Dựa Vào Song Tu Vô Địch, Biết Ta Có Bao Nhiêu Khổ Sao?

Chương 310: Cát huyền sách cường thế quay về.

Chương 310: Sa Huyền Sách cường thế quay về.
Hơi thở ấm áp, không khí trong phòng biến đổi cực nhanh! Cố Thiên Tuyết chỉ cảm thấy khó thở, cuối cùng chóng mặt như đang ngồi trên thuyền nhỏ vậy....... Lúc rạng sáng, bên ngoài đã vang lên tiếng chuông, đại hội tỷ thí năm năm một lần của Hạo Thiên Võ Viện sắp bắt đầu! Nhưng mà Lục Nhiễm cùng Dương Tĩnh Uyển đi quan sát lễ khai mạc, nhìn quanh hồi lâu cũng không thấy bóng dáng Lý Bất Phàm và Cố Thiên Tuyết đâu. Trên khán đài, Đoàn Thanh Ngữ khẽ nhíu đôi mày thanh tú. Lý Bất Phàm không đến? Điều này khiến trong lòng nàng có chút không vui, bởi vì nếu giờ phút này không đăng ký báo danh, thì đồng nghĩa với việc mất đi tư cách tham gia đại hội tỷ thí của Hạo Thiên Võ Viện. Nhưng Đoàn Thanh Ngữ cũng không truyền âm hỏi han, nàng vô thức cho rằng, Lý Bất Phàm đang giận nàng vì chuyện ngày hôm qua...... Ai mà chẳng có lúc hờn dỗi, Đoàn Thanh Ngữ cũng thấy mình tức giận!!! Trong phòng—— Cố Thiên Tuyết dịu dàng nằm trong lồng ngực Lý Bất Phàm, hai người quên mất hôm nay có việc quan trọng. Nói thì có vẻ không hợp lẽ thường, nhưng cũng rất dễ hiểu, người ta khi vui vẻ thì kiểu gì cũng sẽ quên mất chút chuyện quan trọng, chẳng thế mà mới có câu người vui thì hay quên sao?!
"Bất Phàm, chuyện của chúng ta phải giữ bí mật với Nhiễm tỷ tỷ được không?" Cố Thiên Tuyết hờn dỗi liếc Lý Bất Phàm một cái, mọi người đã nói cùng nhau uống rượu...... Người này, thật là hư hỏng...... "Nàng cũng là ta, các ngươi còn giữ bí mật làm gì, có ý nghĩa sao?" Lý Bất Phàm cười, đưa tay vuốt ve mái tóc mềm mại. Cảm nhận sự dịu dàng trong lồng ngực, hắn không hề khách khí chút nào. Thế à?! Cố Thiên Tuyết đột nhiên ngây người, trong mắt tràn đầy vẻ khó tin: "Thật á?" "Không thể giả được." Lý Bất Phàm gật đầu khẳng định. "..." Cố Thiên Tuyết há hốc miệng, trong lòng có chút xíu cảm giác giả tạo, nàng là kẻ tâm cơ, nàng hư hỏng. Nhưng vì mối quan hệ giữa hai người vốn rất tốt, cuối cùng nàng cũng cố nhịn không phàn nàn. Suy nghĩ hồi lâu, Cố Thiên Tuyết ôm lấy cánh tay Lý Bất Phàm lắc qua lắc lại, nũng nịu nói: "Hay là, ngươi giúp ta hung hăng bắt nạt nàng được không?" "Bắt nạt......?" "Đúng! Ai bảo nàng gạt ta." Nhân viên thống kê đại hội tỷ thí Hạo Thiên Võ Viện đã kết thúc, Lý Bất Phàm bọn họ vẫn chưa ra ngoài. Đến tận tối hôm đó, sau khi Dương Tĩnh Uyển và Lục Nhiễm trở về, hai người mới nhớ ra chuyện quan trọng này. Bất quá nếu đã bỏ qua rồi, thì không thể tốt hơn. Dù sao Lý Bất Phàm cũng không muốn đi đánh đấm, Cố Thiên Tuyết càng ngày càng dịu dàng, chờ đợi ngày đại thừa tốt biết bao! Chả việc gì phải đi đánh cái lôi đài, nhàm chán cực độ. Nhưng cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, muốn sống khiêm tốn cũng không được!
Ngay sau khi đại hội tỷ thí Hạo Thiên Võ Viện bắt đầu được ba ngày, Sa Huyền Sách trở về còn mang theo cả nha đầu Dư gia. Nhờ có sự giúp đỡ của đạo sư Điền Phong, hắn vốn dĩ không có tư cách tham gia tỷ thí, nay lại có thể tham gia bằng cách nhờ vả cửa sau! Sa Huyền Sách vốn là thiên tài, có thể chiêu ra cửu trọng thiên kiếp, lại có thể vượt qua được cửu trọng thiên kiếp, đã nói lên vấn đề. Từ khi hắn xuất hiện, thuận buồm xuôi gió, đánh đâu thắng đó, dùng tu vi Độ Kiếp hậu kỳ mà leo lên vị trí thứ năm của đại hội tỷ thí Hạo Thiên Võ Viện. Phải biết rằng những người lọt vào top 500 đều là Độ Kiếp đỉnh phong, mà hắn chỉ là Độ Kiếp hậu kỳ!!! "Điền đạo sư lần này chiếm hết ưu thế rồi." Trên khán đài dành cho đạo sư, Tô Trường Ca cười nhạt nói. "Tô đạo sư quá khen, đệ tử trong môn không chịu thua kém thôi." Điền Phong khoát tay áo, cười toe toét, lần tỷ thí này vị trí thứ nhất, thứ ba, thứ năm đều là đệ tử của hắn. Ngồi trên vị trí đạo sư kim bài, theo quy tắc phân phối tài nguyên của Hạo Thiên Võ Viện, hắn sẽ nhận được nhiều tài nguyên hơn, quả là đại hỷ sự! "Thiên Hữu Hạo Thiên, Điền Phong đạo sư thực sự đáng để mọi người học tập." Đoàn Thanh Ngữ chậm rãi gật đầu, công nhận cách làm của Điền Phong. Với vị trí phó viện trưởng bây giờ, nàng có tư cách này khen ngợi, vốn dĩ cũng nên như vậy. Nhưng khi rơi vào tai Điền Phong, nụ cười của hắn lại cứng lại mấy phần...... Bởi vì, mọi người đã từng ngang hàng, nhưng giờ đối phương đã cao hơn mình một bậc, mấu chốt là, Lam Phong cho rằng, dù cùng là đạo sư nhưng trừ thực lực, hắn mạnh hơn Đoàn Thanh Ngữ ở mọi mặt. Bởi vì đối phương chưa từng có học sinh, bao nhiêu năm qua nếu có nhân tài, thì cũng chỉ là thay Hạo Thiên Võ Viện nuôi dưỡng một Đoàn Thanh Hoan. Mà nói nhỏ chút thôi, đó vẫn là em trai ruột của nàng ta, cho nên chức vị phó viện trưởng của Đoàn Thanh Ngữ, Điền Phong không thể nói là không phục, mà là cực kỳ không phục. "Học tập thì ngược lại không dám nhận, ta đang có chuyện muốn hỏi Đoàn viện phó." "Mời nói." "Đệ tử Lý Bất Phàm của ngươi, nửa tháng trước đi về phía thập phương hòn đảo, cấu kết với ma môn tranh giành sinh mệnh tuyền thủy của Dư gia. Khiến đệ tử Sa Huyền Sách của ta nhiệm vụ thất bại, còn vì chuyện này mà phải trả giá cực lớn." Điền Phong nói, ánh mắt bỗng nhiên lạnh đi mấy phần, tiếp tục nói: "Việc tỷ thí trì hoãn lúc trước, e là ngươi phải cho ta một lời giải thích!" "Cấu kết ma môn?" Đoàn Thanh Ngữ khẽ nhíu đôi mày thanh tú, nhắc đến cái này, nàng cảm thấy quả thực có khả năng. Dù sao Lý Bất Phàm mang theo một ma linh trở về là có thật, chuyện cụ thể Đoàn Thanh Ngữ chưa từng hỏi đến. Giờ phút này nghe Điền Phong nói vậy, có lẽ tám chín phần mười. Thế là nàng nở nụ cười mang ý xin lỗi, nói "nếu sự việc là thật, bản tôn nhất định sẽ trừng phạt nặng." "Sự việc tự nhiên là thật, Điền mỗ chưa chắc đã oan uổng chỉ một người đệ tử đúng không?" Điền Phong mạnh tay đặt chén trà xuống bàn, đôi lông mày rậm rạp lộ rõ vẻ không vui. "Hừ ——" Người đàn ông ôm kiếm bên cạnh khẽ hừ mũi, cười nói: "Đúng sai không thể là ý kiến một phía." "Đoàn Thanh Hoan, chú ý lời ăn tiếng nói của ngươi." Ở phía ngoài bên trái, một mỹ nhân đang nhắm mắt từ từ mở mắt ra, nàng cũng là một trong những đạo sư kim bài của Hạo Thiên Võ Viện, Lam Thải Điệp. Nàng có chút quan hệ họ hàng xa với Điền Phong, cho nên hai người quan hệ không hẳn tốt, nhưng ít nhất ngoài mặt sẽ giúp đỡ nhau. Đạo sư của Hạo Thiên Võ Viện có hàng trăm người, nhưng đạo sư kim bài chỉ có năm người, bởi vậy xét về thân phận, Lam Thải Điệp có tư cách quở trách Đoàn Thanh Hoan. Đoàn Thanh Hoan chỉ là đạo sư ngân bài của học viện, mặc dù bình thường cầm lệnh bài của Đoàn Thanh Ngữ có địa vị ngang ngửa đạo sư kim bài, cũng hưởng thụ đãi ngộ tương tự. Nhưng...... thân phận chính là thân phận!! "Được rồi, tranh cãi vô ích." Đoàn Thanh Ngữ lên tiếng, đôi mắt đẹp nhìn về phía Lam Phong, nói "bản tọa sẽ cho người gọi hắn đến đây, mọi người đối chất trước mặt, nếu sự tình là thật thì sẽ xử phạt." Vừa nói, nàng nhẹ nhàng cầm lấy lệnh bài đưa tin bên hông, một vầng lưu quang hòa vào lệnh bài. Không bao lâu sau, Lý Bất Phàm nắm tay Cố Thiên Tuyết chậm rãi bước đến. Sự xuất hiện của hai người khiến mọi người xung quanh vô cùng kinh ngạc. Nam tuấn lãng bất phàm, nữ dáng vẻ thướt tha mềm mại, chỉ có thể cảm khái một câu trai tài gái sắc! "Lý Bất...... Phàm!" Tiếng nghiến răng nghiến lợi của Sa Huyền Sách vang lên, làm cả đám đông bỗng dưng im lặng. Mọi người xôn xao nhìn Sa Huyền Sách, rồi lại hướng ánh mắt về phía hai người đang đi đến. Cái này......?! Trước kia đã biết hai đệ tử có chuyện mờ ám lập tức xì xào bàn tán......
"Ngọa tào—— Cố Thiên Tuyết với cái tên kia thân mật vậy, Sa Huyền Sách bị cắm sừng rồi à?" "Năm người đứng đầu đại hội tỷ võ viện đều bị cắm sừng hết sao? Trời ạ thế giới này điên đảo rồi." "Ngay cả người ưu tú như hắn mà cũng bị cắm sừng, tao thấy chuyện Yên Nhi nhà tao nghi ngờ con của người khác, hình như cũng không có gì là không thể chấp nhận...""Đúng rồi, Qi Lin nhà tao chỉ là hôn người ta một cái thôi mà, là tao quá hẹp hòi! Tao phải đi xin lỗi để vãn hồi nàng ấy......" Trong đám đông, Dương Vô Dụng ngẩng đầu nhìn Lý Bất Phàm, trong lòng chỉ có sự bội phục, hắn chỉ nói chơi thôi, kết quả người ta làm thật. Không phục cao nhân không được, thế là lập tức ra sức giải thích: "Không phải anh em, mọi người chẳng lẽ không nhìn ra sao, Cố Thiên Tuyết trước đây cho người ta cảm giác là một thiếu nữ hoạt bát, còn bây giờ đích thị là ngự tỷ. Chuyện cắm sừng gì đó Sa Huyền Sách là tự mình đa tình, hai người họ mới là tình yêu đích thực!" Gật đầu lia lịa, đám đệ tử nhao nhao gật gù, mọi người đều là người có tu vi cường hoành, vẻ thay đổi nhỏ nhặt thế nào cũng không thoát khỏi con mắt tinh tường! "U —— Sa Thiên Tài lại là cẩu liếm?! Ngọa tào đến cả hắn cũng làm cẩu liếm, chúng ta làm cẩu liếm thì có còn mặt mũi nào nữa!!" Tiếng nghị luận vô cùng rõ ràng truyền đến tai Sa Huyền Sách, ngọn lửa giận trong lòng hắn bùng lên ngút trời. Hắn vẫn còn chút ảo tưởng, nghĩ rằng sau khi thu thập Lý Bất Phàm xong, Cố Thiên Tuyết cuối cùng cũng sẽ quay về bên mình. Kết quả, muộn mất rồi......
Bạn cần đăng nhập để bình luận