Dựa Vào Song Tu Vô Địch, Biết Ta Có Bao Nhiêu Khổ Sao?

Chương 297: Chú ý Thiên Tuyết ra sân, một ngón tay băng phong.

Trong sân, dưới ánh trăng hiu quạnh, một người nam ôm một người nữ. Người nam mang vẻ thương cảm ngước nhìn ánh trăng xuyên qua kẽ lá lốm đốm. Người nữ thì tựa vào lồng ngực khóc không thành tiếng...... Lục Nhiễm thương cảm, bị mấy câu nói của Lý Bất Phàm tựa như mở ra chiếc hộp ký ức, chuyện cũ ùa về như dòng lũ vỡ đê, mãnh liệt tràn tới, khiến người ta không thể kháng cự. Lý Bất Phàm thì không, hắn không muốn lả lơi ong bướm, mà là thông qua chuyện của Dương Tĩnh Uyển trước đó, phát giác ra một vấn đề! Theo những người tiếp xúc có tu vi càng ngày càng cao, tâm cảnh của đối phương cũng sẽ càng ổn định. Muốn khiến người khác có thiện cảm với mình, nhất định phải cố gắng một chút, mà góc độ cố gắng là nhiều phương diện!!!! “Lý công tử, ngươi nói có luân hồi không?” Nức nở hồi lâu, Lục Nhiễm ngẩng đôi mắt cong lên, nhìn gương mặt của Lý Bất Phàm, nhỏ giọng hỏi dò. “Có lẽ là có chứ, ta thường xuyên mơ thấy nhặt đồ vật, đầy khắp núi đồi đều là thứ mình thích. Trước kia nghe lão nhân nói, đó là do người đời trước tưởng niệm đốt tới......” Lý Bất Phàm đáp, tay vô tình chạm vào một vật gì đó mềm mại, hơi nảy lên...! “Ngươi và hắn, có mấy phần tương tự......” Lục Nhiễm thì thầm nhỏ giọng. Trong khoảnh khắc, hình bóng người trong ký ức của nàng thế mà giống người trước mặt tới bảy phần, nàng có chút si, lại có chút hoảng hốt. Cứ như vậy —— Lý Bất Phàm chỉ ngẩn người nửa giây, liền kịp phản ứng. Tương tự? Mấy phần? Vớ vẩn! Lục Nhiễm sống hơn ngàn năm, nàng mới biết yêu khi bao nhiêu tuổi? Ký ức đã sớm mơ hồ, chắc là còn nhớ rõ một vài chuyện sâu sắc, chứ còn dung mạo...... Ha ha một tiếng! Nghĩ nhanh như chớp, hắn liền hiểu ra, bà cô già này có ý đồ xấu, có lẽ không phải do ý thức chủ quan, nhưng chính là động...... Cha ơi, môi gần sát, lông mi dài run run, chóp mũi chạm vào nhau mang từng tia từng tia lạnh buốt. Hơi thở giao hòa, ôm càng chặt thêm mấy phần! Mấy phút sau, ánh mắt đã mê ly!!! “Kỳ thật...... Lý mỗ chỉ cảm thấy ngươi giống nàng, cũng không phải thật sự muốn bỉ ổi như vậy, ta yêu rất nhiều người, nhưng mỗi người đều là yêu.” Lý Bất Phàm đột nhiên đứng thẳng lên, nói lời suýt chút nữa khiến mình cảm động! Đưa tay, cánh tay mềm mại vòng qua cổ hắn, môi đỏ lại gần, giọng nói ôn nhu mang theo từng tia từng tia mị hoặc: “Ta chính là nàng, hãy xem ta như là nàng......” Trong sân, trận pháp ánh sáng bỗng nhiên lóe lên, cây cổ thụ trong viện bị lá rụng ù ù theo gió cuốn. Người ta, động vật tình cảm, nói thẳng ra, chẳng phải cũng chỉ là động vật thôi sao! Chỉ cần có suy nghĩ muốn cùng nhau, dù núi có lở, trời đất hợp nhất, mới dám cùng Quân Tuyệt...... Ánh nắng ban mai rọi khắp nơi, cây sừng trên bộ giáp bạc che ngực phản chiếu tia sáng chói mắt, in lên gương mặt Lục Nhiễm. Hơi mệt mỏi, lại thêm chút ửng hồng mềm mại đáng yêu! Nàng khẽ khàng đứng dậy, thu dọn đồ của mình, chỉ trong chớp mắt đã khôi phục trang phục như bình thường. Quay đầu nhìn Lý Bất Phàm, trong lòng có chút mông lung...... Cuối cùng, mình thế mà lại ngủ thiếp đi? Chuyện này rất bất thường, ít nhất Lục Nhiễm thấy rất bất thường, nàng xưa nay không hề buông lỏng phòng bị trước mặt người khác, hay nói cách khác, mỗi một tu tiên giả đều vậy. Nhưng nay lại xuất hiện ngoại lệ, quay đầu nhìn Lý Bất Phàm hô hấp đều đặn, khóe miệng nàng phác họa một nụ cười hạnh phúc. Đúng vậy, một nụ cười hạnh phúc chết tiệt —— đối phương thế mà cũng ngủ thiếp đi?! Hắn cứ tin tưởng nàng như vậy sao? Có lẽ hắn cũng không đáng ghét như thế...... “Lục cô nương...” Dương Tĩnh Uyển đứng cách đó không xa chỉ tay về phía cửa viện, phất tay dùng lệnh bài mở trận pháp trong sân, ra hiệu đối phương nên đi lo việc của mình. “Gặp lại.” Lục Nhiễm gật đầu, nhỏ giọng thầm thì một câu, không biết là nói với Dương Tĩnh Uyển hay với Lý Bất Phàm. Tóm lại nàng không ghét Lý Bất Phàm, nhưng dường như trong chốc lát không biết nên đối mặt như thế nào.... Nàng vừa rời khỏi sân, Dương Tĩnh Uyển phất tay trận pháp trong sân lại bao phủ. Sau đó mới chậm rãi bước tới trước mặt Lý Bất Phàm, đưa tay ra trước khuôn mặt tuấn lãng, lay lay, cười nói: “Bất Phàm đại ca, huynh muốn giả bộ tới khi nào?” “Sao muội biết ta giả bộ?” Lý Bất Phàm cười, từ từ mở mắt. Cũng vì tu hành, đúng là không dễ dàng gì a! “Vậy còn không đơn giản sao?” Dương Tĩnh Uyển đắc ý nói: “Chỉ riêng chuyện tối qua huynh nói, yêu chiều nàng như yêu người khác thôi. Theo tính cách của huynh, đơn giản chỉ là trên đời có thêm một người tái giá......” “Cũng đúng, nói rất hay, lần sau không được nói nữa.” Lý Bất Phàm cười cười, lật tay lấy ra một bầu rượu, căn bản không say được!!...... Lục Nhiễm sau khi rời đi, không hề dừng lại, trực tiếp đến nơi giao chiến, cuộc chiến giữa hai liên minh vẫn chưa kết thúc. Còn việc hứa nhường vị trí minh chủ hoang minh cho Lý Bất Phàm, dường như đã quên mất, kỳ thật lúc đầu Lục Nhiễm nghĩ là đối phương không nhắc thì nàng cũng chưa kể tới. Trải qua chuyện đêm qua, nàng nghĩ rằng, đợi khi mọi chuyện lắng xuống, sẽ cho hắn một liên minh vững chắc. Trên đài sinh sát! Cố Thiên Tuyết vừa bước lên đài, liên minh nhân đức và những người xung quanh đều lộ vẻ kinh ngạc. “Trời ạ—— Cố tiểu thư ra sân, lần này liên minh nhân đức xong đời rồi!!” “Ha ha, chuột liếm bút mèo—— treo lên xâu xâu ...” “Liên minh nhân đức cũng đáng đời, để bọn họ gây mâu thuẫn địa phương, báo ứng thật xứng đáng.” Quần chúng vây xem xì xào bàn tán, gió chiều hôm nay đang lặng lẽ thay đổi, tất nhiên là không thể thiếu những người có tâm bỏ tiền thuê mướn... “Cố Thiên Tuyết, chúng ta không thù không oán, cô thực sự muốn làm cho mọi chuyện đến mức tuyệt tình sao?” Từ phía liên minh nhân đức, Hách Trường Căn nhàn nhạt mở miệng, giữa hai hàng lông mày lộ vẻ lo âu khó đoán. Cố Thiên Tuyết, một trong tứ đại tuyệt sắc của Hạo Thiên Võ Viện, tuy là người có tu vi thấp nhất trong bốn người. Nhưng từ xưa đến nay chưa từng ai dám xem thường nàng, chiến lực cùng cấp thuộc top 100 Hạo Thiên Võ Viện! Nếu không có chiến lực thiên phú chống đỡ, cho dù có xinh đẹp thế nào, cũng không có tư cách trở thành tứ đại tuyệt sắc ai ai cũng thích nhắc tới. Thế giới vốn dĩ là vậy, phàm tục bất luận bảng xếp hạng nào cũng đều cần tiền tài quan hệ để chống đỡ, còn nơi đây cần chính là thực lực và thiên phú! Nghe được câu hỏi, Cố Thiên Tuyết khẽ nhíu đôi lông mày thanh tú, quay về phía những người của liên minh nhân đức nở nụ cười, chỉ vào lệnh bài đệ tử bên hông, nói: “Ta đã gia nhập hoang minh, ra chiến không hợp lý sao?” “Tốt, tốt, tốt, hợp lý! Vậy thì bắt đầu đi.” Hách Trường Căn giận dữ gật đầu liên tục, ánh mắt ra hiệu cho một thành viên Độ Kiếp Kỳ phía sau lên đài chiến đấu. Đồng thời truyền âm cho Hách Sảng ở bên cạnh: “Đi...... Đi mời hắn, mặc kệ cái giá nào cũng phải chấp nhận.” Ánh mắt của Hách Trường Căn gần như muốn giết người, hắn biết tu sĩ Độ Kiếp Kỳ của liên minh nhân đức, không thể nào là đối thủ của Cố Thiên Tuyết. Nhưng, trận tỷ thí này liên minh nhân đức cũng không thể thua......! Mấy phút sau. Trận chiến đã bắt đầu. Người của liên minh nhân đức vừa ra tay liền công kích mãnh liệt, chân nguyên lực cuồn cuộn hóa thành một móng vuốt thú khổng lồ. Ầm ầm —— Uy thế công kích hướng về phía Cố Thiên Tuyết giáng xuống, nhưng nàng không hề bối rối, vẻ mặt không chút nào căng thẳng. Đưa tay, ngón tay trắng nõn khẽ chạm vào hư không, không khí như mặt nước bị xáo động. Dưới một chỉ, băng tinh lập tức lan tràn, trong chớp mắt ngưng tụ thành một bức tường băng cao hơn một trượng, giống như cắt đôi cả đất trời. Công kích mãnh liệt giáng lên phía trên, không hề bất ngờ bị ngăn lại. Thu tay, nắm chặt, theo bàn tay Cố Thiên Tuyết khép lại, tường băng ầm ầm nổ tung, vô số Băng Nhận hướng lên trời đánh về phía người đàn ông kia. Hưu hưu hưu hưu hưu hưu hưu —— Băng Nhận bao phủ hư không, đối phương đã không thể lùi, bị vô số Băng Nhận đánh trúng, trong nháy mắt bị thương nặng rơi xuống đất. “Tiểu nữ bất tài, còn ai nữa không?” Cố Thiên Tuyết bước nhẹ trên đài sinh sát, sắc mặt thản nhiên nhìn đám người bên dưới. Ngay lúc mọi người kinh hãi vì sự cường đại của nàng, đám người bỗng nhiên tản ra. “Đồ nha đầu xấu xí, mấy năm không gặp, ngươi nghĩ là mình lại được rồi có đúng không?” Âm thanh lạnh lẽo vang lên, người còn chưa thấy, sắc mặt của mọi người đã bắt đầu biến đổi vì sợ hãi......!
Bạn cần đăng nhập để bình luận