Uyên Thiên Tôn

Chương 187: Luyện khí bản tôn ( cầu nguyệt phiếu )

"Cuối cùng cũng thai nghén thành công rồi." Ngô Uyên mở mắt, khóe miệng nở một nụ cười.
Thật không dễ dàng chút nào!
Lần đầu dò xét Diên Thanh cung, Tiểu Hắc thề thốt chắc nịch rằng mấy năm nữa Tinh Nguyên Diễn Thân sẽ thai nghén viên mãn.
Cuối cùng, Ngô Uyên phát hiện lý luận thì có nhưng kiến thức còn thiếu nhiều quá, lời Tiểu Hắc nói với thực tế khác nhau một trời một vực.
Mười lăm năm, bây giờ mới thành công.
Đương nhiên, so với lời khí linh trước đó nói phải trăm năm, thì còn kém xa hơn.
"Chờ đợi lâu như vậy, cũng nên đi xem một chút." Trong đôi mắt Ngô Uyên có vẻ mong đợi, hắn đã chờ ngày này lâu lắm rồi.
Sưu!
Một cái lắc mình, Ngô Uyên đã rời khỏi tĩnh thất, đi ra phía ngoài trên bầu trời, ánh sáng vặn vẹo, không ai có thể phát giác ra sự tồn tại của hắn.
"Vân Kinh thành." Ngô Uyên quan sát phía dưới thành trì khổng lồ có diện tích rộng lớn, nhân khẩu vượt quá 4 triệu người.
Nơi đây phồn hoa đến cực điểm, bắc ngang Vân Giang, thậm chí trên sông lớn còn có mấy cái cầu lớn, đều là Ngô Uyên chuyên môn dùng pháp thuật Thổ hệ ngưng tụ thành.
So với Vân Sơn thành mười lăm năm trước thì hoàn toàn là một trời một vực.
So sánh với Thánh Kinh thành ngày xưa, thì chỉ có hơn chứ không kém.
"Năm đó Đại Tấn tuy cường thịnh, nhưng cũng chỉ chiếm ba châu chi địa, nhân khẩu chưa được một nửa thiên hạ, lại còn phải dùng phần lớn tài nguyên để chinh chiến." Ngô Uyên thầm nghĩ: "Còn Ngô quốc bây giờ lại hòa bình hưng thịnh, phần lớn tài nguyên đều dùng để kiến thiết, làm sao có thể so sánh được?"
Bây giờ thiên hạ Trung Thổ đại lục, trừ một ít quân đội trấn áp đạo phỉ địa phương ra thì cũng chỉ có bộ khoái.
Quyền thế thực sự ngập trời, chính là Trung Thổ vệ và Đằng Xà vệ.
Trung Thổ vệ có rất đông cao thủ trên Thiên Bảng.
Mười lăm năm trôi qua, Đằng Xà vệ cũng dần trưởng thành, đã có rất nhiều võ giả nhất lưu, nhị lưu, việc giám sát phàm tục thiên hạ đối với họ dễ như trở bàn tay.
Trung Thổ thiên hạ, thượng võ thành phong!
Vô số võ giả, thậm chí cả cao thủ trên Thiên Bảng, dấu chân bọn họ trải rộng khắp nơi trên đại lục, thậm chí còn xâm nhập cả hải ngoại để thăm dò.
"Vân Sơn." Ngô Uyên ánh mắt đảo qua Vân Sơn một bên, ngoài Vân Sơn khổng lồ, còn có những dãy núi nối tiếp nhau.
Từng tòa lầu các cung điện được xây dựng, cây cối cổ thụ che trời.
Từng cái diễn võ trường, từng vị cao thủ trên Thiên Bảng mở động phủ ở đó.
Là tổng bộ của Trung Thổ vệ, mỗi vị cao thủ Thiên Bảng đều mở một ngọn núi làm trụ sở riêng, nhưng nơi lớn nhất và cao nhất vẫn là Thiên Vu sơn mà Ngô Uyên đã xây lại.
Có thể nói.
Diện tích tổng bộ của Trung Thổ Vệ cộng lại còn lớn hơn cả Vân Kinh thành rất nhiều, hàng vạn người phàm sinh sống tại đó, đây chính là thủ đoạn của Tiên Ma.
Ví như Phương Hạ, người đã đột phá đến Kim Đan cảnh, chỉ cần tùy ý dùng một cái pháp thuật cũng có thể làm cho một ngọn núi mọc lên từ mặt đất.
Trung Thổ Vệ hiện tại có hai tu sĩ Kim Đan là Phương Hạ và Hải Phi Chương.
Số cao thủ Thiên Bảng gần 70 người, trong đó có hơn mười người ở Khí Hải cao giai, thực lực tổng hợp đã vượt qua cả thời kỳ đỉnh cao của Trung Thổ đại lục.
"Đáng tiếc, Quỳnh Hải vẫn không thể đột phá." Ngô Uyên khẽ lắc đầu.
Cho dù có được truyền thừa tốt nhất, thậm chí còn được Ngô Uyên chuyên môn chỉ điểm.
Quỳnh Hải Vương và Cực Bắc Vương vẫn không thể đột phá được.
Ngược lại, Hải Phi Chương những năm này vẫn rất khiêm tốn, hai năm trước bất ngờ đột phá thành tu sĩ Kim Đan.
"Đi!" Ngô Uyên bước qua hư không, cứ như đang đi trên đất bằng.
Một bước phóng ra đã là hơn mười dặm, một giây đã đi được hơn trăm dặm, cảnh vật núi sông dưới chân biến ảo không ngừng.
Hư không cũng là địa phương.
Bầu trời và mặt đất dường như là một thể, dù là cường giả lĩnh ngộ Thổ Chi Đạo, tốc độ trên mặt đất cũng chỉ hơi nhanh hơn một chút so với trên trời.
Đây chính là một trong những dấu hiệu của Linh Thân cảnh.
Không sai.
Mười lăm năm trôi qua, Ngô Uyên khi đó còn ở Thông Huyền cảnh ngũ trọng, bây giờ đã âm thầm đột phá đến Linh Thân cảnh nhất trọng.
Đây là còn trong tình huống việc luyện khí làm ảnh hưởng đến việc tu luyện.
Đối với Ngô Uyên có được Diệu Tinh Tiên Nhưỡng, huyết vụ gia trì, tốc độ tu luyện này không được coi là nhanh, thậm chí là hơi chậm.
Cần biết rằng đây là do hắn còn kiêm tu luyện khí nữa.
Đương nhiên, Thông Huyền cảnh thì dễ đột phá nhưng việc tu luyện Linh Thân cảnh thì chậm hơn rất nhiều...
Với tốc độ phi hành hiện tại của Ngô Uyên, không đến nửa khắc đồng hồ đã từ Vân Sơn đến Trung Châu thành.
So với Thánh Kinh thành lúc phồn thịnh thì quy mô nhỏ hơn nhiều.
Nhưng nó đã khôi phục lại sức sống, vẫn là thành lớn đứng thứ ba thiên hạ, chỉ sau Vân Kinh thành và Vạn Tinh thành.
Sưu!
Ngô Uyên cực nhanh tiến vào phía tây chỗ Diên Thanh cung, xuyên qua Mê Thần trận pháp sương trắng bao phủ, một con rắn to lớn đã tiến lên đón.
"Chủ nhân." Đầu rắn giơ lên.
Chính là Tiểu Hắc đã lớn gần trăm trượng, nó đã trở thành một quái vật khổng lồ, đôi cánh chim xòe ra che kín cả bầu trời.
Uy thế không kém Ma Binh Linh Thân cảnh ngày xưa, còn xét về thực lực thì lại vượt xa.
Cho dù là Ma Binh Linh Thân tam trọng.
Một đối một thì sẽ bị Tiểu Hắc tùy tiện xé rách!
"Tiểu Hắc, vất vả cho ngươi rồi." Ngô Uyên nhẹ nhàng đáp xuống đất, xoa lên đầu Tiểu Hắc đang kịch liệt thu nhỏ thân thể.
Tiểu Hắc thân mật cọ vào tay Ngô Uyên.
Mấy năm này, Tiểu Hắc vẫn luôn canh giữ ở Diên Thanh cung.
"Là ta dự đoán sai, để chủ nhân phải đợi lâu như vậy." Tiểu Hắc liên tục lắc đầu nói.
Ngô Uyên cười một tiếng, mang Tiểu Hắc nhanh chóng tiến vào sâu trong Diên Thanh cung.
Chủ điện vẫn như cũ.
Chỉ thấy cái sân khấu pha lê to lớn, vốn bao phủ một lớp dịch thể Tinh Quang, bây giờ đã tiêu hao hơn phân nửa, trở nên vô cùng mỏng manh.
Còn ở chính giữa quả trứng lớn hình bầu dục có đường kính khoảng hai mét, vỏ trứng màu trắng bên ngoài có những đường vân tinh quang càng thêm rực rỡ.
Hơi thở sinh mệnh so với mười lăm năm trước thì hùng hồn hơn rất nhiều!
"Đã thai nghén viên mãn?" Ngô Uyên hỏi.
"Vâng." Tiểu Hắc vội vàng gật đầu: "Chủ nhân xem kìa, đường vân trên vỏ trứng của nó đã viên mãn rồi, hoàn toàn tự nhiên, không có một chút tì vết nào."
Ngô Uyên khẽ gật đầu.
Đây là cảm giác, chỉ nhìn từ bên ngoài thôi, Ngô Uyên đã cảm thấy đường vân bí mật trên vỏ trứng lúc này vô cùng hoàn mỹ.
Cứ như thể thêm vào một chút thôi là sẽ sai vậy.
"Ngoài ra, tháng này ta luôn luôn cảm ứng." Tiểu Hắc nói: "Hơi thở sinh mệnh của nó đã đạt đến đỉnh cao, không tăng thêm nữa."
Ngô Uyên khẽ gật đầu, bí văn viên mãn, hơi thở sinh mệnh đạt đỉnh phong, về cơ bản có thể đoán định là thai nghén viên mãn rồi.
Dù sao Ngô Uyên hay Tiểu Hắc cũng chỉ có chút kiến thức lý luận.
Không thể quá mức nghiêm khắc được.
"Được, Tiểu Hắc làm hộ pháp cho ta." Ngô Uyên nói.
Tiểu Hắc gật đầu, nó lao mình một cái rời khỏi chính phòng khách, đi tới bên ngoài Diên Thanh cung, thân hình khổng lồ nhanh chóng bao phủ cả ngọn núi.
Linh Thân cảnh, thân thể có thể lớn nhỏ tùy ý.
"Có Tiểu Hắc hộ pháp, dù là những người như Phương Hạ đến đây thì cũng không phải đối thủ, không thể quấy rầy được ta." Ngô Uyên thần niệm tỏa ra, yên tâm.
So với Phương Hạ, Quỳnh Hải Vương bọn họ thì Ngô Uyên tín nhiệm Tiểu Hắc nhất.
Tiểu Hắc tuy chỉ là Linh Thân cảnh nhất trọng nhưng lại tu luyện nhiều môn nguyên thuật, thêm cả căn cơ cường đại, dù cho chưa lĩnh ngộ Vực cảnh vẫn có năng lực áp chế cả Phương Hạ Kim Đan nhị trọng.
...Trong chính phòng khách của Diên Thanh cung.
"Hô!" Ngô Uyên đã khoanh chân ngồi xuống, tâm hồn tĩnh lặng.
Lần cuối cùng thôi diễn bí thuật « Phân Thần ».
Bí thuật này nằm ngay trong trí nhớ truyền thừa, sau mười lăm năm hắn đã thôi diễn tầng thứ nhất vô số lần.
"So với mười lăm năm trước thì thần phách của ta quan tưởng hắc tháp lại lớn mạnh hơn rất nhiều." Ngô Uyên thầm nghĩ: "Mà tu vi luyện khí của ta chỉ mới Khí Hải thất trọng, yêu cầu thần phách cũng không cao."
Vì sao tu sĩ Tử Phủ cảnh lại yêu cầu thần thức phải đạt tới cấp độ nguyên thần?
Bởi vì pháp lực của Tử Phủ cảnh quá mức hùng hậu, mạnh mẽ, muốn khống chế được mà phân thần phách ra thì sẽ quá yếu, căn bản không đủ để chống đỡ.
Cho nên, những năm gần đây, Ngô Uyên cố gắng làm chậm lại việc tu luyện pháp lực chân nguyên, dùng phần lớn tinh lực để tu luyện sinh mệnh nguyên lực.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao có thể đạt tới Linh Thân cảnh nhất trọng.
Thêm một lần thôi diễn kết thúc.
"Bắt đầu thôi." Trong lòng Ngô Uyên hoàn toàn bình tĩnh lại, chỉ thấy bệ thủy tinh trước người từ từ mở ra, lộ ra quả trứng lớn bên trong, một cỗ hơi thở sinh mệnh cuồn cuộn tỏa ra.
Trong khí hải của Ngô Uyên, thần phách hình kiếm kia long lanh vô cùng, chín đại bản mệnh phi kiếm vờn quanh, kiếm khí mênh mông bao phủ lấy khí hải.
"Phân Thần!" Ngô Uyên bắt đầu vận chuyển pháp môn này.
Răng rắc ~
Ngô Uyên chỉ cảm thấy tâm thần chấn động, một cảm giác đau đớn chưa từng có quét sạch toàn thân, ý thức phảng phất cũng trở nên mờ nhạt!
Đau quá.
Còn đau đớn hơn gấp mười lần khi bị Trùng Ma phản kích lúc sắp chết.
Bí thuật Phân Thần cũng không phải thực sự đem một đoàn thần phách tách ra khỏi cơ thể.
Thần phách vô hình, kỳ thực là sự hội tụ của từng luồng suy nghĩ.
Cho nên chỉ là đem từng luồng suy nghĩ tách ra khỏi bản thể.
Từng bước một đều theo sự dự đoán của Ngô Uyên.
"Tách ra." Ngô Uyên cố gắng chịu đựng sự đau đớn dữ dội đến từ tận tâm hồn, chỉ cảm thấy từng luồng suy nghĩ trong cơ thể như thủy triều trào ra Thượng Đan Điền Cung.
Đây không phải thần niệm tỏa ra.
Mà là sự phân cắt thần phách bản nguyên.
Trong nháy mắt, Ngô Uyên chỉ cảm thấy tâm thần từng đợt suy yếu, trong lòng thầm than, càng hiểu vì sao lại có ít người tu hành dám phân thần như vậy.
Chính mình chỉ mới phân ra một phần năm thần phách đã cảm thấy suy yếu như vậy, huống hồ là gần một nửa?
Nhưng mà.
Dựa vào thần phách cường đại và sự chuẩn bị từ trước, Ngô Uyên vẫn có thể chịu được.
Mà những luồng suy nghĩ bị tách ra này đang ở trong hư không thì lại bản năng cảm thấy hoang mang, rét lạnh.
Dương hồn, dù có thể bám víu vào vật khác thì vẫn không thể tồn tại lâu, chỉ có khi đạt tới cấp độ nguyên thần mới thật sự là lưu ly như ngọc thể.
"Đi!" Ngô Uyên thúc giục.
"Ông ~" chỉ thấy hàng trăm luồng suy nghĩ thần phách bị tách ra như những luồng lưu quang vô hình nhanh chóng tràn vào bên trong vỏ trứng lớn phía dưới.
Một mạch thành công.
Vì sao vật dẫn lại khó tìm? Bởi vì nhất định phải là Không Linh Chi Thể thì mới có thể làm cho suy nghĩ thần phách và nhục thân dung hợp hoàn hảo.
Không Linh Chi Thể tượng trưng cho sự không tì vết, không có thần phách nào bị ô uế, tuyệt đối tinh khiết.
Cho dù là tu sĩ vượt qua Tử Phủ cảnh thì cũng vô cùng khó để kiếm được một thân thể như thế.
Loại thân thể này cũng là vật dẫn tốt nhất cho việc đoạt xác.
Cho nên, Ngô Uyên mới coi đây là một đại cơ duyên, dù sao Thanh Diên chân nhân tuy là chân nhân Tử Phủ, nhưng cũng khó có thể có được Tinh Nguyên Diễn Thân.
"Ông ~" Khi những luồng suy nghĩ thần phách của Ngô Uyên tràn vào trong vỏ trứng, trong một cái chớp mắt, đã phảng phất như người con xa xứ trở về nhà, như là suy nghĩ đã quay trở về thân thể nguyên bản, một cỗ ấm áp dâng trào từ đáy lòng.
Dung hợp hoàn hảo!
"Oanh!" Ngô Uyên chỉ cảm thấy ý thức của mình trong nháy mắt chấn động lên, cảm giác cũng có sự thay đổi rất nhỏ.
Trong nháy mắt khiến cho hắn hiểu ra.
Là do sinh ra hai bản tôn, hai ý thức.
Ý thức là chung, nhưng vì thân thể khác biệt nên cảm giác đối với thế giới bên ngoài cũng hoàn toàn khác.
Nhưng bọn họ đều là Ngô Uyên.
"Bản tôn luyện khí, thai nghén." Những suy nghĩ thần phách mà Ngô Uyên tách ra nhanh chóng hòa nhập vào thân thể trong vỏ trứng.
Khi thần phách dung nhập vào thì nhục thân thai nghén cũng nhanh chóng bắt đầu phục hồi như cũ.
Cùng lúc thần phách dung nhập vỏ trứng, một đoàn Tinh Nguyên Diễn Thân đang ở trạng thái hỗn độn cũng bắt đầu biến đổi nhanh chóng.
Nó vốn đang trong trạng thái sơ sinh, một khi dung hợp thần phách sẽ nhanh chóng thực sự xuất thế.
Cùng lúc đó.
Ngô Uyên thần phách nguyên khí đại thương, từng đợt mệt mỏi xông lên, hắn không hề dám sơ sẩy, phân thần chỉ là bước đầu tiên.
Bước thứ hai là di chuyển khí hải!
Khí hải, huyền diệu khó lường, là thứ vừa thực vừa ảo, cho nên nó có thể di chuyển dung nhập vào Không Linh Chi Thể.
Thần cung thì lại không được.
Đương nhiên, cũng chỉ có thể di chuyển khí hải, không thể mang theo pháp lực chân nguyên ban đầu.
"Mở! Nứt!" Ngô Uyên tâm niệm vừa động, lúc này một cơn đau đớn tột cùng xé rách từ trong ngực.
Một luồng sáng bay thẳng ra ngoài.
Bay về phía quả trứng lớn màu trắng kia.
May mắn Ngô Uyên đã đạt tới Linh Thân cảnh, việc phân tách khí hải mang lại tổn thương rất nhỏ, ảnh hưởng không đáng kể.
Bước thứ hai này không được tính là nguy hiểm.
Lúc này, vỏ trứng của quả trứng lớn kia đã đầy vết rách, chỉ thấy những vết rách ngày càng nhiều, là bản tôn luyện khí của Ngô Uyên đang diễn biến một cách nhanh chóng.
Răng rắc ~ vô số vết rách vỡ tan ra, luồng ánh sáng mà hắn đã chờ đợi từ lâu liền rơi xuống, nhanh chóng theo vết nứt tràn vào bên trong quả trứng lớn.
Dung nhập vào thân thể hoàn toàn mới.
Ngay sau đó, từng luồng hơi thở sinh mệnh hùng hậu từ bên trong quả trứng lớn màu trắng đã vỡ truyền ra.
"Đại công cáo thành." Ngô Uyên lộ ra nụ cười.
Sau đó là cứ theo lẽ thường chờ bản tôn luyện khí xuất thế.
--PS: (Canh 2)
Chúc tất cả huynh đệ tỷ muội một năm mới an lành! Đại cát đại lợi!
Ngoài ra, đầu tháng cầu nguyệt phiếu!
Bạn cần đăng nhập để bình luận