Dựa Vào Song Tu Vô Địch, Biết Ta Có Bao Nhiêu Khổ Sao?

Chương 42: Vừa bước vào Trúc Cơ!

Chương 42: Vừa bước vào Trúc Cơ!
Bên ngoài quản sự đường, một nơi thanh vắng gần đó.
Đêm nay trăng sáng sao thưa! Bỗng có làn gió nhẹ thoảng qua, khiến đám cỏ thấp mình, làm người suy tư miên man...
Liễu Diễm chắp tay nhìn bóng trăng thanh lạnh, đêm dài đằng đẵng quả nhiên khiến người khó ngủ.
Nàng thậm chí còn không hiểu rốt cuộc mình đang xoắn xuýt điều gì, là lo lắng Cát Ninh Hạo c·hết sẽ mang đến phiền phức cho 7749 phong?
Hay là lo lắng chuyện của mình và Lý Bất Phàm, có một ngày sẽ bị Hứa Thanh Thanh p·h·át hiện?
Thực ra chẳng phải, Liễu Diễm chỉ cảm thấy nếu như Lý Bất Phàm nghe theo đề nghị của nàng, sau này có lẽ hai người sẽ không bao giờ gặp lại nữa sao!
"Liễu đại nhân đang nghĩ ta sao?"
Lý Bất Phàm tìm gần nửa vòng, cuối cùng mới thấy bóng dáng tuyệt mỹ này, mở miệng trêu chọc.
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Liễu Diễm khẽ r·u·n người, không quay đầu lại, có lẽ là muốn giữ thái độ cao ngạo, cũng có lẽ là vì bối rối trong lòng mà nàng không dám đối diện.
"Cát Ninh Hạo là đệ tử ngoại môn, hắn c·hết ở Tạp Dịch phong, nhiều nhất là ba ngày nữa người phía tr·ê·n sẽ tới."
Liễu Diễm thản nhiên lên tiếng, giọng nói không vui cũng chẳng buồn.
"Phía tr·ê·n? Là người của ngoại môn sao?"
Lý Bất Phàm chậm rãi đi đến bên cạnh Liễu Diễm, nghi hoặc hỏi.
"Không, sẽ không kinh động đến ngoại môn."
Liễu Diễm lắc đầu nói tiếp: "Tổng quản khu tạp dịch - Dương đại nhân! Dưới trướng hắn có hai tên thân tín, Hồ Thanh, Thiết Thú, trong số bọn họ sẽ có một người tới."
"Tu vi gì?"
Lý Bất Phàm vô thức hỏi, biết người biết ta trăm trận trăm thắng, nếu biết tu vi của đối phương, ứng phó sẽ tốt hơn.
"Trúc Cơ..."
Liễu Diễm t·r·ả lời, nàng không biết rõ cảnh giới của hai người kia, chỉ có thể chắc chắn, họ có tu vi Trúc Cơ.
Vì từng có quản sự Tạp Dịch phong làm trái lệnh Dương đại nhân, hai người kia ra tay t·r·ừng t·rị, không hề dùng chiêu thứ hai, đều là một chiêu chế đ·ị·c·h.
Có thể trấn áp quản sự Tạp Dịch phong bằng một chiêu, nếu không phải tu vi Trúc Cơ, chắc chắn không làm được!
"Ồ."
Lý Bất Phàm thờ ơ gật đầu, Trúc Cơ mà thôi, nghe có vẻ không ghê gớm lắm, thực tế hắn cũng thấy vậy.
Chỉ cần hắn cố gắng tu luyện một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám, chín lần, ai sợ ai còn chưa biết!
Trong lúc suy nghĩ miên man, Lý Bất Phàm bất chợt đưa tay nắm lấy bàn tay trắng nõn, mềm mại của Liễu Diễm.
Xúc cảm ấm áp, lại mang theo hơi lạnh...
Một dòng điện tê dại thoáng qua đầu ngón tay hai người, Liễu Diễm theo bản năng muốn rút tay lại.
Thế nhưng, thực lực của Lý Bất Phàm đã khác xưa, giằng co một hồi, Liễu Diễm liền hiểu mình không thể thoát được nên mặc đối phương nắm lấy tay, nàng chỉ nghiêng đầu nhìn Lý Bất Phàm lạnh lùng,
Nói: "Rốt cuộc ngươi muốn thế nào?"
"Nàng cảm thấy thế nào?"
Lý Bất Phàm nhướng mày, cười đầy ẩn ý.
Nụ cười ấy, khiến Liễu Diễm có cảm giác mình bị thợ săn để ý đến, khuôn mặt không khỏi ửng hồng.
Nhưng nàng lập tức đè nén xuống: "Không thể nào, chuyện của ngươi và Thanh Thanh, ta không chấp nhận được."
Những lời này của nàng, ngược lại không hề gian dối, xét về hiện tại. Lý Bất Phàm thực lực cao cường, dung mạo đẹp trai, tính cách cũng không phải người ba phải thủ cựu!
Thêm chuyện tình cờ xảy đến giữa hai người, thật ra Liễu Diễm có thể tiếp nh·ậ·n...
Vấn đề nằm ở chỗ nàng luôn coi Hứa Thanh Thanh như muội muội mà thôi! Tranh giành với muội muội, trong lòng Liễu Diễm vẫn là một rào cản khó vượt qua.
"Sau này sẽ quen."
Lý Bất Phàm cười nhạt, từ từ cúi xuống, đặt lên môi nàng một nụ hôn.
Trước hành động đột ngột quá phận ấy, Liễu Diễm muốn né tránh, nhưng Lý Bất Phàm đã đoán trước hành động của nàng.
Hắn đưa tay ôm lấy eo thon của nàng, thân thể Liễu Diễm áp sát vào lồng ngực, cảm nhận được sự nôn nóng của Lý Bất Phàm.
Liễu Diễm vẫn cố gắng thoát ra, nhưng tất cả giãy giụa, dưới sự cường thế tuyệt đối đều vô ích.
Có chút giống kiểu càng chống cự, càng khiến đối phương hưng phấn thêm.
Hai phút sau, hai người rời môi...
"Ta cảnh cáo ngươi đừng quá đáng."
Liễu Diễm hoàn hồn từ cảm giác lạ thường, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm vào Lý Bất Phàm, đe dọa.
Với loại uy h·i·ế·p không có tính quyết định này, Lý Bất Phàm không hề để ý, nhẹ nhàng đưa tay vỗ vào mông nàng.
Trêu chọc nói: "Quá đáng sao? Chút nữa còn quá đáng hơn!"
Lời còn chưa dứt, Lý Bất Phàm trực tiếp ôm kiểu công chúa, bế Liễu Diễm lên hướng quản sự đường đi đến.
Có thực lực thì cần gì phải tốn sức đi giảng đạo lý, Lý Bất Phàm cảm thấy không cần thiết như vậy. Dù hắn rất ghét những kẻ ỷ vào sức mạnh muốn làm gì thì làm.
Nhưng hắn thật sự thích bản thân mình sau khi có thực lực có thể muốn làm gì thì làm, nghe rất mâu thuẫn, nhưng trên thực tế vô cùng hợp lý!
Rầm một tiếng, cánh cửa lớn của quản sự đường đóng sập lại...
...
Trăng đã lên giữa trời, ánh sao mờ nhạt, hoa cỏ, cành cây đều chập chờn!
Một đêm mộng đẹp, khi mặt trời từ từ nhô lên, bao dung nhân thế, xua tan mờ mịt trong lòng!
Lý Bất Phàm lắc lắc đầu, mới chợt có một chút tự trách, thầm nghĩ hành động của mình có phải đã quá phận không?!
[Đinh ~ Chúc mừng kí chủ nhận được 200 điểm luân hồi!]
Thông báo hệ thống vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của hắn.
Tu luyện bốn đại chu thiên, nhận được 200 điểm luân hồi. Lý Bất Phàm hài lòng cười, hệ thống đúng là trâu bò, quả không sai!
Không do dự, cũng không có gì phải do dự, trực tiếp thêm hết điểm luân hồi vào tu vi...
Trong khoảnh khắc, không khí xung quanh như có vô số luồng thanh liêm, cảm giác như bạc hà vậy. Cảm giác mát lạnh tràn vào cơ thể theo lỗ chân lông.
Dạo chơi trong kinh mạch, cuối cùng về đan điền...
Kỳ diệu! Lý Bất Phàm lần đầu tiên cảm thấy rõ ràng, cảm nhận được bên trong đan điền của mình, dòng khí huyền diệu tràn vào, loại cảm giác hơi căng phồng đó quả thực là... Ách... Quá đã~!
[Kí chủ]: Lý Bất Phàm.
[Tu vi]: 1100, Trúc Cơ sơ kỳ!
[Võ kỹ]: 2 cấp trung phẩm, Tật Phong bộ (viên mãn). 3 cấp trung phẩm, Trùng Dương Kiếm Chỉ (tiểu thành).
[Điểm luân hồi]: 0.
Lý Bất Phàm hơi sững người, hệ thống tuy lợi hại, nhưng về sau cần điểm luân hồi thật quá kinh khủng.
Hiện tại nếu muốn tăng lên Trúc Cơ trung kỳ, cần 2000 điểm luân hồi.
Hơn nữa thông báo vừa rồi chợt lóe lên, hắn đã thấy, muốn đột phá đến cảnh giới Kim Đan, cần đến 1 vạn điểm luân hồi.
"Nghĩa là 4000 điểm luân hồi, ta có thể đạt tới Trúc Cơ đỉnh phong. Nhưng phải tích lũy đủ 1 vạn điểm tại Trúc Cơ đỉnh phong, mới có thể một bước đột phá đến Kim Đan?!?"
Lý Bất Phàm lẩm bẩm, quả nhiên, những tác giả viết truyện huyền huyễn kiếp trước không hề hoàn toàn bịa đặt.
Con đường tu luyện đột phá bình cảnh đại cảnh giới thật sự rất khó...
Ngẩn người trong giây lát, Lý Bất Phàm nhìn xuống cơ thể mình, một lớp đồ vật màu nâu đen dính bết.
Chỉ hơi suy nghĩ, hắn đã hiểu, đây là tạp chất trong cơ thể bị đào thải ra sau khi đột phá Trúc Cơ.
Không quá kinh ngạc, Lý Bất Phàm gọi vọng ra ngoài: "Diễm Nhi, đi chuẩn bị cho ta một bồn nước tắm..."
Nghe thấy tiếng gọi, Liễu Diễm mắt đỏ hoe, vẻ mặt ủy khuất, mơ màng ngẩng đầu lên.
"Cặn bã, còn vọng tưởng bản quản sự hầu hạ ngươi? Đúng là mơ mộng hảo huyền."
Liễu Diễm nghiến răng nghiến lợi oán hận nói.
Chẳng bao lâu, suy đi nghĩ lại, Liễu Diễm vẫn đi chuẩn bị nước.
Không vì gì khác, người thức thời là trang tuấn kiệt. Nàng nghĩ cách t·r·ả t·h·ù tốt nhất hiện tại, có lẽ chính là làm nước nóng hơn một chút...
Bạn cần đăng nhập để bình luận