Tứ Hợp Như Ý

Tứ Hợp Như Ý - Chương 26: Kiểm toán (length: 9690)

Lời Tạ Ngọc Diễm nói ra, nhưng không ai dám đáp lại.
Các nàng đều là đến chúc mừng Dương Minh Kinh, nào ngờ sẽ gặp phải tình cảnh như vậy.
Tam phòng đột nhiên đứng ra lo liệu việc bếp núc, hơn nữa còn là nàng dâu Lục lang chưa từng gặp mặt kia.
Chuyện như vậy đừng nói gặp qua, trước đây cũng chưa từng nghe nói. Nhưng là đứng ra phản bác, các nàng cũng không dám, thậm chí trong khoảng thời gian ngắn bị chấn nhiếp.
Tạ Ngọc Diễm nhìn về phía ma ma quản sự bên cạnh.
Ánh mắt lạnh nhạt đưa tới, rõ ràng rất bình thường lại làm cho ma ma quản sự chân nhũn ra, trán cũng toát mồ hôi lạnh, lập tức không dám chần chờ mở miệng nói: "Lời của Lục... Đại nương tử nói các ngươi có nghe hay không?"
Nói rồi nàng đem tráp ôm đặt lên bàn.
Trong tráp, những chiếc chìa khóa phát ra tiếng va chạm thanh thúy, như là đang truyền đi ám hiệu nào đó. Chìa khóa này là bảo bối của người chưởng gia, tuyệt đối sẽ không dễ dàng lấy ra, tráp mở ra, chìa khóa lấy ra hay thu lại, đều là một lời của người chưởng gia.
"Nghe được."
Có nữ quyến mở miệng đáp lại, thanh âm rất rải rác, hiển nhiên có người chỉ muốn lừa dối cho qua chuyện.
Tạ Ngọc Diễm quét về phía danh sách một bên, cầm lấy thản nhiên nói: "Có người không muốn, ta cũng không bắt buộc, tên xóa khỏi danh sách, việc đang làm đều buông xuống. Nếu là không phục, đợi đến khi Nhị bá mẫu khỏe lại rồi chưởng gia, các ngươi có thể đến trước mặt bà ấy cầu tình, xem thử có thể cầm lại việc hay không."
"Quy củ của ta, người, ta chỉ dùng một lần, hôm nay những người bị xóa tên khỏi danh sách, đến phiên ta quản trung quỹ, các ngươi đều không cần đến nữa."
Người ở đây đều từng theo trong tộc làm việc, hiểu được thế nào là thức thời, nếu không thì khi Tam phòng ngã xuống, Nhị phòng đứng lên, các nàng đã không khinh địch dựa vào như vậy.
Tạ Ngọc Diễm vừa dứt lời, lập tức liền có người mở miệng: "Đại nương tử, chúng ta nghe hiểu rồi."
"Nghe hiểu rồi, nghe hiểu rồi."
Lần này thanh âm lớn hơn.
Những nữ quyến trong tộc vừa nãy còn lép vế, giờ đây trông lại có chút ti tiện.
Con dâu Lục ca nói rất rõ ràng, nàng chấp chưởng việc bếp núc thì mọi người phải theo quy củ của nàng làm việc, trong tay nàng giữ quỹ bao lâu thì không ai biết được.
Nếu là vẻn vẹn mấy ngày, phản kháng một chút không ảnh hưởng toàn cục, vạn nhất thời gian dài thì sao? Việc bị mất thật sự còn có thể lấy lại được không? Không ai dám đánh cược.
Hơn nữa, ma ma quản sự đứng bên cạnh, là tâm phúc của Nhị nương tử Nhị phòng, có thể thấy được việc để con dâu Lục ca tạm làm chưởng gia, là Nhị nương tử biết và tán thành, đắc tội con dâu Lục ca chẳng khác nào đắc tội Nhị nương tử.
Chỉ là các nàng vẫn không hiểu, đến cùng là ồn ào chuyện gì? Vì sao phải như vậy? Lúc Nhị nương tử bị bệnh, đã từng để Tứ nương tử giúp xử lý việc bếp núc, nhưng cũng không giống như hôm nay làm lớn chuyện.
Tạ Ngọc Diễm nói tiếp: "Hôm nay chỉ là gặp mặt mọi người một lần, sẽ không làm chậm trễ quá nhiều công phu của mọi người."
Các nữ quyến sôi nổi thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần ứng phó xong chuyện trước mắt, sau này làm sao có thể mọi người ngầm tập hợp lại, nghĩ ra đối sách.
Tạ Ngọc Diễm thấy sắc mặt mọi người dần dịu đi nhiều, nàng phân phó ma ma quản sự: "Đem những thanh trúc ta bảo ngươi chuẩn bị chia cho mọi người."
Ma ma quản sự đáp lời. Kỳ thật nàng cũng không biết, Tạ Ngọc Diễm rốt cuộc muốn dùng thanh trúc làm cái gì, nhưng thứ này lại không khó tìm, nàng thật sự không thể từ chối.
Các nữ quyến mỗi người nắm chặt một thanh trúc trong tay, vẻ mặt đều mờ mịt.
Tạ Ngọc Diễm nói: "Trong nhà đổi quản sự, việc đầu tiên cần làm là kiểm tra sổ sách, có điều hôm nay không khỏi quá mức vội vàng."
"Đại nương tử nói rất đúng."
"Sổ sách cũng không mang theo người, nếu là mọi người trở về lấy, chỉ sợ trời đã tối."
"Cho nên," Tạ Ngọc Diễm nói, "Chỉ kiểm tra một người."
Mọi người lập tức ngậm miệng, kiểm tra một người, kiểm tra ai?
Tạ Ngọc Diễm nói: "Ta mới đến, rất nhiều chuyện còn chưa biết, chỉ có thể làm phiền chư vị thay ta quyết định. Ta đã cho người đem những việc mọi người cần làm, tất cả đều viết ra, mỗi người đều có thể thông qua thanh trúc trong tay chọn ra hôm nay muốn tra sổ sách của ai."
"Ném ra thanh trúc không ký tên, xướng phiếu xong sẽ ném vào chậu than thiêu hủy."
Tạ Ngọc Diễm nói xong phất phất tay: "Trong vòng một khắc, đem việc ta phân phó làm xong, người không ném thanh trúc, trước khi đi đem sổ sách và chìa khóa đang giữ giao trả cho tộc."
Các nữ quyến trong tộc nhìn nhau, bất luận là ai đều không muốn làm người đầu tiên bị kiểm tra, nhất là tình hình trước mắt như thế, không ném tên một người, chính mình trước tiên sẽ bị trừng phạt.
Sự tình đến bước này, xu lợi tránh hại mọi người đều hiểu, lại nói bên cạnh những người này, vốn dĩ khập khiễng không ít, đó là ngươi không ném người khác, người khác cũng sẽ ném ngươi.
Lại nói nếu thanh trúc dùng xong sẽ đốt, ai ném ai, cũng không ai biết được.
Khi người thứ nhất đi đến sau tấm bình phong, trong phòng đột nhiên trở nên yên tĩnh im ắng.
...
"Ngươi sao lại hồ đồ như vậy? Vậy mà đem quyền to quản gia giao cho Tạ thị."
Dương Minh Kinh nghe được tin tức một đường chạy về nhà chính, chỉ thấy Hà thị vẻ mặt tiều tụy tựa vào gối đầu, trong ánh mắt mờ mịt, không biết đang suy nghĩ gì.
Đổi lại thường ngày, Dương Minh Kinh khó tránh khỏi sẽ quan tâm một phen, nhưng hiện tại hắn không màng chuyện khác, vỗ trán hỏi, nóng lòng mau chóng ra tay cứu vãn đại cục.
Hà thị không nói gì, ánh mắt dần dần sáng tỏ.
Dương Minh Kinh không có kiên nhẫn, nói thẳng: "Ngươi phân phó quản sự đi một chuyến phòng khách, gọi Tạ thị đến, nói với nữ quyến trong tộc một tiếng, những lời Tạ thị nói đều không tính."
Hà thị vẫn không nhúc nhích.
Dương Minh Kinh cắn răng: "Mau đi đi!"
Hà thị vẫn nhìn chằm chằm Dương Minh Kinh: "Lão gia có phải vẫn muốn ta nhịn xuống không? Mặc kệ nương tra tấn ta thế nào, lão gia có phải đều không thèm để ý?"
"Ngươi..." Dương Minh Kinh nói, "Chúng ta có thể từ từ nghĩ biện pháp."
Vẻ mặt Hà thị lộ ra vẻ mỉa mai: "Một năm trước lão gia cũng nói như vậy, cuối cùng đổi lại là con dâu của Tứ đệ nhúng tay vào việc bếp núc."
Dương Minh Kinh không khỏi ngậm miệng.
Hà thị nói tiếp: "Dương Ký trở về, hắn đến phải bái kiến ngươi, Nhị bá này? Ngay cả Phương phường đang tới ở nhà, hắn cũng không xuất hiện mà trốn trong phòng của nương."
"Hiện tại hắn đi Lỗ gia đón cha, cha sau khi trở về sẽ như thế nào? Trên mặt ta có phải lại phải thêm một vết thương, hoặc là... Để lang trung xem bệnh cho ta, mấy thang thuốc đi xuống, quyền to chưởng gia của ta này danh chính ngôn thuận giao ra."
"Năm đó Tam phòng lão thái gia và lão thái thái không phải cũng là..."
"Nói bậy bạ gì đó?" Dương Minh Kinh không đợi Hà thị nói xong, mặt đỏ lên ngắt lời, "Cha mẹ làm sao có thể làm như vậy, ta dù sao cũng là trưởng tử trong nhà."
Hà thị cười một tiếng: "Lão gia không nói, thiếp thân đều quên mất."
Dương Minh Kinh cảm thấy Hà thị dường như có chút điên cuồng, đang muốn xoay người tự mình đi tìm quản sự, lại nghe Hà thị nói.
"Lão gia, thiếp thân không có điên," Hà thị nói, "Thiếp thân chỉ cảm thấy Tạ thị có một câu nói rất đúng."
"Tạ thị nói, phải làm một người hữu dụng."
"Tạ thị đem nước trong nhà khuấy đục, cha và nương mới nghĩ tới ta, để ta tiếp tục ổn định cục diện trong nhà."
Hà thị nói trong ánh mắt lộ ra vài phần khẩn thiết: "Lão gia, thiếp thân không muốn hại cái nhà này, thiếp thân chỉ muốn tự bảo vệ mình, không muốn tiếp tục sống những ngày như vậy."
"Lão gia nể tình phu thê, xin đừng ngăn cản."
Dương Minh Kinh hít sâu một hơi, trút bỏ cảm xúc nóng nảy: "Tạ thị không phải người dễ đối phó."
Hà thị gật đầu: "Thiếp thân biết, chính vì Tạ thị không phải người bình thường, thiếp thân mới dám như thế, bởi vì Tạ thị không thể nào vẫn luôn ở lại Dương gia. Chờ nàng đi, hết thảy sẽ trở lại như trước."
"Lại nói, tình thế nằm trong khống chế của ta, quyền lực của Tạ thị là do ta cho, chỉ cần ta phát hiện manh mối không đúng, ta sẽ thu lại hết thảy."
"Chỉ có thể ba ngày," Dương Minh Kinh suy nghĩ một lát, "Đến lúc đó cha mẹ cũng sẽ phát hiện trong tộc không thể thiếu ngươi nắm giữ, chắc chắn sẽ không ủy khuất ngươi nữa."
Dương Minh Kinh cảm thấy Tạ thị dù lợi hại đến đâu, trong vòng ba ngày cũng không thể nổi sóng gió.
...
Giờ phút này, trong khách sảnh mọi người đều nhìn chằm chằm thanh trúc trong tay Tạ Ngọc Diễm.
Tạ Ngọc Diễm cho lui người bên cạnh, chỉ có nàng có thể xem xét dấu vết trên thanh trúc.
"Tam."
Tạ Ngọc Diễm hô một tiếng.
Có người hơi biến sắc mặt, có người trong ánh mắt hiện lên một tia vui vẻ, có người mờ mịt nhìn quanh, có người nhíu chặt lông mày nhìn chằm chằm Tạ Ngọc Diễm cầm lấy thanh trúc tiếp theo.
Thanh trúc dừng ở trong chậu than, trước khi bị ngọn lửa nuốt hết phát ra âm thanh thanh thúy, giống như đang giãy dụa, gào thét.
Lang phụ chủ quản tạp vật trong tộc sắc mặt càng thêm khó coi, việc nàng quản lý bị ký tính ra nhiều nhất, vừa rồi rõ ràng mọi người đã thương lượng xong, muốn ném thanh trúc trong tay cho Từ thị nuôi nấng gia súc.
Đều là một đám tiện nhân lòng dạ hiểm độc, muốn thừa dịp Tứ nương tử không ở, mượn tay Tam phòng trừ bỏ nàng, Nhị nương tử thật là giỏi tính toán.
Lang phụ nghĩ đến đây, bước lên trước: "Đại nương tử, ta có chuyện muốn nói."
Bạn cần đăng nhập để bình luận