Dựa Vào Song Tu Vô Địch, Biết Ta Có Bao Nhiêu Khổ Sao?

Chương 363: Lấy tự thân làm căn cơ, đây mới là tạo hóa huyết mạch!

Chương 363: Lấy tự thân làm gốc rễ, đây mới là tạo hóa huyết mạch! Còn nhỏ?!?! Nghe được câu hỏi thăm dò, khóe miệng Lý Bất Phàm hung hăng co giật một chút, không biết phải trả lời như thế nào. Căn cứ theo cổ tịch ghi chép, tiêu chuẩn tuổi thọ của Nhân tộc thời kỳ Thái Cổ là ngàn năm. Một trăm tám mươi tuổi có thể tính là trưởng thành, một tiếng còn nhỏ này hắn nghe vào hoàn toàn xứng đáng, nhưng mà nghe lên cứ thấy là lạ...... Cơ hồ ngay khi giọng của Phục Thiên vừa dứt, ánh mắt của ba người xung quanh đều đổ dồn về phía Lý Bất Phàm. Bọn họ đều khá tò mò, một người mà dọc đường đi không thu thập chút huyết mạch chi lực nào, cuối cùng sẽ tạo hóa ra loại huyết mạch gì. "Ta không có thu thập huyết mạch chi lực nào, chỉ muốn tạo hóa huyết mạch của mình, hình như có hơi khó, cho phép Lý mỗ thử lại lần nữa......" Lý Bất Phàm ngượng ngùng cười, người khác đều thu thập rất nhiều huyết mạch, sau đó dựa vào đó để tạo hóa. Có thể nói là giống như có sẵn nguyên liệu rồi chế biến, còn Lý Bất Phàm thì chẳng có gì trong tay cả, giống như là chưa bắt đầu vậy. "Vì sao ngươi không thu thập?" Lão nhân hỏi dò mang theo chút không vui, có vẻ trách mắng kiểu tiếc rèn sắt không thành thép. "Không vì sao cả, chỉ là cảm giác trong lòng như vậy. Ta không thích sử dụng huyết mạch của súc sinh, hay là nói, ta rất hài lòng với chính mình hiện tại......" Lý Bất Phàm vừa nói, chậm rãi nhắm hai mắt bắt đầu dần dần kết nối với sức mạnh huyết mạch. "Hồ đồ, Nhân tộc vốn suy nhược nhưng huyết mạch lại có thể bao hàm tất cả, có thể thông qua nhiều cách khác nhau để thu hoạch huyết mạch của tộc khác. Cơ hội tốt thế này ngay trước mắt mà ngươi lại chọn từ bỏ..." "Đồ hậu sinh, ngươi vốn là người trẻ nhất trong số bọn họ, lại là dũng sĩ có thiên phú nhất, thế mà lại bỏ phí cơ duyên tốt đẹp như vậy...... Nếu ngươi cùng thế hệ với ta, xem ta có đánh nát mông ngươi không......!" Phục Thiên tức giận gào thét không ngừng, lộ rõ vẻ tiếc nuối cùng thất vọng tràn trề. Lý Bất Phàm nghe thấy cũng không biết phải trả lời ra sao. Lúc này hắn đang nín thở ngưng thần, âm thầm cảm nhận dòng máu chảy trong cơ thể. Sau một hồi lâu, hắn mới chậm rãi mở mắt, cong ngón tay búng ra từng tia từng tia huyết mạch yếu ớt bị tước đoạt, hóa thành những hư ảnh màu đỏ lóe lên. Ba vị Thánh Tử không hiểu thao tác của hắn, nhưng Phục Thiên vừa nhìn liền hiểu ngay lập tức mà không kịp nổi giận thêm nữa. Hư ảnh của ông ta trực tiếp hiện ra bên cạnh Lý Bất Phàm, mày nhíu chặt, nghi hoặc hỏi: "Đồ hậu sinh, ngươi có huyết mạch yếu ớt của Thần tộc?" "Đúng vậy." "Vậy vì sao lại tước đoạt đi? Dùng nó để thức tỉnh huyết mạch, ngươi cũng có thể rất mạnh!!" "Không thích, ta cho rằng mình là người." Lý Bất Phàm cười nhẹ, trong người có cảm giác đột nhiên nhẹ nhõm, nhìn vẻ mặt vô cùng tức giận của Phục Thiên bên cạnh, hắn lập tức nói tiếp: "Tiên sinh khoan hãy nổi giận, nghe ta nói một câu." "Hỗn Độn sinh ra muôn loài, ngay cả hung thú cũng có đặc điểm riêng, Nhân tộc cũng phải có chứ." "Ngươi nói xem, từng dẫn đầu bộ lạc đi săn Thần tộc, hậu sinh kia hỏi ngươi, bọn chúng có mạnh không?" Nghe đến đây, trong đôi mắt già nua của Phục Thiên hiện lên chút ký ức, sau đó nặng nề gật đầu. "Vậy ngươi dựa vào cái gì để đi săn chúng?" "Dựa vào...... Dựa vào dũng khí......" "Sai!" Lý Bất Phàm nói rõ một chữ, khiến ba vị Thánh Tử bên cạnh đều có chút biến sắc. Lúc này ai nấy đều hơi sợ tên nhóc này chọc giận Phục Thiên, lỡ mà gặp tai bay vạ gió thì đúng là...... "Chính là dựa vào huyết mạch." Lý Bất Phàm mỉm cười nói. "Nhân tộc không có sức mạnh huyết mạch." Phục Thiên lắc đầu. "Không có? Sinh sôi không ngừng, sinh sôi không ngừng, đây chính là huyết mạch." "Có thể...... Dù sao vẫn không có gì đặc biệt, khó mà thành chuyện lớn." Lần này Phục Thiên gật đầu, ông ta thấy Lý Bất Phàm quanh thân đã nổi lên sự huyền diệu đặc biệt. Rõ ràng là đang tạo hóa huyết mạch của mình, sinh sôi không ngừng, nghe thì chẳng có lợi ích gì, thậm chí còn có chút vô dụng. Nhưng đây chính là sức mạnh duy nhất giúp Phục Thiên từng dẫn dắt bộ lạc chống cự Thần tộc, tộc khác giết một người, bọn họ có thể sinh ra một người khác...... Đơn giản mà lại đúng đắn, hai chữ sinh sôi!!! Còn huyết mạch Thần ma mạnh mẽ thì sinh sôi rất khó khăn, cuối cùng mới khiến cán cân dần dần nghiêng về một phía. Nếu như hắn biết người đời sau đem sinh sôi ra để đùa giỡn trêu gái thì chắc chắn sẽ giận dữ mắng mỏ, bọn ngươi không hiểu căn bản tồn vong của chủng tộc rồi!!! "Vậy nếu chỉ là sinh sôi, ngươi có cơ hội lưu lại sự hối hận này sao?" Lý Bất Phàm lại hỏi, quanh người hắn ánh sáng đã dần dần ngưng tụ, biển máu bắt đầu sôi trào. "Không có, cho dù ngươi có sinh sôi đến thế nào cuối cùng cũng chỉ là huyết thực của tộc khác, chỉ khi mạnh lên, mới có thể xoay người." Phục Thiên nghĩ ngợi rồi trả lời. "Tốt, vấn đề nằm ở đây, tiến hóa!" Khóe miệng Lý Bất Phàm không giấu nổi nụ cười, tiếp tục nói: "Các ngươi đi săn Thần tộc làm thức ăn, để tạo hóa bản thân mình mạnh hơn." "Điều này nói rõ, huyết mạch của con người có thể thôn phệ tộc khác để cường hóa sức mạnh của chính mình." Nghe đến đó, Phục Thiên như có điều suy nghĩ lẩm bẩm: "Ngươi...... Đồ hậu sinh...... Ta bị ngươi làm cho hồ đồ rồi, ao tạo hóa huyết mạch vốn là để cho các ngươi có được huyết mạch của tộc khác một cách nhanh nhất, ngươi đã chọn từ bỏ." "Tiên sinh đã hồ đồ rồi, tạo hóa huyết mạch của tộc khác, đồng nghĩa với việc từ bỏ khả năng sinh sôi không ngừng và sức mạnh tiến hóa của huyết mạch Nhân tộc." "Mà ta tạo hóa huyết mạch của chính mình, bảo tồn cả hai đặc tính đó, càng mạnh, càng lớn, càng dũng mãnh!!!" Vừa nói, Lý Bất Phàm đột ngột đứng lên, huyết khí hung hãn gột rửa tứ phương. Rống—— Huyết mạch phát ra một tiếng gầm, bóng người hư ảnh khuếch tán trong biển máu, làm biển máu nổi lên ngàn đợt sóng cuộn trào. "Ha ha ha, tốt, ta không bằng ngươi. Trong đám hậu sinh ưu tú của ta, đây là tiếng gầm đầu tiên của huyết mạch tộc ta, đến từ tiếng gầm của chính bản thân chúng ta." Tiếng cười thê lương vang vọng tứ phía, Phục Thiên nhìn huyết mạch chi lực đang cuồn cuộn dâng trào quanh Lý Bất Phàm, tuy yếu ớt nhưng lại là chưa từng có!!! "Nếu như ta có thể cùng thế hệ với hậu sinh, ta nhất định sẽ kết giao tám bái với ngươi, cùng đi săn, cùng uống rượu. Ha ha ha ha........." "Đáng tiếc hậu sinh, ta không nhìn thấy được sự huy hoàng của huyết mạch tộc ta...... Nhưng không sao, nếu hữu duyên, có lẽ chúng ta còn gặp lại......" Thanh âm của Phục Thiên vẫn còn đang vang vọng, sự huyền diệu của biển máu xung quanh cũng dần dần biến mất. Mặt trời đỏ trên bầu trời cũng dần dần ảm đạm...... Cuối cùng, hư ảnh mặc da thú nắm tay lại, hướng phía Lý Bất Phàm Dương Dương đặt ở ngực mình. Hư ảnh của Phục Thiên triệt để tiêu tán, vô số vân đài cũng hóa thành tro bụi vào lúc này. Những người vây xem bên dưới còn chưa biết chuyện gì xảy ra, chỉ thấy bốn bóng người lơ lửng trên không trung. Khí tức huyết mạch cường hãn của Tam đại Thánh Tử tàn phá hư không, chỉ cần khí thế của huyết mạch thôi cũng đã khiến những người bên dưới như muốn phủ phục. Còn Lý Bất Phàm thì khoanh tay đứng đó, không có uy thế đặc biệt, nhưng xung quanh lại có nhàn nhạt huyết khí bao bọc. "Đồ hậu sinh, ngươi đã cho ta thấy một hy vọng chưa từng có...... Đa tạ......" Câu nói cuối cùng vọng lại trên không trung, mọi người đều hai mặt nhìn nhau. Người bên dưới không biết có chuyện gì, chỉ có bốn người trên không trung là hiểu rõ. Khóe miệng Lâm Tinh Trần vẽ ra vẻ khinh thường rõ rệt, trong lòng cực kỳ khó chịu vì Phục Thiên lại xem trọng Lý Bất Phàm đến như vậy, thế là thản nhiên nói: "Cái gì mà sinh sôi không ngừng, tiến hóa chi năng, Lý Bất Phàm, ngươi đến núi vàng mà lại trở về tay không. Cũng chỉ là Tiếu Thoại Nhĩ Nhĩ mà thôi......" Vừa nói, huyết mạch Thiên Dực Thần Tộc sau lưng Lâm Tinh Trần dang rộng hai cánh, lộ ra vẻ uy phong lẫm liệt, đôi mắt lạnh lùng nhàn nhạt nhìn Lý Bất Phàm. Giờ khắc này hắn lại cảm thấy tự tin, khi đối mặt với người này, lại có dũng khí muốn chiến thắng. "Chê cười sao?" Khóe miệng Lý Bất Phàm lộ ra chút lạnh lùng, cất bước, trong chớp mắt đã xuất hiện ngay trên đầu Lâm Tinh Trần. Rống —— Sức mạnh huyết mạch phóng ra chút uy thế, tuy không mạnh mẽ nhưng lại huyền diệu đến tột cùng. Giọng nói lạnh lùng vang vọng cả đất trời: "Nếu bây giờ trở về thì đúng là đến núi vàng mà tay không. Nhưng mà...... Ba vị, nếu như ta cùng nhận hết huyết mạch của các ngươi thì sao?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận