Quỷ Bí Chi Chủ

Chương 537: Linh cảm rất cao

Đứng ở phía sau cửa là một người nam thân trên để trần, trên cánh tay xăm con rắn biển dữ tợn màu xanh lam, hai má hai sườn, trước ngực bụng có vẽ những đường vân ngắn màu đỏ, ba cái thành một nhóm.

Thực sự là phong vị nước lạ mà. . . Nhưng không sợ quá bắt mắt, ra ngoài sẽ bị cảnh sát ngăn chặn sao? Các người là quân phản kháng hoạt động bí mật mà! Klein vừa muốn thu hồi tầm mắt, lại bị chân mày thô tạp, ánh mắt như động vật máu lạnh của đối phương làm cho suýt nữa nhíu mày.

Đã giết rất nhiều người. . . Klein bằng vào linh tính trực giác đưa ra phán đoán thô sơ giản lược.

Thẳng thắn mà nói, bởi vì thân phận cùng nhận thức đời trước, anh đối với người phản kháng thực dân thống trị ban đầu là có đồng tình rất lớn, không có cảm giác của người Ruen, nhưng sau khi nghe nói đối phương hầu như trùng điệp với tín đồ "Hải thần" Cavitewa, trong lòng phần lớn lại biến thành đề phòng cùng bài xích.

Cái này không phải nói kỳ thị tín ngưỡng bản địa, mà theo anh hiểu biết, tín ngưỡng truyền thống toàn bộ đảo nhỏ thực dân đều dừng lại ở giai đoạn hiến tế nguyên thủy, tôn trọng huyết thực, tôn trọng tế sống, ở trạng thái tương đương mông muội.

Mặt khác, lấy kinh nghiệm của đại đế cùng bản thân mình, bản chất siêu phàm thế giới này là có yếu tố điên cuồng cùng vặn vẹo, "Thần linh" còn bị vây ở khâu hiến tế nguyên thủy cơ bản không có khả năng đối kháng xu hướng này, phong cách là có thể nghĩ. . . Klein không nói gì, đi theo sau Danis vào phòng.

"Edmonton, là ai tới?" Một giọng nói nhẹ nhàng từ phía gần cửa sổ truyền đến.

Người nam hình xăm vừa đóng cửa vừa nói:

"Bọn họ làm ngụy trang."

Lúc này, Klein đã mang tình huống trong phòng thu hết vào mắt, có nắm giữ bước đầu.

Phòng khách nơi này không lớn, chỉ có một cái tủ, một cái bàn cùng mấy cái ghế dựa đã có vẻ chật chội.

Phía bên phải có hai cánh cửa đi thông nơi nghi ngờ là phòng ngủ, bên trái là "nhà bếp" chỉ dùng tủ ngăn cách ra, về phần nhà vệ sinh, không hề nghi ngờ là không có, thời điểm Klein lên lầu đã phát hiện, ở góc thang lầu mỗi một tầng, có nhà vệ sinh công cộng, hương vị đã lâu không tẩy rửa tràn ngập ra, thúc giục người ta đi nhanh lên lầu vào phòng.

Phía trước nhất có cánh cửa sổ, có hai cây tre chống ra bên ngoài, phơi không ít quần áo.

Cửa "phòng ngủ" cùng trong phòng khách hoặc đứng hoặc ngồi bốn năm người nam, đều là người địa phương màu da sậm, tóc đen hơi xoăn, bọn họ khoác áo Talaba màu lam sậm, ở trên da lộ ra bên ngoài vẽ hoặc nhiều hoặc ít vệt màu đỏ, về phần hình xăm rắn biển, bởi vì quần áo ngăn trở, Klein không thể nhìn ra là có hay không.

Bọn họ có thắt lưng mang súng ngắn, có vác súng săn màu nâu đỏ, có thậm chí lưng mang ba lô sắt thép có màu xám trắng, cầm súng trường hơi nước cao áp to dài, hình thành trạng thái bán bao vây đối với Danis cùng Klein vừa vào cửa.

Người vừa rồi hỏi là một người nam ngồi ở trên xe lăn bằng sắt, chừng bốn mươi tuổi, đắp chăn trên đầu gốc, người khoác jacket.

Ông ta đầu trọc, để râu dọc theo hai má, đôi mắt màu nâu sậm cảm xúc nội liễm, giống như không có dao động.

Ông ta nhìn khách đến, chậm rãi lộ ra nụ cười:

"Lửa cháy."

Danis ngẩn ra một chút, mạnh mẽ cười nói:

"Kairat, nhãn lực của ông thật không tệ."

Cứt chó! Kỹ thuật hoá trang giả dạng của mình thật sự kém như vậy? Hắn không muốn chấp nhận rống giận một câu ở trong lòng.

Kairat không để ý tới ca ngợi tuyệt không chân thành của "Lửa cháy", chuyển mà cười nói:

"Nghe nói cậu giết 'Sắt thép' cùng 'Bụi gai màu máu' ?"

"Bằng không bọn họ sao lại chết?" Danis không chút do dự hỏi ngược lại.

Kairat híp mắt lại, ánh mắt chậm rãi chuyển qua trên người Klein có gương mặt không hề đặc sắc.

Hắn biết rõ, chỉ dựa vào "Lửa cháy" Danis, đừng nói "Sắt thép" Maivit, ngay cả "Bụi gai màu máu" Huntley cũng rất khó giết chết, đối phương có thể thành công, lời đồn là được một nhà mạo hiểm mạnh mẽ, thợ săn tiền thưởng lão luyện trợ giúp.

Là người bên cạnh hắn kia sao? Kairat nhìn chăm chú vào mắt Klein, không phát hiện tình cảm khẩn trương, lo lắng, cảnh giác vân vân, đôi mắt nọ giống như hải dương thâm thúy vậy.

Rất có thể là. . . Ít nhất mạnh hơn so với "Lửa cháy"! Ông ta đưa ánh mắt đối với đám người Edmonton, âm thầm đề cao đề phòng.

"Các cậu tới làm cái gì?" Kairat không dây dưa ở chủ đề này nữa.

Danis theo bản năng liếc mắt nhìn Klein một cái, sau khi thấy gật đầu khẳng định thì hồi đáp:

"Muốn xem các người có thứ gì tốt."

Kairat chỉ lên trên bàn nói:

"Đều ở trên đó."

Nơi đó bày không ít thứ tạo hình kỳ lạ, bao gồm cái còi làm từ xương, kèn túi đơn giản thô ráp, phiến lá màu đen, tảng đá dính máu tươi. . .

Không đợi Klein cùng Danis xem kỹ, Kairat vỗ tay nói:

"Tôi có một nhiệm vụ.

"Nếu các cậu có thể hoàn thành nó, có thể tự do chọn lựa một vật phẩm từ nơi này, không cần trả giá bất cứ thứ gì."

Ông ta cười một tiếng, bổ sung:

"Dựa theo định nghĩa của người bên ngoài các cậu, chúng nó không thuộc về vật phẩm thần kỳ, nhưng đều có chút lực lượng siêu tự nhiên, chỉ là sẽ thong thả yếu đi, ừm, không tính là quá chậm, cho đến khi biến mất."

"Nhiệm vụ gì?" Klein bình tĩnh hỏi, không chút che dấu chuyện Danis chỉ là người đi theo.

Kairat đưa tay vào trong cái chăn ở trên đầu gối, lấy ra một xấp giấy màu trắng:

"Tìm bọn họ ở đâu.

"Nếu có thể trực tiếp bắt lấy, các cậu sẽ thu được càng nhiều hơn."

Ông ta nâng hai tay lên, bắt đầu mở ra một tấm chân dung trông rất sống động, trong đó có cô gái đôi mắt xám xanh, mặc áo sơmi nam tính.

Laticia Dorella. . . Klein liếc mắt một cái đã nhận ra người quân phản kháng muốn tìm là ai.

Đó là cô gái vừa là nhà khảo cổ học, nhà mạo hiểm, nghi ngờ là thành viên "Hội khổ tu Morse" hoặc "Yếu Tố Bình Minh" mà anh gặp tối hôm qua, sáng nay cùng thuyền.

Danis nhìn kỹ hai giây, mơ hồ cảm thấy quen mắt.

Bỗng nhiên, hắn hồi tưởng lại đã thấy qua ở nơi nào:

Hermann Sparrow ở bên cạnh đã thể hiện qua ở trong giấc mộng của mình!

Hắn buổi chiều mới hỏi thuyền trưởng, buổi tối đã gặp sự kiện tương quan. . . Cái năng lực sưu tập tình báo này cũng quá mạnh rồi? Danis nhịn xuống xúc động, không nhìn nhà mạo hiểm điên cuồng bên cạnh, sợ bị đám người Kairat cùng Edmonton phát hiện dị thường.

Ở phương diện này, hắn vẫn rất có kinh nghiệm.

Quân phản kháng tín ngưỡng "Hải thần" đang tìm tìm Laticia. . . tín ngưỡng "Hải thần" đã đến quần đảo Roth, bao gồm Simium. . . Tối hôm qua có rắn xuất hiện. . . hình tượng "Hải thần" là rắn biển khổng lồ. . . Klein mang hai chuyện xếp vào cùng một chỗ, rất nhanh có phán đoán bước đầu:

Đám người nhà khảo cổ học Laticia ở trong rừng rậm nguyên thủy đảo Simium từ trong thần miếu bị quên đi lấy được một vật phẩm quan trọng liên quan đến "Hải thần", vì thế có thăm dò tối hôm qua cùng quân phản kháng tìm kiếm!

Klein ngẫm nghĩ, hồi đáp có lệ:

"Tôi sẽ lưu ý."

Mình sẽ không nhúng loạn vào chuyện có liên quan đến tà linh này, đương nhiên, nếu cần thiết, mình sẽ cử báo. . . Anh ở trong lòng yên lặng bổ sung hai câu.

Kairat gật gật đầu nói:

"Các cậu trước nhìn xem có thứ gì muốn hay không."

Klein đi qua, đang muốn vừa chọn lựa vừa hỏi, trong lòng chợt có cảm ứng, theo bản năng liền nhìn về phía vật phẩm phía bên phải.

Nơi đó có một cây đoản kiếm dài nhỏ làm bằng xương, hơi dài so với cánh tay, toàn thân trắng nhũ, có mấy đường vân thâm trầm màu đỏ sậm.

Có thể xúc động linh cảm của mình. . . Klein vươn tay phải, ý đồ cầm lấy cây cốt kiếm bén nhọn ở ngay trước mặt kia, cẩn thận kiểm tra một chút.

Ngón tay anh vừa đụng tới cây cốt kiếm kia, trong đầu đột nhiên quanh quẩn khởi những tiếng kêu to tuyệt vọng mà đau đớn, chóp mũi mơ hồ hiện ra từng cỗ tanh tưởi máu tươi nồng đậm, trước mắt giống như thấy từng bóng người hư ảo vặn vẹo hư thối bị chất nhầy bao phủ.

Klein trán đau đớn, như bị châm vào, theo bản năng liền rụt ngón tay lại.

Có chút tà dị. . . không phải vật phẩm đơn giản. . . Klein từng có thể nghiệm càng kinh khủng hơn vẻ mặt chỉ xuất hiện biến hóa rất nhỏ.

Anh nhịn xuống xúc động mở ra "Linh thị", sợ hãi thấy thứ không nên thấy.

Chú ý tới một màn này, Kairat cùng Edmonton liếc mắt nhìn nhau một cái, mỉm cười lên tiếng:

"Thanh cốt kiếm này có thể hút khô máu kẻ địch, coi như không tệ, muốn nó à?"

Có chút chủ động. . . Klein hơi nhíu mày, chợt giãn ra, sau đó trầm giọng nói:

"Không, nơi này không có thứ tôi muốn."

Nếu Kairat không hỏi, anh tính mua thanh cốt kiếm nọ, mang lên sương mù xám nghiên cứu, nhưng hành vi chủ động đẩy mạnh tiêu thụ của đối phương làm cho anh có chút cảnh giác, vì thế lý trí bỏ qua kế hoạch nguyên bản.

Kairat giao hai tay với nhau nói:

"Nó cũng không mắc.

"Hoặc là xem cái khác?"

"Không cần." Klein đồng tử co rút, trực tiếp xoay người đi về phía cửa.

Danis chần chờ một chút, chạy đuổi theo.

Edmonton trên cánh tay có hình xăm rắn biển lặng lẽ nhìn, tựa như bất cứ lúc nào cũng sẽ đưa tay ngăn cản, nhưng cuối cùng vẫn không có hành động gì.

Đó là nhà mạo hiểm mạnh mẽ đã xử lý đám người "Sắt thép" Maivit, "Bụi gai màu máu" Huntley!

Ra khỏi phòng, Klein không nói lời nào, thịch thịch đi xuống lầu, Danis bước nhanh đuổi theo, lo lắng khó hiểu.

Hắn phân rõ tình thế, không có hỏi, chỉ đi theo.

Hai người rất nhanh trở lại quảng trường, đám người đã tụ tập lại hoặc quỳ lạy hoặc phủ phục lần nữa tản ra tránh né.

Nhưng khác với trước đó, có người nam vẫn quỳ phục ở tại chỗ, không hề động đậy.

Klein mắt không ngó nghiêng, trực tiếp đi qua, hoàn toàn không ngừng lại.

Danis theo bản năng nhìn thoáng qua, phát hiện khuôn mặt nam nhân nọ tựa như nham thạch phong hoá đã lâu.

Bốp!

Hai má người nam này có khối thịt đột nhiên bóc ra, mang theo da lẫn râu, rơi ở trên mặt đất, có màu xám xịt.

Cả người ông ta tựa như mất đi toàn bộ nước.

Danis bị dọa giật mình, cũng không dám nhìn loạn nữa, chỉ cảm thấy sự việc không biết khi nào đã trở nên kỳ dị cùng nguy hiểm.

Hai người xuyên qua ngõ phố, ra khỏi khu phố này, đi lên một chiếc xe ngựa.

Xa phu là rõ ràng dân bản xứ bản địa, chừng bốn mươi tuổi, cười ha ha rất là vui vẻ.

Nhưng dọc theo đường đi, hắn không có nói một câu nào, yên tĩnh làm cho Danis trong lòng càng thêm bồn chồn.

Klein mím môi, cũng lặng lẽ.

Xe ngựa rất nhanh đi tới khu cảng, bởi vì phải thay đổi ăn mặc, Danis để nó dừng ở nơi cách xa phố Sour Lemon.

Xuống xe ngựa, Klein không trả tiền xe, không có dừng lại, trực tiếp đi nhanh rời khỏi, Danis nhìn thấy mà ngẩn ra.

Hắn lấy ra hai saule đưa cho xa phu, cuống quít đuổi theo Hermann Sparrow.

Đuổi theo vài bước, hắn vô ý thức quay đầu liếc mắt nhìn một cái, chỉ thấy xa phu nọ vẻ mặt cuồng nhiệt cùng thành kính quỳ xuống, phục ở trên mặt đất, vừa rơi lệ vừa hôn môi nơi mà Klein vừa giẫm qua.

Bạn cần đăng nhập để bình luận