Dựa Vào Song Tu Vô Địch, Biết Ta Có Bao Nhiêu Khổ Sao?

Chương 290: Bạch Xuyên phong, xin chiến!

Chương 290: Bạch Xuyên Phong, xin chiến! Hai bên ước chiến tại Sinh Sát Đài trung ương của Hạo Thiên Võ Viện. Đấu chiến đỉnh cao Hợp Thể Cảnh, trong hoang minh đúng thực từng người là hảo thủ, lúc đầu trong bọn họ có rất nhiều người chiến lực đại viên mãn, sau khi đến Trung Châu lĩnh ngộ được lĩnh vực của mình, sức chiến đấu càng thêm cường hãn đến cực điểm!! Chiến đấu vừa mới bắt đầu một ngày ngắn ngủi, đã liên tiếp thắng 9 trận đấu, vốn dĩ tưởng rằng tỷ thí đỉnh cao Hợp Thể Cảnh thì hoang minh chắc chắn thắng. Nhưng mà không ngờ, bất ngờ đột nhiên liền xảy ra. Vào ngày thứ hai, xuất hiện một người tên Dư Bình Sinh, tay hắn cầm thanh phong dài ba thước, dưới kiếm quang không ai có thể cản! Từ sáng sớm đã g·iết đến hoàng hôn, kiếm chém chín thành viên hoang minh, điểm số hai bên một lần nữa ngang nhau. Vào đêm, trụ sở hoang minh. Trong đại điện, Lục Nhiễm nhíu chặt lông mày, thỉnh thoảng đưa tay xoa thái dương. "Nhiễm tỷ tỷ vẫn còn đau đầu sao, theo ta thấy người trong liên minh nhân đức kia chỉ sợ là có ý đồ xấu. Cái Dư Bình Sinh kia ta biết, hắn rõ ràng là người nhàn tản, chưa bao giờ gia nhập bất kỳ liên minh nào. Đột nhiên lại thành người trong liên minh nhân đức, chuyện ẩn giấu bên trong không cần nói cũng biết.” Cố Thiên Tuyết ở bên cạnh phân tích nói, kỳ thực nàng cũng là một người nhàn tản, không thích liên minh cùng bất cứ ai. Nhưng xuất phát từ quan hệ thân thiết với Lục Nhiễm, có thể coi như nửa người hoang minh. Nghe được nàng nói, Lục Nhiễm há to miệng, cuối cùng không biết nói gì cho phải. Nàng không ngốc, mấy ngày gần đây nhất Hạo Thiên Võ Viện truyền khắp thanh âm thảo phạt thổ dân hoang vực, tình thế trong sự giúp sức của liên minh nhân đức, đã từ hai liên minh so đấu biến thành hai khu vực so đấu. Chín đại hoang vực tuy vô cùng to lớn nhưng tài nguyên tu luyện cằn cỗi, tu sĩ có thể đến chỗ này lại càng ít. Cùng đệ tử Trung Châu của Hạo Thiên Võ Viện khiêu chiến?! Thua là cái chắc! Điều nàng tức giận là, hoang minh so với liên minh nhân đức thua không phải ở thực lực của liên minh mà là thua ở tính toán của đối phương...... "Thôi, cùng lắm thì chính là giao ra tài nguyên tu hành......" Lục Nhiễm lắc đầu tự giễu cười nói. Ngay lúc hai người nói chuyện, một nam tử lưng đeo đao từ cửa đi vào. Người tới chính là Sa Huyền Sách, bởi vì quen thuộc nên hắn không khách khí, trực tiếp tìm chỗ ngồi xuống, giúp cùng nhau phân tích thế cục. Thương lượng một hồi lâu, Cố Thiên Tuyết bỗng nhiên vỗ đầu, đột nhiên có ý, khóe miệng vẽ ra nụ cười ngọt ngào, nói: "Phía sau không phải vẫn còn chiến đấu sao? Để Huyền Sách đi đánh trận Độ Kiếp sơ kỳ, ta đi trận Độ Kiếp trung kỳ, chúng ta không phải không có cơ hội thắng." Vừa dứt lời, trong mắt Lục Nhiễm lóe lên chút hy vọng, nhìn hai người nhưng không lập tức trả lời. Nàng tự nhiên đang chờ Sa Huyền Sách bày tỏ thái độ, dù sao gia nhập thế lực liên minh, nhất định phải bản thân người đó đồng ý. Nhưng mà trong lòng Sa Huyền Sách lại thầm nghĩ, một mặt hiện tại trong võ viện khắp nơi đều là thanh âm thảo phạt tu sĩ hoang vực, nếu như hắn đứng về phía Lục Nhiễm bọn họ, mặc kệ thắng thua như thế nào. Về mặt đại nghĩa, hắn sẽ trở thành phản đồ của đệ tử Trung Châu, trở thành người bị người đời phỉ nhổ, điểm này hắn không chấp nhận được. Mấu chốt là Sa Huyền Sách lại là học sinh kim bài đạo sư Điền Phong, bọn họ cũng là học sinh môn hạ Điền Đạo Sư, cũng có liên minh của mình, Phong Minh! "Rời Phong Minh, gia nhập hoang minh, điểm này tuyệt đối không được, đạo sư sẽ không đồng ý." Sa Huyền Sách áy náy cười cười, trực tiếp viện đạo sư ra để làm lý do. Lục Nhiễm tự nhiên nhìn ra tâm tư của hắn, lễ phép cười cười coi như đáp lại. "Hừ" Cố Thiên Tuyết hừ lạnh một tiếng, quay mặt đi không nói nữa. Không khí lâm vào xấu hổ, một lát sau nhờ Lục Nhiễm hòa giải mới dần dần hòa hoãn. Nàng tỏ vẻ đã hiểu nỗi khổ tâm trong lòng Sa Huyền Sách, còn Cố Thiên Tuyết mặc dù cũng bị thuyết phục, nhưng trong lòng vẫn có chút không vui vì Sa Huyền Sách không giúp. Thế là, tối hôm đó nàng lén đến sân nhỏ của Lý Bất Phàm. Muốn mời đối phương giúp hoang minh, hay có thể nói là giúp Lục Nhiễm, dù sao bây giờ liên minh nhân đức có rất nhiều viện binh, không có người có chiến lực mạnh, căn bản không thể ngăn cơn sóng dữ. Đáng tiếc là nàng tìm đến sân nhỏ của Lý Bất Phàm, gõ trận pháp hồi lâu mà không có tiếng trả lời từ bên trong. Còn nghe các đệ tử nói, trong viện có một nam một nữ đi lên núi Độ Kiếp. Ngày kế tiếp, bầu trời vẫn như cũ sáng lên, sự tình sẽ không vì ai mà trì trệ. Chung quanh Sinh Sát Đài, người đông như kiến tụ tập. Xem náo nhiệt, ủng hộ đặc biệt đến giúp thêm người đông không kể xiết. Phía liên minh nhân đức tu sĩ cường đại không ngừng dũng mãnh lao đến, bọn họ không phải là thành viên liên minh nhân đức. Nhưng chỉ cần cần ra tay dạy dỗ người hoang vực thì bọn họ đều có thể trở thành người của liên minh nhân đức! "Ha ha, hôm nay hoang vực còn có người dám lên đài sao? Ta thấy nên bỏ quy tắc của buổi biểu diễn chiến thắng, phải g·iết đến khi nào đối phương không còn ai dám lên mới tính thắng, như thế nào?" Mang theo giọng cười lạnh lẽo không ngừng vang lên, một nam nhân mặt đen kịt, đi ra từ đám người phía liên minh nhân đức. Người này chính là tên hung hăng ngày hôm qua, một mình g·iết chết chín cao thủ hoang minh, khiến hoang minh đang nắm chắc chiến thắng lại hiện ra tình thế nghiêng về một bên. "Quy tắc là quy tắc, đã định thì không cần thay đổi." Giọng nói Lục Nhiễm nhàn nhạt vang lên, vốn bên mình đã ở vào thế yếu tuyệt đối, nàng không phải kẻ đầu hàng, đương nhiên sẽ không đồng ý sửa đổi quy tắc. "Ha ha ——" Cười lạnh một tiếng, ánh mắt hắc Trường Căn đứng đầu liên minh nhân đức tràn đầy chế giễu, nói: "Lục tiểu thư là sợ thua sao, không sao cứ theo quy tắc ban đầu đi, mời người các cô lên đài đi!" Lời còn chưa dứt, tựa hồ đang phối hợp hắc Trường Căn, Dư Bình Sinh bước chân điểm nhẹ vào hư không, thân pháp uyển chuyển rơi vào trên Sinh Sát Đài! Ánh mắt hắn như đuốc, nhìn về phía hoang minh, một chút như lưỡi dao, làm vô số tu sĩ hoang minh cúi đầu né tránh. Mạnh, mọi người đều biết người này cường đại, chín vị đỉnh cao Hợp Thể Cảnh ngày hôm qua đều là cao thủ hiếm có của hoang minh, nhưng mà không ngờ đều c·h·ế·t dưới k·i·ế·m của đối phương. Nói thật, lúc này tu sĩ đỉnh cao Hợp Thể Cảnh của hoang minh căn bản không có ai tự tin chiến đấu. "Ha ha —— rác rưởi phế vật hoang minh." "Đúng là, ngày nào cũng khoe khoang cái gì hoàn cảnh tu luyện hoang vực kém, cái gì kinh nghiệm chiến đấu từng người phong phú, đ·ị·t m·ẹ không thấy nha?" "Vạn nhất a, ta nói là vạn nhất, người ta chỉ đánh nhau trong đêm thôi sao? Ha ha ha......" "Có khả năng, võ kỹ không học được, lên giường cùng sư nương. Ha ha ha......" Tiếng cười nhạo khó nghe liên tiếp, từ phía liên minh nhân đức truyền đến, vang vọng khắp xung quanh. Trên đài, Dư Bình Sinh đưa tay vỗ, thanh k·i·ế·m cắm ở sau lưng bỗng nhiên bay ra, ông một tiếng cắm vào trên Sinh Sát Đài. Kiếm khí tạo nên bụi mù, ý sắc bén hóa thành gợn sóng khuếch tán. "Hoang vực chính là rác rưởi, người hoang vực chính là phế vật, lời này là ta nói!!!" Dư Bình Sinh chắp tay đứng trên đài cao, nhìn về phía đám người hoang minh khinh thường cười nói. Tĩnh, yên tĩnh một mảnh! Phảng phất không khí lâm vào tĩnh lặng, xung quanh vẫn không ai dám lên. Ngay lúc mọi người đều cho rằng hoang minh sẽ nhận thua, một giọng nói thích hợp vang lên từ trong đám người: "Mạo muội hỏi một câu, ngươi đang nói hoang minh hay là hoang vực?" Người hỏi chính là một nam tử áo trắng, chính là Bạch Xuyên Phong đã gặp Lý Bất Phàm mấy lần trước. Hắn đi theo Dương Tĩnh Uyển gia nhập hoang minh, sau khi hai người tách ra thì đã rời khỏi hoang minh, cho nên hắn hỏi thăm: "Khác nhau sao? Thổ dân hoang vực, có một người thì có một người, có giỏi thì đi lên!!!" Dư Bình Sinh cười ha ha, một lần nữa trêu chọc mọi người xung quanh ồ lên. "Có, ngươi vũ nhục hoang minh thì không liên quan gì đến ta, nhưng nếu vũ nhục hoang vực thì ta không chấp nhận. Mảnh đất đó tuy cằn cỗi, nhưng đã nuôi dưỡng ta, nó sai ở chỗ nào?!" Thanh âm vẫn còn vang vọng, Bạch Xuyên Phong quay đầu nhìn thoáng qua trong đám người, có một nam một nữ đang thờ ơ xem trò vui, cuối cùng ánh mắt kiên định truyền tới người nam trong hai người kia có chút dễ nhìn, phảng phất đang nói điều gì...... Ngay lập tức, hắn mạnh mẽ xoay người, tháo trường kiếm đeo trên lưng xuống, thanh âm lạnh lùng vang lên: "Bạch Xuyên Phong hoang vực, xin chiến!"
Bạn cần đăng nhập để bình luận