Dựa Vào Song Tu Vô Địch, Biết Ta Có Bao Nhiêu Khổ Sao?

Chương 116: Phong Giang một trận chiến. . .

Chương 116: Phong Giang một trận chiến... Hạ gia chủ Hạ Vân Long cũng lúc này chạy đến, trực tiếp đáp xuống bên cạnh Triệu Thiết Tâm. Khuôn mặt già nua tràn đầy vẻ áy náy: "Thiết Tâm lão huynh, ngược lại là do năm đó chúng ta gả hôn ước mà hại Sơn Hà đứa nhỏ này...""Người tu luyện sinh tử do mệnh, Sơn Hà hắn lại lấy tổ kiếm ra, thật sự là hồ đồ..."Triệu Thiết Tâm lắc đầu thở dài, trong đôi mắt già nua tràn đầy vẻ thương cảm. Hai người thở dài lọt vào tai Triệu Minh Nguyệt, lại dường như mang ý nghĩa khác, nàng nhìn xuống mặt sông hồi lâu, thấp giọng nói: "Nam nhi một đời, nên phóng khoáng như thế. Ca ta thật là một trang nam tử!" Bên bờ sông, tiếng thở dài của Lý Bất Phàm không lọt vào tai, dù cho có nghe thấy, hắn cũng chẳng rõ đối phương đang nói gì. Chân đạp hư không, hắn chậm rãi đi về phía mặt sông. Hai bóng người lẳng lặng đối mặt... Triệu Sơn Hà nhìn Lý Bất Phàm từ trên xuống dưới, một lát sau mới lên tiếng: "Quả nhiên là tuấn tú lịch sự." "Dáng dấp tùy tiện, ra tay đi." Lý Bất Phàm cười nhạt, đẹp trai thì có ích gì, nếu không phải hắn ra sức tu luyện, hôm nay có đứng ở đây mà chẳng sợ sao? !"Coi chừng." Triệu Sơn Hà ôm quyền thi lễ, đưa tay triệu ra bội kiếm của mình."Phong Xuy Vạn Lý!" Triệu Sơn Hà thân hình hơi động, kiếm trong tay liên tục chém ra tám kiếm, mặt nước sông cuồn cuộn, tụ lại giữa không trung. Kiếm chiêu kinh hãi quét sạch bốn phương tám hướng, giữa không trung nước sông ngưng tụ thành một gương mặt ngây ngô của nữ tử... Kiếm khí tung hoành giao thoa, gió nhẹ mưa phùn quét qua... Tí tách – – Nước mắt Hạ Thanh Vân bên bờ sông theo khóe mắt rơi xuống, lẳng lặng mà nhìn cuộc chiến ở phía xa. "Ngươi khóc, ngươi thích hắn sao?" Bạch Vi Vi là người đầu tiên phát hiện khác thường, nhỏ giọng bát quái nói. "Không biết..." Hạ Thanh Vân lắc đầu, quỹ đạo vận mệnh của nàng đã sớm đi chệch từ một năm nàng bái nhập Linh Vân tông rồi. "Khinh phong lướt nhẹ qua vạn dặm, khắp nơi đều là bóng hình của ngươi. Hắn ngược lại là kẻ si tình..." Bạch Vi Vi lúc này cũng dường như chìm vào hồi ức, đôi mắt đẹp ửng lên từng tia hơi nước, lẩm bẩm: "Đáng tiếc, ngươi là tiện nhân, không xứng có được ái tình.""Đang nói mình sao...?" Hạ Thanh Vân nhàn nhạt đáp lời, thậm chí không hề nhìn Bạch Vi Vi."Hôm đó rượu, là ta uống ra được. Cái sai là thế giới này...""Vậy ngươi yêu hắn không?" Hạ Thanh Vân dời ánh mắt lên người Lý Bất Phàm, trong ánh mắt thoáng qua một tia thích hận xen lẫn phức tạp."Hẳn là thích, cũng nhất định phải thích. Yêu vẻ tuấn lãng bất phàm của hắn, yêu thực lực cường đại của hắn, thích thân phận tôn quý của hắn, yêu cách hắn tiêu tiền hào phóng, yêu sự biết tiến biết lui của hắn... Còn ngươi?" Bạch Vi Vi ngước mắt nhìn mặt Hạ Thanh Vân. "Trung khuyển không theo hai chủ...! Người cho hắn, tâm liền đã cho hắn, tiếc nuối chỉ có thể là tiếc nuối.""Cùng nhau cố gắng..." ... Trên mặt sông, kiếm chiêu của Triệu Sơn Hà không ngừng đánh xuống, khuấy động nước sông tung lên, khí tức bạo phá quét sạch xung quanh. Trên thân Lý Bất Phàm hiện ra hư ảnh màu vàng, hóa thành Kim Thân La Hán, xung quanh có phạm văn lưu chuyển trên Kim Thân, vô số công kích đánh tới cuối cùng hóa thành hư vô."Kiếm pháp không tệ, thực lực cũng không tệ. Nhưng ngươi không làm ta bị thương được, thôi bỏ đi." Lý Bất Phàm chậm rãi mở miệng, Bá thể đã mở ra gấp mười lần tăng phúc. Không hề khoa trương, chỉ bằng thực lực của người trước mặt, căn bản không thể phá vỡ phòng ngự của hắn. Cho dù lúc trước gặp qua đồng cấp mạnh nhất Tiêu Hành Tam, nếu như gặp lại, Lý Bất Phàm có nắm chắc áp đảo đối phương, điên cuồng ma sát. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là đối phương không có tiến bộ, dù sao có câu chuyện cũ kể lại, sĩ tử ba ngày không gặp phải lau mắt mà nhìn! Chấn kinh! ! ! Đồng tử Triệu Sơn Hà bỗng nhiên co rút lại, hắn biết mình thất bại, biết mình không phải đối thủ. Bởi vì đối phương là chân truyền đệ tử Linh Vân tông, chiến lực đồng cấp chắc chắn vô song. Nhưng... dù thế nào Triệu Sơn Hà cũng không nghĩ ra, đối phương căn bản không có công kích, mà mình đã thua. Cảm giác chênh lệch tâm lý to lớn ập đến, chỉ thở dài cho mình, nhiều năm ở nhỏ hẹp tại Ngũ Phong thành, ngồi đáy giếng nhìn người thiên hạ này – – Không chỉ có một mình hắn khiếp sợ, mà còn có Triệu Minh Nguyệt ở bờ sông, trong nhận thức của nàng, ca ca rất mạnh mẽ, chỉ là làm người phúc hậu không thích tranh đấu mà thôi. Nhưng chưa bao giờ nghĩ tới, chênh lệch giữa người trong thế gian, đồng cấp lại lớn đến vậy. "Phụ thân, ca ấy đã dùng toàn lực sao?" Triệu Minh Nguyệt có chút không tin hỏi. Gật đầu, Triệu Thiết Tâm chỉ gật đầu, lọt vào tâm trí Triệu Minh Nguyệt lại dậy sóng ngàn trào. Ngay lúc đó, một luồng kiếm quang trùng thiên từ dưới mặt sông chiếu lên bầu trời. Khí thế của Triệu Sơn Hà bỗng nhiên biến đổi, thanh trường kiếm trên lưng phát ra âm thanh tranh đấu sát phạt. "Hậu thế bất hiếu tử tôn Triệu Sơn Hà, xin tổ kiếm." Giọng nói vừa dứt, trường kiếm màu đen sau lưng Triệu Sơn Hà bay lên giữa không trung, khẽ run rẩy. Trong nháy mắt, Triệu Sơn Hà vận chuyển bí thuật hiến tế của Triệu gia, chân nguyên lực và tinh huyết quanh người không ngừng tràn vào trong kiếm. Kiếm vẫn đang run rẩy, khí tức của hắn yếu ớt một phần, độ rung động của kiếm liền lớn thêm một phần. Chẳng bao lâu, khí tức Triệu Sơn Hà đã nhanh chóng suy yếu, chỉ còn lại một tia chấp niệm chưa buông tay nhắm mắt. Leng keng – – Trường kiếm màu đen phát ra thanh âm rung động sát phạt, trong thiên địa chỉ còn lại một kiếm! Một kiếm phóng lên trời, thẳng lên trời xanh, tựa như muốn đâm thủng trăng trên mây. Linh khí mãnh liệt xao động, khí lãng cuồn cuộn... "Không tránh được..." Lý Bất Phàm chậm rãi lắc đầu, hai tay nhanh chóng kết ấn. Ánh sáng màu xanh lam lấp lóe, hóa thành từng vòng gợn sóng lan ra trên đỉnh đầu. "Thương Long Xuất Hải Ấn!" Gào – – Tiếng rống chấn động trời đất, nước sông đảo ngược, hư ảnh Thương Long hiện ra. Ngẩng đầu, phun ra một hơi, thân thể khổng lồ lao về phía kiếm sát phạt từ trên trời rơi xuống. Cả hai chạm vào nhau, Thương Long mở ra cái miệng lớn như chậu máu, vững vàng nuốt kiếm thế vào trong – – Một, hai, ba, bốn... Oanh – – Chân nguyên lực mỹ lệ nổ tung trên bầu trời, hai màu ánh sáng quét sạch đất trời... Thương Long vỡ tan, kiếm sát phạt cuối cùng cũng hóa thành hư vô. Tĩnh – – im ắng lặng tờ. "Ta một kiếm này... như thế nào?" Triệu Sơn Hà cười, chỉ cảm thấy bao năm qua mình an phận sống quá uất ức, hôm nay mới thật sảng khoái! "Kinh tài tuyệt diễm." Lý Bất Phàm gật đầu thành thật trả lời."Ha ha ha – – thoải mái..." Nghe được đánh giá của Lý Bất Phàm, Triệu Sơn Hà ngửa mặt lên trời thét dài một tiếng, một đôi mắt từ từ khép lại. Vẻ kinh diễm của hắn, cũng như vậy mà hạ màn kết thúc... Sau khi Triệu Sơn Hà chết, người Triệu gia bên bờ sông đến thu xác, không một ai nói thêm lời nào. Mãi cho đến khi Lý Bất Phàm chuẩn bị rời đi, Triệu Thiết Tâm xoắn xuýt rất lâu, mới lên tiếng: "Tiểu hữu, dừng bước.""Ta cũng không muốn giết hắn." Lý Bất Phàm dừng bước, giải thích một câu. Hắn có thể không cần giải thích, nhưng kỳ lạ thay lại chọn giải thích."Lão hủ hiểu, Sơn Hà chết là vì hắn không thể vượt qua được chướng ngại trong lòng, không trách bất luận kẻ nào." Triệu Thiết Tâm vung tay, gọi trường kiếm màu đen vào trong tay, đưa cho Lý Bất Phàm, tiếp tục nói: "Chuôi tổ kiếm này là do một vị lão tổ của Triệu gia ta để lại, đã bao nhiêu năm, chưa từng xuất hiện trước mắt người đời... Vốn là lá bài tẩy để bảo hộ gia tộc tồn vong...""Triệu Thiết Tâm lắc đầu, thở dài nói: "Đã xuất thế, thì nên có người hữu duyên của nó. Triệu gia ta không giữ được nó, tặng cho tiểu hữu được không?""Không giữ được?" Lý Bất Phàm kinh ngạc hỏi. Gật đầu, Triệu Thiết Tâm nói: "Thất phu vô tội, mang ngọc có tội! Kiếm đã xuất thế, có người có lẽ đã nhận ra, chỉ bằng Triệu gia ta, nếu như dám giữ lấy, đoán chừng cuối cùng sẽ rơi vào cảnh gia tộc bị diệt vong.""Lấy được không?" Lý Bất Phàm vẫn không nhịn được hỏi lại, dù hắn không xác định được phẩm cấp của chuôi kiếm này. Nhưng cú tế kiếm vừa rồi của Triệu Sơn Hà, phát ra uy lực có thể nói cực kỳ cường hãn, đã vượt qua quá nhiều so với thực lực ban đầu của Triệu Sơn Hà. Dù cho những người bên cạnh không thể dùng bí thuật tế kiếm, nó cũng tuyệt đối là một thanh bảo kiếm hiếm có. Ít nhất Lý Bất Phàm chưa từng gặp được đồ tốt như vậy. ... "Lão phu có hai thỉnh cầu." Triệu Thiết Tâm không hổ là người mưu trí, lấy được không? Thiên hạ có cơm trưa miễn phí sao? Không có!
Bạn cần đăng nhập để bình luận