Quỷ Bí Chi Chủ

Chương 979: Niềm vui của cuộc sống

"Dân tộc ở nam đại lục thật sự không giống chúng ta lắm." Audrey cúi đầu nhìn món trang sức gài mũ bên trong hộp quà tặng, cất lời khen từ tận đáy lòng: "Nhưng nó rất phù hợp với thẩm mỹ của tôi."

Nửa câu sau là cô nói nửa thật lòng nửa khách sáo, một mặt cảm thấy cây lông chim này sau khi được gia công giống hệt một tác phẩm nghệ thuật, mặt khác lại cảm thấy phong cách của nó quá là rõ ràng và cực đoan, không phải là loại mình thích dùng để làm trang sức.

Việc này rất giống với lúc đi thăm quan di tích cổ đại, nhiều người sẽ cảm thấy hứng thú, khen ngợi không thôi các sự vật có hoa văn thần bí và tạo hình độc đáo, cũng không ít người sẽ mua những thứ giống vậy để đặt trong nhà hoặc làm vật phẩm trang sức.

Klein nghe vậy, cười nói:

"Giữa các dân tộc ở nam đại lục thật ra cũng có sự khác biệt rất lớn. Đông tây Byron và nơi núi cao, thung lũng cũng gần như hoàn toàn khác biệt. Đương nhiên, chúng cũng có những điểm chung, ví dụ như tôn sùng vàng, cho rằng thứ kim loại này mang theo sức mạnh thần kỳ."

Nói tới đây, anh chỉ vào chiếc lông chim trong tay Audrey:

"Nghe đồn người đeo loại trang sức gài mũ này sẽ được vũ xà, cũng chính là "Tử Thần" phù hộ."

Anh đang ám chỉ tác dụng ngầm của chiếc lông chim này.

Audrey đã là danh sách 6 con đường "Người quan sát" dễ dàng nhận ra ý tứ ẩn giấu trong lời nói của ngài "Thế giới", biết rằng thứ trang sức này có thể nhận được cái gọi là lời đáp lại của "Tử Thần" vào thời khắc mấu chốt, và phát huy được tác dụng nhất định.

Về phần thao tác cụ thể như thế nào, thuộc về tri thức sở thần bí học, Audrey nắm giữ cực kỳ vững chắc, không cần ngài Dwayne Dantes phải nói thêm.

Cô khẽ mỉm cười không để lộ răng nanh, nói:

"Tôi thật sự rất thích nó, trong trường hợp thích hợp tôi sẽ gài nó lên mũ mình."

Không tệ, nói chuyện với "Người quan sát" là một việc rất thoải mái... Klein đáp lại bằng nụ cười, chỉ ra ngoài cửa:

"Còn một chút quà muốn tặng cho mọi người."

"Hôm nay ngài là người được chào đón nhất ở đây." Audrey mỉm cười đáp lại, dùng cách thức này để khéo léo thể hiện lòng biết ơn.

Cùng lúc đó, trong lòng cô có chút phiền não, do dự có nên tìm cơ hội đem tin tức về Herwen Rambis nói cho ngài "Thế giới", người từng bị cuốn vào vụ án tự sát của Kallon và cũng cảm thấy khá hứng thú cũng như xem trọng chuyện này hay không.

Ôi, sắp đến thứ hai rồi, có lẽ nên để đến hội Tarot rồi nói, lúc đó cũng tiện để trao đổi hơn... Vừa hay mình cũng muốn nhờ ngài "Người Treo Ngược", cô gái "Ẩn giả" chỉ bảo một chút xem nên xử lý tình huống trước mặt như thế nào, nhất là vấn đề làm sao để đề phòng cường giả danh sách cao dùng ám chỉ và thôi miên. Dù sao, không phải lần nào cũng có thể cầu nguyện ngài "Kẻ Khờ", đạt được sự chúc phúc của Thiên sứ trước... Nghĩ kỹ lại, thuật thôi miên này thật đáng sợ, sẽ bất tri bất giác thực hiện theo mệnh lệnh, bản thân hoàn toàn không phát hiện ra chút nào... Suy nghĩ của Audrey hệt như nước sôi, ùng ục bốc lên từng bong bóng nước.

Điều nàng khiến cô bắt đầu nghi ngờ trong giới xã hội thượng lưu của Backlund có không ít người từng bị thôi miên, làm ra những hành vi trái với ý nguyện và suy nghĩ thực sự của mình.

Mặt khác, cô cũng lờ mờ hiểu ra một chuyện:

Mỗi lần cha và mẹ mình đến Giáo đường St.Samuel tham dự buổi cầu nguyện, người phụ trách chủ trì nghi thức chắc chắn là Tổng giám mục Backlund, mà có thể đảm nhận được chức vị này thì tất nhiên là Bán Thần của Giáo hội Đêm Tối!

Đôi khi, ngài Tổng giám mục còn có thể chủ động đến nhà gặp gỡ, hàn huyên với nhà mình... Để đề phòng chuyện tương tự? Cho nên, Herwen Rambis không dám thôi miên mình quá đáng? Audrey nhìn theo Dwayne Dantes ra khỏi văn phòng của mình, tiện tay đóng cửa lại, cô một lần nữa ngồi xuống, cầm lấy bút máy, vô thức vẽ linh tinh lên giấy.

Đợi đến khi cô ngừng suy nghĩ, tờ giấy trắng trước mặt đã có rất nhiều vòng tròn đan vào nhau, có một đôi mắt lạnh lùng và một gương mặt người có đường nét phân tán.

Chỉ liếc mắt nhìn một cái, tinh thần Audrey đã căng thẳng, vội vàng dùng linh tính và ma sát vật chất đốt tờ giấy kia đi, thiêu nó thành tro tàn.

Thứ cô vừa vẽ linh tinh ra phản ảnh cảm xúc và suy nghĩ chân thực trong lòng cô ở một mức độ nào đó!

Mà đối với một "Bác sĩ tâm lý" đủ tiêu chuẩn mà nói, suy luận và vẽ tranh là thao tác cơ bản, cho nên Audrey không thể để lại dấu vết.

Qua một hồi, Klein tặng quà xong, nói chuyện phiếm một lúc với vài nhân viên thường trực, sau đó anh đi vào gian phòng nghỉ kiêm xử lý công việc, lấy giấy bút ra, ngồi lên sô pha, vừa suy tư vừa bắt đầu viết thư:

"Ngài Azcot tôn kính..."

Lúc ở nam đại lục, Klein đã đem chuyện Adam lấy được "0-08", mình và Leonard, Dailey báo thù Ince Zangwill thành công viết vào thư, thông qua việc thổi kèn đồng, triệu hồi tín sứ, gửi cho ngài ngài Azcot đang ngủ say, không cần nghi ngờ, đến giờ anh vẫn chưa nhận được hồi âm.

Về phần trong thư có đề cập đến chuyện Adam và "0-08", Klein cũng không để ý chút nào, dù sao vị "Thiên sứ không tưởng" kia chắc chắn cũng biết về quan hệ giữa anh và ngài Azcot, mà chia sẻ một phần nào đó việc mình trải qua với người quen cũng sẽ không dẫn đến bất cứ phản ứng dữ dội nào.

Lần này, nội dung trong thư của Klein không liên quan đến lĩnh vực siêu phàm. Anh nở nụ cười, dùng ngòi bút dịu dàng, tường tận chia sẻ tình hình khuyến học từ thiện mà mình biết được từ chỗ làm việc của Audrey, phần cuối anh ghi:

"... Đây là một chuyện rất có ý nghĩa, tôi cảm thấy thỏa mãn và vui vẻ, ngài Azcot, ngài cũng cho là thế chứ?"

"Đợi ngài tỉnh lại, có lẽ nên thử làm chuyện tương tự. Về sau mỗi lần sống lại, đều có thể gặp được đứa trẻ từng nhận sự giúp đỡ của ngài. Thời điểm đó tuy ngài không nhớ rõ chúng, nhưng chắc chắn chúng vẫn sẽ nhớ ngài..."

Viết xong, đặt bút máy xuống, Klein lại cẩn thận đọc lại một lần, xác nhận không có vấn đề gì, mới thổi còi đồng, triệu hồi tín sứ xương trắng, gửi phong thư này đi.

Tiếp đó, anh dẫn theo người hầu nam Enuni, rời khỏi "Quỹ từ thiện giáo dục Ruen", đi đến Giáo đường St.Samuel cách đó không xa, yên lặng cầu nguyện mười lăm phút đồng hồ trong phòng cầu nguyện rộng lớn, yên tĩnh, tối tăm.

Giống hệt trước kia, Klein đến trước rương phụng hiến, cầm một xấp tiền bỏ vào bên trong, tổng cộng tám mươi bảng.

Nhân cơ hội này, anh đi tìm Giám mục Elektra, hàn huyên với đối phương và nghe giảng đạo một chút.

Việc này tuyên bố rằng Dwayne Dantes đã trở về lĩnh vực xã giao tôn giáo.

Về phần quà tặng, Klein không tặng ngay trước mặt, bởi vì đang ở trong giáo đường của Nữ Thần. Những trường hợp riêng tư, quản gia Walter đương nhiên sẽ thay anh đưa quà tặng đến nhà vài vị Giám mục.

...

Giờ trà chiều, Klein theo dự định, rời khỏi số 160 phố Berklund, đến thăm nhà bác sĩ Alan. Sáng nay Richardson cũng đã tới thông báo, nhận được câu trả lời là được.

Lần này, Klein không những gặp được bác sĩ Alan Chris, còn gặp được vợ anh ta Velma Goretti, đứa trẻ mới sinh chưa lâu cùng anh chị hơn nó vài tuổi.

"Thật đáng tiếc, không thể tham gia, a..." Klein cố tình hơi dừng lại, tiện cho việc đợi Velma Goretti mỉm cười đáp lại tiếng "Will".

Anh một lần nữa sắp xếp lại từ ngữ, nói:

"Thật đáng tiếc, tôi tới đông Byron, không thể tham gia tiệc ra đời cỉa Will."

"Đây là bùa hộ mệnh có vẻ khá thịnh hành ở bên đó, có thể mang lại vận may cho đứa bé."

Vừa nói, anh vừa đưa vật phẩm trang sức bằng vàng trong tay cho bác sĩ Alan.

Alan Chris không phải là người giỏi nói chuyện lắm, không từ chối, trực tiếp nhận lấy, gật đầu nói:

"Cảm ơn."

Tiếp đó, anh ta cầm lấy sợi dây, treo chiếc bùa hộ mệnh bằng vàng kia vào bên cạnh chiếc xe đẩy trẻ em, lắc lư nó rồi nói:

"Will, thích không?"

Đứa trẻ mũm mĩm được bọc trong vải tơ lụa bằng bạc giơ cánh tay lên vung vẩy, hất văng chiếc bùa hộ mệnh bằng vàng kia ra ngoài.

Hất văng ra ngoài...

Trong phòng nhất thời có chút xấu hổ, Klein bật cười, phá vỡ sự im lặng:

"Đây là phản ứng mà đứa trẻ nào cũng có."

Lúc này, hầu gái bưng khay bánh ba tầng và trà chiều vào, để chủ và khách thuận thế chuyển đề tài, không khí quay về vẻ hòa hợp lúc trước.

Klein vừa uống hồng trà, ăn điểm tâm, vừa nói về các phong tục kỳ lạ ở đông tây Byron, vợ chồng Alan và hai đứa trẻ khác ngồi nghe khá hứng thú, thỉnh thoảng lại gặng hỏi vài câu.

Trong quá trình đó, Klein bỗng quay mặt sang chỗ chiếc xe đẩy trẻ em, mỉm cười hỏi:

"Hình như anh không thích món quà của tôi lắm?"

Khi anh hỏi câu này, hai vợ chồng Alan và những người khác ở trong phòng không hề tỏ ra khác thường, vẫn nghiêm túc lắng nghe như trước.

Trong cảnh ảo thuật mà Klein sáng tạo ra, việc kể chuyện không hề ngừng lại!

Will Onsetin có cánh tay mập mạp nghe vậy hừ một tiếng, dùng giọng trẻ con non nớt nói:

"Quà tặng này có ý nghĩa gì?"

"Chẳng thà anh trực tiếp tặng "Gwadar" cho tôi, ít nhất nó còn có thể uống được!"

Klein cười lắc đầu, chuyển đề tài:

"Có tin tức cần nói cho anh biết, Uralius bị một vị nào đó đánh bị thương, trong thời gian tới nội ứng hẳn là không có cách nào tiếp tục tìm anh."

Anh không dám nhắc đến tên và danh hiệu của Adam, thậm chí trong lòng cunxgc hẳng nghĩ gì, sợ rằng sẽ bị thủ lĩnh Hội ẩn sĩ hoàng hôn này phát hiện, từ đó phát hiện ra tung tích của "Rắn vận mệnh" Will Onsetin.

Về phần miêu tả anh em Amon, Klein cũng tạm thời bỏ qua, bởi vì không ai biết Amon có còn ở Backlund hay không, thường xuyên nhắc đến tên của vị "Thiên sứ thời gian" này chưa biết chừng sẽ dẫn đến tụ hội vận mệnh.

Nhưng, Klein tin rằng Will Onsetin hẳn có thể đoán ra được ai đã đánh bị thương "Thiên sứ vận mệnh", bởi vì vị còn sống trong thế giới hiện thực mà địa vị cao hơn Gebi Uralius, thì chỉ có Adam và Amon.

Anh dùng miêu tả "vị nào đó", là để loại trừ tình huống vây công của mấy đại Thiên sứ, sử dụng vật phong ấn cấp "0" vân vân.

Will Onsetin yên tĩnh một lát rồi đáp:

"Tôi đã nói rồi mà, vận mệnh của anh đi chệch hướng, nhìn từ thời gian dài là chuyện tốt."

Sau khi trao đổi xong tin tức này, Klein đang định giải trừ ảo thuật, thì đột nhiên nghe thấy Will Onsetin than thở:

"Ôi, đột nhiên muốn uống "Gwadar" quá, tốt nhất là thêm chút đá."

"Đồ uống này không tốt với trẻ nhỏ lắm." Klein nghiêm trang cắt đứt màn ảo thuật, giơ tay cầm lấy một ly kem do hầu gái vừa đưa đến.

Sau đó, dưới cái nhìn chăm chú của vợ chồng Alan và Velma, anh dùng thìa bạc múc một miếng kem, mỉm cười trêu đứa bé:

"Will, muốn ăn không?"

"Muốn ăn không?"

Bà Velma bật cười nói:

"Will nhà chúng tôi không thích ăn thứ này."

Bà vừa dứt lời, Klein nhét thìa bạc đựng kem vào miệng mình.

"Oa!"

Đứa bé trong xe đẩy phát ra tiếng khóc vang dội.

Bạn cần đăng nhập để bình luận