Thập niên 60: Ăn Dưa Tiểu Thanh Niên Trí Thức
Thập niên 60: Ăn Dưa Tiểu Thanh Niên Trí Thức - Chương 126: Nói chuyện phiếm (length: 7684)
Dương Đào sau khi trở về, gặm thịt khô do Dương phụ gửi đến. Dương phụ hiện đang là đầu bếp trong tiệm cơm quốc doanh, Dương Đào từ nhỏ đến lớn chưa từng phải chịu thiệt thòi về chuyện ăn uống.
Uông Nghiêu vào phòng, nhìn thấy Dương Đào đang cắn thịt khô, cũng cầm một miếng bỏ vào miệng, rồi vào bếp lục cơm ăn, sau đó rửa bát, rửa mặt, lại mang nước đến cho Dương Đào rửa chân.
Dương Đào ngạc nhiên, đặt chân vào chậu, nhìn Uông Nghiêu đang lau giày cho nàng, có chút ngượng ngùng.
Nàng thấy người nhà trong viện đều là các chị, các bác gái giặt quần áo, nhà nàng thì lại là Uông Nghiêu giặt giũ. Nghĩ thầm may mắn nàng không quen biết nhiều người, bình thường cũng không có ai tới chơi.
Phòng ở nơi này là do Uông Nghiêu chọn, nàng vốn còn muốn ở nhà lầu, nhưng hôm nay gặp Minh Giai, nàng cảm thấy căn nhà ở trong viện này vẫn là có thể ở được.
Dương Đào nhúng hai chân ở trong chậu khuấy nước, nói với Uông Nghiêu về chuyện hôm nay: "Ta cảm thấy Minh Giai nàng vẫn là rất tốt, ân... Liền ở điểm khiến ta cảm thấy thoải mái."
Uông Nghiêu lau giày, tay khựng lại một chút, sau đó lại tiếp tục: "Ở thoải mái là được rồi, ngươi vui vẻ là tốt rồi."
Dương Đào khẽ gật đầu, sợ Uông Nghiêu không hiểu rõ, còn nói thêm: "Ta vẫn luôn sợ các bác gái, các chị ở đây không rủ ta chơi. Các nàng còn có thể ở sau lưng nói ta làm không được việc này, việc kia, ta sửa, thế nhưng không mấy ngày lại cảm thấy mệt mỏi quá."
Uông Nghiêu thở dài, đem giày lắc lắc cho ráo nước rồi đặt xuống: "Từ lúc ngươi đến đây, ta chưa từng thấy ngươi vui vẻ như vậy, hôm nay là ngày ngươi nói chuyện nhiều nhất, trên mặt còn mang theo ý cười."
"Ta còn vẫn nghĩ là nếu là ngươi ở đây không được vui thì về nhà, hiện tại xem ra là không cần."
Dương Đào sờ sờ mặt mình, phồng má nói: "Uông ca, không cần về nhà, ta về sau ở cùng Minh Giai, ta thích cùng nàng ở, không thích những bác gái, các chị sau lưng nói người kia."
Uông Nghiêu đem đồ đạc thu dọn xong, sờ sờ đầu Dương Đào, cười nói: "Như vậy mới phải, không thì ta sợ nuôi ngươi gầy đi, nhạc phụ lại đây đánh ta mất."
Dương Đào bật ra tiếng cười khanh khách, vội vàng đem chân ra khỏi chậu, lấy khăn mặt lau đi lau lại vài lần: "Vậy tối nay chúng ta liền đi đến nhà Minh Giai a, từ lúc nàng tới ta còn chưa có đi qua, thuận tiện mang một ít đồ vật qua đó."
Uông Nghiêu nhìn đồng hồ, kéo Dương Đào ngồi xuống: "Nào có ai buổi tối đến thăm người, ngày mai đi cũng không muộn, chiều nay ta và ngươi đi."
Dương Đào chớp mắt, tỏ vẻ đồng ý.
Bên này, Phó Đình Quân đang khâu đệm chăn, hai người mang theo hai cái ga giường và đệm chăn. Minh Giai nghĩ, cứ vậy mà nằm thôi sao.
Phó Đình Quân tỏ vẻ không được, thế nào cũng phải muốn ở chung một chỗ, vậy thì chỉ có thể tự hắn khâu lấy. Đã khâu mấy đêm, tối hôm nay liền xong rồi.
Minh Giai ở một bên cắt rèm cửa, ướm thử lên cửa sổ thấy rất vừa vặn, làm xong để ở một bên chờ ngày mai viền lại.
Minh Giai làm xong, liền thấy Phó Đình Quân khâu rất thành thạo: "Ngươi cái gì cũng biết làm a."
Phó Đình Quân không ngẩng đầu lên, tiếp tục làm việc: "Luyện mà thành, mới đầu cái gì cũng không biết, mỗi lần huấn luyện cùng làm nhiệm vụ quần áo đều sẽ bị rách, sau đó dần dần học được."
Phó Đình Quân đứng dậy lấy bông nhét vào, bông này cũng là hắn hỏi mua của đội sản xuất bên cạnh, chỉ sợ không đủ dùng.
"Hậu Thần muốn nhờ ngươi giới thiệu cho hắn một đối tượng, điều kiện trong nhà hắn..." Phó Đình Quân nói lan man một hồi cho Minh Giai nghe.
Minh Giai vừa định nói nàng đi đâu mà quen biết nhiều nữ sinh như vậy, đột nhiên trong đầu chợt hiện lên khuôn mặt Hạ Tĩnh, nàng cảm thấy Hạ Tĩnh cùng Hậu Thần hai người tuy tính cách trái ngược nhưng có chút tương tự.
"Ngươi cảm thấy Hạ Tĩnh thế nào?"
Phó Đình Quân trong đầu nhớ lại một chút về Hạ Tĩnh: "Ta không có tiếp xúc nhiều, là người có tính tình gì?"
Minh Giai nghĩ nghĩ: "Nói chuyện có thể nói đến ý tưởng bên trên, rất hào phóng, lại lạc quan."
Phó Đình Quân nhìn Minh Giai: "Kia... Liền thử xem?"
Minh Giai khẽ gật đầu: "Thử xem thôi, trước hết để hai người nói chuyện với nhau, có thể nói chuyện được thì gặp mặt thử xem, trò chuyện không hợp thì lại đổi người khác."
Phó Đình Quân khẽ gật đầu, Minh Giai đi sang một bên viết thư.
Phó Đình Quân ngày thứ hai được nghỉ một ngày, lại bắt đầu thu dọn căn phòng, mang theo Hậu Thần cùng mấy người lính đem trên nóc phòng lợp lại bằng rong biển.
Đem cỏ dại trong sân nhổ sạch, dọn dẹp lại mảnh vườn rau sát tường.
Phía sau lại kéo tới một xe gạch, xi măng cùng cát, bắt đầu xây lại nhà.
Minh Giai giúp đổ nước, đưa gạch hoặc là mấy thứ linh tinh.
Đến tối liền chỉ còn lại phần mái nhà chưa lợp xong. Minh Giai vốn định giữ Hậu Thần và mấy người kia ở lại ăn cơm, kết quả mấy người trực tiếp bỏ chạy.
Phó Đình Quân rửa mặt: "Không cần phải để ý đến bọn họ, đợi chúng ta tân gia, mời đến ăn cơm là được."
Minh Giai khẽ gật đầu, hai người đang ăn cơm thì Dương Đào cùng Uông Nghiêu tới.
Dương Đào nhìn đến Minh Giai đang ăn cơm, có chút ngượng ngùng: "Chúng ta có phải hay không đến không đúng lúc, nếu không ta đợi một lát lại đến?"
Minh Giai đứng lên: "Nói gì vậy, hai người đã ăn cơm chưa, chưa ăn thì ăn chút đi."
Dương Đào liền vội vàng gật đầu: "Ăn, ăn rồi mới tới đây."
Minh Giai mời hai người ngồi ở ghế sofa, Phó Đình Quân tăng nhanh tốc độ ăn cơm, để Minh Giai đi ăn, hắn đến tiếp khách.
Hắn mấy ngày nay đã tìm hiểu sơ bộ tình hình của hải quân và lục quân ở đây, tên của từng tư lệnh, quân trưởng, sư trưởng, đoàn trưởng và tiểu đoàn trưởng đều nhớ qua một lần, chỉ sợ nhận không ra người sẽ xấu hổ.
Uông Nghiêu là người hắn chỉ nghe qua tên chứ chưa từng gặp mặt, nghe nói đánh nhau rất mạnh, năng lực làm việc cũng không kém. Hôm nay lại được gặp mặt.
Hàn huyên một hồi, mới biết được là chuyện gì xảy ra, không ngờ Minh Giai tới đây đã kết giao được bạn bè.
Minh Giai đem bát đũa bỏ vào phòng bếp, cùng Dương Đào ngồi nói chuyện phiếm.
Bên kia Phó Đình Quân và Uông Nghiêu đã ngồi chung một chỗ hàn huyên.
Dương Đào đem giỏ xách trong tay đưa cho Minh Giai: "Cho ngươi, đây là chúc mừng nhà mới của ngươi."
Minh Giai bị lời nói của Dương Đào làm cho bật cười, người này sợ mình không nhận nên mới nghĩ ra lý do như vậy.
Minh Giai nhận lấy, nhìn xem đồ vật bên trong, có ít thứ không biết: "Trong này có những gì?"
Dương Đào gãi gãi đầu: "Bên trong có "két ba", còn có lá trà, là trà của chúng ta tự trồng, sau đó ủ lên men, còn có một ít đồ ăn do cha ta làm."
Minh Giai cầm lá trà lên nhìn, rồi lại ngửi ngửi. Mấy thứ này từng cái một giống như cái đĩa tròn nhỏ: "Đây là trà gì?"
"Phổ Nhị trà."
Minh Giai kinh ngạc, thứ này để ở đời sau đều là danh trà, vậy mà lại đem tặng người khác, còn nhiều như thế: "Nhà ngươi là ở Vân Nam?"
Dương Đào khẽ gật đầu: "Đây là trà của thôn Uông ca trồng, hàng năm có thể được chia rất nhiều. Phổ Nhị trà này có loại tươi, có loại đã qua chế biến. Đây là loại đã qua chế biến, quá trình lên men làm trà có hương vị nồng đậm hơn loại tươi."
Minh Giai tỏ vẻ đã hiểu, đem đồ vật để sang một bên, tiếp tục trò chuyện, lần này Dương Đào kể đủ loại chuyện bát quái trong khu gia đình quân nhân.
Nhà nào sinh mấy đứa con gái, còn muốn sinh thêm một đứa con trai, kết quả sinh ra vẫn là con gái.
Dương Đào nói đến đây rùng mình: "Đối với những đứa bé gái kia còn rất không tốt. Minh Giai, ngươi nói sinh con ra mà không bồi dưỡng chúng nó cho tốt, vậy thì sinh ra để làm gì?"
Minh Giai phì cười: "Sinh con trai hay con gái không phải ai có thể quyết định. Chẳng qua, sinh ra mà không nuôi dưỡng tử tế đúng là vấn đề của bọn họ."
Dương Đào hăng hái gật đầu, nàng cũng nghĩ như vậy, thế nhưng một ít chị gái lại nói nàng ngây thơ...
Uông Nghiêu vào phòng, nhìn thấy Dương Đào đang cắn thịt khô, cũng cầm một miếng bỏ vào miệng, rồi vào bếp lục cơm ăn, sau đó rửa bát, rửa mặt, lại mang nước đến cho Dương Đào rửa chân.
Dương Đào ngạc nhiên, đặt chân vào chậu, nhìn Uông Nghiêu đang lau giày cho nàng, có chút ngượng ngùng.
Nàng thấy người nhà trong viện đều là các chị, các bác gái giặt quần áo, nhà nàng thì lại là Uông Nghiêu giặt giũ. Nghĩ thầm may mắn nàng không quen biết nhiều người, bình thường cũng không có ai tới chơi.
Phòng ở nơi này là do Uông Nghiêu chọn, nàng vốn còn muốn ở nhà lầu, nhưng hôm nay gặp Minh Giai, nàng cảm thấy căn nhà ở trong viện này vẫn là có thể ở được.
Dương Đào nhúng hai chân ở trong chậu khuấy nước, nói với Uông Nghiêu về chuyện hôm nay: "Ta cảm thấy Minh Giai nàng vẫn là rất tốt, ân... Liền ở điểm khiến ta cảm thấy thoải mái."
Uông Nghiêu lau giày, tay khựng lại một chút, sau đó lại tiếp tục: "Ở thoải mái là được rồi, ngươi vui vẻ là tốt rồi."
Dương Đào khẽ gật đầu, sợ Uông Nghiêu không hiểu rõ, còn nói thêm: "Ta vẫn luôn sợ các bác gái, các chị ở đây không rủ ta chơi. Các nàng còn có thể ở sau lưng nói ta làm không được việc này, việc kia, ta sửa, thế nhưng không mấy ngày lại cảm thấy mệt mỏi quá."
Uông Nghiêu thở dài, đem giày lắc lắc cho ráo nước rồi đặt xuống: "Từ lúc ngươi đến đây, ta chưa từng thấy ngươi vui vẻ như vậy, hôm nay là ngày ngươi nói chuyện nhiều nhất, trên mặt còn mang theo ý cười."
"Ta còn vẫn nghĩ là nếu là ngươi ở đây không được vui thì về nhà, hiện tại xem ra là không cần."
Dương Đào sờ sờ mặt mình, phồng má nói: "Uông ca, không cần về nhà, ta về sau ở cùng Minh Giai, ta thích cùng nàng ở, không thích những bác gái, các chị sau lưng nói người kia."
Uông Nghiêu đem đồ đạc thu dọn xong, sờ sờ đầu Dương Đào, cười nói: "Như vậy mới phải, không thì ta sợ nuôi ngươi gầy đi, nhạc phụ lại đây đánh ta mất."
Dương Đào bật ra tiếng cười khanh khách, vội vàng đem chân ra khỏi chậu, lấy khăn mặt lau đi lau lại vài lần: "Vậy tối nay chúng ta liền đi đến nhà Minh Giai a, từ lúc nàng tới ta còn chưa có đi qua, thuận tiện mang một ít đồ vật qua đó."
Uông Nghiêu nhìn đồng hồ, kéo Dương Đào ngồi xuống: "Nào có ai buổi tối đến thăm người, ngày mai đi cũng không muộn, chiều nay ta và ngươi đi."
Dương Đào chớp mắt, tỏ vẻ đồng ý.
Bên này, Phó Đình Quân đang khâu đệm chăn, hai người mang theo hai cái ga giường và đệm chăn. Minh Giai nghĩ, cứ vậy mà nằm thôi sao.
Phó Đình Quân tỏ vẻ không được, thế nào cũng phải muốn ở chung một chỗ, vậy thì chỉ có thể tự hắn khâu lấy. Đã khâu mấy đêm, tối hôm nay liền xong rồi.
Minh Giai ở một bên cắt rèm cửa, ướm thử lên cửa sổ thấy rất vừa vặn, làm xong để ở một bên chờ ngày mai viền lại.
Minh Giai làm xong, liền thấy Phó Đình Quân khâu rất thành thạo: "Ngươi cái gì cũng biết làm a."
Phó Đình Quân không ngẩng đầu lên, tiếp tục làm việc: "Luyện mà thành, mới đầu cái gì cũng không biết, mỗi lần huấn luyện cùng làm nhiệm vụ quần áo đều sẽ bị rách, sau đó dần dần học được."
Phó Đình Quân đứng dậy lấy bông nhét vào, bông này cũng là hắn hỏi mua của đội sản xuất bên cạnh, chỉ sợ không đủ dùng.
"Hậu Thần muốn nhờ ngươi giới thiệu cho hắn một đối tượng, điều kiện trong nhà hắn..." Phó Đình Quân nói lan man một hồi cho Minh Giai nghe.
Minh Giai vừa định nói nàng đi đâu mà quen biết nhiều nữ sinh như vậy, đột nhiên trong đầu chợt hiện lên khuôn mặt Hạ Tĩnh, nàng cảm thấy Hạ Tĩnh cùng Hậu Thần hai người tuy tính cách trái ngược nhưng có chút tương tự.
"Ngươi cảm thấy Hạ Tĩnh thế nào?"
Phó Đình Quân trong đầu nhớ lại một chút về Hạ Tĩnh: "Ta không có tiếp xúc nhiều, là người có tính tình gì?"
Minh Giai nghĩ nghĩ: "Nói chuyện có thể nói đến ý tưởng bên trên, rất hào phóng, lại lạc quan."
Phó Đình Quân nhìn Minh Giai: "Kia... Liền thử xem?"
Minh Giai khẽ gật đầu: "Thử xem thôi, trước hết để hai người nói chuyện với nhau, có thể nói chuyện được thì gặp mặt thử xem, trò chuyện không hợp thì lại đổi người khác."
Phó Đình Quân khẽ gật đầu, Minh Giai đi sang một bên viết thư.
Phó Đình Quân ngày thứ hai được nghỉ một ngày, lại bắt đầu thu dọn căn phòng, mang theo Hậu Thần cùng mấy người lính đem trên nóc phòng lợp lại bằng rong biển.
Đem cỏ dại trong sân nhổ sạch, dọn dẹp lại mảnh vườn rau sát tường.
Phía sau lại kéo tới một xe gạch, xi măng cùng cát, bắt đầu xây lại nhà.
Minh Giai giúp đổ nước, đưa gạch hoặc là mấy thứ linh tinh.
Đến tối liền chỉ còn lại phần mái nhà chưa lợp xong. Minh Giai vốn định giữ Hậu Thần và mấy người kia ở lại ăn cơm, kết quả mấy người trực tiếp bỏ chạy.
Phó Đình Quân rửa mặt: "Không cần phải để ý đến bọn họ, đợi chúng ta tân gia, mời đến ăn cơm là được."
Minh Giai khẽ gật đầu, hai người đang ăn cơm thì Dương Đào cùng Uông Nghiêu tới.
Dương Đào nhìn đến Minh Giai đang ăn cơm, có chút ngượng ngùng: "Chúng ta có phải hay không đến không đúng lúc, nếu không ta đợi một lát lại đến?"
Minh Giai đứng lên: "Nói gì vậy, hai người đã ăn cơm chưa, chưa ăn thì ăn chút đi."
Dương Đào liền vội vàng gật đầu: "Ăn, ăn rồi mới tới đây."
Minh Giai mời hai người ngồi ở ghế sofa, Phó Đình Quân tăng nhanh tốc độ ăn cơm, để Minh Giai đi ăn, hắn đến tiếp khách.
Hắn mấy ngày nay đã tìm hiểu sơ bộ tình hình của hải quân và lục quân ở đây, tên của từng tư lệnh, quân trưởng, sư trưởng, đoàn trưởng và tiểu đoàn trưởng đều nhớ qua một lần, chỉ sợ nhận không ra người sẽ xấu hổ.
Uông Nghiêu là người hắn chỉ nghe qua tên chứ chưa từng gặp mặt, nghe nói đánh nhau rất mạnh, năng lực làm việc cũng không kém. Hôm nay lại được gặp mặt.
Hàn huyên một hồi, mới biết được là chuyện gì xảy ra, không ngờ Minh Giai tới đây đã kết giao được bạn bè.
Minh Giai đem bát đũa bỏ vào phòng bếp, cùng Dương Đào ngồi nói chuyện phiếm.
Bên kia Phó Đình Quân và Uông Nghiêu đã ngồi chung một chỗ hàn huyên.
Dương Đào đem giỏ xách trong tay đưa cho Minh Giai: "Cho ngươi, đây là chúc mừng nhà mới của ngươi."
Minh Giai bị lời nói của Dương Đào làm cho bật cười, người này sợ mình không nhận nên mới nghĩ ra lý do như vậy.
Minh Giai nhận lấy, nhìn xem đồ vật bên trong, có ít thứ không biết: "Trong này có những gì?"
Dương Đào gãi gãi đầu: "Bên trong có "két ba", còn có lá trà, là trà của chúng ta tự trồng, sau đó ủ lên men, còn có một ít đồ ăn do cha ta làm."
Minh Giai cầm lá trà lên nhìn, rồi lại ngửi ngửi. Mấy thứ này từng cái một giống như cái đĩa tròn nhỏ: "Đây là trà gì?"
"Phổ Nhị trà."
Minh Giai kinh ngạc, thứ này để ở đời sau đều là danh trà, vậy mà lại đem tặng người khác, còn nhiều như thế: "Nhà ngươi là ở Vân Nam?"
Dương Đào khẽ gật đầu: "Đây là trà của thôn Uông ca trồng, hàng năm có thể được chia rất nhiều. Phổ Nhị trà này có loại tươi, có loại đã qua chế biến. Đây là loại đã qua chế biến, quá trình lên men làm trà có hương vị nồng đậm hơn loại tươi."
Minh Giai tỏ vẻ đã hiểu, đem đồ vật để sang một bên, tiếp tục trò chuyện, lần này Dương Đào kể đủ loại chuyện bát quái trong khu gia đình quân nhân.
Nhà nào sinh mấy đứa con gái, còn muốn sinh thêm một đứa con trai, kết quả sinh ra vẫn là con gái.
Dương Đào nói đến đây rùng mình: "Đối với những đứa bé gái kia còn rất không tốt. Minh Giai, ngươi nói sinh con ra mà không bồi dưỡng chúng nó cho tốt, vậy thì sinh ra để làm gì?"
Minh Giai phì cười: "Sinh con trai hay con gái không phải ai có thể quyết định. Chẳng qua, sinh ra mà không nuôi dưỡng tử tế đúng là vấn đề của bọn họ."
Dương Đào hăng hái gật đầu, nàng cũng nghĩ như vậy, thế nhưng một ít chị gái lại nói nàng ngây thơ...
Bạn cần đăng nhập để bình luận