Dựa Vào Song Tu Vô Địch, Biết Ta Có Bao Nhiêu Khổ Sao?

Chương 180: Ngọc Nữ tông báo thù, thần bí đồ!

"Chính các nàng tự đi giải quyết sao?"
Lý Bất Phàm chậm rãi lên tiếng hỏi, hắn sở dĩ hỏi như vậy, hoàn toàn là vì cảm nhận được sát ý nghiêm nghị của hai nữ. Người sống vì một hơi, Phật tranh một nén hương! Trong lòng các nàng có oán khí, tự tay mình chém kẻ thù thì mới có thể giúp suy nghĩ thông suốt hơn.
Lý Bất Phàm hiểu rõ, hắn ra tay có thể lật tay diệt đám tu sĩ kia, nhưng tuyệt đối không thể khiến Ngọc Xuy Tiêu có được cảm giác báo thù rửa hận như mong muốn.
Gật đầu, cả hai đều trọng trọng gật đầu.
"Đi đi, nếu có chuyện gì không giải quyết được, thì truyền tin cho ta."
Lý Bất Phàm không có thừa lời, giết người, hắn không ngại, nhưng nếu không có việc gì mà lại chạy đi xem giết người, hoặc xem nữ nhân của mình giết người thì thật sự hắn không có hứng thú này. Hắn đã từng dò xét khí tức của đám tu sĩ vừa rồi, hiện tại Ngọc Xuy Tiêu đã bước vào Nguyên Anh trung kỳ.
Thọ nguyên có Thọ Dương quả bồi bổ, khí tức vững chắc, chiến đấu cũng biết phải trái, hẳn sẽ không có vấn đề gì.
Rất nhanh, Ngọc Xuy Tiêu mang theo năm đồ đệ ngự không mà đi. Đương nhiên, kỳ thực quân chủ lực chỉ có nàng và Ngọc Mai, Chu Thiểm Thiểm mặc dù có tu vi Kim Đan sơ kỳ nhưng còn mang theo ba kẻ vướng víu, vốn dĩ tốc độ đã chậm nay còn chậm thêm.
Ngọc Xuy Tiêu cũng không định để Chu Thiểm Thiểm và các nàng cùng đi, dù sao thực lực của các nàng quá yếu, trong hỗn chiến sẽ không có tác dụng lớn, bản thân an toàn mới là vấn đề lớn.
Ngọc Xuy Tiêu nghĩ rất đơn giản, nàng và Ngọc Mai đi giết, Chu Thiểm Thiểm và các nàng thu dọn tàn cuộc. Dù sao thì sư đồ sáu người, có bao nhiêu năng lực thì ra bấy nhiêu sức, cùng nhau báo thù diệt tông mới là chính!
Hai đạo kiếm ảnh xé gió trên không trung, kìm nén sát ý, như gió lạnh thổi lướt qua.
Phi kiếm vượt qua hết núi này đến sông khác, chân núi kéo dài nghìn dặm.
Ngọc Xuy Tiêu cùng Ngọc Mai cuối cùng cũng đuổi kịp đội ngũ trước đó.
"Ngọc Xuy Tiêu, tông chủ tiền nhiệm của Ngọc Nữ tông, dẫn đệ tử đến đây báo thù. Lũ súc sinh, khi đồ sát mấy ngàn người của Ngọc Nữ tông ta, các ngươi có từng nghĩ tới sẽ có ngày hôm nay!"
Thanh âm của Ngọc Xuy Tiêu còn đang vang vọng.
Nàng cùng Ngọc Mai gần như đồng thời xuất thủ, hai đạo kiếm thế mang theo sát khí, cùng với lực chân nguyên mạnh mẽ chém về phía đám người.
Báo thù cần gì nhiều lời, kiếm lướt qua hư không, chân nguyên hùng hậu ma sát khiến không khí bốc cháy.
Phần phật - -
Trong đám người không kịp né tránh, có kẻ bị kiếm khí xuyên thấu cơ thể, có kẻ bị chân nguyên lực chấn nát, đồ vật màu đỏ, trắng, vàng theo xác chết nứt ra rơi xuống đất.
Kẻ giết người sẽ vĩnh viễn bị giết, dù hung ác đến đâu mà gặp phải kẻ còn ác hơn mình thì cũng sẽ sợ hãi!
Trốn!
Đạp chân lên phi kiếm, đám người trong nháy mắt tan tác, thế mà trong mấy trăm người, cũng chỉ có hai kẻ cầm đầu là Nguyên Anh, những người khác bất quá chỉ là cảnh giới Kim Đan.
Ở trước hai vị đại tu Nguyên Anh, trong đợt công kích mạnh mẽ có thể chạy trốn được cũng tính là may mắn!
Có điều, may mắn sẽ không chiếu cố đến bọn họ, không ai hay biết ở phía ngoài, đại Côn với cảm giác bén nhạy đang khống chế toàn bộ chiến trường.
Mỗi khi có kẻ may mắn muốn chạy trốn, thì sẽ có một đạo hỏa diễm bất ngờ xuất hiện và tiêu diệt.
Lý Bất Phàm không có ý định đến xem, nhưng bảo hộ là điều chắc chắn phải làm.
Mấy nha đầu của mình, nên bảo vệ cẩn thận một chút, dù sao các nàng cũng đều là bảo bối trong lòng mình.
Về phần đám nha đầu Chu Thiểm Thiểm và Ngọc Lan thì có Lão Bạch Kim đang lẳng lặng theo đuôi bảo vệ.
Ầm - -
Hai gã tu sĩ Nguyên Anh của Hải Long tông đột nhiên liên thủ công kích Ngọc Xuy Tiêu.
Hai đạo chân nguyên lực hội tụ, hình thành lưỡi đao quét sạch cả không gian, vèo một tiếng đã chém đến trước mắt Ngọc Xuy Tiêu.
Keng - -
Ngọc Xuy Tiêu trở tay đỡ một kiếm, kiếm trong tay nhẹ nhàng phá tan công kích của đối phương.
Keng keng, âm thanh giết chóc vang lên, Ngọc Xuy Tiêu theo gió mà động, thân thể yểu điệu uyển chuyển, mái tóc trắng tinh tế phía sau lung lay.
Đẹp thì rất đẹp, nhưng đây là lúc sinh tử chiến đấu, kiêng kỵ nhất chính là phân tâm.
Một tu sĩ Nguyên Anh của Hải Long tông đã mắc sai lầm chí mạng này, một chút sơ hở, Ngọc Xuy Tiêu đã cầm kiếm xuyên thủng cổ họng của hắn.
Chân nguyên lực ầm vang nổ tung, cùng với đó thi thể đối phương cũng nổ tung theo.
"Tiện nhân, ngươi thế mà vẫn còn sống? Chẳng lẽ có cơ duyên gì?"
Kẻ cầm đầu của Hải Long tông lần này, Hàn Đồng tu vi Nguyên Anh trung kỳ, lạnh lùng mở miệng, trong mắt có tham lam lóe qua.
Trước đó chính hắn là người dẫn đầu đồ sát Ngọc Nữ tông, vốn dĩ còn muốn bắt sống Ngọc Xuy Tiêu để thưởng thức một phen.
Không ngờ rằng một chút chủ quan sơ sẩy lại để đối phương chạy thoát, sai lầm này, Hàn Đồng cảm thấy lần này sẽ không tái phạm.
Trong lúc nói chuyện, Hàn Đồng lấy ra một tấm lệnh bài ném lên trời, chân nguyên lực bám vào khiến lệnh bài trên không trung nổ tung rực rỡ, trong một chớp mắt đã truyền tin tức về Hải Long tông.
"Là có cơ duyên, mà ngươi không ngờ đến."
Ngọc Xuy Tiêu nhàn nhạt đáp lời, cùng Ngọc Mai trao đổi ánh mắt.
Có thể nói hai bên vừa rồi dừng tay đều ôm mục đích, mục đích của Hàn Đồng là truyền tin về tông môn.
Mà mục đích của Ngọc Xuy Tiêu, là tìm cơ hội để giết sạch cừu nhân mà không sơ hở.
Ầm ầm - -
Ngọc Mai một kiếm chém đứt thân thể của mấy kẻ phía trước mặt, kiếm trong tay phát ra uy thế mạnh mẽ, thân hình bay lên không trung vung một kiếm từ trên xuống dưới chém vào đầu Hàn Đồng.
Hàn Đồng nhận thấy luồng không khí khác thường, nhanh chóng bước chân né sang một bên, vung kiếm chặn lại.
Nhưng mà, kiếm thế của Ngọc Xuy Tiêu cũng đã sẵn sàng, kiếm mang theo hận ý chém xuống.
Phốc một tiếng, kiếm xuyên vào đan điền của Hàn Đồng. Đan điền bị phá, chân nguyên lực tự động hỗn loạn.
Hàn Đồng đang phải chống cự công kích của Ngọc Mai, vốn dĩ hai bên vẫn có thể đối đầu, nhưng giờ phút này đã rơi vào thế hạ phong.
Phần phật - - Kiếm chém từ trên xuống, Hàn Đồng mang theo vẻ sợ hãi bị chém thành hai nửa thi thể.
Sau khi Hàn Đồng chết, chiến đấu liền ngả về một bên, mấy trăm người trong đội ngũ đã không còn cường giả Nguyên Anh. Còn lại thì chỉ là một cuộc đồ sát nghiêng về một phía!
...
Khi mặt trời từ chính giữa di chuyển về phía tây, mùi máu tươi trở nên nồng đậm.
Ngọc Xuy Tiêu và các nàng lục soát xong di sản của kẻ thù rồi rời đi, Hóa Thần đại điểu Côn Côn cũng lẳng lặng bay lên không trung.
Rống - -
Mất đi khí tức trấn áp của yêu thú cường đại, yêu thú bản địa của Ngọc Nữ sơn mạch, tìm theo mùi máu tươi xông đến!
Tiếng thú gầm chấn động xung quanh thung lũng, bụi đất tung bay, mấy ngày sau, những thi thể này đều đã bị gặm nhấm trở thành Hủ Cốt.
Phải biết, yêu thú cường đại trong thân thể ẩn chứa linh lực, ăn vào có thể tăng cường tu vi, ở mức độ nhất định sẽ miễn được khổ tu.
Mà yêu thú ăn thịt người cũng như vậy, tu sĩ loài người mạnh mẽ, máu thịt bên trong cũng ẩn chứa linh lực.
Lại nói, trong thế giới yêu thú sinh tồn, việc đồng loại ăn thịt lẫn nhau cũng là thường thấy.
Nhưng con người ít khi dựa vào phương thức nguyên thủy này để tu luyện, bởi vì con người có trí tuệ, có thể luyện chế các loại đan dược phụ trợ tu hành.
Hơn nữa, tu sĩ loài người hình thể lại hơi nhỏ, ép vào việc ăn máu thịt để lấy chút linh lực kia, quá chậm chạp.
Khi chúng nữ trở lại tông môn, Lý Bất Phàm tự thân tổ chức yến tiệc chiêu đãi mọi người.
Chu Thiểm Thiểm khi nhận được mệnh lệnh chuẩn bị tiệc tối liền vội vàng chạy trước chạy sau, tự mình đi chuẩn bị mọi thứ! Cô nàng còn đem ba chữ kiếm biểu hiện lên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng mịn.
Mấy nha đầu khác cũng đều không khác gì.
Còn Ngọc Xuy Tiêu và Ngọc Mai thì ở trong chủ điện kiểm kê chiến lợi phẩm, những thứ này sau này sẽ trở thành một bộ phận tài nguyên của tông môn.
Không thể không nói, trong mắt hai nàng đây đúng là một phen phát tài. Dù so với Ngọc Nữ tông ở thời kỳ cường thịnh nhất, khối tài phú này còn nhiều hơn rất nhiều so với tất cả mọi thứ trong kho báu.
Giết người phóng hỏa, đai vàng, trong giới tu tiên chính là định luật bất biến ngàn đời.
"Đại nhân, ngài xem đây là cái gì?"
Ngọc Xuy Tiêu đột nhiên lấy từ trong nhẫn chứa đồ ra một tấm da thú, đưa cho Lý Bất Phàm ở bên cạnh hỏi.
Lý Bất Phàm nhận lấy da thú, chỉ liếc qua một chút, sau đó trả lại cho Ngọc Xuy Tiêu, cười nói: "Nhìn địa đồ phác họa trên đó xem, các ngươi sống ở Ngọc Nữ sơn mạch mấy trăm năm, chẳng lẽ lại không nhận ra sao?"
Không sai, Lý Bất Phàm liếc mắt đã thấy, trên tấm da thú có hình dạng địa đồ một vùng, đó chính là địa hình Ngọc Nữ sơn mạch.
Cái này nhờ tu vi Hóa Thần của hắn có cảm giác rất mạnh, từ lâu hình dáng các ngọn núi xung quanh đã in sâu vào trong đầu.
"Vùng đánh dấu màu đỏ này là Trấn Ma hạp cốc?!"
Ngọc Mai tiến đến trước mặt Ngọc Xuy Tiêu cẩn thận xem, miệng nhỏ khẽ nhếch lên kinh ngạc hô. Nha đầu này cũng thật vô ý tứ, thân hình cong cong, đã sắp chạm cả vào người Lý Bất Phàm...
Bạn cần đăng nhập để bình luận