Quỷ Bí Chi Chủ

Chương 668: Tự tin có lẽ là khuyết điểm

Phía trên sương mù xám, trong cung điện được những cột đá chống đỡ.

"Mặt Trời" Dereck rất nhanh mang những gì mà mình gặp phải báo cáo một lần với "Ngài "Kẻ Khờ".

"Ám thiên sứ" Saslier. . . tên hoặc danh hiệu Vua Thiên Sứ này tựa như đều đã bị sông dài lịch sử bao phủ, ít người biết được, nếu không phải đám người "Mặt Trời" phát hiện ở nơi thần khí, nếu không phải trực tiếp gặp gỡ ác linh xa xưa nghi ngờ bản tôn "Thiên sứ đỏ", mình thậm chí một Vua Thiên Sứ cũng không rõ ràng, nhiều lắm nghe nói tới gia tộc Amon, nhưng không cách nào xâm nhập tới "Kẻ báng bổ thần linh" . . . Vị "Ám thiên sứ" này nay ở nơi nào? Còn sống hay không? Vẫn là một trong đỉnh tầng "Hoa Hồng Cứu Rỗi"? Klein cảm khái một hồi.

Sợ hãi "Mặt Trời" hỏi đông hỏi tây ở phương diện mà mình không thể trả lời, Klein nháy mắt đình chỉ suy nghĩ, nhàn nhã dựa vào lưng ghế dựa nói:

"Khốn cảnh của cậu đã giải trừ, đồng bạn của cậu sắp tìm đến."

Khi nói chuyện, anh căn bản không cho "Mặt Trời" cơ hội hỏi, trực tiếp cắt đứt liên hệ.

Về phần vấn đề dị thường của "Mặt Trời" nếu bị người phát hiện nên giải thích như thế nào, Klein căn bản khinh thường nhắc nhở đối phương đưa ra lý do.

Sau khi biến mất kỳ quái lại xuất hiện kỳ quái, không phải thực bình thường với các loại tình huống kỳ quái sao?

Lúc này Dereck cực kỳ cảm kích ngài "Kẻ Khờ" không có hỏi mình càng nhiều, bởi vì cậu sợ hãi sau khi thoát ly khỏi trấn Hạ Ngọ, bản thân sẽ bại lộ trí mạng bị quái vật trong bóng tối hoặc bị che dấu nhằm vào, cho nên bức thiết hy vọng có thể nhanh chóng nắm giữ tình cảnh thân thể hiện tại, để làm ra ứng đối hữu hiệu nhất, bất quá, nếu ngài "Kẻ Khờ" thực đưa ra câu hỏi, cậu cũng sẽ thật sự kiên nhẫn miêu tả tình huống tương ứng.

Ý thức trở về thân thể, cảm quan của Dereck đối với bốn phía nhanh chóng khôi phục.

Cậu mở to mắt, nhìn thấy phía trước là mẩu nến đã sắp thiêu đốt đến đế, phần lửa trên ngọn nến đang bị gió thổi đảo qua đảo lại.

Theo sát sau đó, cậu phát hiện "Thủ tịch" không biết khi nào đã đứng ở bên cạnh mình, Heim cao lớn cùng Joshua mang Bao tay đỏ vẻ mặt đề phòng tụt ở sau hai bước.

Bọn họ nhìn mình như vậy đã bao lâu. . . Dereck tuy đã nghĩ tốt lý do từ khi ở phía trên sương mù xám, nhưng lúc này vẫn có chút chột dạ cùng khẩn trương.

Colin trên gương mặt nếp nhăn khắc sâu không có vẻ mặt gì, nhìn Dereck Berg, giọng như thường hỏi:

"Vừa rồi cậu gặp chuyện gì?"

Dereck không lập tức đáp lại, sẽ có vẻ cậu đã sớm biên sắn ra, cậu dựa theo kĩ xảo nhỏ mà "Người Treo Ngược" truyền thụ, cố ý tạm dừng vài giây, vừa hồi ức vừa miêu tả đứt quãng nói:

"Vào tầng hầm này, đã thấy được tế đàn, tôi hoài nghi là tế đàn, ý đồ phân biệt từ cùng phù hiệu lưu lại trên đó, nhận ra ba cái tên, trong đó có 'Thiên sứ vận mệnh' Ululuth. . . Lúc này, hào quang đèn lồng chợt tắt đi, chờ khi tôi quay đầu nhìn lại, Heim cùng Joshua đã không thấy, tôi chế tạo nguồn sáng, đi ra tầng hầm xem xét, phát hiện bên ngoài cũng, cũng là trấn Hạ Ngọ, bất quá trong rất nhiều căn nhà ở nơi đó đều có ngọn nến chiếu sáng, tựa như, tựa như vẫn còn nhân loại sinh hoạt.

"Tôi không dám rời khỏi căm phòng này, một lần nữa trở lại tầng hầm, thử mang chuyện đã làm trước đó làm lại một lần, A, thủ tịch, trong trấn Hạ Ngọ kia, văn tự trên tế đàn rất đầy đủ, tổng cộng có ba loại, một loại là tiếng Người khổng lồ, một loại là tiếng Cự long, còn một loại tôi không biết, bất quá hai loại trước ý tứ biểu đạt đều giống nhau, là danh hiệu cùng tên ba vị thiên sứ, cùng với 'Hoa Hồng Cứu Rỗi' . . .

"Sau đó, tôi đã phát hiện mình trở lại nơi này."

Cậu nói toàn bộ là lời nói thật, thậm chí rất đầy đủ, chỉ che giấu chi tiết quay về như thế nào.

Dereck cũng không có hy vọng xa vời cái này có thể giấu diếm được "Thủ tịch", đã tính khi đối phương truy hỏi thì mơ hồ không rõ, mang nguyên do đổ lên dị thường mà bản thân không biết không rõ ràng.

Cái này khẳng định sẽ làm cho "Thủ tịch" hoài nghi, nhưng ngài "Người Treo Ngược" cùng tiểu thư "Chính Nghĩa" con đường "Người quan sát" đều nói ông ấy sẽ không hỏi nhiều ở những chuyện cùng loại, mình biểu hiện ra dị thường ngược lại sẽ làm cho ông ta càng coi trọng mình, xem mình là quân cờ cân bằng với trưởng lão Lovya. . . Thế giới bên ngoài thật sự rất phức tạp, ta gần đây mới có thể chân chính lý giải ý nghĩ của bọn họ. . . Dereck nhịn không được ở trong lòng cảm thán vài câu.

Thành Bạc Trắng thân ở hoàn cảnh ác liệt, thiếu một phần lực lượng sẽ nguy hiểm thêm một phần ở quá khứ rất ít chuyện cùng loại, cho dù có, cũng cơ bản tập trung ở trong "Nghị sự đoàn sáu người". Người phi phàm còn lại chuyện đầu tiên học được ở trong tuần tra cùng mạo hiểm lại là hợp tác.

Colin nhẹ nhàng gật đầu, đi đến trước tế đàn, mang miêu tả của Dereck toàn bộ thử làm một lần, nhưng ông ta cũng không có hư không tiêu thất, vẫn đứng ở tại chỗ.

"Xem ra lực lượng còn sót lại kia đã hoàn thành sứ mệnh của nó." "Kẻ săn ma" này thấp giọng lẩm bẩm.

Cũng không cần lý do mình biên ra. . . Dereck có chút xấu hổ thầm nghĩ.

Colin ngẫm nghĩ, nghiêng đầu nhìn về phía Dereck:

"Danh hiệu Medici cùng Saslier phân biệt là gì?"

"Thiên sứ đỏ cùng Ám thiên sứ." Dereck không có giấu diếm.

Colin giống như suy nghĩ nhẹ nhàng gật đầu nói:

"Ở trong một số điển tịch, có nhắc tới 'Thiên sứ đỏ', nhưng không có tên cụ thể, về phần 'Ám thiên sứ' Saslier thì hoàn toàn biến mất ở trong lịch sử lâu dài."

Dereck đang muốn thuận thế hỏi Vua Thiên Sứ còn lại có những ai, bỗng nhiên thấy ánh nến lối vào tầng hầm ảm đạm một chút, tựa như có cái bóng đang ùa vào từ bên ngoài.

"Trước rời khỏi nơi này." "Kẻ săn ma" Colin cũng có phát hiện, cẩn thận nói.

Dereck cầm theo "Rìu gió lốc" lúc này tới gần Heim cùng Joshua, muốn cùng họ tạo thành đội hình chiến đấu.

Nhưng mà, cậu vừa bước ra nửa bước chân, đã phát hiện Heim lui ra một bên hai thước, Joshua thì nâng lên tay trái mang bao tay đỏ, trên mặt hai người là phòng bị không che dấu được, trong ánh mắt lộ vẻ chú ý.

Dereck rõ ràng phản ứng của bọn họ là thực bình thường, bởi vì trong chương trình học liên quan đến thăm dò đều có dạy dỗ tương ứng: đối với đồng bạn vừa thoát ly tình cảnh quỷ dị, quan sát nhiều, tiếp xúc ít!

Mà mình còn chưa có cách nào nói rõ là thoát ly trấn Hạ Ngọ kỳ quái kia như thế nào. . . Dereck mở miệng muốn giải thích, nhưng lại lặng lẽ ngậm miệng.

Cậu vừa xấu hổ, vừa oan ức, ngậm miệng lại, cầm theo "Rìu gió lốc", xoay người đi theo sau "Thủ tịch", từng bước một rời khỏi tầng hầm.

Một hàng bốn người nhanh chóng đến cửa, chuẩn bị đi ra ngoài, lại ngạc nhiên thấy trấn Hạ Ngọ kiến trúc u ám trùng điệp ở bên ngoài tựa như trở nên tối tăm đi một chút.

Hầu như là nháy mắt, những cửa sổ khác nhau trong những căn nhà khác nhau, từng ánh nến hắt ra, hào quang mờ nhạt hoặc cách khoảng hoặc nối nhau, yên tĩnh mà lặng lẽ.

. . .

Klein không dừng lại lâu ở phía trên sương mù xám, nhanh chóng quay về nhà vệ sinh, thu hồi vật phẩm tương ứng.

"Hy vọng 'Mặt Trời' bên kia không xuất hiện ngoài ý muốn gì nữa, bằng không thường xuyên ra vào nhà vệ sinh cũng không tốt lắm, người biết thì sẽ rõ ràng đây là giấu diếm bí mật, không biết thì nói không chừng sẽ nghĩ tuyến tiền liệt Hermann Sparrow có vấn đề, cái này quả thực là phá hủy hình tượng!

"Tuy mình đã hoàn toàn tiêu hóa ma dược 'Người không mặt', nhưng 'Bí Ngẫu Đại Sư' Rosago là tăng lên của một danh sách, trong đặc tính phi phàm nó lưu lại tất nhiên cũng bao hàm một phần ma dược 'Người không mặt'. . . Dùng đặc tính phi phàm này làm tài liệu chủ mình tương đương với uống thêm một lọ 'Người không mặt', một lọ 'Ma thuật sư', một lọ 'Thằng hề', một lọ 'Nhà bói toán', thậm chí không chỉ chừng đó. . .

"Ài, trước khi tổng kết các loại quy tắc thì vẫn nên tận lực tuân thủ, để tiêu hóa đi thành phần dư thừa này." Klein chế tạo nước trong, rửa mặt, sau đó đi ra nhà vệ sinh.

Anh vừa định nghĩ đến có phải đã đến thời gian bữa tối hay không, đang định lấy ra đồng hồ bỏ túi vỏ vàng mở xem một cái, trước mắt bỗng nhiên trở tối, hầu như nhìn không thấy năm ngón tay.

Lại là ban đêm. . . Cái khoảng cách này thực không quy luật. . . Nếu gặp phải quái vật, hai bên đang kịch chiến, trời chợt tối đen, vậy phải làm cái giờ? Quái vật cũng là sinh linh, hẳn cũng phải ngủ, nếu không đại khái sẽ biến mất ở trong bóng đêm. . . Ha ha, hai bên đang đánh nhau đồng thời nằm xuống, ngủ một giấc, tỉnh giấc lại tiếp tục. . . Cái này không phải là chuyện khó mà diễn tả sao? Klein sau khi tấn thăng thành công tâm tình tương đối thả lỏng lẩm bẩm hai câu, bước nhanh nằm lên trên giường.

Vừa nằm lên, anh đột nhiên nghĩ tới một vấn đề:

"Đêm tối nơi này rất nguy hiểm, sinh linh nếu không đi ngủ, sẽ biến mất không thấy, hoàn toàn mất tích.

" 'Nơi thần khí', bao gồm thành Bạc Trắng bóng tối cũng rất nguy hiểm, nhân loại nếu không có ánh sáng xua tan đi bóng tối, vượt qua 5 giây cũng có khả năng biến mất không thấy, hoàn toàn mất tích.

"Rất giống mà. . . Cái này sẽ tồn tại liên hệ nhất định sao?"

Klein lắc lắc đầu, mượn dùng minh tưởng, tiến nhập cảnh trong mơ.

Trong cảnh trong mơ, anh vừa tỉnh táo lại, đã phát hiện vị trí của mình lại biến đổi!

Lần trước khi anh thoát ly cảnh trong mơ, là ở trên tảng đá lớn mà "Thượng tướng ngôi sao" Capella đang ôm gối ngồi, hiện tại lại đặt mình ở trước một cái thang lầu.

Hào quang hoàng hôn thông qua cửa thủy tinh màu sắc rực rỡ ở chỗ cao chiếu vào, làm cho cầu thang giăng kín phù điêu màu đen xoay quanh đi xuống cực kỳ hoa mỹ.

Klein theo bản năng nhìn về bên cạnh, quả nhiên thấy "Nữ vương thần bí" đang đứng ở thang lầu đi thông tầng trên.

Cô gái tóc dài màu nâu này không mặc bộ đồ trước đó nữa, trên người là một cái áo sơ mi trắng đính ren và ruy băng, phối với áo khoác đơn giản màu lam sậm, phía dưới vẫn là quần dài vàng nhạt thêm giày da màu đen, bất quá Klein tin tưởng, quần cùng giày da kiểu dáng cùng loại của "Nữ vương thần bí" khả năng có cả tủ quần áo thậm chí cả một căn phòng.

"Có chuyện gì?" Klein giành trước hỏi.

"Nữ vương thần bí" tay phải vuốt ve tay vịn cầu thang, chậm rãi đi xuống nói:

"Tự tin đôi khi là khuyết điểm.

"Anh rất tin tưởng còi đồng cùng giấy hạc kia, có lẽ có một ngày, nguy hiểm của anh sẽ bởi vậy mà đến."

Klein bị nói có chút bất an, nhưng không có biểu lộ ra:

"Tôi không rõ ràng ý của cô."

"Tự tin đôi khi là khuyết điểm." "Nữ vương thần bí" lập lại một lần, "Capella rất tin tưởng vật phong ấn cô ta đưa cho Heath Doyle, nếu tôi không cùng lên thuyền, Nina sẽ chết, Frank Lee sẽ chết, cô ta cũng sẽ chết, chỉ có anh có khả năng sống sót."

"Vật phong ấn nọ thật ra không thể ngăn cách lời vô nghĩa tràn ngập mảng hải vực này? Cho nên Heath Doyle sẽ dị biến?" Klein sâu sắc suy luận ra ý ngầm của "Nữ vương thần bí".

"Nữ vương thần bí" gật gật đầu:

"Dưới tình huống bình thường, nó có thể, nhưng mà, anh có biết lời vô nghĩa tràn ngập mảng hải vực này đến từ ai không?"

Không đợi Klein trả lời, cô ta đã tự nói ra đáp án:

"Tạo vật chủ chân thật."

Bạn cần đăng nhập để bình luận