Dựa Vào Song Tu Vô Địch, Biết Ta Có Bao Nhiêu Khổ Sao?

Chương 252: Chính đạo ánh sáng. . .

Chương 252: Ánh sáng chính đạo... Một câu nói, chấn động tâm lý những người xung quanh một chút! Lý Bất Phàm chắp tay ngạo nghễ đứng trên không trung, nhàn nhạt nhìn cái gọi là ác niệm, nói: "Đến cả cá nhân cũng chẳng phải, lại còn gây ra động tĩnh lớn như vậy. Không biết nên khen ngươi lợi hại, hay là nói Hoàn Nhan Tịch phế vật nữa..." Ác niệm đối với sự xuất hiện của Lý Bất Phàm thật không lộ vẻ kinh ngạc, ánh mắt đỏ ngầu ném lên trời, vốn là dung nhan tuyệt mỹ, hiện lên lại là nụ cười quái dị vô cùng. "Cường giả chiến lực đại viên mãn có chút ý tứ, bản tọa thật ra đã sớm chú ý đến ngươi, chỉ là ngươi không biết thôi..." Ác niệm nhẹ nhàng nói, không thèm để ý chút nào uy thế ngập trời của Lý Bất Phàm quét đến. Tiếp tục nói: "Bản tọa biết ngươi tu luyện là một môn công pháp ma đạo mạnh mẽ Long Phượng hợp kêu, bản tọa cũng là nữ nhân, chúng ta thật ra có thể hợp tác." "Hợp tác thế nào?" Lý Bất Phàm vô ý thức hỏi thăm, đơn thuần là hiếu kỳ. "Chỉ cần ngươi ra tay tương trợ, bắt hết bọn chúng lại, bản tọa có thể khống chế bọn chúng. Đến lúc đó, tất cả nữ nhân xinh đẹp toàn tông đều cho ngươi, bản tọa tự nhiên cũng là của ngươi." "Mà lại, tương lai chúng ta liên thủ thống nhất Bát Hoang vực, ngươi muốn ai, bản tọa tự mình xuất thủ đưa đến trước mặt ngươi..." Theo lời ác niệm từng bước dẫn dắt, dường như mang theo ma lực đặc biệt. Lý Bất Phàm có chút lâng lâng, hắn thậm chí đã phác họa ra hình ảnh trong đầu theo lời người khác nói. Cảm giác này rất kỳ diệu, giống như nằm mơ, nhưng lại giống như tưởng tượng, lại hình như có thể đoán trước tương lai một cách chân thật. Thấy một người một hồn giống như bạn bè lâu năm nói chuyện phiếm, không chút kiêng kỵ thương lượng mọi việc. Nghe được vậy các trưởng lão Linh Vân Tông bên cạnh tâm lý tràn đầy tuyệt vọng. Một cái hồn thể đã có thể chiến ngang bọn họ, lại thêm lời của Lý Bất Phàm, kết cục đã được định trước. Nhất là tuyệt vọng phải kể đến Mạc Chỉ Tâm, bởi vì nàng biết, tu vi của Lý Bất Phàm tăng lên rất nhanh, hơn nữa có rất nhiều bạn gái. Đủ loại dấu hiệu, kỳ thật đã phù hợp với công pháp ma đạo Long Phượng hợp kêu mà ác niệm nói... Thời gian trôi qua trong sự khẩn trương của mọi người! Nhưng không ai dám đi tới ngăn cản bọn họ nói chuyện. "Ha ha - - Lý Bất Phàm tên rất hay, tương lai ngươi chính là Ma Chủ, mà bản tọa liền là Ma Hậu của ngươi, như thế nào?" Tiếng cười của ác niệm đã vang lên, hai người nói chuyện đến mức trao đổi cả tên tuổi cho nhau. Trước đó một mực trò chuyện rất vui vẻ! Lý Bất Phàm ngơ ngơ ngác ngác gật đầu, dường như mất đi chủ kiến, mờ mịt hỏi: "Tại sao lại muốn gọi là Ma Chủ?" "Bởi vì ngươi và ta đều tu luyện ma công, tương lai đạo thống của ngươi sẽ thống lĩnh toàn bộ Bát Hoang, thậm chí còn xa hơn, bao la hơn..." Ác niệm hai tay mở ra ngửa mặt lên trời thét dài, hắc khí ngập trời lượn lờ. Oanh - - Phù văn màu vàng hóa thành thiên địa lồng giam, hư không trăm dặm bỗng nhiên dừng lại. Trong mắt Lý Bất Phàm vẻ mờ mịt biến mất trong nháy mắt, lông mày nhíu lại, cười cợt: "Đùa ngươi chơi thôi? Lý mỗ nào có tu ma công gì, chính phái nhân sĩ đấy nhé!" Trong khi nói chuyện, một kiếm trấn áp ngang trời xuống, khí thế vô địch quét sạch xung quanh. Ác niệm vừa bị Bát Hoang Tù Thiên Thuật giam cầm trong nháy mắt, còn chưa hoàn hồn thì Thời Kiếm đã rơi xuống. Ầm ầm tiếng nổ vang lên, các trưởng lão Linh Vân Tông ào ào lui lại, vận chuyển công pháp ngăn cản dư âm khuếch tán. "Vạn Ma Ngự Hồn Quyết!" Ác niệm chọi cứng một kiếm, hồn thể bị chém ảm đạm đi rất nhiều. Tựa hồ là cảm nhận được nguy cơ, vòng khói đen lấy nàng làm trung tâm lan tràn, vô số ma ảnh hiện lên trong khói đen. Giống như địa ngục mở cửa, các loại bóng hình kỳ dị dần dần ngưng tụ thành thực chất. A a a a tiếng quái gầm chấn động trời đất, quân đoàn màu đen hướng về phía trên không xông lên... Ngay tại lúc tất cả mọi người bị sự mạnh mẽ của ác niệm làm chấn kinh. Lý Bất Phàm đã biến mất khỏi chỗ trước đó, ầm ầm hư không rung động sóng trào ra, giống như sóng biển vỗ bờ! Bầu trời tương đương bỗng nhiên tối sầm lại, núi non từ trên trời rơi xuống, đó là lực trấn sát thẳng tiến không lùi. Tiên nhân chôn xương! Bốn chữ trên núi lớn phát ra kim quang rực rỡ, cuồn cuộn trang nghiêm uy nghiêm tựa như thần chỉ khôi phục. Lý Bất Phàm chắp tay đứng ngạo nghễ trên đỉnh bia đá, chân nguyên lực quanh thân điên cuồng tràn vào bên trong. Lực trấn áp càng thêm khí thế khiến người ta không thể đương đầu!!! "Không... Không thể nào... Đây là cái gì?" Đồng tử ác niệm bỗng nhiên co rút... Oanh một tiếng - - Lấy Linh Vân tông làm trung tâm, chấn động run rẩy truyền khắp toàn bộ Hắc Vụ sơn mạch! Tất cả uy thế hạ màn kết thúc, Lý Bất Phàm hướng về các vị Linh Vân Tông nhẹ nhàng gật đầu: "Cũng không có lợi hại như các ngươi nói." Lời này của hắn không phải là đang giả vờ, thực tế đúng là cảm giác như vậy. Cũng có lẽ là do hồn thể cuối cùng không có triệt để khôi phục, chiến đấu lực không khoa trương như trong tưởng tượng. Cũng có thể là, năm đó đời tông chủ thứ nhất trong vô số ký ức lan truyền, bị hậu nhân tô vẽ thêm mà thôi... Tóm lại, cảm giác của Lý Bất Phàm chính là, hắn vẫn khống chế được! Chấn kinh, sợ hãi, ngầu lòi như vậy!! Tất cả mọi người nhìn về phía Lý Bất Phàm đều là chấn kinh thất sắc, chiến lực trong cùng cấp mạnh mẽ như vậy, đơn giản là trái ngược lẽ thường. Chỉ có Sở lão là đắc ý, hắn biết, hắn đã sớm biết, tên này yêu nghiệt, xưa nay chưa từng có! Lý Bất Phàm chậm rãi ném cho Mạc Chỉ Tâm một ánh mắt, thân ảnh lắc lư, trong chớp mắt đã đến trước mặt Giang Cửu Nhi. Khí tức lạnh lùng, đã khiến Giang Cửu Nhi kinh ngạc không thể liên hệ người này với tên tiểu tạp dịch khúm núm trước đó. Giọng run run không thể tin được nói: "Ngươi... ngươi thật sự là tên tạp dịch kia?" "Ừm. Lúc đó ngươi không có cởi quần áo..." Lý Bất Phàm kiên nhẫn khơi gợi lại trí nhớ cho Giang Cửu Nhi! Nhưng nội dung nói ra lại khiến những người xung quanh không nhịn được ngẩn người. Nhất là mấy nữ nhân, hai má đều hơi ửng đỏ một chút mất tự nhiên. Sau một hồi, Giang Cửu Nhi mới hoàn toàn tin tưởng, người trước mắt thật sự là hắn, có chút không tự tin nói: "Hiện tại... ta đã không xứng với ngươi rồi sao? Hơn nữa lúc ấy ta đã lợi dụng ngươi." "Không có gì, thích thì chúng ta có thể lợi dụng thêm vài lần nữa..." Lý Bất Phàm cười khẽ, nói chuyện liên quan đến sắc tình hắn có chút hứng thú. Khiến người xung quanh đều có loại ảo giác, cảm thấy người cường giả vô địch trước đó, không thể nào liên hệ với hình tượng đang tán tỉnh này. Ngay tại lúc hắn và Giang Cửu Nhi từng bước đi về phía nhau. Bất ngờ Lý Bất Phàm dừng bước, quay lưng về phía mọi người lưu lại một câu: "Hoàn Nhan Tịch, phục sinh ai vốn đã là sai lầm, ngươi không phải là đời tông chủ thứ nhất, ngươi cần thời gian để vượt qua đời thứ nhất! Đây mới là sự tự tin và mục tiêu mà một tông chủ nên có." Lời còn chưa dứt, bóng lưng trong mắt mọi người dần dần mơ hồ. Khóe miệng Mạc Chỉ Tâm hung hăng run rẩy, vừa rồi cảm giác Lý Bất Phàm cho nàng thay đổi trong nháy mắt, giống như nhìn không thấu một cao nhân thế ngoại... Nhưng người này có bao nhiêu hoang đường, nàng so với ai khác đều rõ ràng! Tựa hồ nghĩ tới điều gì, Mạc Chỉ Tâm quay đầu nhìn một chút, mặt đất ngoài cái hố lớn, không còn gì khác. Tế đàn trước đó đều đã bị đánh thành bột mịn, tâm lý không hiểu cảm thấy vui vẻ, nhịp chân nhẹ nhàng tăng tốc hướng về phía trước đuổi theo. 【Đinh - - độ thiện cảm của Mạc Chỉ Tâm đạt đến tiêu chuẩn thu nhận, Luân Hồi Họa Quyển đã được thu nhập. Khen thưởng 1 ức điểm luân hồi, khen thưởng võ kỹ cực phẩm Hợp Thể cấp 《Lưu Quang Bộ》. 】 ... Cuối cùng Lý Bất Phàm vẫn mang theo người của mình rời đi, lúc ra đi, cao tầng Linh Vân tông cùng nhau chắp tay đưa tiễn, cảnh tượng vô cùng hoành tráng! Nửa tháng sau! Lý gia Thái Vọng thành, giống như xuất thế từ hư vô, gia tộc không lớn lại mạnh mẽ vô cùng. Thiên Lam vương triều mấy lần phái cao thủ đến thu thuế, nghe nói đều bị một nữ nhân một chưởng đánh chết, mà nữ nhân đối ngoại chỉ nói mình tên Tiểu Mạc, là thị nữ thân cận của gia chủ. Bất quá, người bên ngoài cũng biết, cao thủ Thiên Lam vương triều phái đến cũng không phải là cao thủ tuyệt đỉnh gì. Bởi vì cao thủ gần đây đều bận rộn tấn công các thế lực khắp nơi, thiết kỵ Thiên Lam vương triều bắt đầu giày xéo khắp nơi Bát Hoang. Khói lửa nổi lên bốn phía, cục diện rung chuyển bất an! Bên ngoài Trấn Ma cốc. Một nam nhân đeo kiếm chậm rãi tiến vào. Mỗi khi nam nhân bước một bước, đất dưới chân hắn lại tràn ngập ma khí, lâu sau không thể tiêu tan...
Bạn cần đăng nhập để bình luận