Uyên Thiên Tôn

Chương 399: Không làm gì được ( canh một cầu nguyệt phiếu )

Chương 399: Bất lực (Canh một cầu nguyệt phiếu)
Giờ khắc này, Phổ Quang Thượng Tiên cùng ba vị Thiên Tiên còn lại đều nhìn về phía Ngô Uyên.
"Phổ Quang đạo hữu, thật xin lỗi, ta không ngờ rằng kiện Hạ phẩm Tiên Khí này lại tự chạy đến tay ta." Ngô Uyên thu hồi tiên khí hình đao trong lòng bàn tay, cười nói.
Trong Băng Sơn vực, những ngọn núi băng liên tục xuất hiện, sẽ không ngừng xuất hiện một lượng lớn pháp bảo, yếu nhất cũng là thượng phẩm Linh Bảo. Mạnh nhất thậm chí có cả Thượng phẩm Tiên khí.
Những pháp bảo này từ đâu đến? Vì sao lại xuất hiện trong Băng Sơn vực? Đó luôn là một bí mật. Nhưng sau chuyến Thời Không Mê Lang, giờ Ngô Uyên có một suy đoán, có lẽ đều là do Đạo Chủ tiện tay thiết kế khi mở Đạo giới.
Một chút Linh Bảo, Tiên khí, đối với Đạo Chủ Thời Không, không đáng kể chút nào.
Mà trong núi băng, vào lúc bảo vật xuất thế thì không cách nào thu vào pháp bảo chứa đồ, lại càng không cách nào thử nhận chủ.
Điều này khác biệt về bản chất so với các khu vực như Tuyết Ma động quật, Hàn Sương Vụ Hải.
Mà vừa rồi, trong quá trình giao chiến của tứ đại cường giả, bảo vật vừa lúc hoàn toàn xuất thế, bị dư chấn của mấy người đánh sang một bên.
Vừa hay bị Ngô Uyên nhặt được.
"Tự chạy tới? Ngươi đánh rắm!" Phổ Quang Thượng Tiên không hề che giấu, phẫn nộ gầm lên: "Rõ ràng là ngươi chủ động thao túng thời không, đoạt mất."
Ngô Uyên cười một tiếng, không sai.
Việc kiện Hạ phẩm Tiên Khí bị mọi người đánh bay sang một bên là một chuyện, nhưng cũng chính hắn thừa cơ thi triển "Nguyệt Quang Ảnh", hóa thành một đạo ánh trăng, đồng thời thao tác tốc độ thời gian trôi qua, trong nháy mắt bay xa mấy chục vạn dặm, đoạt bảo vật vào tay.
Thủ đoạn thời không cùng lúc thi triển khiến Ngô Uyên nhanh không thể tưởng tượng.
Để Phổ Quang Thượng Tiên và ba Thiên Tiên đều không kịp phản ứng, bảo vật đã rơi vào tay Ngô Uyên.
Giờ phút này, hai bên cách xa nhau mấy chục vạn dặm.
"Tốc độ nhanh thật.""Cái này... chỉ là một Địa Tiên?""Vừa rồi là tốc độ thời gian trôi qua gây ra biến hóa?" Ba vị Thiên Tiên đều kinh hãi, bọn họ đều chỉ vượt qua Thất Tiên kiếp, người lợi hại nhất chỉ là Thiên Tiên tam trọng, hai người còn lại chỉ là Thiên Tiên nhất trọng.
Vì thế, mới bị Phổ Quang Thượng Tiên đè chế.
"Ba tên ngu xuẩn các ngươi, còn muốn cùng ta động thủ?" Phổ Quang Thượng Tiên đảo mắt nhìn ba Thiên Tiên.
Đột nhiên, hắn nhìn Ngô Uyên, kìm nén lửa giận: "Minh Kiếm, chuyện ngươi lừa gạt ta, ta lười để ý đến, nhưng Tiên khí này ngươi nhất định phải giao ra."
Phổ Quang Thượng Tiên nhìn chằm chằm Ngô Uyên.
"Không thể nào!"
Ngô Uyên nhếch miệng cười: "Bảo vật ở Băng Sơn vực, lẽ nào lại có chủ? Rơi vào tay ta, đương nhiên là của ta rồi."
Đừng nói là vô chủ, dù có chủ, nếu đối phương là cường giả Tiên Đình, Ngô Uyên cũng không ngại xuất thủ đoạt lấy.
Tiên lộ tranh phong, giảng chính là chữ "tranh".
Một thanh chiến đao Hạ phẩm Tiên Khí, nhìn thì có vẻ chỉ đáng giá một hai nghìn thần tinh, nhưng trên tiên lộ, chân chính có cơ hội cướp đoạt trọng bảo chỉ là một số ít tình huống.
Việc tích lũy của cải trong những năm tháng dài đằng đẵng mới là trạng thái bình thường của đại bộ phận tu tiên giả.
"Minh Kiếm, ngươi thật sự muốn đối đầu với ta?" Phổ Quang Thượng Tiên đang cố gắng kiềm chế cơn giận.
Ngô Uyên khẽ lắc đầu, không thèm để ý tới.
Vụt!
Ngô Uyên hóa thành một đạo lưu quang lao về phía thông đạo xa xăm, căn bản không muốn dây dưa với Phổ Quang Thượng Tiên.
Tốc độ của hắn nhanh gần như vậy, trong nháy mắt đạt tới tốc độ bốn năm mươi vạn dặm mỗi giây.
Loại tốc độ bùng nổ trong nháy mắt này, Thiên Tiên bình thường không thể so được.
"Ngươi muốn chết thì đừng trách ta!" Phổ Quang Thượng Tiên gầm nhẹ: "Ta thật sự không muốn giết ngươi."
Đột nhiên.
Trong khe băng rộng trăm vạn dặm, dài mấy ngàn vạn dặm này.
Phốc! Phốc! Phốc! Từng cây dây leo màu máu lớn vô cùng xuất hiện, những dây leo này ngắn thì mười vạn dặm, dài thì hơn trăm vạn dặm, lít nha lít nhít, gần như trong nháy mắt đã chặn hơn phân nửa lối đi, ngăn cản đường đi của Ngô Uyên.
Từng cây dây leo, khí tức đều cực kỳ mạnh mẽ.
Cảnh tượng này khiến ba Thiên Tiên giật mình, trước đây họ giao chiến với Phổ Quang Thượng Tiên, lại không phát hiện ra đối phương có loại thủ đoạn ẩn tàng này.
"Trận pháp?" Ngô Uyên thầm nghĩ.
Đối phương sớm bày ra trận pháp, những trận pháp này đã tích lũy lực lượng trong thời gian dài, giờ có uy năng rất mạnh.
"Oanh!""Oanh!" "Oanh!" Những dây leo khổng lồ gầm thét, như từng con rắn lớn, chúng cắm rễ vào lớp băng, có thể trực tiếp cắm rễ trong hư không, lấy tốc độ kinh khủng phủ trời lấp đất đánh về phía Ngô Uyên.
"Uy lực thật mạnh." "Sợ rằng đều có cấp độ tứ kiếp Thượng Tiên, ngũ kiếp Thượng Tiên." Ba vị Thiên Tiên kinh hãi nhìn.
Từng dây leo, nếu nói về uy lực riêng lẻ thì không tính là mạnh, không uy hiếp được bọn họ, nhưng số lượng lại quá nhiều.
Góp gió thành bão, Thiên Tiên thấy cũng phải tê cả da đầu.
"Thượng Tiên này từ đâu xuất hiện vậy? Nếu đấu đơn lẻ, có lẽ có thể đánh chết chúng ta, phải liên thủ mới miễn cưỡng ngăn cản được.""Địa Tiên kia lại là yêu nghiệt, còn có thể thao túng thời gian?""Ừm, bọn họ có quen biết nhau." Ba vị Thiên Tiên nhìn nhau, không dám mạo muội theo Phổ Quang Thượng Tiên động thủ.
Bọn họ đều ý thức được Ngô Uyên và Phổ Quang Thượng Tiên đều không dễ chọc, chỉ muốn rời đi, tránh khỏi cuộc tranh chấp này.
... Đối diện với những dây leo quật phủ trời lấp đất.
"Kiếm trận, lên." Ngô Uyên ánh mắt ngưng lại.
Xoạt! Xoạt! Xoạt!
Từng lớp kiếm ý bộc phát quanh người Ngô Uyên, chín thanh tiên kiếm như chín sợi tơ đáng sợ, xuyên qua hư không, bao phủ mấy chục vạn dặm, trong nháy mắt bộc phát, va chạm cùng những dây leo.
Ngay lập tức, không gian vặn vẹo.
Từng sợi tiên kiếm tơ trở nên mơ hồ ảo diệu, tốc độ vốn không quỷ dị đột ngột tăng vọt lên mấy lần, đạt tới gấp ba bốn lần tốc độ ánh sáng.
Không! Không phải tốc độ biến hóa, mà là tốc độ thời gian của chúng thay đổi, khiến những tiên kiếm này tăng vọt lên rất nhiều.
Những sợi kiếm quang này, chính là kiếm thứ nhất của thời không cửu kiếm - Thời Không Chi Kiếm.
Kiếm pháp kết hợp giữa Pháp tắc Thời Gian và Pháp tắc Không Gian.
"Phốc phốc!""Phốc phốc!" "Phốc phốc!" Giống như cắt dưa chuột, chín sợi tiên kiếm lướt qua từng dây leo.
Có thể trực tiếp chém thành hai đoạn, có thể chém hơn phân nửa, uy năng giảm mạnh.
Không cách nào ngăn cản Ngô Uyên quá nhiều.
"Cái gì? Đây là kiếm pháp gì? Kiếm pháp đáng sợ thật.""Ẩn chứa pháp lực rất yếu, nhưng lại có uy năng khó tin.""Rất đẹp, huyền diệu khôn lường, cho dù ta đã từng thấy kiếm pháp của Tinh Chủ, xét về độ huyền diệu thì cũng chỉ tương đương thế này." Ba vị Thiên Tiên quan chiến đều kinh hãi.
Một Địa Tiên, thi triển kiếm trận, tương đương quét ngang đám Thượng Tiên đỉnh phong?
"Đây là, kết hợp thời không thi triển?" Phổ Quang Thượng Tiên hơi nheo mắt.
Thực lực bộc phát của Ngô Uyên, còn mạnh hơn trong truyền thuyết, trong các thông tin trước đó, Ngô Uyên chưa từng thi triển kiếm pháp khủng bố như vậy.
Kiếm xuất, tứ phương phải sợ hãi.
Ngô Uyên đang tiến lên với tốc độ cao lại hết sức bình tĩnh, khi thời không kết hợp, uy lực sẽ cực kỳ khủng khiếp.
Mấy chục năm qua, bằng vào cảm ngộ về thời gian và không gian trong mấy trăm năm, bản thân mới ngộ ra được kiếm thứ nhất của thời không cửu kiếm.
Có lẽ còn chưa quá thuần thục, chưa đạt tới mức viên mãn.
Nhưng chỉ một kiếm thứ nhất ẩn chứa sự huyền diệu thôi cũng đã đủ sánh vai với cường giả Thiên Tiên ngũ lục trọng, không kém Trác Hải Nguyệt bao nhiêu.
"Ta có tiên cơ bậc nhất, pháp lực gần với Thượng Tiên nhất kiếp."
"Chín thanh Tiên kiếm, ta càng có thể phát huy hoàn mỹ, xét về khả năng chém giết chính diện thì đã không thua Trác Hải Nguyệt bao nhiêu, mà kiếm pháp còn quỷ dị hơn." Ngô Uyên đầy tự tin: "Các pháp môn trong "Thời Không Bí Điển" mới có thể thực sự phát huy hết tất cả Pháp tắc Thời Gian và Không Gian của ta."
Trước đây, Ngô Uyên chủ yếu sử dụng cảm ngộ về đạo để chém giết kẻ địch.
Đương nhiên, Trác Hải Nguyệt ở trong Thời Không Mê Lang, có lẽ cũng có thu hoạch, giờ thực lực khó mà nói được.
... Vụt!
Chín thanh tiên kiếm đồng thời thi triển đã là giới hạn của Ngô Uyên, dù thần phách có mạnh, gánh nặng vẫn rất lớn.
Quét ngang chém đứt từng dây leo, Ngô Uyên lại hóa thành một đạo lưu quang, đạt tới tốc độ ánh sáng, không ngừng xông về phía trước.
Đột nhiên.
Oanh!
Một làn sóng vô hình bao phủ Ngô Uyên, khiến tốc độ của hắn giảm mạnh, hắn không khỏi quay đầu nhìn lại.
Phổ Quang Thượng Tiên cũng tăng tốc lên tới một tình trạng đáng sợ, xung quanh hắn có từng lớp ánh sáng kỳ dị.
Những ánh sáng này quét qua hàng trăm vạn dặm, ẩn ẩn bao phủ lấy Ngô Uyên.
"Là bí thuật trói buộc?" Ngô Uyên đoán ra ngay lập tức.
Phổ Quang Thượng Tiên dù không bằng thiên tài tuyệt thế như Nhiếp Chấn, nhưng so với Lê Huyền điện hạ của Bách Huyền cung, có lẽ cũng không kém là bao, cảm ngộ về đạo có thể so sánh Tinh Chủ, thực lực trực diện sánh với Thiên Tiên tứ trọng.
Quan trọng hơn, theo Ngô Uyên biết, đối phương lĩnh hội Pháp tắc Chân Vực đã đạt đến mức độ rất cao, ít nhất đạt tiêu chuẩn Chân Ý thất trọng.
Pháp tắc Chân Vực, kết hợp Pháp tắc Mộc khiến hắn rất am hiểu trói buộc, lĩnh vực.
Nhất là pháp lực của hắn mạnh hơn Ngô Uyên rất nhiều nên Ngô Uyên khó thoát được.
Trong 8 triệu người mang ấn ký tại Thời Không đảo, về thủ đoạn trói buộc thì một mình Phổ Quang Thượng Tiên cũng đủ để lọt vào Top 10.
"Minh Kiếm, có lẽ Thượng Tiên bình thường ngũ lục trọng không làm gì được ngươi, nhưng ta thì hoàn toàn khắc chế ngươi." Phổ Quang Thượng Tiên gầm nhẹ.
Hắn đầy tự tin.
Khoảng cách giữa hai người đang nhanh chóng thu hẹp lại.
"Địa Tiên đó nguy hiểm rồi.""Hắn rất khủng khiếp, nhưng pháp lực của Thượng Tiên đó mạnh hơn rất nhiều, giao phong chính diện, Địa Tiên đó sẽ bị tiêu diệt trong một chiêu." Ba vị Thiên Tiên quan chiến trao đổi.
Dù có nghịch thiên, nhưng cảm ngộ về đạo có vốn có sự khác biệt, pháp lực quá chênh lệch thì vẫn bị tiêu diệt.
Đúng lúc này.
"Xoạt!"
Vốn chỉ có một bóng người Ngô Uyên, lại đột nhiên chia thành chín bóng người quỷ dị.
Chín bóng người không tách ra xa nhau, cũng không quá xa, cùng lúc đó, lực trói buộc kinh khủng tác dụng lên Ngô Uyên, cũng đồng thời tản ra.
Mỗi thân ảnh, chỉ gánh một phần chín lực trói buộc!
Hô!
Tốc độ của chín thân ảnh Ngô Uyên lại lần nữa tăng lên, nhanh chóng đạt tới cấp tốc độ ánh sáng, tốc độ thời gian trôi qua biến hóa cũng tăng vọt lên mấy lần.
Liên tục tăng.
Trong vài giây ngắn ngủi, Ngô Uyên đã xông ra khỏi phạm vi dây leo, nhanh chóng kéo dãn khoảng cách với Phổ Quang Thượng Tiên.
"Cái gì?""Chín bóng người, đều là thật ư? Ta không thể phân biệt được?" Ba vị Thiên Tiên trợn mắt há mồm.
"Đây là bí thuật gì?" Phổ Quang Thượng Tiên cũng kinh hãi, hắn cảm nhận được rõ ràng khi bí thuật trói buộc của mình tác dụng lên người Ngô Uyên.
Vị trí không gian và thời gian của chín bóng người ấy đang quỷ dị giao thoa.
Căn bản không cách nào xác định đâu là chân thân.
Nhưng họ không biết, đó chính là chỗ nghịch thiên của "Nguyệt Quang Ảnh", đồng thời dung nhập Pháp tắc Thời Gian và Không Gian, đó không phải là thân ảnh, mà là một kiểu chiếu ảnh, cắt xén thời không của chân thân Ngô Uyên, tất cả đều là thật, cũng đều là ảo.
Tu luyện tới đỉnh phong.
Đừng nói bí thuật trói buộc, dù là những công kích nhân quả quỷ dị khó lường, cũng đều có thể bị suy yếu đi một nửa thông qua chiêu thức cốt lõi của "Nguyệt Quang Ảnh".
Như vậy! Mới được gọi là tuyệt học chiến đấu do Đạo Chủ Thời Không sáng tạo ra.
Vụt! Vụt!
Tốc độ của Ngô Uyên không hề giảm đi, hai bên càng ngày càng cách xa nhau, bí thuật trói buộc của Phổ Quang Thượng Tiên càng kém tác dụng.
Cuối cùng.
Phổ Quang Thượng Tiên chỉ có thể trơ mắt nhìn Ngô Uyên càng chạy càng xa, cho đến khi biến mất trong một khe băng nào đó, không còn cách nào tìm được.
"Minh Kiếm này, thật đáng sợ." Phổ Quang Thượng Tiên dừng lại, trong mắt hiện lên vẻ kiêng dè.
——PS: (Canh 1) cầu nguyệt phiếu!
Bạn cần đăng nhập để bình luận