Quỷ Bí Chi Chủ

Chương 614: Hội nhà mạo hiểm giúp nhau

Klein ngồi ở trước quầy bar, nắm tay gõ xuống mặt bàn:

"Một ly bia Nam xứ Wales."

Phía sau anh, vài thủ vệ do dự không bên nên lại đây cảnh cáo, hoặc là giả vừa rồi không có ai động súng.

Người pha chế đưa ánh mắt đối với nhóm thủ vệ, cầm lấy ly thủy tinh, ha ha cười nói:

"Vì sao không làm một ly 'Chanh ngọt' ?

"Ông chủ chúng tôi từng đi Trier học pha rượu, nắm giữ rất nhiều loại rượu cocktail Đại đế Russell lưu lại, cùng tự sáng tạo ra 'Chanh ngọt' được hoan nghênh nhất Olavi."

Klein không chút tâm động, bình tĩnh đáp lại:

"Tôi chỉ hô bia."

"Được rồi." Người pha chế không nóng lòng đi lấy bia Nam xứ Wales, mà cười nói, "Ngài, anh là một nhà mạo hiểm?"

Klein gật đầu, không có mở miệng trả lời.

Người pha chế không có do dự, mỉm cười nói:

"Có lẽ anh nên đi gặp ông chủ chúng tôi, ông ấy luôn rất thân thiện đối với nhà mạo hiểm mới tới, thích mời bọn họ uống rượu, hơn nữa, cái này đối với anh còn có trợ giúp khác."

Vốn tính đến nơi đây mua tài liệu phụ trợ "Bí Ngẫu Đại Sư", Klein không có cự tuyệt, lấy ra đồng penny màu đồng thau, bốp cái bắn lên, lại vững vàng tiếp lấy.

Anh mang đồng 1 penny này đặt ở trên quầy bar, xem như phí dụng cảm tạ người pha chế nhắc nhở, bản thân thì thong thả đứng lên, đi theo một gã thủ vệ dọc theo cầu thang lên lầu hai, tiến vào một gian phòng ở đầu bên kia hành lang.

Trong phòng trải thảm mềm màu nâu nhạt, tràn ngập hương vị than đá chất lượng tốt đang thiêu đốt nhè nhẹ, hỗn loạn mùi hương xì gà.

Một người nam trung niên tóc vàng vuốt chỉnh tề ra sau ngồi ở trên ghế bành, hút xì gà, xem báo, xung quanh có hơn sáu vệ sĩ.

Tuy Klein không phải người phi phàm lĩnh vực "Người quan sát", không thể từ chi tiết phán đoán đặc điểm cùng thực lực vệ sĩ này, cũng không thuộc về con đường "Kẻ nhìn trộm bí mật", "Quái vật", có thể nhìn ra bí ẩn nhất định, phát hiện một ít thứ người khác không thể phát hiện, nhưng linh tính trực giác của anh làm cho anh tin tưởng, trong vệ sĩ này khẳng định có người phi phàm, người phi phàm có thể tạo thành uy hiếp nhất định đối với anh.

Người nam trung niên nọ buông tờ báo, kéo cổ áo sơ mi màu đen, thong thả đứng lên, vươn tay phải nói:

"Hoan nghênh đến Olavi, người bạn nhà mạo hiểm của tôi."

Đôi mắt xanh thẳm của ông ta mang theo vài phần ý cười, xem qua có chút chân thành.

Klein cũng đưa tay phải, khẽ chạm một chút với đối phương, không nói gì, chờ đợi đối phương mở miệng.

Người nam trung niên nọ chỉ chỉ sô pha đối diện ghế bành, khẽ cười nói:

"Tôi là ông chủ nơi này Bilt Brando.

"Tôi từng cũng là một nhà mạo hiểm, thực lực coi như không tệ, ít nhất có thể sống đến giờ, cùng buôn bán lời không ít tiền."

Rất tự tin đối với thực lực của bản thân, cho nên mới dám biểu đạt trực tiếp như vậy. . . Klein không chút khách khí ngồi xuống, thân thể thoáng ngã về phía trước, không có vẻ mặt gì chờ Bilt tiếp tục nói.

Thấy nhà mạo hiểm đối diện không có đáp lại, Bilt một lần nữa ngồi xuống, rít hơi xì gà, thản nhiên nói:

"Thẳng thắn mà nói, tôi gặp mặt với mỗi một nhà mạo hiểm mới tới, quả thật có mục đích của chính mình."

Ông ta chỉ chỉ hải đồ bày ở trên bàn trong phòng, giọng nói rất có từ tính miêu tả:

"Từ quần đảo Roth hướng đông, biển lớn càng ngày càng hỗn loạn, lực lượng quân đội cùng giáo hội càng ngày càng nhỏ, thậm chí chỉ có thể bảo hộ cảng chỗ của mình.

"Mảng hải vực này là công viên vui chơi của đám hải đạo, cực kỳ bất lợi đối với nhà mạo hiểm chúng ta, cho nên, tôi hy vọng có thể tổ chức mọi người, thành lập một đồng minh rời rạc, ở khi đối mặt nguy hiểm thì liên hợp lại.

"Đồng minh này không có lực ước thúc quá mạnh, anh có thể ở khi nhà mạo hiểm khác gặp nguy hiểm lựa chọn bàng quan, sẽ không có ai đến xử phạt anh, chỉ là sau đó nếu anh gặp phải tình huống cùng loại, cũng không cần chờ mong trợ giúp.

"Mặt khác, một điểm tôi có thể hứa hẹn là, đồng minh nhà mạo hiểm này khi mua vật phẩm ở chỗ tôi, có thể thu được ưu đãi tiếp cận giá quy định, khi thu hoạch buôn bán, ít nhất cùng cho giá thị trường."

Giới thiệu xong, Bilt mỉm cười nhìn nhà mạo hiểm mới tới đối diện, ha ha cười nói:

"Thế nào? Có hứng thú gia nhập đồng minh rời rạc này hay không, yên tâm, cũng không có bắt anh chi tiêu gì thêm vào, tôn chỉ của chúng ta chỉ là giúp đỡ lẫn nhau khi gặp hải tặc."

Klein gật gật đầu nói:

"Nghe qua cũng không tệ lắm."

"Ha ha, tôi cũng cảm thấy như vậy, tôi từng muốn đặt tên cho đồng minh này là 'Hội huynh đệ mạo hiểm', sau lại cảm thấy từ 'huynh đệ' này rất có tính cưỡng chế, cho nên sửa thành 'Hội nhà mạo hiểm giúp nhau' ." Bilt tự giễu cười nói.

Nói tới đây, ông ta hạ xuống tay cầm xì gà, mím môi dưới, lắc đầu cười nói:

"Thật có lỗi, quên hỏi tính danh của anh."

Klein bảo trì tư thế không thay đổi, giọng trầm thấp hồi đáp:

"Hermann Sparrow."

"Hermann Sparrow. . ." Bilt mí mắt nhảy một chút, nụ cười nháy mắt trở nên có chút cứng ngắc, vài vị vệ sĩ xung quanh ông ta bỗng nhiên căng thẳng, như lâm đại địch.

Bilt nhanh chóng khôi phục bình thường, không đi tìm thiểu là Hermann Sparrow thật, hoặc là lừa gạt giả mạo, ha ha cười nói:

"Có thứ gì muốn mua không? Chỗ của tôi có không ít thứ tốt."

"Nước suối Sunia màu vàng." Klein bề ngoài bình thản, trong lòng cẩn thận nói.

Anh không đề cập tới vỏ cây long văn thụ, dù sao tài liệu này cũng có cơ hội không nhỏ mua được ở trong tiệm thảo dược.

Bilt. Brando nhẹ nhàng thở ra không hiểu, mỉm cười nói:

"Đơn giản.

"100 ml 30 bảng.

"Tin tưởng tôi, cho dù anh đi đảo Sunia, nhiều lắm cũng chỉ rẻ hơn vài bảng so với giá này, người dã man Fossack phong tỏa nhiều con suối, người khác rất khó có được."

"Thành giao." Klein đại khái hiểu biết giá nước suối màu vàng, biết giá 30 bảng 100 ml quả thật khá là ổn.

Hoàn thành giao dịch này, Bilt đang muốn cân nhắc mở miệng, bỗng nhiên nghe được tiếng gõ cửa.

Sau khi được ông ta cho phép, một thủ vệ tiến vào, tới sát bên tai, thấp giọng nói vài câu.

Bilt vẻ mặt chợt biến trầm, cả người có vẻ cực kỳ lạnh lẽo, tản mát ra sát khí khó có thể diễn tả bằng lời.

Quả nhiên, thực lực tương đương không tệ, trước kia không phải nhà mạo hiểm nổi danh, chính là hải tặc nổi danh. . . Hẳn là danh sách trung. . . Klein nhìn đối phương, bình tĩnh phán đoán.

Bilt quay đầu qua, miễn cưỡng nói với Klein:

"Ngài Sparrow, tôi có một số việc cần xử lý.

"Về sau có cơ hội cùng nhau uống rượu."

"Tốt." Klein thong thả đứng dậy, không hề có ý tưởng nhúng tay vào chuyện của đối phương.

Đương nhiên, cái này không thể hiện anh không hiếu kỳ, chỉ là tò mò không đủ để để cho anh thay đổi phong cách hành sự.

Rời khỏi quán bar "Chanh ngọt", Klein thuận lợi quay trở về khách sạn thuê ở.

. . .

Thành Bạc Trắng, vào "ban ngày"tia chớp thường xuyên.

Dereck Berg luyện tập xong các loại năng lực phi phàm "Mặt Trời thần quan", dọc theo rìa sân huấn luyện, đi về phía tòa tháp đôi.

Trải qua nhiều lần tụ hội Tarot, cậu đã dần dần thăm dò ra quy luật, biết đại khái sau tần suất tia chớp cao thấp luân phiên bao nhiêu, mình sẽ bị ngài "Kẻ Khờ" kéo vào phía trên sương mù xám.

Mà hiện tại, đã đến "ngày" cuối cùng.

Nguyên nhân vì thế, cậu muốn đi thư viện xem tư liệu lịch sử liên quan đến cổ thần, để đến lúc đó kính dâng cho ngài "Kẻ Khờ".

Khi trải qua rào chắn của sân huấn luyện, Dereck theo bản năng nhìn sang bên cạnh, nơi đó có mấy đội viên tiểu đội thăm dò đang nghỉ ngơi, đó là đội viên tiểu đội thăm dò thủ tịch trưởng lão Nghị sự đoàn sáu người Colin Iliad suất lĩnh!

Bọn họ không lâu trước đó đã thăm dò xong theo căn cứ vào miêu tả đứa nhỏ Jack, quay về thành Bạc Trắng, đang ở giai đoạn cách ly.

Dereck hơi cảm thấy trầm trọng thu hồi tầm mắt, một đường đi vào tháp nhọn, từ lầu ba, tiến vào thư viện.

Cậu đang muốn đi về phía giá sách đặt tư liệu thần thoại cùng điển tịch cổ đại, khóe mắt bỗng nhiên thấy một bóng người quen thuộc.

Đó là một cô gái hơn ba mươi tuổi trắng nõn diễm lệ, cô ta khoác trường bào màu đen có thêu các đường vân tím thần bí, tóc màu xám bạc hơi xoăn để rũ xuống.

Cô ta là trưởng lão Nghị sự đoàn sáu người Lovya Tiffany đã bị giam giữ từ trước!

Đôi mắt màu xám nhạt của đối phương đảo qua, Dereck nhất thời có loại cảm giác linh hồn bị xuyên thủng, khó có thể ngăn chặn cứng ngắc một giây.

"Chúc sức khỏe, trưởng lão Lovya." Cậu vội cúi thấp đầu, lấy tay ấn ngực nói.

Lovya đi tới, nhẹ nhàng gật đầu nói:

"Tôi đã được giải trừ cách ly."

Cô ta bình tĩnh nói xong, xoay người rời đi, giống như đang tuyên cáo cái gì.

Dereck đứng ở tại chỗ, sau lưng không tự giác thấm ra một tầng mồ hôi lạnh.

Cô ta sao lại được phóng thích? Nghị sự đoàn sáu người đã xác định cô ta không có vấn đề? Dereck cực kỳ căng thẳng nghĩ.

. . .

Buổi chiều thứ hai, phía trên sương mù xám.

Klein khửu tay đặt ở tay vịn, hai tay giao nhau nắm nhẹ nhìn từng đạo hào quang đỏ thẩm sáng lên, thối lui thành một đám bóng dáng mơ hồ.

Sau đó, anh nghe thấy tiếng tiểu thư "Chính Nghĩa" nhẹ nhàng thăm hỏi:

"Chào buổi chiều, ngài Kẻ Khờ ~ "

Bạn cần đăng nhập để bình luận