Quỷ Bí Chi Chủ

Chương 758: Trả giá luôn luôn có hồi báo

Chạng vạng, mới trở về từ Giáo đường St.Samuel, Klein đang chuẩn bị tiến lên phòng ăn lầu hai thì thấy quản gia Walter tới đón đồng thời cung kính hành lễ:

"Thưa ngài, chuyện ngài muốn điều tra đã biết được rõ ràng."

Klein không nói rõ chuyện tình ở trước mặt các người giúp việc nam nữ, anh trầm ổn gật đầu:

"Đi tới phòng sách."

Walter đi theo phía sau anh, một đường đi lên lầu ba, Richardson thì mở cửa phòng sách, đốt sáng đèn tường khí gas.

Klein không nhanh không chậm đi tới bàn ngồi xuống, nhìn về phía quản gia, chờ đợi hắn mở miệng.

Walter ra hiệu cho Richardson ra bên ngoài đứng, đồng thời cân nhắc từ ngữ.

Đợi cửa phòng một lần nữa khép lại, hắn mới nói:

"Chồng của quý cô Vahana là thương nhân ngành vải dệt, trước đó hợp tác với người khác, bỏ ra 1.000 bảng, kết quả đối phương mang theo hàng hóa chạy mất, cô ấy đã nhờ nghị viên Macht cùng phu nhân Liana để bọn họ giục cảnh sát mau chóng phá án, bất quá loại chuyện này cảnh sát không dám cam đoan nhất định sẽ tìm được mục tiêu."

Klein cầm lấy cái bút màu đen trên bàn, gõ gõ mặt bàn rồi nói:

"Đối với gia đình quý cô Vahana, 1.000 bảng cũng không phải số tiền nhỏ."

Theo anh biết, một giáo sư bình thường một năm không thu được quá 150 bảng, nếu chủ thuê đã cung cấp chỗ ở cùng thức ăn thì còn có thể càng ít hơn.

Tuy Vahana phục vụ xã hội thượng lưu, đi làm cho nhiều nhà, nhưng một năm nhiều lắm chỉ kiếm được 400 500 bảng, lại còn tiêu phí một bộ phận rất lớn cho quần áo, thân thể, dung mạo, nếu không sẽ bị chủ thuê cho rằng không đủ điều kiện dạy lễ nghi.

"Đúng vậy, thu nhập chồng cô ấy ở trong các thương nhân vải dệt chỉ tính là bậc trung, đối với ông ta 1.000 bảng là con số tương đối lớn." Walter uyển chuyển nói.

Với tôi thì cũng như vậy. . . Klein cười nói:

"Tôi vừa tới Backlund, không quá quen thuộc với những người trong ngành cảnh sát."

Walter lúc này đáp lại:

"Thưa ngài, khi tôi phục vụ cho Tử tước Conrad, đã quen biết vài thành viên cao cấp trong hiệp hội cảnh quan Backlund."

Hiệp hội cảnh quan cao cấp Backlund? Đây đều là nhân vật thượng tầng khu Civilas, tổng cảnh ti phụ trách trị an một khu vực riêng cũng không đủ tư cách gia nhập hội này.

Khu Civilas chỉ sở cảnh sát Backlund, bởi con đường mà đặt tên như vậy.

Không hổ là quản gia đi ra từ gia đình quý tộc. . . Klein thầm than một tiếng, cười đáp:

"Tạm thời không cần, ở phương diện này, quý cô Vahana có thể tìm kiếm rất nhiều sự trợ giúp, vô luận là nghị viên Macht hay người khác cũng đều có đủ năng lực để khu Civilas coi trọng vụ án này."

Anh dừng một chút, ra vẻ lơ đãng nói:

"Tôi đã thấy tầng dưới chót xã hội này, rõ ràng cách sinh tồn của bọn họ, ở một số thời điểm, cảnh sát chưa chắc đã có tác dụng bằng thành viên băng đảng xã hội đen và thợ săn tiền thưởng.

"Walter, ông đến chỗ sở cảnh sát lấy tư liệu, sau đó đi tới cầu Backlund cùng quán bar nổi danh khu đông, tuyên bố treo thưởng nhiệm vụ.

"Mặc kệ là tìm được tội phạm hay tìm được vải dệt, tôi đều trả tiền thưởng 200 bảng.

"Ha ha, chỉ hy vọng tên lừa gạt này còn đang ở Backlund."

"Tiền thưởng 200 bảng?" Walter lặp lại từ này, nhịn không được nhìn chủ thuê của mình một cái, tựa như không thể tin được anh ta nguyện ý vì Vahana mà bỏ nhiều tiền như vậy.

Hắn miệng mở ra, tựa như muốn nhắc nhở cái gì, cuối cùng lại im lặng rồi nói:

"Vâng thưa ngài."

"Số tiền này tôi đưa cho anh luôn.” Klein thong thả đứng dậy, đưa tiền ra.

Walter vừa tiếp nhận xấp tiền mặt thật dày, vừa hỏi:

"Ngài có muốn nói cho quý cô Vahana không?"

Klein cười cười:

"Không cần."

Walter thầm giật mình, bên ngoài thì cúi đầu hành lễ:

"Thanh danh và sự nhiệt tình của ngài nhất định sẽ truyền lưu khắp khu phố này."

. . .

Khu đông, phố Daravi, trong một quán bar chật chội nhưng náo nhiệt.

Hugh với bộ tóc ngắn màu vàng đã chải vuốt bóng mượt đi tới quầy bar.

Cô gõ ngón tay lên tấm ván gỗ, nói với người pha chế:

"Hôm nay có nhiệm vụ gì mới không?"

Nếu là người khác, không mua rượu mà hỏi như vậy, người pha chế khẳng định sẽ không quan tâm, nhưng thấy đối diện là Hugh, một thợ săn tiền thưởng mà mọi người đều tình nguyện để cô không uống rượu, hắn chỉ có thể thở dài nói:

"Có một ủy thác tiền thưởng cực kỳ phong phú, 200 bảng."

"200 bảng?" Hugh thiếu chút nữa hoài nghi mình nghe lầm, trừ bỏ lần trước nhận được tiền thưởng từ tiểu thư Audrey, cô chưa bao giờ gặp nhiệm vụ nhiều tiền như vậy ở khu đông cùng cầu Backlund, ngay cả nhiệm vụ Azoct Eggers trước đó đã làm cho đám thợ săn tiền thưởng điên cuồng cũng mới chỉ có 150 bảng.

Đối với một thợ săn tiền thưởng bình thường mà nói, chỉ cần có thể hoàn thành nhiệm vụ này, một năm tiếp theo có thể không cần đi làm!

Đối với Hugh, nhiệm vụ này cũng rất quan trọng, bởi vì mấy tháng nay cô luôn luôn làm việc cho người thần bí đeo mặt nạ hoàng kim, cũng đã bước đầu biết được đối phương thuộc về MI9, tích lũy công huân có thể đổi lấy phối phương ma dược "Kẻ thẩm vấn".

Cho nên, khi cô làm việc cho đối phương lấy rất ít thù lao, tuyệt đại bộ phận đều chuyển thành công huân, tích tụ của bản thân hoàn toàn dựa vào ưu thế sau khi trở thành "Quan trị an" tìm kiếm cùng đuổi bắt phạm nhân mà có được.

Chờ lấy được phối phương ma dược, còn phải tiêu tiền mua tài liệu phi phàm, mà mình hiện tại chỉ có hơn 300 bảng. . . Furth nói rất đúng, tiền tài không phải là vạn năng, nhưng cũng đủ quan trọng. . . Nghĩ đến đây, Hugh nhìn người pha chế, cẩn thận hỏi:

"Là nhiệm vụ gì? Ai ủy thác?"

"Tìm vài kẻ lừa gạt, bọn họ lừa số vải dệt có giá trị 1.000 bảng." Người pha chế vừa lấy ra tư liệu đưa cho Hugh, vừa nói, "Người ủy thác nhìn qua hẳn là một vị quản gia, tự xưng Walter, phục vụ cho ngài Dwayne Dantes phố Berklund, nếu cô có thể bắt được tên lừa gạt, hoặc tìm về vải dệt, thì có thể đi tới đó lĩnh tiền thưởng."

Hugh rất nhanh lật xem tư liệu, trong đầu nhanh chóng sinh thành ra hình tượng đối ứng, cùng phương hướng điều tra.

"Tôi tiếp nhận nhiệm vụ này." Cô lúc này ngẩng đầu nói.

Người pha chế nhún vai:

"Không chỉ cô, toàn bộ thợ săn tiền thưởng đã tới đây đều đều tiếp nhận nhiệm vụ này.

"Hơn nữa bọn họ còn có ý tưởng khác."

"Ý tưởng gì?" Hugh tò mò hỏi.

Người pha chế cười hắc hắc một tiếng:

"Bọn họ nói, ngài Dwayne Dantes quá mức khẳng khái, nếu hắn còn thiếu vệ sĩ, bọn họ sẽ tự tiến cử.

"Bất quá, sau đó bọn họ lại bỏ qua ý tưởng này, bởi vì làm vệ sĩ không tự do được như thợ săn tiền thưởng, ngay cả uống rượu cũng phải đợi tới ngày nghỉ phép."

Cái này với tôi thì không thành vấn đề, nhưng tôi chỉ có thể làm thợ săn tiền thưởng. . . Hugh gật gật đầu, nhảy xuống ghế cao của quầy bar, không lãng phí thời gian trực tiếp đi tới cửa.

. . .

Ngày hôm sau, Klein dùng xong bữa trưa, chuẩn bị tới hoa viên tản bộ tiêu thức ăn.

Lúc này, quản gia Walter từ bên ngoài tiến vào, yên tĩnh đi theo phía sau anh, đợi cho xung quanh không còn những người khác bèn mở miệng.

"Thưa ngài, có hai chuyện tôi muốn báo cáo." Hắn cúi đầu nói.

"Hai chuyện?" Klein hơi cảm thấy kinh ngạc, anh nghĩ sẽ chỉ có một việc.

Walter gật đầu nói:

"Đúng vậy, chuyện thứ nhất là về 10% cổ phần công ty xe đạp Backlund, đã có người ra giá 10.000 bảng.

"Ngài còn muốn tiếp tục nâng giá không?"

Nâng giá lên 1000 bảng rồi? Không tệ chút nào! Klein ra vẻ khó xử ngẫm nghĩ:

"Tôi vừa tới Backlund, rất nhiều chuyện phải khắc chế.

"Cứ như vậy đi, chuyện này dừng ở đây. . ."

"Vâng thưa ngài." Walter chuyển đề tài, "Đã bắt được kẻ lừa gạt chồng quý cô Vahana, người thợ săn tiền thưởng kia đã tới, thỉnh cầu muốn lấy tiền."

"Nhanh như vậy sao?" Klein kinh ngạc nhìn về phía quản gia.

Nếu là anh tự mình ra tay, quả thật có thể giải quyết trong 1 ngày, dù sao có "Bói gậy" để tìm người, nhưng vấn đề ở chỗ, tuyệt đại đa số thợ săn tiền thưởng không phải Nhà bói toán.

Ừm, có lẽ là người phi phàm am hiểu truy tung cùng tìm người. . . Klein ở trong lòng làm ra phán đoán bước đầu.

Walter lộ vẻ khẳng định hồi đáp:

"Đúng vậy, nhanh hơn rất nhiều so với tôi dự tính.

"Theo vị thợ săn tiền thưởng kia nói thì cô truy tìm ngược từ con đường tiêu thụ tang vật, nhờ đó mới nhanh chóng tìm được kẻ lừa gạt."

Dễ dàng tìm ra con đường tiêu thụ tang vật như vậy? Xem ra đã sớm tiếp nhận đào tạo chuyên nghiệp. . . Klein nhẹ nhàng gật đầu nói:

"Vị thợ săn tiền thưởng kia tên là gì? Rất có năng lực. . ."

"Cô ấy tự xưng là Hugh." Walter trả lời.

Không thể nào. . . Klein suýt nữa lảo đảo một cái, may mà anh có năng lực thăng bằng siêu mạnh của Thằng hề.

Trầm tư bình phục gợn sóng trong lòng, anh cân nhắc nói:

"Lưu lại phương thức liên lạc vị thợ săn tiền thưởng kia, có lẽ về sau sẽ cần nhờ cô ta hỗ trợ."

"Vâng thưa ngài." Walter cùng không cảm thấy lời nói của Dwayne Dantes có vấn đề gì, một quý ngài đủ tư cách sống trong xã hội thượng lưu, nhất định phải có những mối quan hệ phi chính thống.

Klein không tiếp tục đề cập tới Hugh nữa, "ừm" một tiếng rồi nói:

"Đòi về được bao nhiêu tiền?"

"Tiền mặt trên người tên lừa đảo và vải dệt chưa bán đi, tổng cộng có khoảng 850 bảng." Walter tựa như đã dự đoán được chủ thuê sẽ hỏi chuyện này, thế là sớm tiến hành đánh giá.

"Tốt lắm." Klein gật đầu nói, "Trả thù lao cho thợ săn tiền thưởng, rồi giúp cô ấy mang tên lừa gạt cùng tang vật đến cục cảnh sát gần nhất."

. . .

Cục cảnh sát khu bắc.

Vahana cùng chồng của cô Bakus nhìn thanh tra cao cấp đối diện, bất ngờ kêu lên:

"Tìm được vải rồi?"

"Bắt được người rồi?"

Vị thanh tra cao cấp kia mỉm cười đáp lại:

"Đúng vậy."

Hắn nói ra còn bao nhiêu tiền mặt và vải dệt nói, nghe tới đây Vahana cùng Bakus đồng thời nhẹ nhàng thở ra.

Mới tổn thất 150 bảng thì bọn họ còn có thể chịu được, hơn nữa, số vải dệt còn thừa vẫn có thể kiếm thêm lợi nhuận, tổng thể mà nói, tổn thất không lớn.

Bọn họ liên tục cảm tạ cảnh quan, tận đến khi có người đến mời Bakus đi nhận mặt tội phạm cùng tang vật.

Vahana ngồi ở nơi đó, cười nói với thanh tra cao cấp:

"Hiệu suất làm việc của các ngài đã vượt qua tôi tưởng tượng, tôi rất ngạc nhiên, sao các ông tìm được tên lừa gạt này?"

Biết phu nhân xinh đẹp đối diện còn quen cả nghị viên hạ viện, sớm hay muộn cũng biết rõ ràng chân tướng, vị thanh tra cao cấp kia không chút giấu diếm hồi đáp:

"Thật ra là một thợ săn tiền thưởng hoàn thành, cô tìm ngược từ con đường tiêu thụ tang vật, rất nhanh đã bắt được hắn."

"Các ông còn tuyên bố treo thưởng?" Vahana giờ mới biết chuyện này.

Vị thanh tra cao cấp kia lắc đầu nói:

"Chúng tôi còn chưa kịp, là người khác tuyên bố treo thưởng, 200 bảng."

"200 bảng?" Vahana kinh ngạc hỏi ngược lại.

Cái này không phải con số nhỏ, thậm chí vượt qua lợi nhuận dự tính từ số vải kia.

Thấy cảnh quan trả lời khẳng định như vậy, Vahana nhịn không được hỏi:

"Là ai tuyên bố treo thưởng?"

"Vị thợ săn tiền thưởng kia không nói gì, bất quá, người đi cùng cô ấy là một quản gia." Thanh tra cao cấp đơn giản miêu tả bộ dáng Walter.

Vahana mơ hồ đoán được là ai, thân thể hơi dựa về sau, vô ý thức nói nhỏ:

"200 bảng. . ."

. . .

Buổi chiều, ở nhà nghị viên Macht, Vahana tiến đến dạy con gái đối phương lễ nghi cảm tạ phu nhân Liana đã trợ giúp.

Liana tóc màu xanh lục khiêm tốn khách sáo nói mấy câu, sau đó hỏi:

"Vahana, nghe nói cô đang đảm nhiệm chứ vụ thầy lễ nghi cho Dwayne Dantes, không biết ông ta là loại người thế nào?"

Vahana cân nhắc một hồi rồi đáp:

"Một quý ngài chân chính, nhiệt tình, hào phóng, thiện lương, có giáo dục, có phong độ, rất hiểu biết."

Liana nghe được mà hơi gật đầu, quay đầu nhìn về phía cô gái cao ngạo bên cạnh, cười một tiếng rồi nói:

"Đáng tiếc, tuổi ông ta quá lớn, nếu không sẽ là một đối tượng thân cận không tệ.

"Ừm, tôi tính mời ông ta tới tham gia vũ hội cuối tuần."

Bạn cần đăng nhập để bình luận