Dựa Vào Song Tu Vô Địch, Biết Ta Có Bao Nhiêu Khổ Sao?

Chương 54: Nhân tính khó dò!

Đối diện với tình cảnh xấu hổ trước mắt, Ngô Miểu và Kỷ Nhan Hân lập tức luống cuống tay chân, dưới sự tấn công của nhiều con yêu thú liên tục bại lui. Trong nháy mắt, một con Thiết Bì Man Ngưu bỗng nhiên lao về phía trước, cái đầu trâu to lớn nặng nề đụng vào bội kiếm của Kỷ Nhan Hân. Lực trùng kích cực lớn, gần như trong nháy mắt đã hất văng nàng, thật vừa đúng lúc rơi xuống dưới chân Lý Bất Phàm. “Cần ta cứu ngươi sao? Tính ngươi thiếu ta một cái nhân tình.” Lý Bất Phàm cười nhạt, nụ cười của hắn rơi vào trong mắt Kỷ Nhan Hân, phảng phất như đang chế giễu. Theo bản năng, Kỷ Nhan Hân xem Lý Bất Phàm là người cùng phe với Trịnh Hiểu Thăng, bởi vì đối phương từ đầu đến cuối đều giữ lại thực lực, căn bản chưa hề thực sự ra tay. “Phỉ nhổ ~ rác rưởi, cặn bã...” Kỷ Nhan Hân phun ra một ngụm nước bọt dính máu, trên gương mặt xinh đẹp lộ ra vẻ tuyệt vọng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào móng guốc đang giẫm đạp mà đến của Thiết Bì Man Ngưu! Trong nháy mắt ngắn ngủi, Kỷ Nhan Hân mới hiểu được, thế nào là nhân tính khó dò… Ngay lúc móng guốc to lớn sắp sửa rơi xuống, Lý Bất Phàm động thủ. Không ai thấy rõ thân ảnh của hắn, chỉ cảm thấy một đạo tàn ảnh thoảng qua! Tiếp đó, loảng xoảng một tiếng, đầu to lớn của Thiết Bì Man Ngưu liền bị thiết lạc, máu tươi phun ra, chiếc váy màu xanh lam của Kỷ Nhan Hân bị máu tươi vấy lên, trong khoảnh khắc đã biến thành màu tím. Thời gian để nàng kinh hãi không nhiều, ngay sau đó, một đạo kiếm ảnh theo ngón tay của Lý Bất Phàm phóng ra, bắn về phía con Thiết Bì Man Ngưu đang chiến đấu với Ngô Miểu. Kiếm ảnh xé rách không khí, "vù" một tiếng xuyên qua đầu của Thiết Bì Man Ngưu, lại từ phía mông thoát ra, dư âm làm vỡ vụn mấy cây cổ thụ lớn, mới tan biến trong vô hình! Thiết Bì Man Ngưu rên lên một tiếng, ngã xuống thật mạnh, mọi chuyện phát sinh nhanh như chớp, tựa như chưa từng xảy ra, nhưng… ai dám cho rằng cảnh vừa nãy không tồn tại?!! Kinh ngạc, sững sờ, đầu óc choáng váng... Ba người như hóa đá, nhìn chằm chằm Lý Bất Phàm, rất lâu không thể hoàn hồn. "Trúc Cơ đỉnh phong? Thật…!?" Trên chạc cây, Trịnh Hiểu Thăng kinh hãi sắc mặt tái nhợt, lẩm bẩm nói nhỏ. Ngay từ đầu, khi Lý Bất Phàm nói mình là Trúc Cơ đỉnh phong, hắn chỉ cho là đối phương đang nói đùa, bởi vì những gì đối phương biểu hiện nãy giờ đều chỉ là Tiên Thiên cửu đoạn mà thôi. Không ngờ, tuyệt đối không ngờ tới... “Ngươi bán đồng đội thật ra không quan trọng, nhưng ta nhìn ngươi khó chịu, cảm thấy ngươi đáng chết!” Lý Bất Phàm cười nhạt, hướng về phía Trịnh Hiểu Thăng đang trong cơn kinh hãi, cũng là một cái kiếm chỉ! Kiếm ảnh xẹt qua hư không, trong nháy mắt đã đến trước mặt. Trịnh Hiểu Thăng vừa kịp làm ra tư thế phòng ngự, “phụt” một tiếng, chỉ cảm thấy bụng mát lạnh, liền xuất hiện thêm một cái lỗ máu. Trịnh Hiểu Thăng ngã xuống, Lý Bất Phàm chậm rãi quay đầu, nhìn Kỷ Nhan Hân đang nằm trên mặt đất, phân phó: “Vừa rồi một kiếm ta cố ý giữ lại mạng cho hắn, ngươi đi giết đi!” “Ta...? Dù sao chúng ta cũng là đồng đội, hay là thôi đi?” Kỷ Nhan Hân khó xử cố gắng đứng dậy, vội vàng lắc đầu. Nếu như Lý Bất Phàm giết Trịnh Hiểu Thăng thì nàng không cảm thấy có gì, nhưng để nàng ra tay với đồng môn, với đồng đội của mình, thì quả thật có chút khó khăn! Gật đầu, Lý Bất Phàm chỉ là nhàn nhạt gật một cái, quay sang nhìn Ngô Miểu, hỏi: “Vậy ngươi đi giết hắn?” Nghe được câu hỏi, Ngô Miểu lập tức lắc đầu, ý nghĩ của hắn và Kỷ Nhan Hân giống nhau, từ chối: “Hay là... hay là thôi đi! Dù sao ở trong Hắc Vụ sơn mạch này, hắn đoán chừng cũng không sống nổi…” “Nhổ cỏ không trừ gốc, gió xuân thổi tới lại mọc. Các ngươi tự giải quyết cho tốt đi!” Đối với sự không quả quyết của hai người, Lý Bất Phàm không nói thêm, phân phó một câu xong, một mình đi về phía chỗ sâu trong sơn mạch. Nếu hai người có thể quyết đoán hơn một chút, giết chết Trịnh Hiểu Thăng, Lý Bất Phàm thật ra không ngại mang theo hai người, cùng nhau trừ bạo an dân, phát tài! Nhưng thực tế thường không có gì là hoàn hảo, bởi vì tấm lòng thiện lương của hai người mà Lý Bất Phàm mới ra tay giúp bọn họ. Và cũng chính bởi lòng thiện lương đó mà Lý Bất Phàm cảm thấy bọn họ không thích hợp đi cùng với mình! "Ngô Miểu, ngươi nói chúng ta còn có thể gặp lại hắn không?" Kỷ Nhan Hân nhìn bóng lưng đang rời đi, hỏi. Nàng luôn cảm thấy, có phải là do mình không đúng hay không, có lẽ nên nghe theo Lý Bất Phàm, đi giết Trịnh Hiểu Thăng. "Có lẽ còn gặp được đi, nhưng lần sau gặp lại, hắn chắc chắn sẽ không nhớ tới chúng ta. Đại nhân vật Trúc Cơ đỉnh phong, có lẽ không lâu nữa hắn sẽ đột phá một bước, trở thành đại năng Kim Đan phi thiên độn địa!" Ngô Miểu lắc đầu, chất phác gãi đầu. Hắn không bao giờ ngờ được, người ở cùng phòng với mình lại mạnh mẽ đến như vậy~ Ngô Miểu cũng biết, lý do đối phương xuất hiện ở đây, hơn phân nửa là do vừa mới bước vào ngoại môn, còn chưa quen thuộc quy tắc mà thôi. Đoán chừng không bao lâu nữa, chờ Lý Bất Phàm hoàn toàn hiểu rõ quy tắc, cũng sẽ giống như những cường giả Trúc Cơ đỉnh phong khác, xuất quỷ nhập thần, người bình thường đoán chừng là muốn gặp một lần cũng khó khăn! Đối với những cảm thán của hai người, Lý Bất Phàm lại không để ý. Theo Lý Bất Phàm tiếp tục đi sâu vào, hắn cũng đã gặp một vài con yêu thú, nhưng chỉ cần chúng không chủ động tấn công, hắn đều không ra tay sát thủ. Mãi đến buổi chiều ngày thứ ba. Lý Bất Phàm mới lần nữa đụng phải hai người, tu vi của hai người cũng không cao, đều chỉ ở Trúc Cơ sơ kỳ. "Cũng không biết lão đại nghĩ gì, để cho mỏ linh khoáng ngon lành đó không đi tranh đoạt, lại bảo chúng ta mai phục ở đây." Trong hai người, một nam nhân cao gầy phàn nàn. Nam nhân mắt tam giác bên cạnh lập tức quát lớn, : "Ngươi hiểu cái gì, trong kia chiến đấu sẽ vô cùng kịch liệt, chắc là ngươi nghĩ cũng không ra.” “Lão đại đã sớm liệu trước rồi, chúng ta chỉ cần không ngừng đi gom ở phụ cận, một khi phát hiện kẻ lạc đàn, bị thương, thì bắt lại, trực tiếp thông báo cho lão đại! Ngồi thu lợi của ngư ông...” Hai người còn đang tán gẫu, hoàn toàn không để ý tới, Lý Bất Phàm đã lặng lẽ đi theo sau hai người, khoảng cách không đến nửa mét! “Lão đại của các ngươi ở đâu?” Lý Bất Phàm đột nhiên lên tiếng hỏi, khiến hai người giật mình. Còn chưa kịp phản ứng, bọn họ đã cảm giác được có bàn tay đặt lên vai, có lẽ đối phương chỉ cần dùng một chút lực, bọn họ sẽ chết oan chết uổng. “Vị sư huynh này, lão đại của chúng ta là Bùi Vô Tình. Có thể nể mặt lão đại chúng ta, chúng ta ngồi xuống nói chuyện cho tốt.” Nam tử cao gầy run giọng mở miệng, đưa ra danh hiệu của lão đại mình, ý đồ trấn nhiếp Lý Bất Phàm. Bùi Vô Tình, là đệ tử xuất sắc của 72 trưởng lão, nhìn toàn bộ ngoại môn cũng là một nhân vật ngang tàng! Đáng tiếc thay! Lý Bất Phàm căn bản chưa từng nghe qua, mà hắn lại không hài lòng với việc nam tử cao gầy hỏi một đằng, trả lời một nẻo, ý đồ uy hiếp mình. Tay dùng thêm chút lực, gáy của nam tử cao gầy cảm thấy một áp lực cực lớn. Rắc — — Âm thanh xương gãy vang lên, mũi miệng của nam tử cao gầy trào máu, mềm nhũn ngã xuống đất. “Đến, ngươi trả lời. Lão đại của các ngươi ở đâu? Tu vi là gì?” Lý Bất Phàm không để ý tới cái xác ngã xuống đất, lại quay sang hỏi nam tử mắt tam giác. “Lão… Lão đại đang đóng quân trong một thung lũng, hắn là Trúc Cơ đỉnh phong, chúng ta còn có hơn mười đệ tử ngoại môn Trúc Cơ, đều là tùy tùng của lão đại…” Nam tử mắt tam giác lập tức trả lời, thấy Lý Bất Phàm hạ thủ quyết đoán như vậy, hắn nào dám giấu giếm chút nào. Một mạch nói ra hết tất cả!
Bạn cần đăng nhập để bình luận