Dựa Vào Song Tu Vô Địch, Biết Ta Có Bao Nhiêu Khổ Sao?

Chương 421: Một chưởng rơi xuống đất, hắn là ai?

Tựa như yêu thú hung tợn quét sạch bốn phương, mắt thường có thể thấy lấy đó làm trung tâm, một đầu Huyền Kim Sư Tử có hình thể vô cùng to lớn đột ngột hiện lên. Ngay lập tức thân ảnh Thương Khuyết dần dần tan thành sương khói, mà bóng dáng Huyền Kim Sư Tử lại càng lúc càng rõ ràng. "Ha ha ha, lão phu đã 20.000 năm không được ăn thịt mỹ nhân tươi sống, tịch mịch lắm, trong miệng nhạt nhẽo vô vị quá." Huyền Kim Sư Tử sau khi thành hình thực thể thì nhếch mép cười nói, nước miếng chảy ra nhỏ xuống mặt đất, trong nháy mắt liền tạo thành một vũng nước nhỏ. Trên cổ nó có đeo một chuỗi mặt dây chuyền đầu lâu to lớn, tỏa ra vẻ huyền diệu quỷ dị. Oanh - - Hai móng vuốt to lớn mang theo uy thế xé nát hư không, hướng phía U Đại Nhi chụp tới. Nữ nhân ở đây là Hư Tiên đỉnh phong, không nghi ngờ gì chính là bắt giặc trước bắt vua, chửi người thì chửi cha mẹ, bắt lấy được ả yêu nữ dị tộc này thì chiến đấu cũng sẽ kết thúc. Chiến đấu rung chuyển ầm ầm...... Tần Xuyên bị khí thế đẩy lui rất xa mà người thì choáng váng, chỉ cảm thấy con sư tử này không có trí thông minh, sau khi Đại Nhật Thánh Địa bị hủy diệt thì đã cho rằng mình vô địch? Nó không suy nghĩ Đại Nhật Thánh Địa là bị ai hủy diệt sao?! Hay là nói, nó và Đại Nhật Thánh Địa ước định không phải vì sợ sệt mà là quân tử ước định?! Mọi suy nghĩ đều dừng lại, trên bầu trời truyền đến tiếng nổ cực hạn, hắn bị chấn động đến lần nữa bay đi rất xa mới không thể không dừng suy nghĩ lung tung. Ở phía kia, móng vuốt sư tử to lớn giống như diệt thế từ đỉnh đầu rơi xuống. U Đại Nhi hai tay đan vào nhau, phù văn màu đỏ huyền diệu hóa thành một vòng lưu quang gắng gượng chống đỡ, nàng cũng không dám né tránh. Bởi vì nơi này chỉ có nàng có thể hơi chống cự, nếu buông ra, công kích cường độ như thế dù rơi xuống ai trên người đều sẽ chết người. Mấu chốt...... Nơi này là địa bàn Hạo Thiên Võ Viện, khiến cho nàng ngay cả du tẩu cũng không được. Một khi công kích rơi xuống đất, chắc chắn sẽ có vô số người chết thương! Gương mặt xinh đẹp trở nên hơi tái nhợt, thân thể mềm mại khẽ run lên! "Từ đâu tới con súc sinh?" Âm thanh nhẹ nhàng vang lên bên tai mọi người, một người đàn ông có khuôn mặt hơi tuấn tú, đạp trên hư không chậm rãi đến. Rõ ràng bước chân rất chậm, nhưng mấy bước sau đã đứng chắn trước mặt U Đại Nhi. Cảm giác áp lực bỗng nhiên biến mất, U Đại Nhi ném lại một ánh mắt cảm tạ rồi trượt chân lui lại...... Tần Xuyên ở đằng xa vừa mới gắng gượng đứng dậy, khóe miệng giật giật hai cái, hắn cảm thấy mình vừa may mắn lại vừa không may mắn, sắp được thấy cái tên yêu nghiệt vạn cổ xuất thủ. Nhưng cũng lại không may mắn như vậy, chính mình có còn sống rời khỏi đây được không?!? "Lão phu Thương Khuyết, ngươi lại là người nào?" Trên mặt Huyền Kim Sư Tử hiện lên mấy phần nghi hoặc, lại thêm một vị Hư Tiên đỉnh phong?! Tam đại Thánh Địa chỉ có một vị Thánh Chủ, sao Nhật Nguyệt Thánh Cung lại có đến hai người?! Trong nháy mắt suy nghĩ, Thương Khuyết lại nghi hoặc, không, không đúng, vừa rồi nữ nhân kia là dị tộc, không phải là Nhật Nguyệt Thánh Chủ. "Nơi này rốt cuộc là nơi nào? Hạo Thiên Võ Viện, nơi này không sai chính là Hạo Thiên Võ Viện. Dương Đỉnh Thiên đâu? Các ngươi là ai?!" Thương Khuyết mờ mịt ngẩng đầu, lúc này mới nhớ ra vấn đề mấu chốt. Khi hắn đi ra xác thực chỉ để ý Đại Nhật Thánh Địa, bởi vì nơi đến là Hạo Thiên Võ Viện, trong nhận thức của hắn thì đây là nơi dễ dàng đến đi tự nhiên. Nhưng 20.000 năm thời gian biến đổi, ngay cả Đại Nhật Thánh Địa cũng có thể hủy diệt, Hạo Thiên Võ Viện có lẽ không còn suy nhược như trước kia...... "Không muốn trả lời vấn đề của ngươi, đi chết đi." Lý Bất Phàm do dự nửa giây, xác nhận đây là địch nhân. Chậm rãi nắm tay, oanh một tiếng, cả người đột ngột từ mặt đất vọt lên. Một vòng lưu quang kết nối thiên địa, móng vuốt sư tử to lớn trực tiếp bị nắm đấm đánh ra ánh sáng xuyên thủng...... Vẻ đau đớn vẫn còn trên mặt Huyền Kim Sư Tử, ngay lập tức đã đổi thành kinh hãi!! « Bát Quái Tru Thần Trận! » Trên bầu trời xuất hiện đồ án Bát Quái, mang theo đạo vận khó mà lý giải...... Phanh - - Đồ án Bát Quái khắc trên đầu lâu to lớn của Huyền Kim Sư Tử, thời gian như dừng lại trong nháy mắt! Oanh một tiếng, thân thú to lớn bị phá hủy, huyết vụ tung bay đầy trời. Lý Bất Phàm chắp tay hạ xuống, cùng một chỗ rơi xuống đất còn có chuỗi dây chuyền đầu lâu to lớn. "Mọi người đều thất thần làm gì? Ai đó giới thiệu một chút, kẻ chết là ai?" Lý Bất Phàm chậm rãi liếc mắt, nhìn về phía đám người Hạo Thiên đang trợn mắt há mồm. Hắn không hiểu, vì sao mọi người cứ hở chút lại ngây người ra thế? Đã là cao tầng thế lực đệ nhất cao quý, khí chất sao vẫn không giống những người ở trên kia! Chẳng lẽ là tốc độ phát triển của thế lực quá nhanh, đã bỏ xa bọn họ sao?! Cuối cùng vẫn là Đoàn Thanh Ngữ tiến lên, ôn nhu kể lại sơ lược về truyền thuyết liên quan đến Thương Khuyết. Lý Bất Phàm gật đầu, mặt đầy nghi hoặc: "Tiểu tăng thủ hạ bại tướng, hắn lấy dũng khí đâu ra mà đến chỗ bản tọa gây sự?!" Về vấn đề này, Đoàn Thanh Ngữ không trả lời, U Đại Nhi chỉ giơ tay chỉ Tần Xuyên ở đằng xa. Dường như đã hiểu không thể trốn thoát...... Tần Xuyên bước ra một bước, quanh thân kiếm ý lại lần nữa lượn lờ. Bóng kiếm màu đen hiện lên sau lưng, hắn lạnh lùng khinh thường nói: "Truyền ngôn yêu nghiệt vạn cổ Lý Bất Phàm, ta thấy bất quá cũng chỉ có vậy. Ngươi có dám ước chiến với ta một trận, lấy thiên Đạo làm thề, ba năm sau trước mặt thiên hạ đánh một trận." "Ngươi có dám?!" Thanh âm vang dội đến cực điểm, hắn không chỉ muốn gia tăng lực lượng cho bản thân mà còn đang suy nghĩ có thể để cho Dương U Nhược nghe thấy không. Đối phương nói giúp mình vài câu thể diện cũng tốt, thực sự không được nếu có thể truyền ra ngoài Hạo Thiên Võ Viện, có người trong thiên hạ làm chứng kiến thì càng tốt hơn. Nhưng tiếc nuối là, Dương U Nhược không nghe được, người trong thiên hạ cũng không nghe thấy, chỉ có rất nhiều đệ tử Hạo Thiên Võ Viện nghe được. Các học viên nhao nhao vểnh tai nghe, muốn xem xảy ra chuyện gì. Muốn nghe xem viện trưởng nhà mình xử lý loại chuyện này như thế nào! "Ta thấy thì trực tiếp giết!" "Đúng vậy, nhổ cỏ không trừ gốc, hậu họa vô tận." "Sao có thể như vậy, Hạo Thiên ta chính là đệ nhất đương đại, cường giả ra tay trấn áp kẻ yếu, nói ra lại khiến cho thiên hạ chê cười." "Đúng vậy, ta thấy thì, chúng ta hợp thể đệ tử đi cùng hắn quyết đấu một trận, hợp thể đỉnh phong ta đã thấy rạo rực." "Suỵt, yên lặng, nghe viện trưởng nói thế nào." Mọi người xì xào bàn tán, đều nín thở ngưng thần chờ đợi câu trả lời sau đó. "Ngươi không xứng làm đối thủ của bản tọa, nơi này không có ai xứng......" "Ngươi là sợ, ngươi sợ ta như đột phá tự thân giới hạn, tương lai đánh vỡ truyền thuyết vô địch của ngươi. Cho nên ngươi muốn giết ta đúng không?" Hai câu đối thoại, khiến cho các đệ tử Hạo Thiên Võ Viện ai nấy đều lộ vẻ suy tư. Giết?! Nếu như viện trưởng ra tay, hoặc là sai cường giả khác xuất thủ thì quả thật có chút đáng khinh, dù sao Hạo Thiên Võ Viện từ trước đến giờ đều là danh môn chính phái, phần lớn học viên vẫn là người quang minh lỗi lạc. "Không, bản tọa hứa hẹn tất cả mọi người của Hạo Thiên Võ Viện sẽ không ra tay với ngươi, hiện tại ngươi có thể đi rồi." Thanh âm uy nghiêm truyền đến bên tai mọi người, tất cả đều có một loại cảm giác "quả nhiên là như vậy". Đây mới là phong thái hào phóng của đại năng giả, mặc kệ ngươi thiên tài cỡ nào, có ta đây thì cứ việc đảm đương vô địch?! Nhưng các học viên lại không biết phía sau những lời nói đó là cảnh tượng gì...... Ngay lúc Lý Bất Phàm vừa dứt lời, sắc mặt Tần Xuyên có chút thay đổi, còn có cảm giác không chân thực. Bước chân điểm nhẹ, hắn lập tức bay lên không trung trăm mét liền muốn rời đi. Rống - - Tiếng giao long gầm thét đột ngột truyền đến từ hư không, trước mặt hắn hư không nứt ra một vết rách. Giao Long to lớn từ trong khe không gian xông ra, trực tiếp nghiền nát hắn...... "Một con rồng" vui vẻ giống như đang nô đùa, lượn vòng trên không hai vòng, vẻ đắc ý hiện rõ là đang muốn biểu thị cuối cùng thì mình cũng có đất dụng võ! "Mặt đất yêu khí "vạn thọ vô cương" ban cho ngươi đi nghỉ ngơi đi." Lý Bất Phàm nhàn nhạt gật đầu, chuỗi dây chuyền khô lâu dưới đất bay lên quấn quanh cổ Giao Long. Mọi người xung quanh lúc này mới phản ứng lại, được thôi ngươi, "tất cả mọi người sẽ không ra tay với ngươi"...... "U phó viện trưởng vất vả lập công, vừa rồi trong chiến đấu bị thương không nhẹ, Lý mỗ biết chút ít về chữa thương......" Dường như nghĩ đến điều gì đó, Lý Bất Phàm liếc mắt nhìn U Đại Nhi, nụ cười mang theo ba phần "ngươi hiểu"!!!
Bạn cần đăng nhập để bình luận