sát sau đó, hắn đã dò xét hai vị Chúa Tể bị trấn áp trong Chưởng Trung Thế Giới và đám Quân Chủ. Bao gồm cả nam tử mặc ngân bào, tất cả mọi người đều đã hai mắt trở nên mờ mịt, lâm vào trầm luân. “Thẩm thấu.” Pháp thân của Ngô Uyên cũng tiến vào Chưởng Trung Thế Giới, thử xâm nhập vào thế giới tâm linh của họ, cảm nhận ký ức của họ. Lời nói có thể là giả, chỉ có ký ức mới là thật. Rất nhanh, Ngô Uyên xem xét ký ức của từng vị Quân Chủ, thực lực của bọn họ mạnh hơn Dobby Huyết Lâu Quân Chủ, biết nhiều bí mật hơn không ít, huống chi lại có nhiều Quân Chủ như vậy. Do đó, Ngô Uyên hiểu rõ hơn về toàn bộ Cửu Giới. “Nhưng dường như, không có gì đặc biệt, toàn bộ Đệ Thất Giới, có hơn 6000 Chúa Tể...” Ngô Uyên khẽ nhíu mày, ánh mắt rơi trên người Huyết Ma Thần Chủ, tiếp tục dò xét. Trong chốc lát, Huyết Ma Thần Chủ thoáng giãy giụa, hiển nhiên, là Chúa Tể, ý chí tâm linh của hắn cường đại hơn nhiều so với Quân Chủ. Ý thức trầm luân, tâm khí tiêu diệt, xâm nhập thế giới tâm linh, khống chế thần phách, xem ký ức... Độ khó càng ngày càng cao. Nếu xem được ký ức, thường có nghĩa là thần phách tuyệt đối bị khống chế, tự nhiên sẽ rất khó khăn. “Chúa Tể còn khó khống chế như vậy, lại không có thần phách loại Tiên Thiên Linh Bảo trấn thủ, nếu là Bất Hủ cường giả, e rằng không có một tia hy vọng.” Ngô Uyên khẽ nhíu mày, kiệt sức thử nghiệm, hết lần này đến lần khác thi triển Vĩnh Hằng tuyệt học, hao phí rất lâu. Cuối cùng cũng miễn cưỡng thành công, hai mắt Huyết Ma Thần Chủ trở nên mờ mịt, trong đầu hắn, một lượng lớn ký ức phun trào vào lòng Ngô Uyên. “Ba giới bên trên mới là kẻ thống trị của toàn bộ Cửu Giới, bọn chúng cao cao tại thượng, chiếm giữ ba giới rộng lớn và màu mỡ nhất, ba giới bên trên được gọi là Thánh giới.” “Lục giới bên dưới rất cằn cỗi, được gọi là Tiên giới.” “Ngoài Cửu Giới, thực tế còn vô số tiểu thế giới, nhưng những tiểu thế giới đó đều rất nhỏ yếu, tùy ý một vị Thiên Tiên giáng xuống cũng có thể hủy diệt toàn bộ thế giới, những tiểu thế giới kia lại được gọi là thế giới phàm tục, những sinh linh ở trường hà muốn giáng lâm xuống thế giới phàm tục rất khó khăn…” “Trong Tam Giới bên trên có tổng cộng sáu đại thánh tông.” “Mỗi thánh tông đều có một vị Thánh Hoàng? Mỗi thánh tông đều có số lượng lớn cường giả Vĩnh Hằng, trong đó có rất nhiều Thánh Giả... Thánh Tử, tức là Chúa Tể tứ trọng cường giả, nhất định phải sáng tạo ra Vĩnh Hằng tuyệt học... Kỳ Đa Thánh Tử?” Ngô Uyên liếc nhìn nam tử mặc ngân bào kia, hóa ra là một vị Thánh Tử của Thiên Lạc Thánh Tông, khó trách thực lực lại mạnh như vậy, còn mang theo hai kiện Tiên Thiên Linh Bảo hạ phẩm. Rất lâu sau. Ngô Uyên cơ bản đã rõ, toàn bộ Cửu Giới từ vô tận xa xưa, chính là do lục đại thánh tông thống lĩnh. Giống như rất nhiều Chúa Tể ở lục giới bên dưới đều là đệ tử bình thường của lục đại thánh tông điều xuống. Còn về cường giả Vĩnh Hằng? Một khi ở lục giới bên dưới xuất hiện cường giả Vĩnh Hằng, đều sẽ nhận được sự chú ý của lục đại thánh tông, hoặc là gia nhập hoặc là bị tiêu diệt... Điều này khiến cho lục đại thánh tông ngày càng lớn mạnh, nội tình càng ngày càng mạnh. Còn lại các thế lực đều thần phục dưới chân bọn chúng. “Đáng tiếc…” “Huyết Ma Thần Chủ này, cũng chỉ là một đệ tử bình thường của Thiên Lạc Thánh Tông, hiểu biết cũng có hạn, chỉ rõ thánh tông có không ít Thánh Giả.” Ngô Uyên như có điều suy nghĩ: “Vậy còn Thánh Hoàng?” Cửu Giới, người mạnh nhất là lục đại Thánh Hoàng. Bọn họ còn được gọi là sáu Thánh Hoàng sáng thế, truyền thuyết rằng vào lúc Cửu Giới vừa khai thiên lập địa, bọn họ đã ra đời, vẫn luôn đứng trên đỉnh cao của Cửu Giới, người đến sau không ai có thể theo kịp. Vì có lục đại Thánh Hoàng, địa vị của lục đại thánh tông chưa từng có ai dao động. Nhưng thực lực của Thánh Hoàng thì sao? Huyết Ma Thần Chủ không thể nào biết được. “Chẳng lẽ, đều là Chân Thánh?” Ngô Uyên lẩm bẩm, trong mắt hiện lên một tia kiêng kỵ. Nếu tất cả đều là Chân Thánh, áp lực đó quá lớn, Ngô Uyên căn bản không có hy vọng chiến thắng, lực lượng cơ sở chênh lệch quá lớn. Như luyện thể bản tôn, đúc thành Vĩnh Hằng Thần Thể, cảnh giới cũng rất cao, nhưng cũng chỉ miễn cưỡng bộc phát ra thực lực ngưỡng cửa Chân Thánh. “Đừng nói lục đại Thánh Hoàng.” Ngô Uyên nhíu mày: “Ngay cả một đám Thánh Giả của lục đại thánh tông mà đến, ta cũng khó ngăn cản.” Một câu nói, toàn bộ vũ lực của Cửu Giới, đã ẩn ẩn vượt qua giới hạn tiếp nhận của Ngô Uyên. Muốn tìm tòi nghiên cứu bí mật của phương thế giới này? Muốn dùng vũ lực quét ngang thì trước mắt không thể thực hiện được. “Xem ra, phải tìm kiếm các biện pháp khác.” Ánh mắt Ngô Uyên rơi trên người nam tử mặc ngân bào Kỳ Đa Thánh Giả. Vị Thánh Tử này có lẽ biết được nhiều tin tức hơn. Ông~ Không một tiếng động, pháp thân Ngô Uyên bắt đầu thử xâm nhập thế giới tâm linh của đối phương, lại hao phí rất lâu, mới tìm được một chút cơ hội. Nhưng khi Ngô Uyên vừa thử xem ký ức của đối phương. Trong cõi U Minh, liền như thể chạm vào một loại cấm kỵ nào đó. “A a~” Thân thể Kỳ Đa Thánh Tử đột nhiên giãy giụa, lộ vẻ vô cùng thống khổ, mắt chợt khôi phục sự tỉnh táo, ngay sau đó lại toát ra vô vàn tuyệt vọng. Ông ~ Không một tiếng động, ánh mắt Kỳ Đa Thánh Tử ảm đạm, sinh mệnh khí tức nhanh chóng tiêu tan. “Chết rồi?” Ngô Uyên ngẩn người, trong mắt lộ ra một tia kinh ngạc: “Thần phách diệt sát?” “Không! Không phải thần phách diệt sát, mà là vì một loại lời thề nào đó, bị lời thề phản phệ?” Ngô Uyên đánh giá ra nguyên nhân, nhưng trong lòng càng khiếp sợ hơn. Trong cõi U Minh, lời thề trói buộc mà trực tiếp bị diệt sát? Như vậy mà bá đạo đến thế sao? Làm sao có thể! Nên biết, giống như lời thề trong bản nguyên vũ trụ của Cửu Vực, lời thề Nguyên Sơ các loại, cho dù thật sự vi phạm, nhiều nhất cũng chỉ bị tâm ma phản phệ, bị thương nặng, thực lực không thể tiến bộ hơn, thậm chí thụt lùi. Nhưng ít nhất, không đến mức lập tức mất mạng. Một câu, lực lượng vận mệnh chung quy là hư ảo, vận mệnh có thể ảnh hưởng tương lai, nhưng khó trực tiếp quấy nhiễu hiện thực. “Không tốt.” Sắc mặt Ngô Uyên đột nhiên biến đổi: “Theo những gì Huyết Ma Thần Chủ nói trong trí nhớ, một khi Thánh Tử vẫn lạc, nội bộ thánh tông chắc chắn sẽ biết.” Mỗi Thánh Tử, đối với thánh tông đều rất quan trọng, có các thủ đoạn cảm ứng sinh mệnh rất đặc thù, chỉ cần ở trong Cửu Giới, đều trốn không thoát. “Đi trước!” “Không cần thiết đối đầu với Thiên Lạc Thánh Tông.” Ngô Uyên trong lòng chợt thoáng qua ý nghĩ này. Ánh mắt hắn quét qua. Phốc phốc ~ Phốc phốc ~ Phốc phốc ~ Chỉ thấy từng vị Quân Chủ ngã xuống đất, Huyết Ma Thần Chủ cũng ngã chết. “Bằng tốc độ nhanh nhất, đến chỗ tiếp dẫn sứ của Đệ Nhị Giới ở lại Đệ Thất Giới.” Ngô Uyên hóa thành một luồng ánh sáng bay lên trời. Lúc này, Ngô Uyên đã hiểu rõ đầy đủ về toàn bộ Cửu Giới, như vị trí địa vực rộng lớn của Đệ Thất Giới, hắn cơ bản đã nắm rõ. Thông qua tiếp dẫn sứ là biện pháp duy nhất có thể đi vào Tam Giới bên trên. ... Ở giới thứ nhất của Cửu Giới, tổng bộ của Thiên Lạc Thánh Tông, rộng lớn đến ức vạn dặm, vô cùng phồn thịnh, hiện lên cảnh tượng tiên gia thánh địa. Ở trong một tòa thần điện nguy nga tại tổng bộ, đột nhiên vang lên một tiếng kêu thảm thiết: “Không tốt, Kỳ Đa Thánh Tử đã vẫn lạc!” Rất nhanh. “Oanh!” “Oanh!” Hai đạo thân ảnh mặc hắc bào tỏa ra đạo vận Vĩnh Hằng xông vào trong thần điện, ngay lập tức nhìn thấy một chiếc đèn thần trong khoảng trăm chiếc đèn thần, chiếc đèn xếp thứ hai ngọn lửa đã tắt. Tắt, có nghĩa là đã vẫn lạc. “Là ai? Ai dám giết Thánh Tử của Thiên Lạc Thánh Tông ta? Muốn chết!” Một vị Bất Hủ áo bào đen giận dữ gầm nhẹ: “Kỳ Đa, rất có hy vọng trở thành Bất Hủ cảnh.” “Bình tĩnh!” “Có thể khiến Kỳ Đa chết không một tiếng động, trước khi chết ngay cả tin tức huyết khế cũng không truyền ra được, thực lực của đối phương chắc chắn vô cùng cường đại.” Vị Bất Hủ áo bào đen còn lại có vẻ tỉnh táo hơn, nói: “Tra! Lập tức đi điều tra! Xem lần cuối Kỳ Đa Thánh Tử công khai xuất hiện là ở đâu.” “Vâng.” Trong điện, đám Quân Chủ áo trắng quỳ rạp trên đất, vội vàng sợ hãi đáp lời, ngay lập tức bắt đầu điều tra.
Bạn cần đăng nhập để bình luận