Quỷ Bí Chi Chủ

Chương 818: Nhắc nhở

Klein lập tức rời tầm mắt khỏi quý cô Velma Goretti, nhìn về món điểm tâm ngọt như bánh cà rốt, bánh waffle... và các món mặn gà nướng, thịt cừu hầm, bò bít tết cách đó không xa.

Anh khẽ nuốt nước bọt, ép mình phải thu đường nhìn lại, chuẩn bị mời phu nhân Mary khiêu vũ bài thứ hai.

Là chủ nhân, ba bài khiêu vũ đầu tiên không được vắng mặt, cho nên anh chỉ có thể bắt mình tạm thời quên đi cơn đói, quên đi những món ngon lành bên kia.

Lúc này, Velma Goretti với cái bụng bầu đã rất rõ, đi tới chỗ đặt ly đựng kem, giơ tay ra rồi lại rụt trở về.

"Em muốn ăn à?" Bác sĩ bác sĩ Alan, chồng của cô không khiêu vũ bài đầu tiên, vẫn luôn đi theo bên cạnh người vợ đang mang thai của mình.

Velma Goretti nghiêm túc lắc đầu nói:

"Không, em không muốn ăn, em là phụ nữ có thai, ăn kem không tốt."

"Nhưng, hình như đứa bé trong bụng muốn nếm thử một chút, chỉ một chút thôi."

Bác sĩ Alan khẽ gật đầu gần như không thể nhận ra:

"Vậy thì nếm thử chút đi, còn lại thì để anh."

Velma lập tức nở nụ cười khó mà kiềm được:

"Anh rất cưng chiều đứa bé!"

Cô không phản đối, nhìn chồng lấy một ly kem hình trong được ủ trong đống đá lạnh ra.

Sau khi nếm hai miếng, Velma nhắm mắt lại, gắng gượng dời tầm mắt đi, nhìn về vài vị phu nhân không khiêu vũ bài đầu tiên, phát hiện hình như các quý bà đang thấp giọng trao đổi gì đó, trên mặt mang nét cười và vẻ mờ ám, thỉnh thoảng lại lấy tay che miệng, cười trộm không thôi.

Các cô ấy đang nói chuyện gì thú vị à? Velma chợt nảy hiếu kỳ, báo một tiếng với chồng Alan rồi đi về phía đó.

Nhưng mấy vị phu nhân đó nhanh chóng giải tán, dường như đang chờ đến bài khiêu vũ thứ hai.

Velma đành thất vọng, nói với vị tiểu thư duy nhất còn ở nguyên tại chỗ:

"Cô có biết mấy cô ấy vừa nói gì không?"

"Tôi không có hứng thú với chủ đề của mấy người đó." Herrell liếc nhìn người phụ nữ mang thai bên cạnh.

Cô ta không chỉ trích câu hỏi của đối phương có phần thất lễ, bởi vì lúc các phu nhân mang thai luôn có chút đặc quyền.

Velma lúc này mới chú ý thấy Herrell có mái tóc dài màu xanh lục nâng chén rượu sâm banh lên, có vẻ như không muốn bị mời khiêu vũ.

Cô ta có vẻ cao ngạo phát ra từ nội tâm, ngay cả lúc nhìn về phía phu nhân Nam tước, cũng chỉ giữ lễ phép cơ bản nhất... Đây là phẩm chất khiến người ta yêu thích, nhưng vấn đề ở chỗ là, cô ta đối với ai cũng vậy, hơn nữa còn rất lạnh lùng... Có lẽ là đang trong "thời kỳ phản nghịch" mà Đại đế Russell đã nhắc đến? Là giáo viên trung học, Velma không nhịn được thầm đánh giá vài câu trong lòng, sau đó biết đường mà kéo giãn khoảng cách với Herrell, đi tìm các tiểu thư và phu nhân quen thuộc để nói chuyện.

Sau ba bài khiêu vũ mở màn, Klein rốt cuộc có được khoảng thời gian rảnh rỗi ngắn ngủi, có thể đi lấy chút đồ ăn, uống một ly trà đá ngọt để giải khát, đây là món đặc sản của Disi được anh đặc biệt dặn nhà bếp chuẩn bị.

Bởi vì ảnh hưởng của súng ngắn "Chuông tang", anh uống hơi nhiều, sau khi nói chuyện vài câu với Giám mục Elektra bèn xin lỗi rồi đi vào nhà tắm.

Thật ra anh còn phải nhịn ít nhất ba bài khiêu vũ nữa, nhưng anh cảm thấy "Rắn vận mệnh" Will Onsetin đột nhiên tới nhà, có lẽ là muốn trao đổi gì đó với mình, cho nên chủ động tìm chỗ thích hợp, không có người.

Tuy anh ta là thai nhi chưa sinh ra, đến đây một cách bị động, nhưng nếu anh ta không muốn gặp mình thì ít nhất có một trăm cách để ngăn mẹ của anh ta ra ngoài... Tóm lại, cứ thử một lần xem sao... Klein vừa nghĩ thầm, vừa đi vào phòng tắm, khóa trái cửa lại.

Lúc anh đang do dự nên giải quyết vấn đề bụng dưới gồ lên hay là kiên nhẫn đợi thêm một hai phút, thì linh cảm đột nhiên được khởi động, anh nhìn về phía tấm gương soi trên bồn rửa.

Không biết từ trong gương đã hiện ra hình ảnh chiếc xe đẩy trẻ em từ bao giờ, trong xe rất tối, khiến người ta không thể nhìn rõ chi tiết cụ thể bên trong, chỉ biết có một đứa bé đang bọc trong tấm lụa màu bạc.

Đứa bé kia nói bằng giọng lanh lảnh:

"Vận mệnh của anh xuất hiện một điểm chếch đi."

"Đã xảy ra chuyện gì?" Klein chợt căng thẳng.

Will Onsetin trong trạng thái trẻ con cười nhạo một tiếng rồi nói:

"Việc này phải hỏi chính anh!"

"Tôi chỉ biết được rằng hẳn là anh đã gặp gỡ một vị Thiên sứ."

Klein bỗng nhớ tới chuyện đã xảy ra trên hòn đảo nguyên thủy kia và những gì mình suy đoán, sau khi suy tư vài giây, anh nhíu mày hỏi:

"Thiên sứ có thể nhìn ra sự đặc biệt trên người tôi sao?"

"Tôi từng gặp Ánh sáng cam, nó nói cho tôi biết chỉ có số ít sinh vật linh giới có địa vị cao, và một vài vị thần linh có quyền lực riêng biệt cùng người phi phàm đại diện cho vận mệnh mới có thể phát hiện ra điểm ấy ở những mức độ khác nhau, hơn nữa còn phải tiếp xúc ở cự ly gần."

Will Onsetin bên trong xe trẻ con mút ngón cái, cười nói:

"Chắc là không, bởi vì anh cũng không gặp nguy hiểm."

"Hơn nữa, ngoại trừ việc anh có điều đặc thù, thì một vài vật phẩm trên người anh và đồng bạn của anh, có lẽ cũng có sự đặc thù có thể khiến vị kia hứng thú."

Một vài vật phẩm trên người mình, đồng bạn của mình... Klein chợt nảy ra suy nghĩ, phát hiện lúc trước có lẽ mình thực sự bị ám chỉ, hơn nữa quả thật là không ngờ đến, cho nên đã quên một việc:

Khi thăm dò đảo nguyên thủy, anh đã mang theo "Grossel du ký" bên người!

Đây là quyển sách do cổ thần, "Rồng Không tưởng"Angel Wade chế tạo ra!

Nếu đảo nguyên thủy thực sự có liên quan đến Hội ẩn sĩ hoàng hôn, thì bất kể người ở sâu trong giáo đường là Thiên sứ con đường "Người quan sát" mang theo tài liệu danh sách cao con đường "Gió bão", hay là vừa vặn ngược lại, thì kẻ đó đều cảm thấy hứng thú với bản du ký này, dù sao thủ lĩnh của tổ chức này có xác suất lớn là "Thiên sứ không tưởng", thần tử Adam! Chính vì có bản du ký này, mới mặc kệ mình lấy đi lá bài "Bạo quân", và ngăn cản mình cùng Ngài "Người Treo Ngược" thăm dò thêm một bước nữa?

Klein như có điều suy đoán, lên tiếng:

"Việc này nên giải quyết thế nào?"

"Không cần giải quyết, về lâu về dài, đây là chuyện tốt, nhưng ở giữa sẽ có phiền toái không nhỏ." Will Onsetin nói bằng giọng trong trẻo: "Hơn nữa trên người anh đã mang theo khá nhiều chuyện, thêm một chuyện nữa cũng không sao. Tôi nhắc nhở anh là để anh chú ý thêm một chút, tránh bị phiền toái đánh bại."

Có lý, nợ nhiều không lo, nói không chừng còn có cơ hội sáng tạo, khiến đám chủ nợ đánh lẫu nhau... Sau khi cân nhắc tỷ mỷ, Klein tự phụ họa một câu trong lòng.

Sau đó anh chuyển sang hỏi:

"Một người bạn của tôi muốn lấy được một giọt máu của sinh vật thần thoại, hi vọng biết được rốt cuộc ngài muốn cái gì?"

"Muốn gì ư?" Will Onsetin cười nhạo: "Tôi cần rất nhiều thứ, ví dụ như biện pháp để cất giữ 'Xúc xắc xác suất', ví dụ như giúp tôi xử lý cái tên Ululuth kia. Nếu thật sự có thể làm được, các anh muốn lấy mấy ống máu cũng không thành vấn đề! Nhưng có thể làm được không?"

Nếu có thể làm được, vì sao còn phải đi mạo hiểm xử lý Ululuth? Trực tiếp đối phó với "Rắn vận mệnh" đang suy yếu như anh chẳng phải tốt hơn sao? Klein vừa nghĩ bụng vừa lắc đầu với vẻ chắc chắn:

"Không thể."

"Vậy thì nghĩ cái khác, tôi cũng không gấp." Will Onsetin dừng một chút rồi nói: "Cô gái cao ngạo trong vũ hội đêm nay có chút vấn đề, nếu anh có cơ hội nói chuyện với cô ta thì có thể dẫn đề tài đến việc cảnh trong mơ."

Herrell? Cảnh trong mơ? Klein gật đầu như có điều suy nghĩ:

"Được."

Thấy Will Onsetin dường như có ý rời đi, anh vội vàng nói:

"Con hạc giấy kia sắp bị phá hủy rồi, về sau nếu gặp phải tình huống khẩn cấp, tôi phải dùng cách gì để liên lạc với anh?"

Will Onsetin im lặng một lát rồi nói:

"Chẳng lẽ anh trông chờ vào việc tôi sẽ gấp hạc giấy cho anh ở trong bụng mẹ? Cho dù gấp được thì anh cũng không lấy được đâu!"

"Nếu tôi muốn tìm anh, chỉ cần anh còn ở đây, thì trong mơ lúc nào cũng được."

"Nếu anh có chuyện khẩn cấp thì cứ trực tiếp đến gặp cha tôi! Chẳng phải dùng hạc giấy cũng phải đợi rất lâu đấy thôi?"

"Được rồi, là một thai nhi còn chưa ra đời, tôi phải đi ngủ bù, có chuyện gì sau này nói tiếp."

Klein đành phải gật đầu:

"Nếu anh không có chuyện gì khác muốn nói."

Bóng hình Will Onsetin đang định tan biến thì đột nhiên ngừng lại, hai giây sau mới nói:

"Còn có chuyện nữa."

"Chuyện gì?" Klein lại căng thẳng tinh thần.

Will Onsetin "à" một tiếng, đáp:

"Đầu bếp của anh làm kem rất ngọt..."

Hả? Trong thời gian ngắn Klein không thể nhận ra đối phương đang nói cái gì, mãi đến khi chiếc xe đẩy trẻ em màu đen biến mất khỏi mặt gương, anh mới lấy lại tinh thần, khóe miệng không kiềm được giật giật.

Sau khi giải quyết vấn đề bụng dưới gồ lên, anh rửa tay ra ngoài, tìm người hầu nam Richardson, dặn dò:

"Đi xuống nhà bếp, bảo họ giảm độ ngọt của món kem xuống."

Richardson không hỏi vì sao, lập tức nghe lời, đến khi vào nhà bếp với nghĩ đến một vấn đề:

Hình như ngài Dwayne Dantes còn chưa chạm vào món kem, sao lại biết nó hơi ngọt?

Đối với vấn đề này, Richardson nhanh chóng có đáp án, anh ta cho rằng có vị khách thưởng thức kem xong đã nói việc đó cho ông chủ của mình biết.

Tuy điều này không được lịch sử lắm, nhưng cũng không phải chuyện hiếm gặp, hơn nữa bạn bè thân thiết sẽ chủ động nhắc nhở với thiện ý, tránh cho chủ nhân vũ hội bị đánh giá không hay.

Lúc này, vì khiêu vũ vẫn đang tiếp tục, Klein không vội cân nhắc bạn nhảy ngay, mà đi đến cạnh chiếc bàn dài, định tranh thủ thời gian ăn thêm chút đồ ăn ngon.

Anh vừa chọn một miếng thịt cá nướng Disi không xương, thì bỗng thấy Velma Goretti đến gần, lấy một ly trà đá ngọt.

Quý cô này khẽ gật đầu với chủ nhân vũ hội, mỉm cười nói:

"Đồ uống này rất ngon, trước kia tôi chưa bao giờ được thưởng thức."

"Trà đá ngọt đến từ phía nam." Klein cười giải thích một câu, tùy ý liếc nhìn bụng đối phương: "Hình như thằng nhóc rất ngoan, à, có lẽ là cô nàng."

Velma cười nói:

"Hầu hết thời gian đều như vậy, chỉ có nửa đêm thỉnh thoảng sẽ nghịch ngợm."

Nửa đêm... thỉnh thoảng... không phải là lúc trả lời câu hỏi của mình đấy chứ... Klein đột nhiên hơi xấu hổ, giả vờ như không nghĩ tới chuyện đó, chuyển sự chú ý sang bàn ăn.

Velma vừa uống trà đá ngọt, vừa quay về chỗ vừa nói chuyện trước đó.

Đợi đến khi bài khiêu vũ mới bắt đầu, Klein giao đĩa ăn và ly cho người phục vụ bên cạnh, nhìn về vị trí của Herrell rồi chậm rãi đi tơi, mỉm cười cúi chào:

"Tiểu thư, tôi có vinh hạnh mời cô khiêu vũ không?"

Herrell im lặng vài giây, đặt ly rượu sâm banh trong tay vào khay của người phục vụ bên cạnh, lễ phép đáp lại:

"Đây cũng là vinh hạnh của tôi."

Bạn cần đăng nhập để bình luận