Dựa Vào Song Tu Vô Địch, Biết Ta Có Bao Nhiêu Khổ Sao?

Chương 432: Vấn tội Tô Mị nhi!!

Chương 432: Vấn tội Tô Mị Nhi!!
Trong chủ điện yên tĩnh khác thường! Liễu Như Yên khoác trên mình tông chủ trường bào hai màu kim bạch, ánh mắt uy nghiêm nhìn xuống phía dưới. Lúc này hơn trăm đệ tử đều đã im lặng, mọi lời muốn nói đều đã báo cáo tông chủ đại nhân tự có quyết định, không đến lượt bọn họ nhiều lời. Chỉ là ánh mắt đều có chút oán trách nhìn về phía thân ảnh sắp xuất hiện ở cửa đại điện......
Cộc cộc cộc tiếng bước chân truyền đến! Tô Mị Nhi bước những bước chân ưu nhã, vòng eo uyển chuyển một bước một dáng đều là phong tình. Hôm nay nàng mặc váy dài màu tím thanh lịch, tóc búi cao, đoan trang dịu dàng.
“Sư đệ, các sư muội đều chạy đến chủ điện làm gì? Chẳng lẽ Táng Nguyên bí cảnh muốn mở sớm sao?”
Tô Mị Nhi tùy ý hỏi han, với thân phận thủ tịch đại đệ tử trước kia, nàng luôn tùy tiện như vậy. Các sư muội sẽ lễ phép vấn an, còn sư đệ thì hóa thân thành một đám chó xù. Nhưng hôm nay có chút ngoại lệ, mọi người nhìn mình ánh mắt có vẻ hơi phức tạp, nhưng cao ngạo như nàng sẽ chẳng để ý ánh mắt của kẻ yếu. Nàng bước vào đại điện, hướng phía Liễu Như Yên khẽ hành lễ: “Đồ nhi ra mắt sư tôn, không biết sư tôn gọi đồ nhi đến là có chuyện gì?!”
“Lúc trước công pháp ngươi đưa đến Truyện Công Điện, đều là tự tay ngươi ghi chép sao?”
Liễu Như Yên ánh mắt mang theo ý vị dò xét, nàng đang tức giận, chỉ là không biểu lộ hỉ nộ ra ngoài thôi. Tô Mị Nhi là đệ tử thân truyền của mình mà lại phạm phải sai lầm cấp thấp như vậy, còn gây ra hậu quả không nhỏ. Tuy việc công pháp sao chép sai, lẽ ra nàng là tông chủ không kiểm tra công pháp sao chép cũng có tội sơ suất, nhưng sẽ không ai trị tội mình, chí ít Liễu Như Yên sẽ không! Trưởng lão Truyện Công Điện không xem xét, lẽ ra cũng cùng tội sơ sẩy, nhưng dưới tay nàng có hai vị trưởng lão Chân Tiên cấp bậc, rõ ràng không thể vì một việc nhỏ mà làm mất lòng họ. Nếu không có sự răn đe, hơn trăm đệ tử phía dưới đều là tương lai của tông môn, chắc chắn không thể ngồi yên mà làm ngơ. Vậy thì nhất định phải có người chịu tội thay. Tô Mị Nhi có thể gánh tội, nhưng Liễu Như Yên cũng cho bảo bối đồ đệ cơ hội để thoái thác. Cho nên mới hỏi, có người hay không hỗ trợ sao chép.
“Đều là đồ nhi tự mình sao chép, sư tôn phân phó, đồ nhi không dám thất lễ.”
Tô Mị Nhi sợ đến sắc mặt khẩn trương, chuyện này không thể nói lỡ miệng được. Lợi lộc mình đều nhận hết, con vịt chết mạnh miệng cũng phải mạnh miệng cho bằng được.
“Ngươi xác định là do ngươi ghi chép? Lý Bất Phàm đâu, hắn có giúp ngươi không?”
Liễu Như Yên hỏi lại lần nữa, lần này nàng đã nhắc nhở đủ rõ ràng. Dù sao căn cứ báo cáo của các đệ tử, Lý Bất Phàm vừa lúc xuất hiện ở Truyện Công Điện, lại vừa lúc tiến cử công pháp cho nhiều người như vậy, rõ ràng không hợp lẽ thường. Mà mục đích hãm hại Tô Mị Nhi của đối phương, Liễu Như Yên cũng có thể đoán được...... Đơn giản là muốn tranh thủ tình cảm trước mặt mình. Hiện tại Lý Bất Phàm tuy là đại sư huynh của toàn tông, nhưng trên thái độ Liễu Như Yên vẫn xem hắn là người ngoài. Việc tranh thủ tình cảm là lẽ bình thường, chỉ là Liễu Như Yên cười lạnh trong lòng, mình muốn sủng ai thì sẽ sủng người đó, có tranh cũng chẳng tranh được. Trong lòng thầm quyết định, quay đầu nhất định phải gõ đầu Lý Bất Phàm.
“Là chính ta ghi chép, mấy ngày nay ta cũng không thấy Lý Sư Huynh. Tô Mị Nhi ta dám lấy tính mạng phụ mẫu lập lời thề thiên đạo!!!”
Tô Mị Nhi giọng nói đanh thép, có chút đắc ý. Nàng hiểu rõ, nhất định là Lý Bất Phàm muốn cướp công lao của mình, nực cười! Đối phương căn bản không biết mình và sư tôn tốt đến mức nào...... Thật sự là quan hệ thầy trò rất tốt! Cái việc lấy tính mạng phụ mẫu lập lời thề thiên đạo này, là khi Thượng Nguyên Kiếm Tông còn nguyên vẹn năm đó, sư đồ hai người đã ước định. Chỉ cần Tô Mị Nhi gây họa, sẽ lớn tiếng hô lời thề thiên đạo trước mặt mọi người, thực ra cha mẹ nàng trước kia đã hóa thành đất vàng. Mà Liễu Như Yên liền sẽ bao che cho con, chứng minh cha mẹ đồ nhi của mình khỏe mạnh, đã lập lời thề độc địa như vậy, chẳng lẽ các ngươi còn muốn hù dọa người ta sao?!? Xem như năm lần bảy lượt thủ đoạn đó, để các đệ tử ngọn núi khác trong tông môn mỗi khi đối mặt Tô Mị Nhi, chỉ có thể ngậm bồ hòn mà thôi. Nhưng các nàng lại không biết, Lý Bất Phàm đã sớm nắm rõ mọi chuyện, chỉ đang đợi nàng thôi!
Lạch cạch ——
Một tiếng bước chân rất nhỏ bước vào đại điện, nam nhân mặt mày tuấn lãng mang theo ánh mắt lo lắng. Hắn không nhìn ai cả, đi thẳng đến bên cạnh Lục Chiêu Chiêu, chậm rãi ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng vén lọn tóc trên gương mặt nàng. Giọng nói trầm thấp áy náy vang lên: “Lục sư muội, đều tại sư huynh không tốt, đã đề cử công pháp sai cho muội.”
Lời xin lỗi đột ngột xuất hiện, khiến những người vừa chuẩn bị oán trách Lý Bất Phàm nhất thời im bặt. Hình như, rốt cuộc thì quyển công pháp này người khác đề cử cho Lục sư muội nên xin lỗi cũng không đến lượt bọn họ phải xin lỗi.
“Sư...... Sư huynh...... Ta không trách sư huynh, đều tại Tô sư tỷ.”
Mặt Lục Chiêu Chiêu ửng hồng, cảm thấy có chút hạnh phúc, chỉ có mình mới được sư huynh tiên nhân xin lỗi, người khác thì không ai có nha!!
“Càn rỡ, trong chủ điện anh anh em em còn ra thể thống gì, tông môn quy định trong chủ điện nam nữ cách nhau ba mét, không được lại gần.”
Liễu Như Yên bỗng nổi giận, lập tức vung ống tay áo lên, định mượn cớ giận dữ để rời đi.
“Tông chủ đại nhân xin dừng bước, theo Lý mỗ chấp chưởng điều lệ thì không có điều này!”
Lý Bất Phàm cười nhạt nói, hắn làm nhiều việc như vậy, chính là muốn giam giữ Tô Mị Nhi hợp tình hợp lý. Liễu Như Yên là tông chủ, nhất định phải làm cho đối phương gật đầu. Ít nhất hiện giờ hắn có hơn trăm đệ tử làm đồng lõa!!!
“Nhưng ngược lại, ta biết một điều lệ của tông môn. Mời mọi người lắng nghe kỹ!”
Vừa nói, khí thế nhàn nhạt vây quanh người hắn, Lý Bất Phàm đưa tay chỉ vào Tô Mị Nhi, giọng đầy chính nghĩa nói: “Phàm đệ tử tông môn phạm phải sai lầm, tình tiết có thể tha thứ. Thì phong ấn tu vi giam giữ ở Tư Quá Nhai, thời gian dài ngắn do tội trạng quyết định.”
“Không biết tông chủ đại nhân cảm thấy Lý mỗ có nhớ sai không?”
Thanh âm lạnh lùng tràn đầy uy nghiêm, các đệ tử bị hố công pháp tu luyện đều trông đợi nhìn theo. Lý sư huynh tốt bụng, đây là muốn trị tội Tô sư tỷ, cho mọi người hả dạ!!!! Chỉ có Lục Chiêu Chiêu thẹn thùng cúi đầu, nàng đều hiểu, sư huynh tiên nhân đang vì mình đứng ra......
“Không sai, nhưng Mị Nhi cũng chỉ là vô tình sơ suất, phạt nàng đi Tư Quá Nhai giam giữ 5 ngày.”
Liễu Như Yên trừng mắt nhìn Tô Mị Nhi một cái, hận không thành sắt, cảm giác như đang nói: “Đã bảo ngươi vừa rồi đừng vội vàng nhận tội trước mặt mọi người, vi sư đã cố gắng, ngươi đáng đời.”
“Sai? Ta sai cái gì?”
Tô Mị Nhi ngơ ngác, nói chuyện phiếm vui vẻ biết bao, chẳng phải mọi người cướp công lao của mình sao? Sao đột nhiên lại phải nhốt vào Tư Quá Nhai, nơi mà một ngày bằng một năm, các loại trận pháp tra tấn người được mở ra, đúng là cực hình nhân gian.
“Tô sư tỷ ngươi sao chép công pháp sai, khiến mọi người chúng ta tu luyện xảy ra vấn đề. Tất nhiên sẽ trì hoãn chuyến đi Táng Nguyên bí cảnh, đây chính là sai lầm lớn!”
Vương Thành Hổ dẫn đầu trong các đệ tử nam hô lớn, đám người nhao nhao gật đầu. Nếu là chuyện bình thường không quan trọng, mọi người dưỡng thương mười ngày nửa tháng là có thể từ từ khôi phục.
“Không phải ta...... Là hắn......”
Tô Mị Nhi cũng không ngốc, lập tức bừng tỉnh. Ngày đó nàng còn tưởng rằng Lý Bất Phàm muốn liếm mình chứ, ai ngờ lại hãm hại?! Ai có thể nghĩ có mỹ nữ hắn lại không liếm mà đi hãm hại, ngọa tào——
“Hừ...”
Lục Chiêu Chiêu nhỏ mũi phát ra tiếng hừ lạnh, không vui nói: “Giờ sư tỷ còn muốn ngụy biện, xem chúng ta là kẻ ngốc chắc?!”
“Đúng, Tô sư tỷ tốt nhất nên nhận tội đi, Lý sư huynh là người chấp pháp sẽ không làm khó dễ ngươi quá đâu.”
“Đúng đó, nhân phẩm Lý sư huynh chúng ta đều rõ. Tuy thời gian ở chung không lâu, nhưng hắn luôn lấy giúp người làm niềm vui......”
Các đệ tử nữ nhao nhao lên tiếng bênh vực Lý Bất Phàm, giờ phút này, Tô Mị Nhi mới hiểu rõ cách bày bố ván cờ này. Lý Bất Phàm ngay từ đầu đã ra sức lấy lòng các sư muội xinh đẹp trong tông môn không hề khác biệt, để cho mình lầm tưởng hắn là một con chó liếm, hạ thấp cảnh giác trong lòng. Sau đó đối phương giả vờ giúp đỡ, thực chất là hãm hại, cộng thêm ân huệ đã tích lũy trước đó, nhanh chóng đứng về phía chính nghĩa...... Dù cho Liễu Như Yên cũng không thể công khai che chở mình trước mặt mọi người. Như vậy, việc đưa mình đến Tư Quá Nhai rốt cuộc là vì cái gì?!? Đi đến Tư Quá Nhai, hắn lại là người chấp pháp duy nhất hiện tại của tông môn......
“Lý Bất Phàm, ngươi đạp mã gài bẫy ta?!?”
Giọng Tô Mị Nhi phẫn nộ đến cực điểm, mang theo một chút ủy khuất, giây tiếp theo nàng bước chân lưu quang hướng ra ngoài bỏ chạy......
Bạn cần đăng nhập để bình luận