Dựa Vào Song Tu Vô Địch, Biết Ta Có Bao Nhiêu Khổ Sao?

Chương 123: Thắng cái mỹ nhân. . .

Chương 123: Thắng mỹ nhân... Kinh ngạc, mờ mịt, khó tin... đủ loại cảm xúc trong đầu Kiều Ngôn Tâm lẫn lộn không thôi, thua...? Mình thế mà lại thua?! Nàng thậm chí còn chưa kịp nghĩ lại khoảnh khắc thành đan, tại sao đột nhiên cảm giác xung quanh như biến thành lồng giam. Lúc này trong đầu nàng toàn là, khó tin... Kiều Vãn Ý đứng không xa lại phát hiện chút manh mối, lúc trước tuy bị động tĩnh nổ lò của Lý Bất Phàm hấp dẫn sự chú ý. Nhưng là một tu sĩ Hóa Thần, cảm giác của nàng cực kỳ nhạy bén, trước khi Kiều Ngôn Tâm nổ lò một khắc, nàng rõ ràng cảm nhận được một luồng sức mạnh huyền diệu trào tới chỗ Kiều Ngôn Tâm. Điều này có lẽ là nguyên nhân gây nổ lò nhưng đáng tiếc là nàng không có bằng chứng."Tỷ... Ta không có thua, là hắn, chắc chắn là hắn đánh lén ta. Khi vừa thành đan, xung quanh như có thứ gì đó giam giữ ta, khiến ta không thể khống chế đan dược mới bị nổ lò..." Kiều Ngôn Tâm sốt ruột, thở phì phò chỉ vào Lý Bất Phàm quát. Ngực bị tức làm cho phập phồng, mặt đỏ bừng.Lý Bất Phàm thì cười, cười vô cùng lễ phép: "Ngôn Tâm sư tỷ nói ta đánh lén ngươi, có bằng chứng sao? Còn giam cầm ngươi, trên đời có võ kỹ thần kỳ đến vậy sao?"Một câu nói của hắn trực tiếp khiến mọi người xung quanh gật đầu liên tục. Mọi người đều biết! Võ kỹ có thể giam cầm người khác đều là những chiêu thức thi triển hơi rắc rối, còn cần phải có tình huống đặc biệt mới được. Tỉ như, Tiêu Hành Tam Phong Ma 14 kiếm, cần chiêu thức để giao tiếp với linh khí thiên địa, dùng chân nguyên lực hội tụ thành xiềng xích, mới có thể hạn chế đối thủ trong phạm vi nhất định. Sau đó chậm rãi thu nạp công kích... !Trong nháy mắt xuất chiêu giam cầm người khác, chuyện này chưa từng nghe thấy!! Đương nhiên, nhân gian không có, trên trời có thể có. Kiều Vãn Ý chợt nghĩ tới bí thuật trấn tông của Linh Vân tông, 《 Bát Hoang Tù Thiên Thuật 》. Nhưng ngay lập tức nàng lại phủ nhận, vì nàng cũng chỉ mới nghe nói đến, chứ chưa thấy ai thi triển bao giờ. Hơn nữa 《 Bát Hoang Tù Thiên Thuật 》, ngoài tông chủ đời đầu của Linh Vân tông, những đời sau không ai ngộ được, đây là chuyện ai cũng biết..."Ngôn Tâm sư tỷ thua không chịu nhận, Vãn Ý sư tỷ cũng muốn trước mặt mọi người nuốt lời sao?"Lý Bất Phàm chỉ tay về phía Kiều Vãn Ý, trực tiếp bắt đầu đạo đức công kích: "Hôm nay Lý mỗ có thể không thắng, cũng có thể thua, thậm chí có thể quỳ xuống xin lỗi! Nhưng Vãn Ý sư tỷ, sau này danh dự của Linh Đan phong sẽ bị hủy trong tay ngươi...""Hãy nghĩ thử xem, chuyện này truyền ra ngoài. Các đồng môn phong khác sẽ đánh giá Linh Đan phong như thế nào.""Rồi còn để bao nhiêu đệ tử Linh Đan phong, sau này làm sao có thể ngẩng cao đầu ưỡn ngực trong tông môn được?!" "Vãn Ý sư tỷ, ngươi hãy tuyên bố đi, Lý mỗ rốt cuộc thua hay thắng. Bất kể ngươi nói thế nào, ta đều nhận. Cùng lắm thì cũng là quỳ xuống thôi mà, ta quỳ được... "Quỳ được câu nói này, Lý Bất Phàm thực sự không nói dối. Đêm qua hắn còn quỳ trước Mục Tình đấy thôi... Hắc hắc ~ Vài câu đạo đức công kích, Lý Bất Phàm nói đến ai oán, tự đặt mình vào vị thế yếu thế. Nhường Kiều Vãn Ý tuyên bố kết quả, càng giống như giọt nước làm tràn ly. Lúc này Kiều Vãn Ý cũng không có chứng cứ chỉ rõ Lý Bất Phàm đã làm hỏng chuyện, nếu như cưỡng ép! Tuyệt đối sẽ bị mang tiếng bắt nạt kẻ yếu. .. Đương nhiên, thật ra cũng chỉ ở Linh Đan phong nơi mọi người coi trọng đạo đức này, đạo đức công kích mới có thể phát huy tác dụng. Nếu như Lý Bất Phàm dám ở trước mặt tu sĩ Hóa Thần phong khác nói nhảm, có lẽ sẽ bị người ta đè xuống, đấm cho vài cái vào mặt khiến hắn câm miệng, sau đó mọi người mới ngồi xuống giảng đạo lý! Cho nên, đạo đức công kích chỉ sợ những người vô đạo đức thôi. Nhưng mà ở đây có một cái "nhưng là", Lý Bất Phàm cũng không phải là quả hồng mềm. Lúc này giữa sân không thể chứng minh hắn gian lận, người Linh Đan phong nếu dám làm loạn, cũng đừng quên hắn là chân truyền đệ tử Đấu Chiến phong. Trong tình huống thân phận hai bên không hề kém cạnh, thì nói quy củ, giảng đạo lý trở thành điều tất yếu. Nên lúc này hắn đang hóa thân thành Thái Cổ Ngư Vương, vững vàng buông cần. "Lý sư đệ đừng nói nữa, hôm nay tỷ thí ngươi thắng. Theo như đã ước, Tâm Nhi tùy ý ngươi phân công một ngày."Kiều Vãn Ý chậm rãi mở miệng, nàng chỉ đơn thuần nghĩ, Lý Bất Phàm nhiều nhất là nhờ Kiều Ngôn Tâm giúp giặt quần áo nấu cơm, nhục nhã một phen thôi."Tỷ, không được..." Kiều Ngôn Tâm tức giận dậm chân. "Ngươi muốn Linh Đan phong mang tiếng nói không giữ lời, không chịu nhận thua sao?"Kiều Vãn Ý nghiêm mặt trừng Kiều Ngôn Tâm một cái, vung tay áo biến mất tại chỗ. Đối mặt sự nghiêm khắc đột ngột của tỷ tỷ, Kiều Ngôn Tâm há hốc miệng, không nói thêm gì. Nàng tuy bướng bỉnh, nhưng không ngốc, chỉ lúc tỷ tỷ không tức giận nàng mới có thể không kiêng nể gì cả. Lúc đối phương nổi giận thật thì nàng cũng sợ, dù sao bị đánh cũng đau lắm! Quan trọng là, chuyện này đã tuyên truyền đi rồi, việc liên quan đến hai phong nên nàng không thể không tuân thủ. Sự việc kết thúc, đệ tử Linh Đan phong xung quanh ai nấy cũng ỉu xìu như quả cà tím gặp sương, trong lòng buồn bực hết mức. Trong đó còn có mấy người muốn cùng Lý Bất Phàm tỷ thí luyện đan. Đều bị hắn toàn bộ từ chối, nghiệp dư không bì được, luyện cái rắm gì ~ Hống hết lần này tới lần khác, Lý Bất Phàm dùng lời lẽ ngon ngọt khuyên bảo, mang Kiều Ngôn Tâm theo hướng động phủ Mục Tình. Vừa nghe thấy muốn đi đến chỗ Mục Tình, trong lòng Kiều Ngôn Tâm mới buông xuống chút ít phòng bị. Dù sao nàng tuy không hợp với Mục Tình, nhưng cả hai đều là sư tỷ muội đồng môn, có đối phương ở đó, việc bị phân công một ngày chắc cũng sẽ không quá đáng. Khi hai người tiến vào động phủ, Mục Tình lo lắng nghênh đón. Vì sao lo lắng, nàng chỉ sợ Lý Bất Phàm thất bại quá mức khó coi. Hôm nay Mục Tình cố tình không đến xem, chính là sợ khi mình ở đó, Lý Bất Phàm thua quỳ xuống xin lỗi sẽ cảm thấy xấu hổ... Khi thấy Kiều Ngôn Tâm cùng Lý Bất Phàm đi vào động phủ, khuôn mặt nhỏ nhắn của Mục Tình lộ vẻ kinh ngạc tột độ. Sau khi hiểu rõ mọi chuyện đã xảy ra, trực tiếp giật mình ngây ngốc."Đan dược Trúc Cơ ngươi cũng có thể làm nổ lò sao? Nhân tài!"Mục Tình vừa rót nước cho hai người, vừa trêu chọc nói."Nổ, ngươi không phục thì đến tỷ thí một trận đi."Kiều Ngôn Tâm phì phì quát, tuy giọng không lớn, nhưng rất tức giận, "Có bản lĩnh thì đến đánh nhau một trận." Mục Tình không cam lòng yếu thế đáp trả một câu, luyện đan nàng kém xa vời, nhưng đánh nhau Kiều Ngôn Tâm căn bản không phải là đối thủ. Hai người cãi cọ vài câu rồi cũng thôi. Lý Bất Phàm không nói gì, thỉnh thoảng nhấp ngụm trà, nghĩ xem nên triển khai công việc như thế nào. Hắn không thể mang Kiều Ngôn Tâm ra ngoài được, bởi vì nếu rời khỏi trận pháp bảo vệ động phủ, rất có thể sẽ bị phát hiện khi làm loạn ở bên ngoài. Mà nếu như chỉ ở trong động phủ, hắn lại không thể ép buộc, dù sao Mục Tình đang ở bên cạnh. Dù Mục Tình rất hiểu chuyện, không ngại việc đạo lữ của Lý Bất Phàm đông đúc. Nhưng dù gì cô cũng chỉ là một cô gái đơn thuần, trước mặt cô mà ép buộc, e là có chút khó khăn... Suy nghĩ hồi lâu, Lý Bất Phàm đứng dậy, phân phó nói: "Ngôn Tâm sư tỷ, đã nói là tùy ý phân công, ngươi làm khách mãi thế này không tốt đâu?" "Vậy ngươi muốn ta làm sao?" Kiều Ngôn Tâm chống cằm, vô tội chớp đôi mắt to ngập nước. Bưng trà rót nước thì ngại mệt, giặt quần áo nấu cơm thì không biết, vậy ngươi nói làm thế nào đây!"Ngươi đi giúp dọn dẹp sạch sẽ phòng tu luyện trong cùng ấy. Nhớ là phải sạch không dính chút bụi trần, được không?" Lý Bất Phàm chỉ vào căn phòng tu luyện nằm ngoài cùng, đề nghị."Hừ - lập tức đi ngay, để tránh bị nói ta là kẻ không giữ lời."Kiều Ngôn Tâm nhíu mày, đứng dậy cầm chậu nước sạch, đi về phía phòng tu luyện. Đối với nàng, việc dọn dẹp một căn phòng tu luyện không hề khó khăn. Lúc nàng vừa bước vào phòng tu luyện, Lý Bất Phàm chậm rãi đứng dậy, đưa tay ôm Mục Tình, hôn lên môi đỏ mọng của nàng, nhỏ giọng nói: "Mục sư tỷ, ta... Ta muốn đi giám sát nàng, ngươi hiểu ý ta không?" Bốp - Mục Tình giơ tay lên vỗ vào cánh tay Lý Bất Phàm, trên khuôn mặt nhỏ nhắn thoáng qua vẻ không vui, hờ hững nói: "Kiều Ngôn Tâm tính cách trẻ con, thích ăn, thích chơi! Tốt nhất là ngươi nên dỗ cô ta vui vẻ, nếu không tỷ tỷ nàng nhất định sẽ giết ngươi...""Còn nữa... trời đánh Lý Bất Phàm, đã nói tối nay bồi ta ngắm sao. Nếu ngươi dám nuốt lời, ta... ta treo cổ cho ngươi xem!"Mục Tình nói xong dùng sức véo Lý Nhị Phàm một cái, rồi quay người đi ra ngoài động phủ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận