Quỷ Bí Chi Chủ

Chương 981: Quyết định của Herrell

Nghe nghị viên Macht trả lời, lại kết hợp với tình huống nắm được trước đó, Klein bước đầu phán đoán con chuột ở trang viên ngoại ô kia hẳn chính là vị Bán Thần "Kẻ ăn trộm" bên cạnh Herrell lúc trước, về phần đối phương vì sao lại nổi điên và cắn Herrell bị thương, thì tạm thời chưa thể biết được.

Anh khẽ gật đầu, điểm bốn chỗ trên ngực theo chiều kim đồng hồ:

"Mong nữ thần sẽ phù hộ cho cô ấy."

Nói xong, anh đi lướt qua chủ nhân, tiến vào đại sảnh, đợi vũ hội đêm nay bắt đầu.

...

Trong một phòng ngủ nào đó trên tầng ba, Herrell có chút uể oải ngồi trên ghế bành, co hẳn hai chân của mình lên.

Tay trái cô ta quấn một băng vải thật dày, không còn vết máu thấm ra nữa, vẻ mặt ủ dột, không thấy vẻ cao ngạo thường ngày đâu nữa.

Sau khi bị người thầy hóa thân thành loài chuột kia cắn một phát ở trang viên ngoại ô, cô ta vẫn luôn ở trong tình trạng thế này, cả người có vẻ ngơ ngẩn, không đủ tỉnh táo, dường như thứ bị cắn không phải là gan bàn tay, mà là tâm linh.

Đối với Herrell mà nói, tuy cô ta có tính cách kiêu ngạo bắt nguồn từ cách giáo dục khi còn nhỏ, thiên phú học tập vượt qua người bình thường, dung mạo khá xuất sắc, có rất nhiều suy nghĩ chín chắn hơn những bạn cùng lứa tuổi trong các gia đình xã hội thượng lưu khác, nhưng trước khi tiếp xúc với năng lực siêu tự nhiên, tâm tính này thật ra vẫn thuộc về phạm vi người bình thường, không khiến cô ta cảm thấy mình hoàn toàn khác những người bên cạnh, muốn cao hơn người bình thường một bậc từ phương diện bản chất.

Cho nên, người thầy giữ gìn sự kiêu ngạo của cô ta, đại diện cho cuộc gặp gỡ bất ngờ của cô ta, tượng trưng cho cội nguồn sức mạnh của cô ta, bỗng nhiên lại trở thành một con chuột thật sự, không những phát âm ngôn ngữ trở nên mơ hồ không rõ, lại còn mất đi lý trí mà cắn cô ta một phát, đã khiến cô ta gặp đả kích vô cùng lớn, không khỏi ngho ngờ năng lực siêu tự nhiên rốt cuộc đại diện cho người siêu việt hay là gần với quái vật.

Trong khi suy nghĩ, Herrell bất giác vén một lọn tóc xanh thẫm ra sau tai, cảm thấy bực bội với âm nhạc du dương từ dưới lầu truyền lên.

Đúng lúc này, cô ta nghe thấy cửa mở "kẹt" một tiếng, bèn quay đầu nhìn lại với vẻ hơi trì độn.

Một con chuột xám có bộ lông trơn nhẫy nước đi vào, đôi mắt nó thẫm hơn đồng loại, gần với màu đỏ sậm.

"Herrell." Con chuột trầm thấp mở miệng.

Herrell đầu tiên là ngẩn ra, sau đó lập tức vui vẻ, vội vàng xoay người đứng dậy, thốt lên:

"Thầy, thầy bình phục rồi sao?"

Cô ta vừa dứt lời, đột nhiên thấy trong góc phòng phủ, trên lối vào ban công, dưới gầm giường, từng con chuột xám chui ra, con nào cũng có đôi mắt đỏ thẫm, nhưng chỉ có thể phát ra âm thanh chít chít.

Herrell sợ hãi lùi về sau một bước, vấp vào cạnh ghế bành, cả người lảo đảo suýt thì ngã xuống, khó khăn lắm mới giữ được thăng bằng.

Lúc này, cô ta phát hiện tất cả những con chuột mắt đỏ vừa rồi đều đã biến mất, cửa phòng cũng đang đóng chặt, không hề được mở ra.

Tất cả những chuyện vừa rồi chỉ là ảo giác của cô ta, hoặc là vì trong lòng sầu lo nên đã mơ thấy ác mộng!

Sau khi im lặng một lát, Herrell mấp máy môi, thở ra một hơi như than vãn.

Cô ta lại ngồi xuống, giơ tay day hai bên thái dương. Vừa day, cô ta vừa nhăn mày lại, cứ cảm thấy vừa rồi mọi thứ quá mơ hồ, không đủ chân thực.

Đôi mắt màu nâu thẫm hơi chuyển động, Herrell rút chiếc vòng cổ đang đeo ra, nắm trong lòng bàn tay.

Chủ thể của chiếc vòng này là bảy mảnh đá trong suốt màu xanh biếc, xung quanh chúng được khảm từng vòng kim cương rất nhỏ, khoảng cách giữa chúng hoàn toàn đồng nhất.

Lúc này, một mảnh đó trong đó từ từ sáng lên, tỏa ra hào quang xanh biếc, chiếu vào gương mặt Herrell khiến làn da sáng bóng lên, trong đôi mắt của cô ta đột nhiên hiện ra từng ký hiệu thần bí kỳ dị.

Toàn bộ hình ảnh lúc trước một lần nữa hiện lên trong đầu óc cô gái có mái tóc dài màu xanh thẫm này, từ trạng thái lờ mờ như một giấc mơ đến khi lần lượt trở nên rõ ràng.

Sau khi nhìn kỹ từng cảnh tượng, Herrell phát hiện ra một chút manh mối, xác nhận vừa rồi không phải mình năm mơ, cũng không phải là do ảo giác ngắn ngủi sinh ra trong lúc hoảng hốt, mà là rơi vào cảnh ảo gần mười giây.

"Học giả giải bí mật"!

"Điều này..." Đôi mắt màu nâu thẫm của Herrell chợt mở to, trong miệng bất giác lẩm bẩm một từ tràn đầy nỗi sợ hãi.

Cô ta chợt đứng dậy, vội vàng nhìn xung quanh, nhưng không hề phát hiện ra điều gì.

Nhưng càng như thế, càng khiến cô ta hoảng sợ, bởi vì không rõ tiếp theo sẽ gặp phải điều gì, không rõ người chế tạo ra cảnh ảo rốt cuộc muốn làm gì?

Cô ta chỉ có thể xác định được một việc, đó là cấp bậc và sức mạnh của đối phương trong linh vực siêu tự nhiên vượt xa mình!

Điều này khiến chút kiêu ngạo còn sót lại trong lòng cô ta cũng bị đập nát nốt.

Qua thêm vài phút, toàn bộ phòng ngủ vẫn yên tĩnh như trước, giai điệu nhẹ nhàng dưới lầu khiến người ta có thể liên tưởng trực quan đến các bước nhảy hoạt bát.

Herrell rốt cuộc bình tĩnh lại, cảm thấy tiếp theo hẳn sẽ không xảy ra chuyện gì nữa.

Sau đó, cô ta mới có sức lực và tâm trạng để nghĩ đến việc người âm thầm chế tạo ảo ảnh kia rốt cuộc là vì điều gì.

Trong lúc đủ loại suy nghĩ chìm nổi trong đầu, Herrell bỗng nhiên có suy đoán:

Vị vừa rồi đến đây là vì thầy của mình!

Người đó thông qua ảo ảnh, từ chỗ mình xác nhận trạng thái hiện nay của thầy!

Đây là bạn hay kẻ địch của thầy? Chắc chắn lúc này người đó đang đi tìm thầy, làm sao đây? Người đó hẳn là còn chưa biết thầy trốn ở đâu... Không, chuyện mình bị một con chuột nổi điên cắn ở trang viên ngoại ô hàng xóm xung quanh đều biết... Herrell bối rối, bàn tay đang nắm chiếc vòng cổ càng thêm chặt.

Cô ta không thể xác định người vừa rồi là tốt hay xấu, cũng không biết nên làm gì.

Cô ta muốn tới trang viên ngoại ô, báo chuyện này cho thầy biết, lại sợ gặp phải nguy hiểm, trở thành vật hi sinh.

Hơn nữa, thầy của cô ta hiện giờ dường như đã mất đi phần lớn năng lực giao tiếp, cho dù nhận được nhắc nhở, cũng chưa chắc đã làm rõ được hàm nghĩa cụ thể.

Herrell bất tri bất giác đứng dậy, đi qua đi lại trong phòng ngủ. Cuối cùng, cô ta hạ quyết tâm, mím chặt môi, đi đến cạnh cửa, nói với hầu gái ở bên ngoài:

"Tôi hơi mệt, định đi ngủ ngay bây giờ. Cô đừng cho ai đến quấy rầy tôi."

"Vâng, thưa tiểu thư." Hầu gái kia đáp lại.

Herrell đóng cửa phòng lại, bắt đầu thay quần áo tiện cho việc vận động, vẻ mặt rất nghiêm trọng, răng nanh khẽ cắn vào môi.

Cuối cùng cô ta cũng quyết định sẽ tới trang viên ngoại ô nhắc nhở thầy một tiếng.

Cô ta không muốn biến thành một người nhìn thì có vẻ cao ngạo nhưng thực ra lại nhát gan, gặp nguy hiểm là đánh mất toàn bộ nguyên tắc!

Như thế sẽ khiến cô ta khinh thường chính bản thân mình!

Lúc Herrell thừa dịp đám vệ sĩ chú ý đến mọi người trong vũ hội, từ ống dẫn của hệ thống cung cấp nước máy trên ban công đi vào vương hoa, rời khỏi số 39 phố Berklund, Klein đang cầm một ly rượu nổi bọt bỏ đá viên có vị hơi ngọt, cùng vài quý ông khác thảo luận về lĩnh vực buôn bán ở nam đại lục.

Anh nghiêng đầu rất khẽ, liếc mắt nhìn ra vườn hoa một cái, dùng linh cảm trực giác phát hiện ra hành động của Herrell.

... Tuy không phải là một cô gái được người ta thích, nhưng cũng coi như có lương tâm... Klein khẽ gật đầu không dễ nhận ra, trong lòng tán thưởng một câu.

Anh không hề lo lawsg về hành động của Herrell, bởi vì từ phố Berklund khu bắc đến gia trang nhà Macht ở ngoại ô tây bắc, cho dù ngồi xe ngựa cũng cần đến ba đến năm tiếng. Mà trước đó, anh có thể tìm cớ rời khỏi vũ hội, trực tiếp truyền tống tới, xác nhận tình hình.

Tuy trang viên của nhà Macht ở ngoại ô phía tây bắc, nhưng lại ở bờ bên kia của sông Torquack, bởi vậy nếu muốn đến nơi thì phải đi vòng qua nơi có cầu trước. Nếu là ban ngày thì con may, có thể dùng tàu ngầm hơi nước, đi xuyên qua lòng sông sang bên khu South Bridge. Còn buổi tối thì chỉ có thể cân nhắc đến một trong ba chiếc cầu dài, tổng thể phải mất năm giờ đồng hồ là điều không tránh khỏi.

Đương nhiên, bởi vì Klein từng dùng găng tay "Mồi lửa", đọc tư liệu về kẻ trộm huyết quản "2-105", nên có hiểu biết nhất định về năng lực con đường "Kẻ ăn trộm", cho nên nghi ngờ Herrell nắm giữ vập phẩm rất cao cấp có thể "đánh cắp" được năng lực bay của loài chim, duy trì biện pháp đó trong thời gian ngắn, trực tiếp bay qua không trung dòng sông. Nếu làm thế thì có lẽ cô ta chỉ mất ba tiếng đồng hồ là có thể đến nơi.

Bất kể thế nào, mình cũng sẽ nhanh hơn cô ta... Klein thu lại ánh mắt, cân nhắc tiếp theo mình sẽ mời ai làm bạn nhảy.

...

Mười giờ tối, trong trang viên Elk ở ngoại ô tây bắc Backlund.

Trang viên này vốn thuộc về một vị Tử tước, đến nay đã có hơn trăm năm lịch sử, sau khi kết hôn nghị viên Macht đã mua lại. Mỗi năm ông ta đều tốn một số tiền tiến hành tu sửa, để cuối tuần quý thu đông có thể mời các bạn bè đến nghỉ ngơi.

Lúc này, quản lý trang viên đang sắp xếp các nhóm hầu nam hầu nữ kiểm tra khắp nơi, đóng chặt cửa sổ, đây là việc họ thường làm mỗi ngày trước khi đi ngủ.

Sau khi mấy cô hầu gái đi cùng nhau ra khỏi hầm rượu, bèn đi thẳng đến khu vực nhà bếp, xác nhận những ngọn nến cần tắt đều đã bị dập cả.

Lúc mấy cô đến đó, chợt nghe thấy tiếng chít chít, tập trung nhìn kỹ thì phát hiện ra một con chuột lông xám trắng đang cắn chân chiếc bàn dài.

Con chuột này dường như nhận ra cái nhìn chăm chú của mấy cô hầu gái, nhưng nó không chạy trốn, mà quay đầu lại, dùng đôi mắt hơi đỏ nhìn chằm chằm các cô.

Cùng lúc đó, có nhiều tiếng chít chít phát ra, trên xà nhà, trong tủ đựng đồ bên cạnh, buồng để vật dụng, cạnh bếp lò đun nước nóng, từng con chuột mắt đỏ chui ra.

Các cô hầu gái sợ giật bắn mình, suýt nữa thì thét lên.

Là người ở tầng lớp dưới của xã hội, các cô cũng không xa lạ gì lũ chuột, thậm chí còn từng đập chết vài con, nhưng một lúc nhìn thấy nhiều như vậy thì vẫn là lần đầu tiên, tinh thần đã bị kích thích rất mạnh.

"Chúng ta, đi tìm đám người Gerd, Gerd, để họ đến xử lý." Một cô hầu gái ra khỏi nhà bếp, sợ hãi lắp bắp đề nghị.

Một cô hầu gái khác gật đầu lia lịa:

"Lúc trước tiểu thư Herrell cũng bị một con chuột phát điên cắn bị thương... Xem ra lũ này cũng rất bất thường!"

Vừa nói, các cô vừa lùi ra xa, cuối cùng ra hẳn khỏi nhà bếp.

Bấy giờ, trên chiếc bàn dài, một bóng người nhanh chóng được phác họa ra, anh mặc áo trắng bên trong, gi lê đen, lễ phục màu đậm, đầu đội mũ dạ tơ lụa hơi cao, chân đi một đôi giày da sáng bóng.

Người này ấn mũ xuống, chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn quanh bốn phía, để lộ ra mái tóc đen đôi mắt nâu, gương mặt gầy gò, đường nét góc cạnh, đó chính là Hermann Sparrow.

Sau khi rời khỏi vũ hội, Klein quay lại phủ của Dwayne Dantes, tiến vào phòng ngủ, dẫn theo "Người thắng cuộc" Enuni trực tiếp truyền tống tới đây.

Đương nhiên, người sau bị anh bỏ lại ngoài trang viên, để có thể đổi vị trí bất cứ lúc nào.

Từng con chuột đập vào mắt, Klein tháp găng tay da người đeo bên tay trái ra, chuyển ánh mắt về phía khu vực trồng hoa của trang viên.

Gần như cùng lúc đó, toàn bộ chuột trong nhà bếp đều run lên, động tác trở nên trì trệ, nhưng không lâu sau đã trở lại bình thường.

Chúng đã trở thành bí ngẫu của "Quỷ pháp sư".

Mà hiện giờ số lượng bí ngẫu lớn nhất mà Klein có thể nắm giữ là năm mươi cái, đợi tiêu hóa ma dược xong thì số lượng đó còn có thể tăng lên!

Bạn cần đăng nhập để bình luận