Dựa Vào Song Tu Vô Địch, Biết Ta Có Bao Nhiêu Khổ Sao?

Chương 374: Xa hoa chữ thiên phòng số 2......

Chương 374: Xa hoa phòng chữ thiên số 2......Kinh ngạc, ngây người, ngươi mẹ nó xem chúng ta như trò cười à?!? Xung quanh đám đông hóng chuyện ai nấy đều có biểu cảm đặc sắc...... “Ngọa tào —— ông đây còn đang xem kịch hay, kết quả đây là tiểu tình nhân hẹn hò?”“Giải tán đi, người trước mặt còn đang tình tứ, người sau lưng chia tay nhanh thôi......”“Đúng đúng đúng, đạo hữu nói có lý đấy, thật trí tuệ!!”Tiếng ồn ào không lọt vào tai hai người, Lý Bất Phàm đang đợi hệ thống thưởng, còn Lam Thải Điệp trong lòng lại có một cảm xúc lạ thường. Xấu hổ đã leo lên mặt...... “Mẹ nó ——”“Ta mới là người ngoài cuộc sao?”Thái Hồng Diệp kinh hô từ phía sau vọng đến, làm hai người giật mình lập tức tách nhau ra. Lý Bất Phàm còn đỡ, cùng lắm thì chính là ôm người khác thôi. Lam Thải Điệp thì đỏ mặt đến ngượng ngùng...... Nhìn hai vị nữ nhân khí tức mênh mông vô song, dung nhan xinh đẹp như tiên, lại thân mật trong lồng ngực của một gã nào đó. Trong khoảnh khắc đó, Dương San San cảm thấy thất bại, nàng mới hiểu được vì sao mình đã bày tỏ rất rõ ràng, nhưng gã kia vẫn thờ ơ. “Cái gì mà người ngoài người trong, mấy năm nay gầy đi đấy.”Lý Bất Phàm cười, nhẹ nhàng vén mái tóc bên tai Thái Hồng Diệp lên. Với vẻ này, Dương San San trợn mắt há mồm. Trong lòng thầm mắng, thằng khốn, hóa ra mày ở trước mặt tao thì thanh cao, ghê gớm...... Ba người chỉ hàn huyên vài câu, dù sao trời sáng ban ngày, dưới ánh mặt trời chói chang không làm nên chuyện lớn gì được. Trong sự cảnh giác của Lam Thải Điệp, ba người, à không, bốn người đi về phía tửu lâu gần nhất. Trường Dương tửu lâu! Tửu lâu tốt nhất Thượng Tông Thành, không có cái thứ hai. Gian phòng chữ thiên số 2, kết giới đã mở. Nói đến phòng chữ thiên số 2, thật khiến Lý Bất Phàm mở rộng tầm mắt. Nằm ở hậu viện Trường Dương tửu lâu, xây độc lập một mình, có hậu hoa viên riêng tư cực mạnh. Bên trong viện có trận pháp cách ly sự dò xét từ bên ngoài, nhưng lại không che khuất tầm nhìn từ bên trong ra ngoài. Trời xanh, mây trắng đều thu vào đáy mắt, hoa tươi trong hậu viện nở rộ, ở chính giữa một dòng nước chảy róc rách, tụ lại bên cạnh hòn giả sơn tạo thành một hồ nước nhỏ...... Đình nghỉ mát sang trọng vừa được xây dựng, có thể nhìn ngắm hồ nước, hòn giả sơn, còn có cây đào linh cấp 8 treo xích đu nữa! “Nơi này cũng được đó chứ.”Lý Bất Phàm cùng mấy mỹ nhân đi dạo một vòng, cuối cùng bốn người ngồi trong đình nghỉ mát ngắm cảnh. “Ừm, ngươi trả bao nhiêu linh thạch vậy?” Lam Thải Điệp cũng thấy hơi đờ người. Trong hoa viên sang trọng, toàn là linh dược cấp 8, mà mục đích lại chỉ để cho đẹp mắt?! Phải nói là linh dược cấp 8 đối với cường giả Hư Tiên, thật sự không mấy quan tâm. Bởi vì cái họ cần là linh dược cấp 11. Nhưng phải biết nuôi dưỡng linh dược là vô cùng khó khăn, Lam Thải Điệp có thể không coi linh dược cấp 8 là bảo vật, nhưng nếu bỏ ra nhiều tiền để nuôi dưỡng chỉ để ngắm...... Thật sự là nàng không nỡ!!! “290 vạn, 30 vạn một đêm, thuê mười ngày. Quầy hàng quản lý giảm giá cho một chút, coi như hời.”Lý Bất Phàm tùy ý đáp, vốn muốn phòng chữ thiên số 1 nhưng tiếc là có người ở rồi. Hắn không quan tâm đến linh thạch, ở chiến trường Lâm Uyên chém giết vô số thiên kiêu, tổng số linh thạch tính ra cũng đã hơn trăm triệu. “Bao nhiêu?”Ba giọng nói kinh ngạc vang lên, ai nấy trên mặt đều là vẻ khó tin. Thái Hồng Diệp thì đỡ, tuy rằng nàng chỉ có hơn mấy triệu linh thạch, nhưng chưa bao giờ đau lòng vì tiền của người khác. Dương San San thì đã cảm thấy khó thở, 290 vạn? Gã kia ơi, ngươi cho ta 29 vạn thôi được không, đừng có xem ta là người ngoài...... Phải biết rằng là một tán tu tiêu chuẩn, nàng cơ bản là ăn sạch dùng hết, hai trăm linh thạch trong người cũng không móc ra được. “Cũng...... Cũng được.”Lam Thải Điệp gượng cười, trong lòng như đang nện vào đất. Mẹ nó, nằm vùng chứ có biết 290 vạn mua được bao nhiêu rượu không? Chỉ là ở trong phòng thôi, ngươi chỗ nào ở mà không phải ở? Có phải vậy không?...... Ngươi mang bà đây ra đồng cỏ có được không? Tại sao phải lãng phí tiền? Lãng phí đến hổ thẹn, mày mẹ nó thiếu gân...... Không để ý đến vẻ kinh ngạc của ba người, Lý Bất Phàm suy nghĩ rồi mới hỏi thăm chuyện chính,: “Lần này các ngươi bàn chuyện gì với Liệt Dương Võ Viện vậy?”Nhắc đến chuyện này Lam Thải Điệp cũng lập tức tỉnh táo, mày khẽ nhíu lại. Một lúc lâu sau nàng mới lên tiếng nói: “Thảo luận về việc giao dịch giữa hai thế lực, từ sau trận chiến ở Lâm Uyên quan hệ hai tông trở nên rạn nứt. Việc giao dịch trong phạm vi thế lực của chúng ta với Liệt Dương Võ Viện đều bị bọn chúng cắt đứt......”“Mậu dịch?”Lý Bất Phàm ngạc nhiên ngẩng đầu, cảm thấy có chút không thật. “Ừm, sự phát triển của thế lực không thể thiếu được giao dịch các loại, giang hồ không chỉ có chém giết. Việc Liệt Dương Võ Viện cắt đứt qua lại lần này gây ảnh hưởng không nhỏ tới các thành trì lớn nhỏ, các gia tộc trong phạm vi thế lực của chúng ta.”“Để tránh cấp dưới oán hận chất chồng, trong năm năm qua sản phẩm của họ đều do Hạo Thiên Võ Viện dùng linh thạch thu mua, dạo gần đây chúng ta không có đủ linh thạch nữa. Nên đành phải đến đàm luận thôi......”Thái Hồng Diệp tiếp lời, nàng khá có kiến thức về sự phát triển của thế lực. “Nói như thế, Hạo Thiên Võ Viện ở thế yếu?”Lý Bất Phàm suy nghĩ, tuy không hiểu nhiều nhưng cũng không cản được việc hắn nêu ý kiến. “Đang ở thế yếu tuyệt đối, bởi vì Liệt Dương Võ Viện được Đại Nhật Thánh Địa ngầm chống lưng, có thể nói việc đoạn tuyệt giao dịch qua lại không ảnh hưởng đến bọn chúng mấy.”Lam Thải Điệp tiếp lời: “Không chỉ có Liệt Dương Võ Viện, Nhật Nguyệt Thánh Cung cũng cắt đứt giao dịch với chúng ta, Ma Đạo thánh địa tuy không rõ ràng nhưng phàm là đồ của Hạo Thiên Võ Viện trong phạm vi thế lực mang đến đó thì đều bị thu thuế gấp nhiều lần......”“Có thể nói Hạo Thiên Võ Viện hiện giờ tứ cố vô thân.”Gật đầu, Lý Bất Phàm như có điều suy nghĩ: “Cứ tiếp tục như thế này, gia tộc dưới trướng Hạo Thiên Võ Viện sẽ ngày càng khó khăn, để sinh tồn bọn họ sẽ phản ngược lại phụ thuộc vào các thế lực lớn khác.”“Mà Hạo Thiên Võ Viện đã mất đi tài nguyên luân chuyển vốn có, tự mình rơi vào bước phát triển mất cân đối lúng túng. Ván này, chỉ có thể đánh mà phá đi!”“Ra lệnh cho đệ tử Hạo Thiên Võ Viện, triệu tập thế lực phụ thuộc, lấy khẩu hiệu tranh giành sự sống, dấy lên chiến đấu.”Nghe đến đây, Thái Hồng Diệp lắc đầu, đôi lông mày thanh tú hơi giật giật nói: “Không đơn giản như vậy, bọn họ đang ép chúng ta chủ động đánh trước, nếu Hạo Thiên Võ Viện động thủ với Liệt Dương Võ Viện.”“Đại Nhật thánh địa sẽ danh chính ngôn thuận lấy danh nghĩa vì thương sinh, vì hòa bình mà tham chiến. Đến lúc đó thì núi thây biển máu, Hạo Thiên Võ Viện sẽ không còn tồn tại.”“Trước mắt chỉ có hai cách, một là tìm khu vực thích hợp để làm giảm áp lực giao dịch của Hạo Thiên Võ Viện. Nhưng rõ ràng là không có thế lực lớn nào muốn hợp tác với chúng ta, vậy thì chỉ còn cách thỏa hiệp.”“Bọn họ tiến một bước, chúng ta lui một bước. Mục đích của bọn họ là không đánh mà thắng, suy yếu chúng ta, ít nhất là an toàn trong thời gian ngắn......”Ba người nói chuyện phiếm mãi đến giữa trưa, Dương San San nghe đến chán ngán, nàng có hiểu gì đâu. Cái gì mà tổn thất mười mấy tỷ, nàng hỏi có phải nói đến linh thạch không? Người khác bảo nàng, là tỉ lệ giao dịch nhập siêu bị tổn thất...... Cái này cái này cái này, không lẽ phức tạp hơn tu luyện à?! Không hiểu nổi, căn bản là nghe không hiểu! Ba người thương lượng đến khi mặt trời dần xuống, Lý Bất Phàm mới đưa ra một đề nghị: “Chúng ta có thể hợp tác với Bát Hoang thánh địa.”“Lão tổ tông của bọn họ đầu óc ngu si, sự bành trướng thế lực về cơ bản dựa vào cướp đoạt, nếu như chúng ta kết nối kinh doanh, cả hai có thể cùng có lợi.”Nhưng mà cái đề nghị hoàn hảo như thế lại đổi lấy vẻ mặt kinh hãi của hai cô gái: “Không được, tuyệt đối không được......”
Bạn cần đăng nhập để bình luận