Dựa Vào Song Tu Vô Địch, Biết Ta Có Bao Nhiêu Khổ Sao?

Chương 229: Tần gia chủ đại thọ.

Chương 229: Đại thọ Tần gia chủ.
Đêm khuya trong dãy núi Ngọc Nữ, ánh sao lấp lánh, cây cối hoa cỏ đều lung lay!
Lý Bất Phàm cảm nhận đêm dài thăm thẳm, đột nhiên nghĩ đến mình không thiếu điểm luân hồi, liền tiêu 10 triệu để tăng cấp Bại Thiên kiếm quyết lên cấp 8, đạt bậc Hợp Thể.
【Kí chủ】: Lý Bất Phàm.
【Tu vi】: Hợp Thể sơ kỳ! (thăng cấp cần 100 triệu điểm luân hồi.)
【Hệ thống võ kỹ】: cấp 7 cực phẩm, Chu Tước Phần Sơn Ấn (viên mãn). Cấp 7 cực phẩm, Thiên Nhai bộ (viên mãn). Cấp 7 thượng phẩm, Tàn Ảnh kiếm quyết (đại thành). Cấp 7 cực phẩm, Long Khởi Cửu Uyên Ấn (tiểu thành). Cấp 8 cực phẩm, Tinh Không Bất Diệt Ấn (nhập môn).
【Điểm luân hồi】: 400 triệu 5000 vạn.
【Thể chất】: Bá Thể. (trung phẩm linh thể.)
【Công pháp】: 《Hỗn Độn Luân Hồi Bất Diệt Quyết》 — — Phù Trầm cảnh. (thần thông 《Chư Thiên Tử Tẫn Bi Minh》.)
【Tự sáng tạo võ kỹ】: 《Bại Thiên kiếm quyết》 cấp 8 tiên phẩm. (thăng cấp cần 100 triệu điểm luân hồi.) 《Bát Hoang Tù thiên thuật》(tiên thuật tàn khuyết, linh căn bù đắp.)
Xem xét sơ qua trạng thái của bản thân, Lý Bất Phàm thấy được hy vọng vùng vẫy thiên hạ. Đây là lần đầu tiên hắn đến tu tiên giới mà tò mò xem thế giới này lớn đến mức nào.
Nhưng thời gian cho hắn cảm thán không còn nhiều, một xúc cảm ấm áp nhẹ nhàng chạm vào bên tai! Giọng Nam Cung Thanh Duẫn mềm mại đáng yêu mang chút thẹn thùng truyền đến, nhẹ nhàng như có như không: "Chủ… Chủ nhân…"
Vài chữ đơn giản đã cắt ngang dòng suy nghĩ chưa hoàn chỉnh của Lý Bất Phàm...
...
Khi trời lần nữa hửng sáng, Tần Nhược Tuyết dẫn theo Tần Tiểu Vũ đã đi trước một bước. Các nàng cũng muốn đợi Lý Bất Phàm cùng đi, nhưng không được, phòng ốc có trận pháp cắt đứt, xông vào như thế cũng không tốt!
Bên trong Thái Vọng thành hôm nay đông nghịt người, các thế lực không ngừng kéo nhau đến Tần gia. Thọ 30 Giáp Tý của Tần gia chủ được tổ chức vô cùng long trọng.
Tại diễn võ trường rộng lớn của Tần gia, tiệc rượu đã bày biện, khách mời nườm nượp. Sau khi Tần Nhược Tuyết trở về, nàng không được coi trọng như nàng tưởng tượng. Cũng may không ai để ý, nàng mới trốn trong nội viện bắt đầu tỉ mỉ giải thích với mẫu thân nàng, chuyện nàng đã ngấm ngầm đồng ý với người khác.
Bên ngoài!
Các lộ khách khứa tới, cao tầng Tần gia đều bận tối tăm mặt mày.
"Dư gia Thái Tinh thành, chúc Tần gia chủ sống lâu trăm tuổi, dâng tặng một bộ quan tài, ý nghĩa gặp quan tài phát tài!"
"Bịch" một tiếng, quan tài hoàng mộc rơi xuống đất làm khói bụi mù mịt, mọi người xung quanh đều ngước nhìn lên không trung phía xa.
Trên không trung, hai bóng người chậm rãi đến. Người già cả uy nghiêm là Dư gia chủ Dư Thăng Thiên, người trẻ tuổi cao lớn bên cạnh là trưởng tử của Dư gia chủ, Dư Bất Hối.
Bọn họ đến làm khách khứa đang chúc mừng Tần gia chủ đại thọ bỗng im lặng.
Tại đây đều là các thế lực thân thiết với Tần gia, với Dư gia nhiều năm qua luôn đối đầu với Tần gia thì căn bản không thể nào có chút hảo cảm nào.
Quan trọng là, đối phương vừa mở miệng đã nói sống lâu trăm tuổi, tiện tay ném một cái quan tài xuống, nhìn thế nào cũng không giống đến chúc thọ, mà là tới gây sự.
"Thăng Thiên huynh, ngươi vẫn chưa có thăng thiên ngược lại làm lão phu rất kinh ngạc đấy."
Khí tức quanh thân Tần gia chủ Tần Triều Lâm tuôn ra dao động, dù cười nhưng ánh mắt giận dữ không giấu diếm.
Trong phút chốc, cường giả Tần gia đều lấy Tần Triều Lâm làm trung tâm hội tụ lại, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm hai người nhà Dư gia.
Các khách khứa đang vui vẻ cũng đều nhao nhao tụ tập về phía người Tần gia, bắt đầu đứng thành đội ngũ.
"Không hối con trai ta, nhìn dáng vẻ này người Tần gia đều sợ chúng ta rồi! Ha ha..."
Dư Thăng Thiên chậm rãi từ trên không rơi xuống, không để ý chút nào cười nhạt nói.
"Cha, đừng có thổi phồng quá. Sao người ta lại sợ? Chẳng phải tin tức cha đột phá tu vi còn chưa truyền ra sao?"
Dư Bất Hối không nhanh không chậm đi sau hơn nửa bước, ra sức phối hợp.
"Con trai ta nói rất có lý, vậy ngươi hỏi bọn họ xem có sợ hay không! !"
Khí thế của Dư Thăng Thiên đột nhiên thay đổi, khí tức thuộc về Hợp Thể trung kỳ quét sạch tứ phương, hung hăng đè về phía Tần Triều Lâm.
Ầm
Tần Triều Lâm phất tay đánh ra một đạo công kích ngăn cản khí thế mãnh liệt ép xuống…
Lộp cộp, ông liên tục lùi ba bước, còn đối phương vẫn là bộ dáng phong khinh vân đạm.
Kinh hãi, hoảng hốt, thật sự đột phá rồi? !
Tâm lý mọi người đều vô cùng kinh ngạc, Dư gia và Tần gia Thái Tinh thành ngang tài ngang sức, thực lực tương đương nhau.
Ân oán ma sát nhiều năm qua không kể xiết, nhưng nhờ hai nhà thực lực không cách nhau bao nhiêu, nên mới tạm thời bình yên.
Bây giờ Dư gia chủ Dư Thăng Thiên một bước bước vào Hợp Thể trung kỳ, xem ra thời gian tới của Tần gia khó sống rồi.
Nhưng cũng may, Tần gia không phải quả hồng mềm, cho dù Dư Thăng Thiên có tu vi Hợp Thể trung kỳ, cũng không dám tùy tiện tàn sát ở đây.
Dù sao Tần gia có Tần Triều Lâm và lão tổ Tần gia hai vị cường giả Hợp Thể sơ kỳ, trong tộc có hơn mười trưởng lão Hóa Thần đỉnh phong.
Mà Dư Thăng Thiên chỉ có một mình, dù mạnh, cũng không thể nào tiêu diệt Tần gia.
Hơn nữa, bọn họ đều là những đại gia tộc dưới sự quản lý của vương triều Thiên Lam, nếu muốn đánh đến cá chết lưới rách thì cũng phải cân nhắc đến danh tiếng!
Hai cha con Dư gia tới đây, cũng không phải để hủy diệt Tần gia, mà chỉ muốn chèn ép đối thủ.
Tại mặt của thế lực Tần gia, hạ thấp mặt mũi Tần gia, thể hiện ra sự hùng mạnh của Dư gia.
Sau ngày hôm nay, chỉ cần thế lực này không ngốc thì bọn họ biết nên lựa chọn thế nào.
Đến lúc đó, mọi hành động của Dư gia ở hướng Thái Vọng thành đều sẽ trở nên đơn giản, dần dần từng bước xâm chiếm sản nghiệp của Tần gia.
Có được tài nguyên ưu ái, Dư gia chắc chắn càng ngày càng mạnh, Tần gia thì ngày càng suy bại!
Có thể nói hai cha con nhà Dư gia chơi chiêu ép người này cũng rất tốt! Cho dù hôm nay Tần gia đối phó như thế nào, thì Dư gia đều có thể ung dung thắng.
Động thủ? Với tu vi Hợp Thể trung kỳ, Dư Thăng Thiên muốn toàn thân trở ra, cũng không có gì quá phức tạp.
Không động thủ?! Thì mặt mũi Tần gia nhất định phải rớt tại đây.
Hai cha con nhà Dư gia, liền cứ thế dưới ánh mắt soi mói xung quanh, nghênh ngang ngồi xuống vị trí chủ tọa, nâng chén cạn ly, dường như không nhìn thấy người khác.
Tần Triều Lâm đành nghiến răng nuốt vào trong bụng, miễn cưỡng tươi cười tiếp đãi khách khứa vào chỗ.
"Tông chủ Ngọc Nữ tông dâng một trái linh đào, chúc Tần gia chủ vạn thọ vô cương…" Một lúc sau, tiếng thông báo vang lên ngoài cửa.
Người Tần gia vừa bình ổn tâm tình, sắc mặt liền trở nên khó coi. Lại có người đến gây chuyện sao? Ngọc Nữ tông là thế lực gì? Tần gia đã đắc tội đối phương khi nào?
Bọn họ không thể không nghĩ như vậy, bởi vì một trái linh đào, phẩm tướng tốt cũng chỉ có giá hai linh thạch trung phẩm là cùng.
Đại thọ Tần gia chủ mà đưa một món đồ rẻ tiền như vậy, nghĩ bằng chân cũng biết đây là cố ý tìm tới gây sự. Dù không ác liệt như Dư gia đưa quan tài, nhưng bản chất cũng tương tự.
Các cao tầng Tần gia đồng loạt đứng lên, mặt lạnh tanh âm trầm nhìn ra cửa, thậm chí có sát ý lộ ra.
"Hừ…" Tần Triều Lâm đột nhiên hất tay áo, tư thế ấy như đang nói: Không thu thập được Dư gia chẳng lẽ không thu thập được ngươi sao?
Cũng không đợi người Tần gia nghênh tiếp, Lý Bất Phàm đã ung dung đi tới.
Vốn dĩ hắn chuẩn bị trực tiếp quay về Linh Vân tông, mang theo đám nữ nhân của mình đến Ngọc Nữ tông, sống một cuộc sống bình an.
Đi ngang qua Thái Vọng thành mới nhớ tới lời nhờ vả hôm qua của Tần Nhược Tuyết, thế là tay không đến.
Về phần trái đào, hắn mua cho mình ăn, vừa đến cửa liền bị người viết lễ phổ thấy, cầm đồ vật trong tay, rồi hỏi han tông môn thế lực của hắn.
Thế là xảy ra chuyện thông báo như vậy!
Bạn cần đăng nhập để bình luận