Quỷ Bí Chi Chủ

Chương 862: Thiện tâm nhắc nhở

Trở lại phòng có ban công, Furth nhìn về phía Hugh đang tựa vào vách tường, thấp giọng hỏi:

"Cậu đoán xem mình vừa thấy cái gì?

"Người giúp việc nam luôn bên cạnh Dantes, vậy mà là tín đồ Tử Thần, vừa rồi hắn nhảy linh vũ cầu nguyện!"

Hugh bỗng nhiên mở to hai mắt, chợt thả lỏng vẻ mặt:

"Đối với ngài Dantes mà nói, cái này chỉ là một vấn đề không quá quan trọng.

"Mà người giúp việc nam Richardson kia rõ ràng có huyết thống nam đại lục, có lẽ vốn sinh ra ở nơi đó, cho nên, hắn âm thầm sùng bái Tử Thần cũng không có gì lạ."

Furth cười đáp lại một câu:

"Mình biết, chỉ là mình cảm thấy chuyện này rất thú vị, bí mật cất giấu bên cạnh phú ông Dwayne Dantes này hình như quá nhiều rồi?

"Nếu một ngày nào đó phát hiện, trong căn nhà này, ngoại trừ hắn, bao gồm nữ quản gia, hầu gái, người làm vườn, người lái xe ngựa, toàn bộ sinh vật con giun, sâu, con chuột đều có liên quan tới thần bí và phi phàm, mình cảm giác mình sẽ không quá kinh ngạc, có thể thoải mái tiếp nhận chuyện này."

Hugh trợn trắng mắt liếc bạn tốt một cái:

"Nếu thật sự xảy ra tình huống này, vậy ngài Dwayne Dantes cũng sẽ không đơn giản, xung quanh đều là người phi phàm và sinh vật siêu phàm, điều chứng minh ông ta có lẽ là con của Tà Thần hoặc là Thiên sứ trên mặt đất."

Không đợi Furth tiếp tục phát triển đề tài, Hugh chuyển giọng hỏi:

"Cậu không phải mới nói mình mơ thấy một giấc mộng rất kỳ quái liên quan đến bảo tàng sao? Vì sao không tò mò, không suy xét nó rốt cục tượng trưng cho cái gì, có khả năng thật sự tồn tại không?"

Furth cười ha hả nói:

"Giấc mộng như vậy thường mang ý nghĩa phiền toái rất lớn và rất nhiều nguy hiểm, về sau có cơ hội gặp được phù hiệu tượng trưng kia thì tính sau."

Ngoài miệng cô nói như vậy, suy nghĩ thực sự trong lòng lại là:

Giấc mộng này không đơn giản, ai biết có âm mưu gì không, tốt nhất là chờ cuối tuần đến hội Tarot, hỏi thăm ngài "Người Treo Ngược", cô gái "Ẩn giả", à, còn có ngài "Thế giới", sau đó mới quyết định nên làm thế nào, bọn họ đều là người phi phàm có kinh nghiệm phong phú cùng thực lực mạnh mẽ, nói không chừng đã sở hữu kinh nghiệm tương tự.

"Cậu đã trưởng thành hơn nhiều rồi." Hugh khẽ gật đầu, lưng dùng sức, bật vào vách tường, đi tới chỗ vừa rồi Furth ngủ.

"Trưởng thành?" Furth cười nhạo một tiếng, tới gần bạn tốt, thẳng lưng, "nhìn xuống" đầu tóc của đối phương.

Không đợi Hugh tức giận, cô lại thở dài nói:

"Cậu mới thật sự là trưởng thành.

"Mình còn nhớ rõ vào thời điểm này năm trước, cậu làm chuyện gì cũng dựa vào trực giác và bạo lực, còn thường xuyên phạm sai lầm, bị lạc đường, hiện tại đã tốt hơn rất nhiều."

Hugh giật mình, nằm xuống đi, đắp tấm chăn mỏng lên trên người, đưa lưng về phía Furth, than thở một câu:

"Nguyên nhân chủ yếu mình bị lạc đường đều là vì cậu ở bên cạnh làm liên lụy."

Furth cười gượng hai tiếng, có chút suy nghĩ gật gật đầu nói:

"Đây là đặc điểm cố hữu của con đường 'Học đồ', không có quan hệ gì với bản thân mình, ừm, đúng vậy!"

Cô thấy Hugh đã nằm xuống, thì nằm sát vào vách tường, đúng là làm vệ sĩ rất nghiêm túc.

Bóng đêm dần dần thối lui, bầu trời sáng lên, Klein rời giường dùng bữa sáng, liên tục tiếp nhận hai ba cảnh sát cùng một đám phóng viên đến gặp, trong bọn họ có người tới vì điều tra vụ án tự sát của Caron, có người là muốn nắm giữ chi tiết sự kiện nghị viên Macht bị tập kích.

Được quản gia Walter sắp xếp, Dwayne Dantes theo thứ tự gặp mặt với bọn họ, rất nhanh liền xử lý xong việc này.

Đợi tới hơn 7 giờ, nghị viên Macht đột nhiên tới cửa, hơi lộ vẻ dồn dập nói với Klein:

"Theo tôi tới câu lạc bộ tennis."

Ông ta có gia nhập vài câu lạc bộ, nhưng chung câu lạc bộ với Dwayne Dantes thì chỉ có một:

Câu lạc bộ sĩ quan xuất ngũ Đông Byron!

Đã tới lúc tiến hành phi vụ làm ăn buôn bán vũ khí với quân đội rồi sao? Klein hiểu rõ ý tứ ẩn giấu trong lời nói của đối phương, lúc này để người người giúp việc Richardson mang tới áo khoác, mũ dạ và gậy chống, cưỡi xe ngựa đi theo ngài nghị viên tới trước kiến trúc màu vàng cát độc đáo của khu Hilston.

Vào câu lạc bộ, tiến tới căn phòng lúc trước, Klein lại gặp được đại tá lục quân Bộ quốc phòng Calvin.

Hai bên hàn huyên vài câu, Calvin rốt cuộc nói tới chủ đề chính, nhìn Dwayne Dantes, cười ha hả nói:

"Tôi nghe Macht nói ông có thể một hơi bỏ ra 20.000 bảng?"

"Tuy có chút miễn cưỡng, nhưng quả thật có thể." Khóe miệng Klein nhếch lên đáp lại.

Calvin hài lòng gật đầu, trầm ngâm nói:

"Tạm thời không có đủ hàng cho 20.000 bảng, súng ống, đạn dược cùng một ít hỏa pháo sẽ sớm được vận chuyển tới kho hàng tại đông Byron, số lượng không nhiều lắm, có thể vũ trang cho ba bốn ngàn người, theo giá thị trường thì nhiều lắm là 10.000 bảng, đương nhiên, ông cần trả tôi 15.000 bảng."

Hắn nói chuyện không thèm che giấu, tựa như đây chính là thái độ của quân đội Ruen.

"Không có vấn đề gì." Klein bình tĩnh gật đầu.

Calvin nhất thời nở nụ cười:

"Tốt lắm, ánh mắt của Macht rất không tệ, nếu muốn làm ăn về mặt hàng này, thì tuyệt đối không thể keo kiệt.

"Số lượng vũ khí đó đặt ở Tây Byron ít nhất cũng trị giá 20.000 bảng, nếu ông có thể tìm được người mua thích hợp, kết hợp với kinh nghiệm dày dặn của mình, hoàn toàn có thể bán được 30.000 bảng thậm chí càng nhiều hơn, đúng rồi, chi phí bảo quản và vận chuyển đều do ông chi trả, chúng tôi chỉ phái hai ba nhân viên trợ giúp thôi."

Quả nhiên sẽ có người giám sát... Klein yên lặng lắng nghe, cảm thấy mình nên thúc giục "Thượng tướng ngôi sao" và Danis, để bọn họ mau chóng cung cấp tình báo về Tây Byron.

Anh trầm ngâm rồi nói:

"Khi nào sẽ bắt đầu?"

"Số lượng vũ khí kia tôi cần hai tuần để chuẩn bị đầy đủ, sau đó thì lúc nào bắt đầu đều do ông quyết định, ừm, ông không cần trực tiếp trả hết, trước tiên trả tôi 8.000 đến 10.000 bảng, đợi xong xuôi thì trả phần còn lại." Calvin ra vẻ rất dễ nói chuyện.

Hai tuần sau đã là gần cuối tháng, vậy tham gia yến tiệc mừng "Rắn vận mệnh" sinh ra rồi hẵng đi... Mình còn đang cần máu cuống rốn... Klein suy nghĩ một chút rồi nói:

"Tôi cần làm chút chuẩn bị trước, đại khái khoảng đầu tháng bảy sẽ bắt đầu đi nam đại lục."

Calvin và nghị viên Macht nhìn nhau một cái, khẽ vuốt bàn tay nói:

"Không có vấn đề."

... ...

Bên ngoài câu lạc bộ sĩ quan xuất ngũ Đông Byron, Hugh và Furth ẩn thân trên nóc nhà một kiến trúc phụ cận, theo dõi người đến người đi xung quanh.

Hugh rất rõ ràng trong câu lạc bộ không hề thiếu người phi phàm, cho nên không dám để Furth mang theo mình lẻn vào để âm thầm bảo vệ Dwayne Dantes, chỉ có thể chờ ở bên ngoài.

“May mà nơi này là Backlund, mùa không có sương mù, cũng không thiếu mây, ánh mặt trời không gay gắt lắm, bằng không, làn da của mình khẳng định sẽ bị đốt bỏng." Furth ở trong bóng đen thuận miệng nói.

Hugh đang muốn nói chuyện, bỗng nhiên thấy một chiếc xe ngựa chạy đến cửa sau câu lạc bộ, nó có màu nâu, có một cái huy hiệu, chủ thể là hoa cùng chiếc nhẫn.

Là xe ngựa của Tử tước Stratford... Hugh thầm tự nói một câu, sau đó mở to hai mắt, tập trung lực chú ý, cô chợt thấy một bóng người vừa quen thuộc vừa xa lạ đi xuống xe ngựa, được vài vệ sĩ vây quanh, tiến vào câu lạc bộ sĩ quan xuất ngũ đông Byron.

"Làm sao vậy?" Furth đã nhận ra bạn điều dị thường xuất hiện trên người bạn tốt.

Hugh không giấu diếm, thản nhiên nói:

"Mình thấy Tử tước Stratford, hắn cũng đến câu lạc bộ này."

"Vị thị vệ trưởng cung đình kia?" Furth hơi cảm thấy ngạc nhiên hỏi ngược lại.

"Ừm." Hugh gật gật đầu.

Furth mở miệng ra, nhưng lại không biết nên nói gì, đành phải nhìn quanh bốn phía, làm bộ điều tra xem có chỗ nào đáng nghi không.

Qua một hồi, hai cô thấy Dwayne Dantes đi ra.

... ...

Buổi chiều, số 160 phố Berklund lại có khách tới cửa.

Lần này là đại cổ đông công ty Cowim, phu nhân Mary.

"Thực có lỗi, thỉnh cầu của tôi đã làm ông bị quấn vào phiền toái này, tôi không ngờ Nam tước Sindras thế mà sẽ làm ra chuyện đó, Caron đáng thương, hắn còn đang định mang người nhà đi tới quận Winter nghỉ hè." Mary Schott tràn ngập vẻ xin lỗi và phẫn nộ nói.

Klein rất bình tĩnh đáp lại:

"Tôi đồng ý với cô là Caron thật sự quá bất hạnh.

"Bất quá, chuyện này có lẽ không phải do Nam tước Sindras làm, rất có thể là cạm bẫy nhằm vào ông ta."

Phu nhân Mary trịnh trọng gật đầu:

"Tôi đã nghe nói suy đoán này, nghe nói cảnh sát đang định mời một vị pháp y lợi hại mổ xẻ thi thể, tìm kiếm manh mối còn sót lại."

Nửa câu sau rơi vào tai của Klein, tự động biến thành "Cảnh sát đang định mời một “Kẻ thông linh” từ giáo hội Đêm Tối để kiểm nghiệm thi thể, tìm kiếm manh mối" .

Không biết sẽ phát hiện cái gì đây... Klein nâng lên tay phải, vẽ vầng trăng đỏ rực trước ngực:

"Cầu xin Nữ thần phù hộ cho Caron ngủ yên, hung thủ thực sự sát hại hắn sẽ bị trừng phạt."

Phu nhân Mary cũng làm tương tự, sau đó nói:

"Vì để ông không còn bị chuyện này ảnh hưởng, tôi định thu mua cổ phần trong tay ông, trả thêm 1.000 bảng so với giá gốc.

"Ông không cần lo lắng cho tài chính của tôi, gần đây tôi đã vay được tiền từ ngân hàng."

Klein thở dài rồi cười nói:

"Ý tốt của cô tôi xin nhận, nhưng cô đã tới chậm một bước, tôi vừa quyên tặng cho giáo hội số cổ phần kia, từ đó thành lập một quỹ học tập để giúp đỡ dân nghèo."

Tới giờ phu nhân Mary mới nghe được tin tức này, nhất thời có chút khiếp sợ, nói không ra lời.

Qua chừng mười giây, cô mới lặng yên thở hắt ra:

"Nhân phẩm của ông, sự hào phóng của ông, trí tuệ của ông, đều làm cho tôi cực kỳ bội phục."

Khi nói chuyện, ánh mắt cô nhìn Dwayne Dantes lại nhiều hơn mấy phần tán thưởng.

Klein khiêm tốn giao hết công lao cho Nữ thần, tiếp theo dừng một chút, rồi lộ vẻ mặt nghiêm túc hỏi:

"Phu nhân Mary, tôi có một vấn đề hy vọng có thể được cô giải đáp.

"Khi cô quyết định đối kháng với Nam tước Sindras, giữ lấy quyền khống chế đối với công ty Cowim, là thuần túy xuất phát từ cảm xúc trong lòng, hay là được người khác khuyên bảo?"

Phu nhân Mary hơi nhíu mày, thản nhiên hồi đáp:

"Những người khuyên bảo đều kêu tôi bỏ qua."

Klein nhất thời im lặng, không tiếp tục thảo luận phương diện này, nói tới việc nghị viên Macht bị tập kích, cuối cùng đưa phu nhân rời khỏi số 160 phố Berklund.

Sau bữa tối, quản gia Walter đi vào phòng có ban công, ngồi đối diện chủ nhân ngồi trên ghế bành nói:

"Thưa ngài, đã tiễn hai vị thợ săn tiền thưởng rời đi, 3 ngày tổng cộng tốn 300 bảng, không bao gồm cung cấp đồ ăn."

Cuối cùng cũng đi rồi... Klein bỗng nhiên trầm tĩnh lại, gật đầu coi như đáp lại quản gia.

Tiếp theo, anh khẩn cấp tiến vào phòng ngủ, chuẩn bị lấy ra cây nấm Frank Lee gửi tới, đưa lên phía trên sương mù xám, giao tiếp với "Mấp máy đói khát".

Khi anh đi đến trước bàn làm việc cất cây nấm, lại thấy trên đó có một lá thư được dùng một lọ mực đè lên trên.

Klein hơi suy nghĩ rồi cầm lấy, mở ra xem, rất nhanh đọc xong một lần, vẻ mặt lập tức trở nên hơi cổ quái:

"Ngài Dantes, chúng tôi là vệ sĩ ngài mời đến, mấy ngày nay chúng tôi phát hiện một chuyện, cảm thấy cần phải nói cho ngài biết, cho nên, thừa dịp ngài dùng bữa tối đã tiến vào phòng ngủ của ngài, để lại phong thư này."

Bạn cần đăng nhập để bình luận